Ngày 2-7, Tỉnh ủy Lâm Đồng cho biết thương hiệu của tỉnh đã được xác định là “Bản giao hưởng Xanh” (The Eco Symphony).
Đây là thương hiệu cho toàn tỉnh mới, hợp nhất từ ba tỉnh gồm: Lâm Đồng, Bình Thuận và Đắk Nông.
Theo đề án, trước hợp nhất, việc quảng bá hình ảnh địa phương còn phân tán, mỗi sự kiện dùng một thông điệp, khẩu hiệu riêng, thiếu bộ quy chuẩn nhận diện chung. Các slogan cũ như “Đà Lạt – Kết tinh kỳ diệu từ đất lành” hay “Biển xanh – Cát trắng – Nắng vàng” chỉ mô tả cảnh quan đơn lẻ, chưa gắn kết thành một thông điệp thống nhất cho toàn tỉnh.
“Bản giao hưởng Xanh” được xác lập làm thông điệp thương hiệu cốt lõi, lấy triết lý hài hòa giữa thiên nhiên và con người làm nền tảng, phản ánh cấu trúc không gian “cao nguyên – trung du – duyên hải” của tỉnh sau hợp nhất. Thương hiệu tỉnh vận hành trên ba trụ cột: nền tảng sinh thái và không gian kết nối vĩ mô, động lực kinh tế bản sắc theo triết lý xanh, môi trường đầu tư minh bạch, trách nhiệm.
Đề án đặt bốn mục tiêu trọng tâm: khẳng định “nguồn lực mềm” từ định vị “Bản giao hưởng Xanh”, tích hợp nguồn lực và đồng bộ truyền thông, hoàn thiện hạ tầng quản trị và quy chuẩn số, kiến tạo hệ sinh thái phát huy sức mạnh cộng đồng.
Lộ trình triển khai chia làm ba giai đoạn. Giai đoạn 2026 – 2027 tập trung hoàn thiện định vị cốt lõi, công bố chính thức bộ nhận diện thương hiệu tỉnh và đưa hệ thống quản trị dữ liệu số vào vận hành. Giai đoạn 2028 – 2030 phủ sóng nhận diện trên toàn tỉnh, tích hợp thương hiệu vào các chiến dịch truyền thông, ngoại giao, xúc tiến đầu tư. Sau năm 2030, tỉnh đánh giá tổng thể hiệu quả và nâng cấp hệ thống nhận diện.
Trong bài viết có tiêu đề "Thành phố đón nhiều du khách nhất không có nghĩa là được yêu thích nhất", tờ Bangkok Post nhấn mạnh, xét theo bất kỳ tiêu chuẩn thông thường nào, việc đón nhiều du khách quốc tế nhất là thành công. Thế nhưng, điều mà các số liệu này không đo lường được là liệu người dân sinh sống tại Bangkok có thực sự cảm thấy hài lòng khi phải đón tiếp lượng du khách khổng lồ này hay không. Tình thế hiện tại của Bangkok là, chiến lược quảng bá đã phát huy hiệu quả và giờ đây phải đối mặt với những hệ quả của việc trở thành lựa chọn hàng đầu của du khách, thay vì chỉ đơn thuần tận hưởng danh hiệu đó.
Những lời phàn nàn này không mới, nhưng quy mô của chúng thì có. Các ngôi đền bị coi như phông nền chụp ảnh thay vì là nơi thờ phụng trang nghiêm; quy định về trang phục bị phớt lờ tại những địa điểm mà người dân địa phương vẫn đến cầu nguyện. Đó là thái độ coi thường bối cảnh, biến một không gian linh thiêng thành nơi chỉ để tạo ra nội dung đăng tải. Những ý kiến bức xúc từ cư dân và giới chức tập trung vào hai vấn đề chính: Hành vi của du khách tại các địa điểm văn hóa, tôn giáo thường xuyên thiếu sự tôn trọng tối thiểu; và áp lực lên cơ sở hạ tầng do tình trạng xả rác, quản lý chất thải kém cùng ô nhiễm tại các kênh rạch và chợ công cộng - những yếu tố đang làm xuống cấp chính cảnh quan mà du khách từng tìm đến chiêm ngưỡng. Tình trạng giao thông nay lại phải gánh thêm lượng lớn xe buýt du lịch và xe vận chuyển hoạt động liên tục, tạo ra gánh nặng mà người dân địa phương không hề mong muốn và cũng chẳng thể tránh né.
Điều khiến vấn đề này trở nên phức tạp chính là việc toàn bộ mô hình kinh tế của Bangkok lại phụ thuộc vào lượng du khách đang gây ra những bất cập này. Bạn không thể giảm đáng kể lượng du khách mà không làm sụt giảm nguồn thu nhập của một bộ phận lớn cư dân thành phố. Do đó, cuộc thảo luận về tình trạng quá tải du lịch tại Bangkok thực chất không phải là bàn về việc có nên hạn chế số lượng khách hay không. Thay vào đó, vấn đề cốt lõi là làm thế nào để quản lý lượng du khách hiện tại hoặc đang gia tăng mà không làm mai một những giá trị vốn đã khiến thành phố này trở thành điểm đến hấp dẫn ngay từ đầu.
