Sau khi được nghỉ ngơi trong trận đấu cuối vòng bảng với Pháp, Haaland trở lại đầy sung sức trong trận gặp Bờ Biển Ngà ở vòng 1/16 World Cup trên sân AT&T (Mỹ) vào đêm qua.
Thực tế, đây không phải là trận đấu quá tốt của Haaland. Tiền đạo sinh năm 2000 đã bị các cầu thủ Bờ Biển Ngà phong tỏa chặt chẽ trong suốt trận đấu. Tuy nhiên, đúng vào thời khắc quyết định, tiền đạo của Man City đã tỏa sáng khi ghi bàn ấn định chiến thắng 2-1 cho Na Uy.
Như vậy, Haaland đã giúp Na Uy làm nên lịch sử khi lần đầu tiên giành chiến thắng ở vòng knock-out World Cup. Họ sẽ đối đầu với ứng cử viên vô địch là Brazil ở vòng 1/8.
Bước vào trận đấu, Na Uy thi đấu cầm chừng. Có nhiều thời điểm, Bờ Biển Ngà chơi trên sân và tạo ra nhiều cơ hội về phía khung thành của đội bóng Bắc Âu. Tuy nhiên, các chân sút của Bờ Biển Ngà như Pepe hay Bonny lại không thể tận dụng cơ hội.
Trong bối cảnh bị ép sân, Na Uy bất ngờ có bàn thắng nhờ sự tỏa sáng của Antonio Nusa. Phút 39, cầu thủ này thực hiện cú cứa lòng đẹp mắt tung lưới Bờ Biển Ngà.
Sang hiệp 2, đại diện châu Phi vẫn thi đấu lấn lướt so với Na Uy. Phút 66, Amad Diallo được tung vào sân. Ngay lập tức, ngôi sao khoác áo Man Utd đã tỏa sáng. Phút 74, Diallo có tình huống độc diễn qua ba cầu thủ Na Uy, trước khi ghi bàn san bằng tỷ số 1-1.
Tuy nhiên, Haaland đã khiến tất cả nhắc tới mình dù “mất hút” trong cả trận đấu. Phút 86, tiền đạo sinh năm 2000 đón đường chuyền của Patrick Berg, trước khi dứt điểm tung lưới Bờ Biển Ngà, ấn định chiến thắng 2-1 cho Na Uy.
Nhận định Bờ Biển Ngà – Na Uy (0h ngày 1/7): Xác định đối thủ của Brazil
Theo dự đoán của siêu máy tính Opta, Na Uy có 56,1% khả năng giành chiến thắng. Con số này của Bờ Biển Ngà là 21,6%. Khả năng trận đấu kết thúc với tỷ số hòa (trong 90 phút) là 22,3%. Về tổng thể, cơ hội đi tiếp của Na Uy là 61,8%, còn của Bờ Biển Ngà là 31,9%.
Bờ Biển Ngà đã làm nên lịch sử khi lần đầu tiên giành vé vượt qua vòng bảng World Cup trong lịch sử. Ở giai đoạn vòng bảng giải đấu năm nay, đội bóng châu Phi đã thi đấu rất hay khi thắng Ecuador, Curacao và chỉ thua sát nút trước Đức.
Đây cũng là lần đầu tiên, Bờ Biển Ngà giành nhiều hơn một chiến thắng khi tham dự World Cup. Ở vòng bảng, đoàn quân của HLV Emerse Fae đã dẫn trước đối thủ trong cả ba trận đấu. Ở châu Phi, chỉ có Nigeria mở tỷ số trong nhiều trận đấu hơn thế ở vòng chung kết World Cup (4 lần, năm 1994).
Nicolas Pepe đang thi đấu khá hưng phấn. Cầu thủ này đã lập cú đúp vào lưới Curacao trong trận cuối cùng vòng bảng. Anh đã trở thành cầu thủ Bờ Biển Ngà ghi bàn thắng nhanh nhất lịch sử World Cup ở 6 phút và 4 giây.
Ở 31 tuổi 27 ngày, Nicolas Pepe đã trở thành cầu thủ châu Phi lớn tuổi thứ hai lập cú đúp ở World Cup sau Roger Milla của Cameroon trong trận gặp Colombia năm 1990 (38 tuổi, 34 ngày).
