Sáng 26.6, tại bãi biển Sailing Club Nha Trang (Khánh Hòa), Sở VH-TT-DL tỉnh Khánh Hòa phối hợp Công ty Dịch vụ Du lịch và Thương mại Trung Thắng khai mạc giải bơi biển SeaStar Nha Trang Bay 2026 lần thứ III, với sự bảo trợ truyền thông của Báo Thanh Niên và Báo, Đài Phát thanh – Truyền hình Khánh Hòa. Giải diễn ra từ ngày 26 – 28.6, nhằm lan tỏa phong trào rèn luyện thể thao, nâng cao sức khỏe cộng đồng, đồng thời quảng bá du lịch biển và phát triển kinh tế biển của địa phương.
Phát biểu tại lễ khai mạc, ông Nguyễn Tuấn Thanh, Phó giám đốc Sở VH-TT-DL tỉnh Khánh Hòa, cho biết điểm nhấn của mùa giải năm nay là cự ly 10 km chinh phục đảo Hòn Tre – nội dung có độ khó cao nhất, đòi hỏi vận động viên có thể lực, kỹ thuật và bản lĩnh khi thi đấu trên biển mở. Bên cạnh đó, sự đồng hành của cựu kình ngư Nguyễn Thị Ánh Viên được kỳ vọng sẽ lan tỏa tình yêu bơi lội và truyền cảm hứng đến cộng đồng.
“Chúng tôi kỳ vọng SeaStar Nha Trang Bay không chỉ là sân chơi thể thao chất lượng mà còn góp phần quảng bá hình ảnh vịnh Nha Trang, đưa Khánh Hòa trở thành điểm đến của các sự kiện thể thao biển và du lịch quy mô lớn”, ông Thanh nói.
Theo ban tổ chức, giải năm nay quy tụ gần 1.500 VĐV đến từ nhiều tỉnh, thành trong cả nước cùng 150 VĐV quốc tế đến từ 25 quốc gia và vùng lãnh thổ. Các VĐV tranh tài ở 6 cự ly gồm 500 m, 500 m x 3 tiếp sức, 1 km, 2 km, 5 km và 10 km, phù hợp với nhiều nhóm đối tượng, từ người mới làm quen với bơi biển đến những VĐV giàu kinh nghiệm.
Trong đó, hai cự ly 5 km và 10 km chinh phục đảo Hòn Tre được xem là thử thách lớn nhất của giải, đòi hỏi vận động viên có sức bền, kỹ thuật và khả năng thích nghi với điều kiện biển mở.
Lần thứ hai tham dự SeaStar Nha Trang Bay ở cự ly 2 km, chị Nguyễn Thụy Mộng Cẩm (TP.HCM) cho biết rất háo hức trước giờ xuất phát. “Tôi rất yêu biển. Giải bơi biển không chỉ giúp tôi rèn luyện kỹ năng mà còn mang đến cơ hội trải nghiệm, thử thách bản thân trong môi trường biển mở”, chị Cẩm chia sẻ.
Cùng đăng ký thi đấu cự ly 2 km, anh Võ Thành Tài (49 tuổi, Tây Ninh) cho biết đến với giải đấu để rèn luyện sức khỏe và lan tỏa tinh thần thể thao. “Tôi rất hào hứng khi được tham gia giải đấu và hy vọng sẽ hoàn thành cự ly 2 km như mục tiêu đã đặt ra”, anh Tài nói.
Theo ban tổ chức, SeaStar Nha Trang Bay 2026 có tổng giá trị giải thưởng hơn 250 triệu đồng, gồm 48 giải nhất, nhì, ba ở các cự ly cùng 132 giải dành cho các nhóm tuổi.
Theo lịch thi đấu, sáng 27.6 sẽ diễn ra các nội dung 500 m, 500 m x 3 tiếp sức, 1 km và 2 km. Hai cự ly dài 5 km và 10 km chinh phục đảo Hòn Tre – được xem là thử thách lớn nhất của giải – sẽ khởi tranh vào sáng 28.6.
Các trận đấu cuối cùng trong ngày 14-6 đã giúp xác định các đội trong top 4. Vô địch AVC Cup năm nay là tuyển bóng chuyền nữ Hàn Quốc, sau khi đánh bại Đài Bắc Trung Hoa dễ dàng với tỉ số 3-0 trong trận chung kết.
Tỉ số này cũng xuất hiện ở trận tranh hạng ba trước đó, khi bóng chuyền nữ Việt Nam vượt qua Kazakhstan.
Sau khi bốn đội mạnh nhất được xác định, ban tổ chức AVC Cup 2026 cũng tiến hành trao các danh hiệu cá nhân. Người hâm mộ Việt Nam đã rất kỳ vọng ngôi sao Trần Thị Thanh Thúy được vinh danh.
Từ đầu giải, cô luôn đóng vai trò quan trọng trong bối cảnh toàn đội không đạt phong độ cao. Thanh Thúy chính là VĐV ghi nhiều điểm nhất giải, với tổng cộng 105 điểm (98 điểm tấn công, 4 điểm chắn và 3 điểm phát bóng).
