Những bức ảnh anh cười hạnh phúc bên các con, tôi nhìn và thật lòng mừng cho anh. Ít nhất, người tôi từng âm thầm thương nhớ đã có một cuộc sống bình yên. Tôi chưa từng quên anh, cũng không muốn phá vỡ hạnh phúc của anh, không mong anh đáp lại tình cảm của mình, chỉ thấy lòng trống trải. Có những đêm tôi lặng lẽ mở trang cá nhân của anh, nhìn những bức ảnh cũ rồi tự hỏi nếu ngày ấy chúng tôi gặp lại nhau sớm hơn, liệu cuộc đời có khác?
Rồi tôi lại tự trách mình, đã là người có gia đình, sao còn để trái tim cứ rung động vì một người đàn ông khác? Ban ngày tôi đi làm, chăm sóc chồng con, cười nói như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ có tôi biết, mỗi khi ở một mình, hình ảnh của anh lại hiện lên trong đầu. Có hôm đang lái xe, nghe một bản nhạc cũ, tôi bỗng bật khóc mà chẳng có lý do. Có lẽ tôi khóc cho một mối tình chưa từng được bắt đầu. Tôi chưa từng nói yêu anh, anh cũng chưa từng biết tôi đã dành cho anh thứ tình cảm ấy. Mọi thứ chỉ tồn tại trong trái tim tôi, lặng lẽ suốt hơn 20 năm.
Nhiều lúc tôi cố gắng lý giải cảm xúc của mình. Có phải bản thân yêu anh thật không, hay chỉ yêu những ký ức đẹp của tuổi thơ? Có phải tôi nhớ anh, hay chỉ đang tiếc nuối một điều chưa từng có cơ hội xảy ra?
Tôi không biết nữa, chỉ biết mỗi lần nhìn thấy anh cười, lòng mình vừa ấm áp vừa đau. Anh chưa từng làm gì để tôi phải nhớ. Anh không hứa hẹn, không chờ đợi, không khiến tôi hy vọng, chỉ là một người đi ngang tuổi thơ tôi, vậy mà lại ở trong trái tim tôi lâu đến thế. Tôi từng nghĩ mình là người mạnh mẽ. Hóa ra, con người ta dù đã đi gần hết nửa cuộc đời vẫn có thể yếu lòng trước ký ức cũ. Tôi đã nhiều lần tự hứa sẽ quên anh, xóa tên anh khỏi lịch sử tìm kiếm. Tôi tự nhủ sẽ không vào xem trang cá nhân của anh nữa. Tôi lao vào công việc, dành nhiều thời gian hơn cho gia đình, cố lấp đầy khoảng trống bằng những điều thực tế. Vậy mà chỉ cần vô tình nghe ai nhắc đến quê cũ, nhìn thấy một con đường quen hay một bài hát của những năm tháng ấy, mọi ký ức lại ùa về.
Giờ đây, tôi chỉ mong mình đủ bình yên để mỉm cười khi nghĩ về anh như một kỷ niệm đẹp. Mong rằng anh sẽ mãi hạnh phúc bên gia đình nhỏ của mình, còn tôi sẽ phải cất hình ảnh anh tận nơi sâu nhất của trái tim. Nhưng để làm được điều đó, tôi chưa biết như nào, mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi và chồng cưới nhau được hơn sáu năm, có hai con gái. Từ lúc sinh bé đầu, nhà chồng đã nói xa nói gần chuyện "có nếp có tẻ". Đến khi sinh bé thứ hai vẫn là con gái, câu chuyện đó bắt đầu rõ ràng hơn (chồng tôi là con trai một). Chồng tôi ban đầu không nói gì nhiều. Nhưng mỗi lần về quê, nghe bố mẹ anh nhắc chuyện có cháu trai nối dõi, tôi thấy anh im lặng. Sau đó về nhà, anh bắt đầu nói với tôi kiểu: "Hay mình cố thêm đứa nữa", "Nhà anh cần có con trai nối dõi hương hỏa"...