Cùng với Pepe, Yan Diomande cũng có ảnh hưởng lớn lên lối chơi của Bờ Biển Ngà. Cầu thủ của Leizpig có 10 pha rê bóng thành công và 10 pha kiến tạo cơ hội ở vòng bảng. Anh là cầu thủ châu Phi thứ hai làm được điều này sau Quinton Fortune của Nam Phi vào năm 2002.
Ở bên kia chiến tuyến, Haaland là nhân tố vô cùng quan trọng của Na Uy. Cầu thủ của Man City đã lập cú đúp trong hai trận đấu gặp Iraq và Senegal. Tuy nhiên, tiền đạo sinh năm 2000 lại không được sử dụng trong trận đấu với Pháp vì Na Uy đã chắc chắn đi tiếp.
Nếu tính cả trận thua trước Pháp, Na Uy mới thất bại 2/19 trận gần đây trên mọi đấu trường (thắng 14, hòa 3). Điều đó có thể giúp đội bóng Bắc Âu tự tin vào chặng đường phía trước.
Haaland đứng trước cơ hội trở thành cầu thủ đầu tiên ghi được hai bàn thắng trở lên trong mỗi trận trong ba lần ra sân đầu tiên tại World Cup kể từ Sandor Kocsis của Hungary năm 1954.
Đây sẽ chỉ là trận đấu loại trực tiếp thứ ba trong lịch sử của Na Uy trong lịch sử World Cup. Trong hai trận trước đó, họ đều thất bại trước Italy vào năm 1937 và 1998. Tuy nhiên, đoàn quân của HLV Solbakken chưa thua hai trận liên tiếp kể từ tháng 9/2022 khi thất bại trước Slovenia và Serbia ở Nations League.
Bờ Biển Ngà có lý do để lo lắng. Trong quá khứ, chỉ có hai đội bóng châu Phi giành chiến thắng trong trận đấu đầu tiên ở vòng knock-out World Cup là Cameroon vào năm 1990 và Senegal vào năm 2002.
Sau 24 vòng đấu, HAGL hiện đứng ở vị trí thứ 11 với 23 điểm. Khi V-League mùa này chỉ còn 2 vòng đấu nữa là hạ màn, người hâm mộ đội bóng phố núi vẫn chưa thể an tâm. Dù vậy, so với những đội xếp phía dưới, đoàn quân của HLV Lê Quang Trãi chí ít vẫn nắm quyền tự quyết trong tay.
Các đội xếp sau HAGL lần lượt: Becamex TP.HCM (hạng 12, 21 điểm), CLB Đà Nẵng (hạng 13, 20 điểm), PVF-CAND (cuối bảng, 18 điểm). HAGL đang chiếm lợi thế với 2 đội đứng ở đáy bảng.
Theo điều lệ giải, V-League 2025-2026 có 1,5 suất xuống hạng. Cụ thể, đội bóng nào đứng cuối bảng sau 26 vòng đấu sẽ trực tiếp rớt hạng. Trong khi đó, CLB đứng hạng 13 chung cuộc sẽ phải đá play-off với đội á quân của giải hạng nhất.
Như vậy, HAGL sẽ trụ hạng sớm 1 vòng đấu nếu giành 3 trọn điểm ở trận đấu thuộc vòng 25, đồng thời CLB Đà Nẵng và PVF-CAND không thắng ở vòng đấu này. Khi kịch bản này xảy ra: HAGL có 26 điểm, trong khi CLB Đà Nẵng chỉ có tối đa 21 điểm, còn PVF-CAND nhiều nhất cũng chỉ có 19 điểm.
Trong trường hợp HAGL chỉ có kết quả hòa (được 1 điểm) ở trận đấu thuộc vòng 25, HAGL vẫn có thể trụ hạng sớm nếu CLB Đà Nẵng và PVF-CAND không thắng. Khi đó, HAGL có 24 điểm, trong khi CLB Đà Nẵng có tối đa 21 điểm, còn PVF-CAND nhiều nhất có 19 điểm.