Dù vậy khi danh sách các danh hiệu cá nhân được công bố, đội trưởng của tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam lại không có tên.
Trong khi đó, Võ Thị Kim Thoa được công nhận là "Chuyền hai xuất sắc nhất".
Dù tiếc cho Thanh Thúy, nhưng việc Kim Thoa có giải cũng là xứng đáng. Trong bối cảnh toàn đội thường bắt bước một xấu, cô đã phải liên tục "sửa" bóng để các cầu công ghi điểm.
Cô có tổng cộng 137 lần chuyền thành công, đạt tỉ lệ 28,66%. Đây là thống kê tốt nhất giải, hơn cả các VĐV của Hàn Quốc, Kazakhstan, Đài Bắc Trung Hoa.
Ở các hạng mục còn lại, "VĐV xuất sắc nhất" thuộc về Kang Soh Wi của Hàn Quốc. Cô cũng là chủ nhân hạng mục "Chủ công xuất sắc" cùng với Tsai Yu-Chun (Đài Bắc Trung Hoa).
Hai "Phụ công xuất sắc" là Park Eun Jin (Hàn Quốc) và Chen Ciao-En (Đài Bắc Trung Hoa). "Đối chuyền xuất sắc" thuộc về Na Huyn Soo (Hàn Quốc) và "Libero xuất sắc" thuộc về Lin Chi-Jung (Đài Bắc Trung Hoa).
Kazakhstan là đội duy nhất trong top 4 không có danh hiệu cá nhân nào.
Lễ khai mạc tại sân BMO, thuộc thành phố Toronto, là lần đầu Canada đăng cai một kỳ World Cup. Tuy nhiên, sự kiện lại bị lu mờ vì một lỗi kỹ thuật ngay trên sân khấu chính.
Trung tâm của buổi lễ là mô hình chiếc Cup World Cup bơm hơi khổng lồ, được đặt giữa sân. Theo kịch bản, chiếc Cup sẽ được nâng lên từ mặt sân rồi hạ xuống trong phần cao trào. Tuy nhiên, cơ chế nâng đỡ gặp trục trặc, khiến cấu trúc không giữ được hình dạng. Chỉ trong vài phút, chiếc Cup bắt đầu xẹp xuống trước hàng chục nghìn khán giả.
Không dừng lại ở đó, lớp phủ bên ngoài của mô hình còn bị bong ra, để lộ các ống khí bên trong. Ban tổ chức buộc phải nhanh chóng đưa chiếc Cup ra khỏi sân, trong khi chương trình vẫn tiếp tục.
Buổi lễ được truyền hình trực tiếp trên toàn thế giới, khiến các đoạn video ghi lại khoảnh khắc này nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội. Nhiều người dùng, đặc biệt từ Trung Quốc, chế giễu sự cố, coi đây là minh chứng cho khâu tổ chức thiếu chuẩn bị.
Một tài khoản được cho là của nhân viên hãng sữa Trung Quốc - nhà tài trợ của giải - bình luận mỉa mai rằng "ngay cả Cup World Cup cũng bị rò rỉ, có lẽ cần được bơm lại".
Ngoài sự cố kỹ thuật, hình ảnh khán đài với nhiều ghế trống trong lễ khai mạc cũng trở thành đề tài bàn tán. Lượng khán giả không tương xứng với tầm vóc sự kiện, trong khi có người thậm chí đề xuất Trung Quốc nên đăng cai các kỳ World Cup tương lai.
Dù vậy, lễ khai mạc tại Canada vẫn quy tụ nhiều nghệ sĩ quốc tế. Các ca sĩ như Alessia Cara, Jessie Reyez, Michael Buble hay Alanis Morissette mang đến những phần trình diễn mang đậm màu sắc Bắc Mỹ.
Sau lễ khai mạc ở Canada là trận đấu giữa đồng chủ nhà và Bosnia & Herzegovina, kết thúc với tỷ số 1-1. Ban tổ chức thông báo có 43.002 khán giả tới sân có 45.736 ghế ngồi, tức là tỷ lệ lấp đầy khoảng 94%.
So với lễ khai mạc tại Mexico trước đó một ngày, chương trình tại Canada bị đánh giá kém ấn tượng hơn. Sự kiện ở Mexico quy tụ nhiều tên tuổi lớn như Shakira, J Balvin, Andrea Bocelli hay Ban nhạc Mana, tạo nên bầu không khí sôi động và ít gặp trục trặc.
Cùng ngày với Canada, Mỹ cũng tổ chức lễ khai mạc riêng tại sân SoFi, Los Angeles, với sự tham gia của Katy Perry, Lisa (Blackpink), Future hay Anitta. Chuỗi sự kiện khai mạc trải dài ở ba quốc gia chủ nhà là điểm mới của World Cup 2026.
