Ngày 2-7, Tỉnh ủy Lâm Đồng cho biết thương hiệu của tỉnh đã được xác định là “Bản giao hưởng Xanh” (The Eco Symphony).
Đây là thương hiệu cho toàn tỉnh mới, hợp nhất từ ba tỉnh gồm: Lâm Đồng, Bình Thuận và Đắk Nông.
Theo đề án, trước hợp nhất, việc quảng bá hình ảnh địa phương còn phân tán, mỗi sự kiện dùng một thông điệp, khẩu hiệu riêng, thiếu bộ quy chuẩn nhận diện chung. Các slogan cũ như “Đà Lạt – Kết tinh kỳ diệu từ đất lành” hay “Biển xanh – Cát trắng – Nắng vàng” chỉ mô tả cảnh quan đơn lẻ, chưa gắn kết thành một thông điệp thống nhất cho toàn tỉnh.
“Bản giao hưởng Xanh” được xác lập làm thông điệp thương hiệu cốt lõi, lấy triết lý hài hòa giữa thiên nhiên và con người làm nền tảng, phản ánh cấu trúc không gian “cao nguyên – trung du – duyên hải” của tỉnh sau hợp nhất. Thương hiệu tỉnh vận hành trên ba trụ cột: nền tảng sinh thái và không gian kết nối vĩ mô, động lực kinh tế bản sắc theo triết lý xanh, môi trường đầu tư minh bạch, trách nhiệm.
Đề án đặt bốn mục tiêu trọng tâm: khẳng định “nguồn lực mềm” từ định vị “Bản giao hưởng Xanh”, tích hợp nguồn lực và đồng bộ truyền thông, hoàn thiện hạ tầng quản trị và quy chuẩn số, kiến tạo hệ sinh thái phát huy sức mạnh cộng đồng.
Lộ trình triển khai chia làm ba giai đoạn. Giai đoạn 2026 – 2027 tập trung hoàn thiện định vị cốt lõi, công bố chính thức bộ nhận diện thương hiệu tỉnh và đưa hệ thống quản trị dữ liệu số vào vận hành. Giai đoạn 2028 – 2030 phủ sóng nhận diện trên toàn tỉnh, tích hợp thương hiệu vào các chiến dịch truyền thông, ngoại giao, xúc tiến đầu tư. Sau năm 2030, tỉnh đánh giá tổng thể hiệu quả và nâng cấp hệ thống nhận diện.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Tọa lạc bên chân cầu Cửa Tùng (xã Cửa Tùng, Quảng Trị) và gần trung tâm xã, mỗi chiều chợ cá Cửa Tùng luôn tấp nập khách mua, người bán với đa dạng các loại hải sản tươi ngon. Không chỉ là khu chợ giao thương đơn thuần, phiên chợ chiều này đã trở thành địa điểm đặc trưng của xã biển, thu hút du khách mỗi khi ghé thăm.
Mỗi ngày, thời điểm thời tiết thuận lợi, vào khoảng đầu giờ chiều những chuyến tàu đánh bắt gần bờ bắt đầu cập bến. Tàu chở đầy hải sản vượt cửa sông vào âu thuyền ngay trước chợ Cửa Tùng, tại đây thương lái đã chờ sẵn và bắt đầu trao đổi, mua bán với các chủ tàu.
Ông Lê Văn Giáo (ngư dân tại xã Cửa Tùng) cho biết, hôm nay tàu của ông ra khơi từ sáng sớm và trở về thời điểm trưa để kịp thời điểm chợ cá hoạt động.
"Hôm nay, tàu của tôi đánh bắt được tôm hùm, sò điệp. Vừa tới nơi đã có tiểu thương chờ sẵn thu mua, nếu so với các nơi khác giá bán hải sản ở đây rẻ hơn vì không qua nhiều khâu trung gian. Các tiểu thương sau khi thu mua sẽ mang vào chợ bán trực tiếp cho khách hàng", ông Giáo nói.
Những ngư dân ở Cửa Tùng ra khơi từ 3 giờ sáng, có những tàu đánh bắt gần bờ sẽ trở về vào lúc 5 giờ sáng, những tàu đánh lưới xa hơn trở về khoảng thời gian 10 - 12 giờ trưa. Về đến nơi, các thương lái thu mua, người mang đi địa phương bán ở các chợ khác, người mang thẳng vào bày bán ở chợ cá Cửa Tùng.
Theo những người dân lớn tuổi ở xã Cửa Tùng, chợ cá ở đây đã có từ lâu nhưng đến năm 2011 mới trở nên nhộn nhịp sau khi được quy hoạch xây dựng. Với vị trí thuận lợi cùng nguồn hải sản đa dạng, tươi ngon, giá thành hợp lý, chợ cá Cửa Tùng nhanh chóng trở thành chợ đầu mối, cung cấp hải sản tươi sống cho toàn bộ khu vực hai huyện Vĩnh Linh và Gio Linh cũ.