Tôi nói thẳng là sức khỏe mình không cho phép. Lần sinh thứ hai tôi khá vất vả, bác sĩ cũng khuyên không nên sinh dày. Hơn nữa, hai đứa con còn nhỏ, kinh tế không quá dư dả, tôi thấy như vậy là đủ rồi, cố gắng nuôi dạy hai con nên người. Nhưng anh chưa muốn dừng lại. Có lần anh nói: "Không sinh được con trai thì sau này khó nhìn mặt bố mẹ, họ hàng anh". Gần đây, khi bé thứ hai đi học được, anh lại nhắc tới chuyện sinh thêm đứa nữa. Tôi không đồng ý, hai vợ chồng nói qua nói lại rồi to tiếng với nhau, chồng buột miệng bảo "không sinh được thì ly hôn".
Tôi không nghĩ anh nói đến mức đó. Tôi nghe mà không biết phản ứng thế nào. Sáu năm chung sống, hai đứa con, những thứ cùng nhau gây dựng, chẳng lẽ lại phải kết thúc vì chuyện này. Tôi chưa từng nghĩ việc sinh con trai hay con gái lại trở thành lý do để kết thúc một cuộc hôn nhân. Hiện tại, anh vẫn muốn sinh thêm con. Còn tôi thì không muốn sinh thêm chỉ để có con trai. Nhưng nếu ý kiến của vợ chồng trái ngược thế này, tôi cũng không biết hôn nhân của mình sẽ đi về đâu. Có nhà ai từng ly hôn chỉ vì không có con trai nối dõi không? Tôi bối rối quá.
Tin Gốc: Vnexpress

Đọc bài: "Tôi từ chối nhận tiền từ bạn trai ngoại quốc chưa từng gặp", xin chia sẻ một câu chuyện thật của tôi. Cách đây chừng 12 năm, lúc đó tôi là cô gái đầy mộng mơ. Tôi thất tình, lang thang vào app, tìm một người xa lạ để nói thoải mái chuyện của mình. Tôi cũng muốn thực hành tiếng Anh nữa nên kết bạn với một người nước ngoài. Anh ta dùng google dịch, tôi cũng thỉnh thoảng dùng. Phải công nhận, chỉ nhắn tin qua lại trên email thôi nhưng anh ta nói chuyện rất cuốn. Anh ta bảo đã ly hôn, có một con gái riêng, là sĩ quan và nhiều công việc trong chính phủ, đi nhiều nước. Đi đâu, làm gì anh ta cũng chụp ảnh, video gửi qua email cho tôi.
Anh ta nói chuyện lịch sự, tâm lý, cảm giác chân thật. Lúc đầu tôi cũng tin tưởng, thấy thiếu nếu không đọc được tin của anh ta. Tâm trạng tôi lúc đó khá vui. Tầm sau 3 tháng, anh ta nói yêu, nhớ tôi và muốn sang Việt Nam thăm tôi. Tôi cũng khá bất ngờ vì yêu mà nhanh đến vậy sao? Yêu một người chưa từng gặp mặt, chỉ qua tin nhắn thế sao? Hàng loạt câu hỏi đặt ra trong tôi. Tôi nhắn cho anh ta những thắc mắc đó. Anh ta lại luôn khẳng định đã yêu tôi qua những dòng tin tôi gửi.
Thật ra, tôi lúc đó cũng cảm mến anh ta, để nói yêu thì chưa. Anh là kiểu người lãng mạn trên thực tiễn. Tôi lãng mạn trong tâm hồn nhưng thường tin vào những điều mắt thấy tai nghe, tay sờ mó được. Chuyện gì đến cũng đến, một ngày đẹp trời, anh nói sẽ đến Việt Nam, xin tôi địa chỉ, trước đó anh xin số điện thoại, tôi tin nên đã lỡ cho. Lần này, anh xin địa chỉ tôi không cho. Anh nói vẫn gửi đồ đến Việt Nam trước, sau đó đi công tác nước ngoài rồi đến sau. Anh ta nói gửi kèm 480.000 bảng anh cho tôi. Tôi bảo tại sao lại phải gửi đồ trước mà không xách đi cùng. Anh ta bảo bận đi công tác nhiều nước, đi đến đâu gửi ảnh, video đến đó, nhờ tôi đi lấy hộ đồ. Tôi bảo không lấy đồ không phải của mình. Anh có thế ký gửi ở sân bay, sau đó tự lấy.