Bởi nếu sau vòng 26, HAGL và CLB Đà Nẵng bằng điểm (cùng có 24 điểm), thì đội bóng phố núi vẫn xếp trên nhờ thành tích đối đầu. Theo điều lệ giải V-League, nếu hai đội bằng điểm thì thành tích đối đầu sẽ được xét đến đầu tiên để xếp hạng chung cuộc. Sau 2 trận gặp nhau mùa này, HAGL thắng CLB Đà Nẵng 1-0 trên trên sân Pleiku. Hai đội hòa nhau 3-3 trên sân Chi Lăng.
Đó là xét về mặt điểm số. Còn về thực tế lịch thi đấu, lợi thế của đội bóng phố núi là rất mong manh khi họ phải đối mặt với thử thách lớn. Ở 2 vòng cuối, thầy trò HLV Quang Trãi lần lượt gặp CLB Hà Nội (ngày 31.5) và chạm trán Becamex TP.HCM (ngày 7.6).
Đây đều là những đối thủ có mục tiêu riêng, nên sẽ không "nương chân" ở những trận đấu cuối của mùa giải. CLB Hà Nội đang cạnh tranh quyết liệt để chen chân vào tốp có huy chương V-League. Trong khi đó, Becamex Bình Dương nằm trong "nhóm đèn đỏ", phải nỗ lực giành điểm để đua trụ hạng.
Khi “cơn sóng thần” dư luận đang tập trung chỉ trích Cristiano Ronaldo, Nhật Bản vẫn khiến tất cả phải nhắc tới mình bằng màn trình diễn hủy diệt Tunisia ở trận đấu thứ 1.000 trong lịch sử World Cup. “Samurai xanh” đã tạo nên chiến thắng cách biệt nhất của đội bóng trong lịch sử ở giải đấu bóng đá số một hành tinh.
Sau trận đấu, HLV Herve Renard, người trước trận đấu đã tự tin có thể thay đổi Tunisia chỉ trong vài ngày, buộc phải thừa nhận: “Chúng tôi đã hy vọng vào phép màu nhưng thật không may, Tunisia đã thất bại quá đậm. Điều này phản ánh sự chênh lệch rất lớn về trình độ của hai đội bóng”.
Ở Monterrey (Mexico), dường như chỉ có một đội chơi bóng, đó là Nhật Bản. Tunisia gần như chỉ biết phòng ngự và chịu trận. Đội bóng Bắc Phi chỉ có 8 lần chạm bóng trong vòng cấm của Nhật Bản và không tung ra nổi cú dứt điểm trúng đích nào. Hệ số bàn thắng kỳ vọng của Tunisia chỉ là 0,1 (tức gần như không thể ghi bàn).
Nhật Bản đã làm được điều mà hiếm có đội bóng châu Á nào có thể làm ở World Cup, đó là kiểm soát bóng và bóp nghẹt đối thủ. Đây chính là minh chứng cho thấy sự tiến bộ vượt bậc của đội bóng xứ mặt trời mọc. Trước nay, ngay cả khi chiến thắng, Nhật Bản hay hầu hết các đội bóng châu Á đều mang tâm lý kẻ chiếu dưới. Không dễ dàng chơi bóng theo kiểu “ông lớn” như vậy.
Tuy nhiên, ngay cả khi thiếu vắng ba ngôi sao lớn nhất là Kaoru Mitoma, Takumi Minamino (không dự World Cup) hay Takefusa Kubo (chấn thương), Nhật Bản vẫn trình diễn thứ bóng đá hủy diệt. Điều đó cho thấy HLV Hajime Moriyasu đã xây dựng một hệ thống để giành chiến thắng, chứ không phụ thuộc vào cá nhân nào.
Minh chứng rõ nhất cho lối chơi của Nhật Bản chính là bàn thắng thứ ba. Ayase Ueda chỉ mất một nhịp chạm bóng đã loại bỏ hàng thủ Tunisia để cho Junya Ito thoát xuống ghi bàn. Đó là pha phối hợp chỉ xuất hiện ở những nền bóng đá ở trình độ cao ở châu Âu.