Ngoài những hải sản phổ biến như cá nục, cá trích, mực nang... thi thoảng chợ cá Cửa Tùng còn có những loại hải sản hiếm gặp như cá ngứa, tôm hùm.
Bà Lê Thị Minh (67 tuổi, trú thôn An Đức 1, xã Cửa Tùng) cho biết đã bán ở chợ cá Cửa Tùng hơn 10 năm qua.
"Tôi kinh doanh, buôn bán các loại hải sản ở đây cũng khá lâu rồi, tàu thuyền vào là chúng tôi lấy lên bán, ngày nào bán hết ngày đó, hải sản ở đây rất tươi ngon", bà Minh nói.
Cửa Tùng từ lâu không chỉ nổi tiếng là "nữ hoàng bãi tắm" mà còn được biết đến là nơi đa dạng về ẩm thực, đặc biệt hải sản ở đây tươi ngon khi được đánh bắt và đưa về bán trong ngày. Giá thành ở đây dù mua ở chợ hay các quán ăn vẫn tương đối rẻ và chất lượng, hứa hẹn trong mùa hè năm nay Cửa Tùng sẽ là điểm đến hấp dẫn, thu hút du khách thập phương.
Tin Gốc: Thanh Niên

"Lẩu phân bò" là một trong những đại diện tiêu biểu cho khái niệm "ẩm thực đen" (dark cuisine) tại Trung Quốc, thuật ngữ chỉ những sự kết hợp thực phẩm kỳ lạ, vượt khỏi quy chuẩn nấu nướng thông thường.
Món xuất xứ từ vùng núi Quý Châu, phía tây nam Trung Quốc, là loại canh được chế biến từ dịch cỏ chưa tiêu hóa hết trong dạ dày, ruột non của bò, mật bò và các loại thảo mộc địa phương.
Quy trình chế biến bắt đầu bằng phi thơm tỏi, gừng, hành lá và ớt Quý Châu. Thịt bò cùng nội tạng được xào sơ trước khi đổ hỗn hợp dịch cỏ và mật bò vào đun sôi. Nước dùng của món lẩu có màu xanh ô liu đậm.
Món ăn có mùi hương tương tự các loại canh thảo mộc thay vì mùi hôi. Nước dùng mang vị ngọt của thịt bò (umami) và để lại hậu vị đắng từ mật và các loại cỏ. Thực khách thường dùng kèm nước chấm pha từ ớt bột khô, hành lá và tỏi băm.
Dịch lỏng trong món ăn không phải chất thải mà là dịch tiêu hóa sơ cấp lấy từ dạ cỏ, ngăn đầu tiên trong dạ dày bò. Trước khi giết mổ, bò được cho ăn các loại cỏ tốt và thảo dược. Phần dịch thu được từ chất xơ chưa tiêu hóa là hỗn hợp giàu diệp lục và enzyme tiêu hóa, tương tự một loại trà thảo mộc được hình thành trong cơ thể động vật.
Món ăn này quen thuộc với các cộng đồng dân tộc thiểu số như Miêu và Đồng, gắn bó lâu đời với vùng núi đá vôi đặc trưng của Quý Châu. Với họ, con bò được xem như vật chứa dinh dưỡng của tự nhiên. Việc sử dụng dịch dạ cỏ không chỉ là ăn uống, mà còn là cách hấp thụ nguồn dinh dưỡng từ môi trường.
Theo các nguyên lý y học cổ truyền, dịch chiết từ bò được xem là có dược tính. Tại vùng thung lũng có độ ẩm cao của Quý Châu, người dân dùng nước lẩu này như bài thuốc hỗ trợ cho hệ tiêu hóa, giúp cơ thể hấp thụ các dưỡng chất từ thảo mộc tự nhiên đã được xử lý trước trong dạ dày bò. Quan niệm này tương đồng với một số hệ thống y học cổ truyền khác, trong đó các sản phẩm từ bò được xem là có giá trị bồi bổ.
Món ăn phản ánh cách cư dân địa phương thích nghi với môi trường sống và nguồn thực phẩm hạn chế, khi họ tận dụng hệ tiêu hóa của gia súc để khai thác dưỡng chất từ các loại cỏ và thảo dược tự nhiên, đồng thời sử dụng gần như toàn bộ con vật.