Như mọi người đã biết trận PSG thắng Bayern Munich 5-4 giữa tuần qua là lần đầu tiên một trận bán kết Champions League có đến 9 bàn thắng. Quá hấp dẫn, nhưng tỷ số ấy lại nói lên hàng loạt vấn đề. Vì sao người ta ghi đến 5 bàn trong một trận đấu đỉnh cao, mà vẫn không thể chiếm được ưu thế áp đảo? Vì sao PSG từng dẫn đến 3 bàn cách biệt ngay trên sân nhà (5-2 vào giữa hiệp 2), nhưng vẫn không chuyển sang lối chơi an toàn để bảo vệ ưu thế quá quan trọng ấy, lại để đội khách gỡ thành 5-4?
Trước tiên, hãy nói về một khái niệm rất quan trọng trong suốt lịch sử bóng đá, đó là ưu thế sân nhà. Cái lợi lớn nhất của đội chủ nhà thật ra không phải là sự cổ vũ của khán giả, cũng không phải là sự quen thuộc sân bãi (bây giờ thì mọi sân bóng ở Champions League đã được tiêu chuẩn hóa đến mức gần như hoàn toàn giống nhau rồi). Giới chuyên môn nghiên cứu và đúc kết: sân nhà thường là nơi đội chủ nhà có khả năng cao nhất trong việc chủ động áp đặt lối chơi của mình.
Một nghiên cứu khác là ưu thế sân nhà trong những năm gần đây có vẻ đã giảm hẳn tác dụng. Liên đoàn Bóng đá châu Âu (UEFA) bỏ luôn quy định "bàn thắng trên sân đối phương" một phần cũng vì điều này. Câu hỏi vừa nêu: Vì sao PSG không thể chủ động quay sang lối chơi an toàn để bảo vệ ưu thế 3 bàn cách biệt (gần như đồng nghĩa với việc sẽ đi tiếp vào chung kết), cũng là một ví dụ nói lên tình trạng ưu thế sân nhà bây giờ đã giảm tác dụng.
Lối chơi của PSG rất hay. Nhưng cũng vì vậy, PSG không dễ linh động chuyển sang lối chơi khác, mục tiêu khác; nghĩa là tính chủ động trong việc áp đặt lối chơi của họ không cao.
Về mặt chiến thuật, PSG luôn để cặp trung vệ giữ vững vị trí, phòng khi đối phương phản đòn. Đấy là cặp "mỏ neo" phòng ngự. Ngoài ra, luôn có 3 "mỏ neo" khác ở mặt trận tấn công: cặp tiền vệ cánh đứng thật sát biên để mở rộng tối đa đội hình tấn công và vị trí trung phong đứng cao nhất có thể. Nhìn vào đội hình PSG, luôn có người trấn giữ 5 vị trí vừa nêu. Sự khác biệt ở chỗ: cặp trung vệ là nhân sự cố định, còn 3 vị trí phía trên luôn có người, dù không nhất thiết là ai.
Mùa trước, PSG vô địch và lập kỷ lục về tỷ số đậm nhất trong trận chung kết Cúp C1/Champions League (5-0 trước Inter Milan, một đội nổi tiếng về phòng thủ). Tỷ số kỷ lục ấy được mở ra thế nào? Thật kinh ngạc khi hậu vệ phải Achraf Hakimi đứng ở vị trí… trung phong, đệm bóng vào lưới từ cự ly 7 m, khi bóng mới lăn 12 phút.
Nếu là một đội yếu hoặc đội thất bại, người ta sẽ chỉ vào Hakimi trong pha bóng ấy để kết luận về một lối chơi hỗn loạn, cầu thủ đứng sai vị trí… Kỳ thực, khi PSG tấn công thì trung phong đứng ở giữa sân, hậu vệ biên lọt vào vị trí trung phong hoặc tiền vệ cánh xuất hiện ở khu trung lộ là điều bình thường. Kỷ luật chiến thuật của HLV Luis Enrique chỉ tuyệt đối yêu cầu: có người ở 5 vị trí "thả neo", trong đó 2 "mỏ neo" phòng thủ phải là trung vệ.
Lối chơi của PSG thành công chủ yếu nhờ họ quá nhuần nhuyễn. Các cầu thủ di chuyển như cỗ máy tự động để thế chỗ cho nhau. Đấy là cách đá bằng khoảng trống và sự di chuyển, hơn là đá bằng cầu thủ cụ thể. Chỉ sau khi các siêu sao Neymar, Lionel Messi, Kylian Mbappe đều đã ra đi, lối chơi của PSG mới bắt đầu hay. Và bây giờ họ xuất sắc với những cái tên chỉ như Kvaratskhelia hoặc Doue. Ông Enrique từng nói: "Trong đội của tôi không có mẫu cầu thủ di chuyển theo ý riêng của mình". PSG tập cách đá ấy đến mức nhuần nhuyễn, nên khi muốn lui về cố thủ thì… cũng chẳng được. Thế là mưa bàn thắng xuất hiện ở cả hai đầu sân, khi họ gặp đối thủ mạnh.