Cho đến nay, các biện pháp ứng phó chủ yếu thiên về giáo dục và điều hướng thay vì áp đặt các hạn chế cứng rắn. Chẳng hạn như các chiến dịch truyền thông và cập nhật biển báo tại các ngôi đền nhằm phổ biến các quy tắc ứng xử ngay cả trước khi du khách đặt chân đến. Song song với đó là đầu tư chiến lược vào các điểm đến thứ cấp để giảm tải cho những khu vực đông đúc nhất tại thủ đô và thu hút du khách đến những vùng ít quá tải hơn. Đây là một cách tiếp cận hợp lý nhưng cũng đòi hỏi nhiều thời gian. Nó đặt niềm tin vào việc cung cấp thông tin đầy đủ và điều tiết dòng khách một cách khéo léo có thể mang lại hiệu quả tương đương với các biện pháp mạnh tay mà nhiều thành phố khác đang áp dụng, như quy định giới hạn số lượng, thu phí hoặc cấm đoán trực tiếp. Liệu phương pháp này có thành công hay không sẽ phụ thuộc vào một yếu tố mà biển báo không thể kiểm soát hoàn toàn. Liệu dòng du khách đông đảo kỷ lục kia có thực sự tiếp nhận và hiểu rõ thông điệp trước khi họ bước qua cổng đền hay không.
Việc trở thành thành phố thu hút nhiều du khách nhất thế giới tự thân nó chỉ là một thành tích sáo rỗng nếu cư dân - những người trực tiếp trải nghiệm làn sóng du khách này - cảm thấy mình chỉ là yếu tố thứ yếu trong câu chuyện thành công của chính thành phố nơi họ sinh sống. Bangkok chưa rơi vào tình trạng phẫn nộ như những điểm đến đang chịu áp lực quá tải du lịch khác - kiểu phẫn nộ dẫn đến các phong trào biểu tình hay sự phản đối công khai từ người dân địa phương. Tuy nhiên, những dấu hiệu ban đầu - từ lời phàn nàn của giới chức trách, áp lực lên cơ sở hạ tầng cho đến những xung đột văn hóa tại các địa điểm linh thiêng nhất thành phố - cho thấy rằng chỉ số quan trọng nhất cần theo dõi trong tương lai không phải là bản thân con số lượng khách, mà là khoảng cách giữa con số đó và cảm nhận thực tế của người dân đang sống tại thành phố này.
Máy lạnh rất hiếm gặp trong các hộ gia đình châu Âu. Điều này trái ngược với cách đối phó với nắng nóng của người Mỹ. Trong khi gần 90% hộ gia đình ở Mỹ có máy lạnh thì ở châu Âu con số này chỉ khoảng 20%.
Khi biến đổi khí hậu gây ra những đợt nắng nóng nghiêm trọng và kéo dài hơn, xuất hiện sớm hơn, một số người đặt câu hỏi tại sao các quốc gia châu Âu giàu có dường như lại miễn cưỡng với máy lạnh, đặc biệt khi cái nóng gây chết người. Một phần lớn lý do là nhiều quốc gia châu Âu trong lịch sử ít cần đến việc làm mát, đặc biệt là ở phía bắc. Nắng nóng luôn xảy ra nhưng hiếm khi đạt đến nhiệt độ cao kéo dài như châu Âu đang thường xuyên phải chịu đựng.
Máy lạnh theo truyền thống được coi là thứ xa xỉ hơn là nhu cầu thiết yếu, đặc biệt là việc lắp đặt và vận hành nó có thể rất tốn kém. Chi phí năng lượng ở nhiều quốc gia châu Âu cao hơn so với ở Mỹ, trong khi thu nhập lại có xu hướng thấp hơn. Chi phí vận hành một dàn điều hòa vẫn có thể nằm ngoài khả năng của nhiều người châu Âu. Rồi còn vấn đề kiến trúc. Một số tòa nhà ở các quốc gia Nam Âu nóng hơn được xây dựng để chịu được cái nóng. Chúng có tường dày, cửa sổ nhỏ để ngăn ánh nắng mặt trời chiếu vào bên trong và được thiết kế để tối đa hóa luồng không khí. Điều đó đã giúp giữ cho chúng mát hơn và làm giảm nhu cầu làm mát nhân tạo. Tuy nhiên, ở các vùng khác của châu Âu, nhà cửa lại không được thiết kế để chịu được cái nóng.
Các tòa nhà trên lục địa có xu hướng cũ hơn, được xây dựng trước khi công nghệ điều hòa không khí trở nên phổ biến. Ở Anh, nơi vừa trải qua tháng sáu nóng nhất trong lịch sử, cứ 6 ngôi nhà thì có một được xây dựng trước năm 1900. Việc trang bị hệ thống làm mát trung tâm cho những ngôi nhà cũ có thể khó khăn hơn, mặc dù không phải là không thể.
