Anh Lê Du, đại diện đại lý vé số cấp 1 Mỹ Hạnh ở xã Bà Điểm, TP.HCM cho biết đã đổi thưởng cho khách có 2 tờ vé số trúng độc đắc. Theo đó, 2 tờ có dãy số 185542 thuộc đài TP.HCM mở thưởng xổ số miền Nam ngày 4 tháng 7 trúng 4 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
“Chủ nhân của 2 tờ vé số may mắn này là người phụ nữ ở TP.HCM (Bình Dương cũ). Người này đi ăn sáng và mua ủng hộ người bán dạo. Sau khi có kết quả xổ số ngày 4 tháng 7, có người ở xóm trúng số nên lấy ra dò thử. Bà ấy đã liên hệ đại lý đổi thưởng, nhận tiền trúng số bằng tiền mặt, cho con cháu mỗi người một ít, số tiền còn lại dành dưỡng già”, anh Lê Du chia sẻ.
Hình ảnh những tờ vé số trúng độc đắc sau khi đăng tải lên mạng xã hội thu hút sự quan tâm của mọi người. Ai nấy đều gửi lời chúc mừng đến chủ nhân, không quên “xin vía” trúng số.
Mới đây, anh Phan Tấn Giàu (23 tuổi) hiện đang sống và làm việc ở xã Hội Cư, Đồng Tháp (Tiền Giang cũ) đã trúng giải tám xổ số miền Nam ngày 3 tháng 7 đài Bình Dương.
Trường hợp trúng số này gây chú ý không phải nằm ở giá trị giải thưởng mà ở dãy số của tờ vé trúng thưởng mà anh Giàu sở hữu – dãy 222222. Chia sẻ với Thanh Niên, anh Giàu cho biết bản thân vô cùng bất ngờ và hạnh phúc khi trúng số dãy số đẹp, sau thời gian dài kiên trì.
Với người thích sưu tầm vé số đẹp, độc lạ như anh Giàu, dù vé số đó trúng giải nào cũng là may mắn hiếm gặp. Hồi tháng 3.2026 mới đây, anh chàng miền Tây cũng gây sốt khi sở hữu những tờ vé số có dãy 888888 trúng giải tư xổ số Vũng Tàu ngày 17 tháng 3, giải thưởng trị giá 3 triệu đồng.
Tin Gốc: Thanh Niên

Giữa nhịp sống ngày càng nhanh, nơi nhiều quán xá thay đổi từng ngày để bắt kịp thị hiếu, vẫn có một bếp lửa không tắt suốt hơn nửa thế kỷ trên đường Hoàng Diệu, phường An Xuyên (Cà Mau). Đó là nơi chị Lâm Mỹ Phụng lặng lẽ giữ nghề gia truyền, món giò heo bắc thảo đã tồn tại từ năm 1973.
Không bảng hiệu lớn, không quảng bá rầm rộ, nhưng tiệm giò heo bắc thảo của gia đình chị Phụng vẫn được nhắc lại qua từng thế hệ thực khách. Người này ăn rồi giới thiệu người kia, cứ vậy mà thành một dòng chảy âm thầm nhưng bền bỉ, kéo dài hơn 50 năm.
Chị Phụng là người kế nghiệp, tiếp nhận bí quyết từ cha và gắn bó với món ăn này. Trong đó, có nhiều năm chị trực tiếp đứng bếp, tự tay làm từng công đoạn, từ chọn nguyên liệu đến canh lửa. Với chị, đây không chỉ là nghề mưu sinh mà còn là cách giữ lại một phần ký ức gia đình.
Điểm đặc biệt nhất, cũng là bí quyết "giữ chân" thực khách, nằm ở bếp than. Theo chị Phụng, món giò heo bắc thảo bắt buộc phải hầm bằng than trong khoảng 3 - 4 tiếng. Không có sự thay thế nào.
"Lửa than giữ nhiệt đều, thịt chín từ từ, thấm gia vị sâu mà không bị nát. Nếu dùng nồi áp suất, thịt sẽ mất độ ngon đặc trưng", chị nói.
Để có một chiếc giò heo "đúng điệu", khâu chọn nguyên liệu đã là bước sàng lọc đầu tiên. Giò phải là giò trước, nặng từ 1,7 - 2 kg để đảm bảo tỷ lệ giữa da và thịt. Đây là yếu tố quyết định độ mềm, độ béo và cảm giác khi ăn.