Tuy nhiên, món ăn này vẫn nhận những quan điểm trái chiều. Alex He, bếp trưởng điều hành tại Anantara Guiyang Resort, cũng là người Quý Châu, chia sẻ rằng ông chưa bao giờ thử món lẩu phân bò này vì "không thể chấp nhận được các thành phần nguyên liệu". Đối với ông, hương vị đặc trưng của vùng Quý Châu phải là vị chua và cay, giống như món cơm chiên trứng với ớt muối mà cha mẹ ông thường làm vào bữa sáng thời thơ ấu.
Theo ông He, địa hình núi non khiến Quý Châu từng bị cô lập, nguồn nguyên liệu hạn chế. Người dân phải dựa vào ớt, thường được lên men, để tạo hương vị cho món ăn. Đây là lý do các món đặc trưng của vùng như cá nấu canh chua hay gà xào cay đều mang vị chua nhẹ kết hợp cay. Khác với vị cay tê (mala) nổi tiếng của Tứ Xuyên hay Trùng Khánh, ẩm thực Quý Châu ít sử dụng hoa tiêu. Thay vào đó là các loại ớt lên men có độ cay vừa phải, tạo vị cay thơm, không kéo dài.
Dù "lẩu phân bò" gây tranh cãi, nó vẫn phản ánh lịch sử sinh tồn của các cộng đồng miền núi, nơi mọi phần của động vật đều được tận dụng. Từ điều kiện khắc nghiệt, người dân đã hình thành khẩu vị riêng, tạo nên bản sắc ẩm thực khác biệt.
Mai Phương (Theo SCMP)
Nguồn: https://vnexpress.net/lau-phan-bo-mon-dac-san-quy-chau-5056492.html

Hans-Peter Grumpe, du khách Đức, đến Hội An năm 1991 trong chuyến xuyên Việt lần đầu. Ông cho hay 35 năm trước, Hội An vắng bóng khách, dù địa điểm có tên trên bản đồ du lịch chính thức từ năm 1985. Sự hiện diện của một người châu Âu như Hans thu hút sự hiếu kỳ từ dân địa phương.
Hans-Peter Grumpe, du khách Đức, đến Hội An năm 1991 trong chuyến xuyên Việt lần đầu. Ông cho hay 35 năm trước, Hội An vắng bóng khách, dù địa điểm có tên trên bản đồ du lịch chính thức từ năm 1985. Sự hiện diện của một người châu Âu như Hans thu hút sự hiếu kỳ từ dân địa phương.
Năm 1991, phố cổ chưa được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa thế giới. Các dãy nhà cổ giữ nguyên trạng cũ kỹ, chưa qua các đợt đại trùng tu hay thương mại hóa diện mạo. Phương tiện di chuyển chính là xe đạp và xích lô.
Năm 1991, phố cổ chưa được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa thế giới. Các dãy nhà cổ giữ nguyên trạng cũ kỹ, chưa qua các đợt đại trùng tu hay thương mại hóa diện mạo. Phương tiện di chuyển chính là xe đạp và xích lô.
Hạ tầng dịch vụ, cửa hàng lưu niệm hay hệ thống đèn chiếu sáng công cộng chưa được thiết lập. Nam du khách Đức cho biết không khí Hội An vào năm 1991 yên tĩnh, nhịp sống chậm rãi với những dãy nhà cổ lụp xụp, mái ngói rêu phong và tường vôi bong tróc. Các ngôi nhà cổ chưa được trùng tu, sơn màu vàng đồng bộ như hiện nay.
Hạ tầng dịch vụ, cửa hàng lưu niệm hay hệ thống đèn chiếu sáng công cộng chưa được thiết lập. Nam du khách Đức cho biết không khí Hội An vào năm 1991 yên tĩnh, nhịp sống chậm rãi với những dãy nhà cổ lụp xụp, mái ngói rêu phong và tường vôi bong tróc. Các ngôi nhà cổ chưa được trùng tu, sơn màu vàng đồng bộ như hiện nay.
Đầu thập niên 90, người dân Hội An muốn phá bỏ nhà cổ để xây nhà bê tông cho tiện sinh hoạt. Chính quyền đã phải vận động từng nhà, cấm cơi nới để giữ bằng được nguyên trạng.
Tháng 12/1999, đô thị cổ Hội An được UNESCO chính thức công nhận là Di sản Văn hóa Thế giới.
Đầu thập niên 90, người dân Hội An muốn phá bỏ nhà cổ để xây nhà bê tông cho tiện sinh hoạt. Chính quyền đã phải vận động từng nhà, cấm cơi nới để giữ bằng được nguyên trạng.
Tháng 12/1999, đô thị cổ Hội An được UNESCO chính thức công nhận là Di sản Văn hóa Thế giới.
Một tiệm may quần áo tại phố cổ Hội An 35 năm trước. Du lịch chưa phát triển, người dân sống dựa vào nông nghiệp, đánh bắt cá trên sông Thu Bồn và các nghề thủ công như làm mộc, rèn nông cụ, làm gốm.