Thế mà, một tuần sau, có người ở sân bay gọi điện cho tôi nhưng không nói bằng tiếng Việt mà nói bằng tiếng Anh, yêu cầu tôi gửi địa chỉ để nhận đồ. Tôi tắt máy, họ gửi email cho tôi, yêu cầu tôi gửi 12 triệu đồng để lấy đồ và tiền. Tôi hoài nghi, vì sao chỉ có email, số điện thoại mà dám gửi tiền và đồ cho tôi, trong khi tôi không đồng ý nhận. Anh ta thúc giục tôi lấy đồ và tiền giùm, van xin đủ kiểu. Tôi nói anh tự làm và tự chịu. Cũng có lúc tôi nghĩ thấy tội qua lời cầu khẩn của anh ta, định bỏ 12 triệu đồng ra giúp. Sau đó tôi lại nghi ngờ tính logic của câu chuyện và thực sự tiếc tiền. Lúc đó tôi khá dư vì kiếm thêm ngoài lương chính khá nhiều, 12 triệu đồng không nhiều nhưng tôi tiếc.
Mấy ngày liền nhân viên sân bay vẫn làm phiền tôi. Lúc này tôi thấy anh ta phiền thật sự. Tôi không bắt máy số lạ, không trả lời email, rồi anh ta cũng lặn luôn. Tôi tránh được lừa đảo vì không tham (nguyên tắc không lấy bất kỳ thứ gì không phải của mình), trân quý đồng tiền mình làm ra (không tiêu tiền vào việc không đáng). Tôi chia sẻ chuyện thật, mong tác giả ngẫm ra chuyện của mình.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là người viết bài "Tôi định cho con trai trưởng mảnh đất mua bằng tiền của con út". Bài trước tôi viết khá dài vì muốn mọi người có cái nhìn khách quan hơn về hoàn cảnh gia đình. Hôm nay tôi muốn nói rõ hơn về tính cách các con của mình.
Gia đình chồng tôi là gia đình cách mạng, đông anh em. Có hai người anh trai là liệt sĩ, nhưng một người anh khác lại bất hiếu, quấy phá rồi bán nhà tổ tiên, vào Nam cắt liên lạc. Chồng tôi là thương binh trở về từ chiến trường ác liệt nên đầu óc đôi khi hay bị kích động. Nhiều năm sau, các cháu mới tìm được bác ấy để về chịu tang bà nội. Bác mất vì bệnh, con cái trong Nam nghèo khó và có người vướng vòng lao lý. Từ nhỏ, tôi luôn kể câu chuyện này để giáo dục các con về lòng hiếu thảo. Vợ chồng tôi được họ hàng, làng xóm khen hiền lành, gia đình hòa thuận. Các con nên người đều nhờ tôi nghiêm khắc rèn giũa từ việc nhà đến việc đồng áng.
Con gái đầu (chị cả): Chị cả sinh ra đã chịu thiệt thòi khi mất một cánh tay. Ban đầu con thuộc diện chất độc da cam, nhưng sau nhà nước điều tra lại vì chồng tôi đi bộ đội sau năm 1975 nên chế độ bị cắt và chuyển sang diện tật nguyền. Hồi nhỏ, tôi rất thương con, dạy con học chữ, làm việc nhà, việc đồng áng; có khi con làm còn nhanh hơn cả người lành lặn. Là chị cả, con rất thương và biết nhường nhịn, chăm sóc các em. Khi lớn lên, dù bố mẹ định nuôi con cả đời nhưng con vẫn kiên trì tự đạp xe hàng chục cây số đi học trung cấp tin học ở tỉnh để bố mẹ đỡ vất vả. Sau này, nhờ người quen, con vào Nam ở nhờ rồi tự lập, xin việc làm kế toán và bán hàng. Lúc con sinh nở, tôi cũng vào đỡ đần, trông cháu. Khi gửi cháu cho chúng tôi chăm sóc, con cũng gửi tiền đầy đủ.