Sau khi chọn, giò được trụng nước sôi, cạo sạch, lọc bớt mỡ thừa rồi mới đem ướp qua đêm. Mỗi công đoạn đều cần sự chính xác và kinh nghiệm, bởi chỉ cần lệch một bước, hương vị sẽ không còn trọn vẹn.
Phần "linh hồn" của món ăn nằm ở nước hầm. Theo chị Phụng, đó là sự kết hợp của 8 vị thuốc bắc cùng với tỏi và nấm đông cô. Từng nguyên liệu không chỉ tạo mùi mà còn tạo màu, tạo độ sâu cho nước dùng.
Trong suốt thời gian hầm, người nấu gần như không rời bếp. Phải canh lửa liên tục, châm nước đúng lúc, đặc biệt là vớt tỏi đúng thời điểm để nước không bị đục. Thành phẩm phải đạt màu đỏ nâu cánh gián, trong và có độ sánh nhẹ.
Nếu như trước đây, gia đình chị Phụng mở quán phục vụ tại chỗ, thì từ năm 2016, chị chuyển sang bán mang đi. Đây là thay đổi mang tính thích ứng, nhưng không làm mất đi hương vị món ăn.
Dù không còn không gian quán, lượng khách vẫn ổn định. Trung bình mỗi ngày, chị bán từ 13 - 15 phần. Vào dịp lễ tết, con số này có thể tăng lên khoảng 40 phần, nhưng vẫn không đủ đáp ứng nhu cầu.
Giá mỗi chiếc giò heo bắc thảo dao động từ 420.000 - 480.000 đồng, tùy kích cỡ. Mức giá không thấp, nhưng vẫn được chấp nhận, bởi chất lượng đã được kiểm chứng qua nhiều năm.
Đặc biệt, cách chị Phụng điều chỉnh món ăn để phù hợp hơn với khẩu vị hiện đại. Trong quá trình nấu, chị hớt bớt lớp mỡ thừa để giảm độ ngấy. Món ăn vì vậy giữ được độ béo đặc trưng nhưng không quá nặng vị.
Khi ăn, món giò heo bách thảo thường được dùng kèm với rau muống, cải xanh, tần ô - những loại rau giúp cân bằng vị, tạo cảm giác thanh hơn. Đây là cách "làm mới" nhẹ nhàng, không phá vỡ cấu trúc món ăn nhưng giúp nó tiếp cận nhiều đối tượng hơn.
Không chỉ phục vụ thực khách tại địa phương, món giò heo bắc thảo còn được gửi đi nhiều nơi. Thực khách từ Cần Thơ, TP.HCM đặt hàng, chị Phụng đóng gói, hút chân không và cấp đông để vận chuyển. Cách làm này đưa món ăn vượt khỏi phạm vi địa phương, nhưng vẫn giữ được chất lượng.
Giữa câu chuyện về một món ăn tồn tại hơn nửa thế kỷ, điều khiến chị Phụng trăn trở không phải là đầu ra, mà là người tiếp nối.
"Nghề này cực lắm, phải có đam mê mới làm được. Tôi muốn truyền lại cho con cháu nhưng tụi nhỏ chưa đứa nào chịu học", chị nói.
Câu chuyện này không mới, nhưng lại ngày càng rõ nét trong những nghề gia truyền. Khi thế hệ trẻ có nhiều lựa chọn khác, những công việc đòi hỏi thời gian dài, thu nhập không ổn định ngay lập tức và nhiều vất vả thường không còn hấp dẫn.
Với chị Phụng, điều mong mỏi lớn nhất không phải mở rộng quy mô hay tăng sản lượng, mà là tìm được người thực sự tâm huyết để giữ nghề. Bởi nếu không có người kế nghiệp, một món ăn tồn tại hơn 50 năm có thể dừng lại bất cứ lúc nào.
Ông Bùi Văn Thủy, người sống tại phường An Xuyên và đã ăn món này gần 30 năm, cho biết ông biết quán từ rất lâu và vẫn quay lại đều đặn.
"Giò heo ở đây rất vừa vị, giá cả phải chăng. Khách từ phương xa về ai cũng tìm mua cho bằng được", ông nói.
Điều làm nên sức sống của món giò heo bắc thảo không chỉ là công thức hay nguyên liệu, mà là sự nhất quán qua thời gian. Trong khi nhiều thứ thay đổi, món ăn này vẫn giữ cách nấu cũ, vẫn giữ nhịp chậm của bếp than, vẫn giữ cách làm thủ công.