Một tiệm may quần áo tại phố cổ Hội An 35 năm trước. Du lịch chưa phát triển, người dân sống dựa vào nông nghiệp, đánh bắt cá trên sông Thu Bồn và các nghề thủ công như làm mộc, rèn nông cụ, làm gốm.
Khung cảnh Hội quán Triều Châu (Chùa Ông Bổn) 35 năm trước không nhiều thay đổi so với hiện tại. Công trình được xây dựng vào năm 1845.
Trong bối cảnh du lịch sơ khai đầu thập niên 90, những di tích như Hội quán Triều Châu chủ yếu phục vụ nhu cầu tâm linh của người dân bản địa thay vì đón các đoàn tham quan đông đúc.
Khung cảnh Hội quán Triều Châu (Chùa Ông Bổn) 35 năm trước không nhiều thay đổi so với hiện tại. Công trình được xây dựng vào năm 1845.
Trong bối cảnh du lịch sơ khai đầu thập niên 90, những di tích như Hội quán Triều Châu chủ yếu phục vụ nhu cầu tâm linh của người dân bản địa thay vì đón các đoàn tham quan đông đúc.
Năm 1991, Chùa Cầu chưa trải qua các đợt đại trùng tu quy mô và vắng bóng khách tham quan. Quanh lạch nước thông ra sông Thu Bồn, cảnh quan giữ nét tự nhiên, chưa được xây bờ kè hay quy hoạch đô thị.
Năm 1991, Chùa Cầu chưa trải qua các đợt đại trùng tu quy mô và vắng bóng khách tham quan. Quanh lạch nước thông ra sông Thu Bồn, cảnh quan giữ nét tự nhiên, chưa được xây bờ kè hay quy hoạch đô thị.
Không gian Hội quán Phúc Kiến 35 năm trước. Công trình được cộng đồng người Hoa bang Phúc Kiến xây dựng vào khoảng năm 1697 để thờ Thiên Hậu Thánh Mẫu, vị thần bảo hộ thương nhân vượt biển.
Không gian Hội quán Phúc Kiến 35 năm trước. Công trình được cộng đồng người Hoa bang Phúc Kiến xây dựng vào khoảng năm 1697 để thờ Thiên Hậu Thánh Mẫu, vị thần bảo hộ thương nhân vượt biển.
Một nhánh sông Thu Bồn chảy qua khu vực phố cổ Hội An. Dọc bờ sông là các rặng dừa nước và cây dại, chưa có hệ thống bờ kè bê tông hay đường đi bộ, các khu nghỉ dưỡng chưa được xây dựng.
Một nhánh sông Thu Bồn chảy qua khu vực phố cổ Hội An. Dọc bờ sông là các rặng dừa nước và cây dại, chưa có hệ thống bờ kè bê tông hay đường đi bộ, các khu nghỉ dưỡng chưa được xây dựng.
Năm 1991, các hoạt động trên sông Thu Bồn chỉ phục vụ nhu cầu dân sinh và sản xuất của cư dân địa phương. Hoạt động giao thông chủ yếu là thuyền gỗ nhỏ và ghe tam bản dùng để đánh bắt cá hoặc vận chuyển hàng hóa nông sản. Các loại thuyền rồng du lịch hay ca nô máy chưa xuất hiện.
Sau 35 năm, Hội An dần phát triển thành điểm du lịch hàng đầu Việt Nam và có tên tuổi trên bản đồ thế giới. Tạp chí du lịch hàng đầu của Mỹ, hôm 1/4 công bố danh sách "hidden gem cities" - những điểm đến mang vẻ đẹp ẩn mình, giàu trải nghiệm và đầy sức gợi mở trên thế giới, Hội An đứng đầu.
Năm 1991, các hoạt động trên sông Thu Bồn chỉ phục vụ nhu cầu dân sinh và sản xuất của cư dân địa phương. Hoạt động giao thông chủ yếu là thuyền gỗ nhỏ và ghe tam bản dùng để đánh bắt cá hoặc vận chuyển hàng hóa nông sản. Các loại thuyền rồng du lịch hay ca nô máy chưa xuất hiện.
Sau 35 năm, Hội An dần phát triển thành điểm du lịch hàng đầu Việt Nam và có tên tuổi trên bản đồ thế giới. Tạp chí du lịch hàng đầu của Mỹ, hôm 1/4 công bố danh sách "hidden gem cities" - những điểm đến mang vẻ đẹp ẩn mình, giàu trải nghiệm và đầy sức gợi mở trên thế giới, Hội An đứng đầu.
Tin Gốc: Vnexpress