Hiện tại, con đã có gia đình hạnh phúc, mua được nhà đất riêng trong đó khiến tôi rất yên tâm. Vì mong muốn con về gần để tiện chăm sóc bố mẹ khi già yếu, tôi đã tìm và bảo con mua một miếng đất ở quê. Con nghe lời, bán đất trong Nam để về quê xây nhà và tìm việc. Nhưng ngoài này người ta coi trọng người lành lặn hơn nên con không xin được việc ở đâu cả. Cuối cùng, hai vợ chồng con đành phải bán nhà để vào Nam làm lại từ đầu. Lúc đó tôi ra sức ngăn cản, bảo con đừng bán nhưng con không nghe. Đến tận bây giờ, tôi vẫn tiếc miếng đất đó vì hiện tại nó đã lên giá rất cao. Nhưng con lại bảo không tiếc đất, chỉ tiếc là đã sai lầm khi quyết định về quê xây nhà.
Con nói mình không hợp với cuộc sống ngoài đó vì bị tật nguyền nên mọi người có phần thiếu thiện cảm. Thêm vào đó, ở làng quê thường hay bàn tán, nói không tốt về người này người kia, trong khi con chỉ biết nỗ lực học hành và phấn đấu. Con cũng từng khóc và tủi thân, nói rằng vợ chồng tôi có điều gì tốt đẹp cũng dành hết cho con trai trưởng. Như đợt trước con mua tặng bố chiếc xe máy để đi lại, nhưng vì thương con trưởng mới lập nghiệp còn thiếu thốn nên vợ chồng tôi lại đem chiếc xe đó cho con đi. Tôi chỉ biết bảo rằng sau này khi có con, con sẽ hiểu lòng bố mẹ. Nghe vậy, con lại khóc.
Con gái thứ hai: Như bài trước đã kể, nếu ở lại Việt Nam, con cũng sẽ phát triển tốt. Khi sang châu Âu, lúc em út còn học đại học, con đã mua máy tính phụ giúp bố mẹ. Sau này, con còn cho các chị em vay vốn làm ăn, mua đất đai và cùng em út lo thuốc thang, sắm sửa cho bố mẹ. Thời gian đầu nơi xứ người rất khó khăn, con từng viết thư về khóc vì nhớ và thương bố mẹ vất vả. Con cũng đã tự tay lo liệu, đưa chồng, gia đình chồng và bố chồng sang châu Âu du lịch (đợt đó tôi bị ốm và tiếc tiền cho con nên không đi). Con cũng giúp đỡ gia đình tôi về vật chất rất nhiều, như tôi đã kể ở bài trước.
Con trai trưởng (con thứ ba): Hiện tại con đã mở được công ty riêng, có ôtô, con cái khỏe mạnh khiến tôi rất tự hào. Tuy nhiên, con lại hỗn hào và coi thường bố mẹ. Lúc nhỏ, con từng bị bố đánh thừa sống thiếu chết vì nghi ăn trộm tiền của bà nội, dù thực chất con chỉ lấy một số tiền rất nhỏ. Con hiền lành, ít nói và có nhiều bạn bè. Lên cấp hai, vì nhà nghèo nên tôi gửi con ra thành phố cho bác (chị chồng) nuôi dưỡng, đồng thời cho học tiếng Anh. Ở môi trường thành phố, con ăn mặc đẹp trai, ai cũng khen. Nhưng được vài năm, bác bảo con hay trộm đồ và nói dối nên trả về quê học bổ túc cấp ba. Vợ chồng tôi luôn hối hận vì đã không ở bên con trong giai đoạn khó khăn đó.