Chính sự "không đổi" đó lại trở thành giá trị. Nó tạo ra cảm giác tin cậy cho thực khách, đồng thời giữ lại một phần ký ức về cách ăn, cách nấu của một thời.
Trên bản đồ ẩm thực ngày càng đa dạng, món ăn như giò heo bắc thảo của gia đình chị Phụng vẫn giữ chỗ đứng riêng bằng một bếp lửa chưa từng tắt. Không cần biển hiệu, không cần quảng cáo, chỉ cần người ăn nhớ và quay lại.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Nguồn gốc ngày Quốc tế lao động 1.5 từ đâu? Lịch âm hôm nay có gì lưu ý?

Dương lịch hôm nay là thứ sáu, ngày Quốc tế lao động 1.5, đánh dấu năm 2026 trải qua ngày thứ 120. Theo lịch âm hôm nay 1.5 là ngày 15 tháng 3, theo cách gọi can chi là ngày Ất Hợi, tháng Nhâm Thìn, năm Bính Ngọ.
Ngày Quốc tế lao động cũng đánh dấu tháng 5.2026 chính thức bắt đầu. Tháng này có 31 ngày, bắt đầu từ hôm nay và kết thúc vào ngày 31.5.2026, tức rằm tháng 4 âm lịch, còn gọi là ngày Ất Tỵ, tháng Quý Tỵ, năm Bính Ngọ.
Lịch âm hôm nay được nhiều người Việt quan tâm vì đây là ngày rằm tháng 3. Vào ngày này, nhiều người thường đi chùa thắp hương cầu an, chọn ăn chay hoặc làm việc thiện.
Theo lịch vạn niên, hôm nay cũng là ngày Thanh Long Kiếp. Dân gian quan niệm đây là ngày đẹp, thích hợp để khởi sự, xuất hành khi "xuất hành 4 phương, 8 hướng đều tốt, trăm sự được như ý". Dưới góc độ tiết khí, hôm nay là ngày thứ 11 người Việt đón tiết Cốc vũ 2026, tiết khí thứ 6 trong 24 tiết khí trong năm.
Theo Timeanddate.com, ngày Quốc tế lao động được tổ chức hằng năm vào ngày 1.5. Vào ngày này, người dân ở nhiều quốc gia trên thế giới được nghỉ học và hầu hết các trường học cũng như doanh nghiệp đều đóng cửa.
Ngày Quốc tế lao động có nguồn gốc sâu xa từ gần 140 năm trước của phong trào công đoàn và những nỗ lực cải thiện điều kiện làm việc của người lao động trên toàn thế giới. Một số người cho rằng ngày này vẫn còn rất quan trọng để nêu bật những thách thức mà người lao động vẫn đang phải đối mặt.
Nói về nguồn gốc ngày này, Timeanddate.com thông tin thêm, cùng với sự phát triển của cách mạng công nghiệp, các công đoàn lao động và thương mại cũng tăng lên. Khoảng những năm 1850, khắp thế giới xuất hiện nhiều phong trào nhằm mục đích giảm ngày làm việc từ 10 giờ xuống 8 giờ.
Tại đại hội đầu tiên vào năm 1886, Liên đoàn Lao động Mỹ đã kêu gọi một cuộc tổng đình công vào ngày 1.5 để đòi hỏi ngày làm việc 8 giờ, đỉnh điểm là sự kiện được biết đến ngày nay gọi là cuộc bạo loạn Haymarket.
Từ năm 1889, ngày 1.5 được chọn là ngày Quốc tế lao động. Cho đến ngày nay, ngày 1.5 đã trở thành biểu tượng cho quyền của người lao động trên toàn thế giới. Hiện nay, có hơn 160 quốc gia và vùng lãnh thổ kỷ niệm ngày Quốc tế lao động 1.5.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Phố thịt chó một thời ở TP.HCM thưa vắng, vì sao vẫn còn người bán cầy tơ?

Thông tin về những hàng quán cuối cùng bán cầy tơ ở phố thịt chó Cống Quỳnh đã ngừng bán món này, đóng cửa hoặc chuyển đổi mô hình kinh doanh, sau khi chia sẻ trên Báo Thanh Niên nhận được sự quan tâm, ủng hộ của quý độc giả, đặc biệt là những người yêu chó mèo.