Đôi khi vấn đề lớn hơn lại là thủ tục hành chính rườm rà. Chính quyền Anh thường từ chối các đơn xin lắp đặt điều hòa dựa trên hình thức bên ngoài của cục nóng ngoài trời, đặc biệt là ở các khu bảo tồn hoặc trên các tòa nhà được xếp hạng di tích. Ngoài ra còn có khía cạnh chính sách. Châu Âu đã cam kết trở thành "trung hòa khí hậu" vào năm 2050 và sự gia tăng mạnh mẽ việc sử dụng máy lạnh sẽ khiến các cam kết về khí hậu càng khó đạt được hơn. Máy lạnh không chỉ tiêu thụ nhiều năng lượng mà còn đẩy nhiệt ra ngoài.
Một số quốc gia đã áp đặt các biện pháp để hạn chế sử dụng máy lạnh. Năm 2022, Tây Ban Nha đã ban hành các quy định quy định rằng máy lạnh ở những nơi công cộng không được đặt thấp hơn 27 độ C để tiết kiệm năng lượng.
Tuy nhiên, thái độ và mối quan ngại xung quanh việc sử dụng máy lạnh ở châu Âu đang thay đổi, khi lục địa này trở thành điểm nóng về khí hậu, ấm lên với tốc độ gấp đôi so với phần còn lại của thế giới. Châu Âu đang đối mặt với một tình thế khó xử: chấp nhận việc sử dụng máy lạnh tiêu tốn nhiều năng lượng, với những tác động tiêu cực đến khí hậu mà nó mang lại, hay tìm ra những cách thức thay thế để đối phó với tương lai ngày càng nóng hơn.
Đã có những dấu hiệu rõ ràng cho thấy nhu cầu sử dụng máy lạnh đang tăng lên ở châu Âu, cũng như ở nhiều nơi khác trên thế giới. Thực tế là, quan niệm về máy lạnh chắc chắn sẽ thay đổi ở châu Âu khi nắng nóng cực đoan - và những tác động đến sức khỏe của nó - ngày càng gia tăng. Thách thức sẽ là đảm bảo các quốc gia có quy định chặt chẽ về hiệu quả của hệ thống làm mát nhằm giảm thiểu tác động tiềm tàng to lớn đến khí hậu.
Ngày 6-4, lãnh đạo Trung tâm Cung ứng dịch vụ công phường Vũng Tàu (TP.HCM) cho biết đã nắm được vụ việc Bãi Sau xuất hiện bọt trắng xóa.
Trước đó, trên mạng xã hội lan truyền đoạn clip ghi lại hình ảnh bãi biển ở Vũng Tàu nổi bọt trắng xóa. Đoạn clip nhanh chóng thu hút nhiều người dân, du khách quan tâm. Trong đó có không ít người bày tỏ lo lắng về hiện tượng này.
Qua tìm hiểu, đoạn clip trên được quay lúc 3h sáng 5-4 tại gần khu vực tháp Tam Thắng (phường Vũng Tàu). Cụ thể, anh M.P. (29 tuổi) trong lúc ra Bãi Sau chơi thấy bọt trắng xóa gần bờ nên đã dùng điện thoại quay lại.
Theo anh P., anh trực tiếp lội xuống nước nhưng không ngửi thấy mùi hôi hay phát hiện bất thường gì.
Lý giải về việc này, Trung tâm Cung ứng dịch vụ công phường Vũng Tàu nhận định đây chỉ là hiện tượng tự nhiên do ảnh hưởng của vi tảo phát triển mạnh.
Qua ghi nhận đến sáng 6-4, các ảnh hưởng từ vi tạo đã giảm, nước biển gần như trở lại bình thường.
Như Tuổi Trẻ Online đưa tin, ngày 4-4, nhiều du khách bất ngờ khi nước biển khu vực phường Vũng Tàu và phường Rạch Dừa (TP.HCM) có màu xanh lục và màu tím lạ mắt.
Tuy nhiên theo người dân địa phương, hiện tượng nước biển chuyển màu xanh lục thỉnh thoảng vẫn xảy ra trong những ngày nắng nóng.
Nguyên nhân được cho là tảo phát triển mạnh, nước nóng lên khiến tảo chết dạt vào bờ. Còn phần nước có màu tím được cho là tảo chết nhiều đang phân hủy.
Cũng theo người dân, vào ban đêm vi tảo sinh trưởng hoặc chết đi sẽ giải phóng lượng lớn chất hữu cơ (gồm chất nhầy, protein và các chất béo hữu cơ) vào trong môi trường nước.
Việc này khiến nước biển có một lượng chất nhầy nhất định và khi sóng đánh mạnh sẽ tạo ra bọt bong bóng. Hiện tượng này chỉ xuất hiện thời gian ngắn và nhanh chóng trở lại bình thường.