Trong quá khứ, bóng đá Nhật Bản chỉ thành công trong… truyện tranh. Họ đã tạo ra nhiều bộ truyện vẽ nên viễn cảnh như mơ khi “Samurai xanh” vô địch World Cup như Tsubasa. Thế nhưng, giờ đây, họ đang thực sự bước ra từ truyện tranh, với giấc mơ “hoàn toàn có thể thành sự thật”.
Biết bao thế hệ cầu thủ Nhật Bản đã lớn lên với những giấc mơ vô địch World Cup. Ý chí, khát khao của họ cùng những chiến lược đúng đắn của những người làm bóng đá Nhật Bản đã góp phần tạo nên thành công của hôm nay. Ở thế hệ đầu tiên tham dự World Cup 1998, HLV Takeshi Okada đã triệu tập toàn bộ cầu thủ Nhật Bản thi đấu ở trong nước.
Sau đó, HLV Troussier xuất hiện với những kế hoạch cải tổ điên rồ. Chiến lược gia người Pháp dẫn dắt Nhật Bản ở World Cup 2002 với đội hình bắt đầu cuộc “viễn chinh” xuất ngoại. Thời điểm ấy, có 4 cầu thủ “Samurai xanh” chơi bóng ở nước ngoài. Nhưng chỉ có duy nhất Hidetoshi Nakata là đặt dấu ấn.
Hơn 20 năm sau những ngày ấy, Nhật Bản đã biến thành “đội bóng châu Âu” thực thụ. Chỉ có hai gương mặt trong đội hình tham dự World Cup 2026 thi đấu ở trong nước. Thậm chí, nếu Mitoma hay Minamino không vắng mặt, đội bóng xứ mặt trời mọc hoàn toàn có thể triệu tập đội hình gồm 100% cầu thủ thi đấu ở châu Âu.
Việc xuất ngoại không chỉ giúp các cầu thủ phát triển sự nghiệp mà vô hình chung, nó còn giúp các cầu thủ Nhật Bản “ngấm” tư duy chơi bóng hiện đại của châu Âu. Vì lẽ đó, đội tuyển Nhật Bản mang hình hài đội bóng châu Á nhưng lại có tư duy chơi bóng ở châu Âu hiện đại.
Gần đây, cuốn truyện tranh Blue Lock đã trở thành hiện tượng ở Nhật Bản. Nội dung cuốn truyện ấy kể về câu chuyện “siêu tưởng” khi tập hợp đội bóng gồm 11 tiền đạo trên sân, để tạo nên đội hình “quái vật”. Dù mang tính hư cấu nhưng Blue Lock phản ánh khát vọng xây dựng một đội tuyển có tư duy tấn công mạnh mẽ.
Màn trình diễn của Nhật Bản ở World Cup 2026 đang mang dáng dấp đó. Trong số 6 bàn thắng của Nhật Bản, có 1 bàn được ghi bởi hậu vệ, 2 bàn từ tiền vệ, 2 bàn từ trung phong, 1 bàn từ cầu thủ chạy cánh. Trong đó, người ghi nhiều bàn nhất của Nhật Bản là Daichi Kamada (2 bàn) vốn là tiền vệ trung tâm.
Vào tháng trước, tác giả cuốn truyện tranh Blue Lock, Muneyuki Kaneshiro, chia sẻ: “Chúng tôi đang chờ đợi màn trình diễn đầy tham vọng, với những con người sẵn sàng đặt mục tiêu vô địch World Cup”. Trước giải đấu, HLV Hajime Moriyasu cũng không ngần ngại đặt mục tiêu lên ngôi ở đấu trường số một hành tinh.
Điều đó cho thấy Nhật Bản không còn hài lòng với cái mác “ngựa ô”. Họ sẵn sàng đóng vai “kẻ chinh phục”. Ngay cả khi không thể lên ngôi ở World Cup 2026 nhưng đó hoàn toàn có thể là nền móng cho thành công của “Samurai xanh” trong tương lai.
Đội hình xuất phát của Na Uy: Nyland; Ryerson, Ajer, Moller Wolfe, Heggem; Berge, Aursnes, Odegaard; Sorloth, Haaland, Nusa.