Lớn lên, chúng tôi nhờ người xin cho con làm lái máy, nhưng con bị tai nạn nên hoảng sợ và tự ý bỏ việc. Sau đó, chúng tôi bỏ ra vài chục triệu đồng (một số tiền rất lớn vào thời điểm đó) nhờ bên ngoại xin cho con đi làm nhưng con không phù hợp nên xin ra ngoài. Con vào Nam ở nhờ nhà chị cả và được bạn thân xin việc giúp. Trong thời gian đó, chị cả cho con vay tiền mua đất nhưng con không mua mà lại đem cho người bạn thân kia vay để trả nợ mà không báo với anh chị, khiến chị cả rất giận nhưng vì thương em nên bỏ qua. Sau này, cấp trên tin tưởng và muốn cất nhắc con lên vị trí cao hơn. Vợ chồng tôi đã cố lo hồ sơ đẹp cho con (vì con mới học hết trung cấp), nhưng cuối cùng con vẫn không được thăng chức.
Khi lấy vợ, con chuyển về thành phố gần nhà, tự mở công ty nên có vay mượn và xin đất như tôi đã kể ở bài trước. Con trai trưởng sống trầm tính, ít nói và ít tâm sự. Con từng khóc với vợ vì tủi thân, cảm thấy cô đơn, cho rằng anh chị em không gần gũi với mình. Nhưng các chị lại bảo do con chỉ nói vài câu rồi lấy lý do bận để cúp máy, ít khi chủ động hỏi thăm mọi người. Mỗi lần về Tết, con lại đánh chửi con cái, coi thường bố mẹ và anh em, khiến không khí gia đình căng thẳng. Con còn tuyên bố các chị không có quyền gì đối với đất đai bố mẹ đang ở, đồng thời đòi xây nhà thờ họ tại đây (dù chồng tôi không phải trưởng họ và dòng họ cũng đã có nhà thờ riêng).
Các con gái và con út cho rằng con trưởng thiếu lòng biết ơn, làm khổ bố mẹ. Dù vậy, các con vẫn hứa sau này sẽ chia nhau trách nhiệm chăm sóc khi chúng tôi già yếu. Tuy nhiên, tôi nghĩ con trưởng ở gần sẽ chịu nhiều thiệt thòi và phải lo toan nhiều nhất. Nếu tôi không chia phần hơn cho con, sợ con bất mãn, lại thêm họ hàng ra vào nói lời không hay. Chuyện này người ngoài hoàn toàn không biết. Tôi chỉ mong các con bao dung với nhau hơn, chủ động liên lạc và động viên anh trai để gia đình hòa thuận. Chồng tôi vì sợ con trưởng nóng nảy, hung hãn nên mỗi lần con hỗn hào đều im lặng, rồi quay sang đổ lỗi cho tôi. Con dâu cũng vì thế mà sẵn sàng cãi tay đôi, đi đâu cũng không thèm chào hỏi tôi.
Con trai út: Con từng là hình mẫu của cả làng vì vừa chăm học vừa thạo mọi việc đồng áng. Có thời gian con giấu bố mẹ nghỉ học để đi làm đồng; lúc ôn thi mất điện thì thắp đèn dầu học bài, đi cấy thuê cùng mẹ. Bạn bè từng coi thường, nói con học dốt, không chịu học hành thì sau này chỉ biết lấm bùn ngoài ruộng. Đến khi con đỗ đại học, họ lại bảo con hay ngủ gật trên lớp (do phải đạp xe hơn chục cây số và thức học từ hai giờ sáng), đỗ được là nhờ may mắn. Thực ra từ nhỏ, chúng tôi đã rèn con rất nghiêm khắc, mùa đông 4-5 giờ sáng cũng phải dậy học. Hồi nhỏ con khá bướng bỉnh, buổi trưa thường trốn đi chơi. Tôi phải đi tìm về rồi dùng roi phạt, bắt nằm im trên giường và không được khóc (chứ không đánh vào đầu hay mặt như chồng tôi).
Con út là người chứng kiến nhiều cảnh bạo lực của bố đối với mẹ mỗi khi bố say rượu. Con thường ôm giữ bố hoặc chạy đi gọi người đến can ngăn. Tính con nhút nhát, hồi nhỏ bị một người trong làng dọa nạt nên sợ đám đông. Đi học, con chỉ mặc một bộ quần áo cũ kỹ vì thương bố mẹ nghèo nên bị bạn bè thành phố xa lánh. Lớn lên, con mới biết chăm chút bản thân hơn, cao ráo, đẹp trai, nói năng từ tốn, lễ phép nên ai cũng quý mến. Ngày trước, con thiếu 0,5 điểm để đỗ nguyện vọng một nhưng lại đỗ nguyện vọng hai. Chúng tôi giấu chuyện này. Sau đó con tự ôn thi lại và đỗ đại học vào năm sau. Biết chuyện bị giấu, con buồn nhưng không trách bố mẹ.