Không có bất ngờ nào khi Erling Haaland (Man City) và Martin Odegaard (Arsenal) đều có tên trong đội hình xuất phát của Na Uy, trong một tập thể quy tụ nhiều cầu thủ đang thi đấu tại Ngoại hạng Anh. Đội hình Na Uy còn có sự góp mặt của trung vệ Kristoffer Ajer (Brentford) và tiền vệ Sander Berge (Fulham).
Haaland lĩnh xướng hàng công, chơi bên cạnh tiền đạo Alexander Sorloth của Atletico Madrid và tài năng trẻ Antonio Nusa thuộc RB Leipzig. Với cách bố trí này, Na Uy cho thấy ý đồ thiên về tấn công.
Đội hình xuất phát của Iraq: Hassan; Ali, Tahseen, Hashim, Doski; Bayesh, Alammari, Ismael; Al-Hamadi, Jasim, Hussein.
Một tuyển thủ Iraq đang thi đấu tại Anh, là tiền đạo Ali Al-Hamadi. Anh hiện thuộc biên chế Ipswich Town và khoác áo Luton Town theo dạng cho mượn mùa 2025-2026.
Tại World Cup 2026, Na Uy nằm ở bảng I cùng Pháp, Senegal và Iraq. Đây là bảng đấu khó nhất giải dựa trên bảng xếp hạng sức mạnh của Opta.
Siêu máy tính của Opta dự đoán Iraq chỉ có 21,9% cơ hội vượt qua vòng bảng, thấp hơn đáng kể so với Pháp (95,3%), Na Uy (86%) và Senegal (60,4%). Cũng theo hãng thống kê này, Na Uy có 75,9% cơ hội thắng - so với 9,9% của Iraq. Kết quả hòa được dự đoán ở mức 14,2%.
Trong loạt ảnh do LĐBĐ Na Uy (NFF) thực hiện, Erling Haaland và các đồng đội được trang bị khiên, cung tên, rìu và đứng cạnh những chiếc thuyền dài đặc trưng của người Viking. Ý tưởng nhằm tạo dấu ấn trước khi đội tuyển lên đường dự World Cup 2026.
Dù gây chú ý mạnh trên truyền thông, bộ ảnh cũng vấp phải chỉ trích về yếu tố biểu tượng. Một số ý kiến cho rằng việc tái hiện hình ảnh Viking dễ gợi liên tưởng đến chủ nghĩa dân tộc cực đoan và các biểu tượng từng bị những nhóm cực hữu sử dụng.
Bộ ảnh còn vấp phải nhiều câu hỏi liên quan đến tính minh bạch tài chính, khi kế hoạch đấu giá bản in được cho là có thể mang về hơn 4 triệu USD cho LĐBĐ nước này.
Na Uy là một trong những tập thể gây ấn tượng mạnh nhất tại vòng loại World Cup khi toàn thắng cả 8 trận, ghi tới 37 bàn. Trong số các đội tuyển châu Âu, chỉ Anh có thành tích thắng tuyệt đối tương tự. Trung bình 4,6 bàn mỗi trận cũng là hiệu suất ghi bàn cao nhất mà một đội tuyển châu Âu từng đạt được trong một chiến dịch vòng loại World Cup có từ năm trận trở lên.
Tiền vệ Martin Odegaard đóng góp lớn với 7 pha kiến tạo, nhiều nhất khu vực châu Âu. Alexander Sorloth, Antonio Nusa và Julian Ryerson cũng có những màn trình diễn nổi bật. Tuy nhiên, Haaland vẫn là ngôi sao sáng nhất khi ghi tới 16 bàn ở vòng loại, gấp đôi bất kỳ cầu thủ châu Âu nào khác. Những bàn thắng của Haaland giúp Na Uy trở lại sân chơi World Cup sau 28 năm chờ đợi.
Hy vọng lớn nhất của Iraq có thể nằm ở kinh nghiệm của HLV Graham Arnold. Ông từng đưa đội tuyển Australia vào vòng knock-out World Cup 2022 tại Qatar. Khi đó, Australia đứng nhì bảng sau Pháp, vượt qua Tunisia và Đan Mạch trước khi chỉ chịu thua nhà vô địch Argentina 1-2 ở vòng 1/8.
Dưới thời Arnold, Australia từng lập kỷ lục với chuỗi 11 chiến thắng liên tiếp tại vòng loại World Cup 2022.