Khi còn đi học, con đã gửi tiền về phụ giúp gia đình; hiện nay con tự mua được đất đai, chỉ còn một ít nợ không đáng lo. Con út sống thẳng tính, tự lập và rất hiếu thảo. Về chuyện cưới xin, chúng tôi giới thiệu nhiều mối nhưng con chỉ quen được vài hôm. Sang Hàn Quốc làm việc, con bảo có quen một người bên đó nhưng đến nay vẫn chưa chịu lấy vợ. Ngày đỗ đại học, cả làng đòi ăn mừng nhưng con từ chối, chỉ muốn làm một mâm cơm gia đình để thắp hương báo cáo ông bà vì không thích khoe khoang. Con út sống một mình ở Hàn Quốc. Nghe nói con làm cho một công ty nước ngoài với mức lương khá cao so với mặt bằng chung bên đó. Con ít chia sẻ chuyện đó. Tôi nghe bạn con nói có tháng con kiếm được cả gần 100 triệu đồng. Con hay đi du lịch với bạn bè nhưng không chia sẻ lên mạng, tôi nghe bạn của con ở nhà kể lại mới biết.
Con làm dự án nên thường phải làm thêm giờ vào buổi tối. Đến cuối tuần được nghỉ, con cũng hay phải mang việc về nhà làm. Tôi nghe nói con đã đỗ chứng chỉ tiếng Hàn cấp độ cao nhất nên cũng yên tâm phần nào. Có lần về nước đưa tôi đi viện, con vẫn tranh thủ mang theo máy tính để làm việc ở nhà. Con bảo đã xin công ty cho làm việc từ xa thêm một tuần rồi mới quay lại Hàn Quốc. Tôi không biết cụ thể con làm công việc gì, nhưng thấy con có thu nhập tốt nên cũng yên tâm. Công việc của con không phải lao động chân tay nên đỡ vất vả hơn anh trai của con, người phải thường xuyên đi lấy hàng vì kinh doanh buôn bán, rồi còn lo cho vợ con, chuyện nấu nướng và nuôi dạy con cái. Có lúc con trai cả bị bệnh nhưng cũng không có thời gian đi viện. Còn con trai út thì được nghỉ thứ Bảy và Chủ nhật, chỉ thỉnh thoảng khi công việc nhiều mới phải làm thêm ở nhà.
Các con tôi thành công và tự lập được như ngày hôm nay là nhờ vợ chồng tôi nghiêm khắc dạy dỗ, sống biết điều nên họ hàng mới giúp đỡ, đặc biệt là đối với con trưởng. Tâm nguyện của tôi là mong các con ngoan ngoãn, đoàn kết, các chị em bao dung và chỉ bảo cho anh trai nhiều hơn. Tôi cho rằng việc bố mẹ thương và muốn chia tài sản nhiều hơn cho người ở gần, chịu nhiều trách nhiệm chăm sóc bố mẹ là điều hợp lý. Nếu ngày xưa chúng tôi không cứng rắn, có lẽ các con đã thất học và hư hỏng như một số đứa trẻ trong xóm. Tôi kể ra đây mong mọi người cho lời khuyên: làm sao để con trai trưởng và con dâu không coi thường bố mẹ, đồng thời làm sao để các con gái và con út bớt định kiến, biết đùm bọc và cảm thông với con trai trưởng nhiều hơn. Hơn nữa truyền thống trước nay gia đình vợ chồng quê tôi, con gái không được ở nhà tổ tiên sau này sẽ không đẹp. Nên tôi chia cho các con vậy là hợp lý. Tôi muốn bù đắp cho con trai trưởng nhiều hơn là vì vậy.
Tin Gốc: Vnexpress