Không chỉ ở hẻm 189 Cống Quỳnh, những phố thịt chó nổi tiếng một thời ở TP.HCM với những sạp hàng, quán ăn bán món cầy tơ san sát nhau những thập niên trước như ngã ba Ông Tạ, sân bay Tân Sơn Nhất, cầu Thị Nghè… cũng đã "tàn" dần theo thời gian.
Dẫu vậy, ở TP.HCM, không khó để có thể tìm mua thịt chó với khi nhiều người vẫn chọn gắn bó với công việc này, phần vì mưu sinh, phần vì đây vẫn là món ăn khoái khẩu của nhiều thực khách.
Phường Trưng Mỹ Tây, TP.HCM (Q.12 cũ) ngày xưa vốn nổi tiếng là khu buôn bán thịt chó. Theo ký ức của nhiều người dân ở đây, vào "thời hoàng kim" khu vực này tập trung nhiều lò giết mổ, hàng chục sạp hàng bán thịt chó nằm san sát nhau.
Tuy nhiên dần dà, cũng giống như nhiều khu thịt chó khác ở TP.HCM, những lò mổ, sạp hàng bán cầy tơ ở đây thưa thớt dần. Thời điểm tháng 9.2018, phóng viên Thanh Niên ghi nhận trên đường TMT 13 nay là đường Phan Văn Hùm, phường Trung Mỹ Tây có khoảng 5 đến 6 sạp bày bán thịt chó.
Các con chó đã được giết, thui sạch bày bán cả ngày, ngay tại mặt tiền đường giống như các điểm bán thịt heo hoặc dê bò. Buổi sáng, khách đến đây mua thịt khá đông. Thời điểm đó, theo một chủ sạp, loại chó bán thịt thường là chó cỏ (chó ta), giá từ 110.000 - 150.000 đồng/kg.
Chó cỏ rẻ hơn chó kiểng nên được ưu tiên chọn làm thịt. Mỗi ngày chủ sạp này bán ra từ 10 - 12 con. Tuy nhiên khi hỏi về nguồn gốc, hầu hết các chủ sạp đều ấp úng cho rằng chó bán tại đây được mua từ người dân.
8 năm trôi qua, khi trở lại khu vực này, chúng tôi đã nhận thấy sự thay đổi rõ rệt khi đường TMT 13 cũ nổi tiếng với cầy tơ ngày nào đã không còn những sạp bán thịt chó công khai, nhộn nhịp như ngày trước.
Một sạp trưng riềng, sả phía trước, bên trong bán thịt chó giá 140.000 đồng/kg
ẢNH: C.A.B
Theo quan sát, dọc tuyến đường này không khí mua bán vẫn nhộn nhịp, nổi bật với các món ăn miền Bắc cũng như các sạp thịt bò, thịt heo, thịt gà, cá… Các sạp thịt chó buôn bán công khai nay đã mất hút.
Khi hỏi một người dân sống ở khu vực này làm thế nào để mua được cầy tơ ở đây, khi chúng tôi không còn nhìn thấy những sạp thịt chó, người này cho biết trên thực tế, những sạp bán thịt chó đã giảm dần theo thời gian. Tuy nhiên, ở những quầy nào có bán sả, riềng, lá mơ, có thể hỏi mua thịt chó vì "có khả năng" sẽ mua được.
Đi dọc hết đường Phan Văn Hùm, chúng tôi chỉ thấy có duy nhất một sạp hàng theo mô tả trên. Hỏi thăm, một người phụ nữ bán cá phía trước sạp hướng dẫn chúng tôi vào bên trong để mua thịt cầy.
Sau khi cho chúng tôi xem thịt, người bán cho biết cầy tơ ở đây được bán với giá 140.000 đồng/kg, tuy nhiên cửa hàng không bán công khai phía trước mà để quầy thịt ở sâu bên trong.
Khác với sạp thịt chó trên, ở sạp thịt trên mặt tiền một con đường ở phường An Hội Tây, cạnh khu vực chợ Thạch Đà bày bán công khai thịt chó. Buổi sáng ghé sạp, người bán hàng giới thiệu thêm thịt chó ở đây giá 150.000 đồng/kg.
Trên quầy là phần thịt chó đã được làm sạch, thui, đã được bán chỉ còn một nửa phần trên. Chủ sạp cho biết ở đây vừa có bán bò tơ Tây Ninh, vừa có bán thêm thịt chó cho khách có nhu cầu.
Nhiều lần đi ngang đường Phạm Văn Chiêu cạnh khu vực chợ Thạch Đà, chị Ngân Nguyễn (27 tuổi) cho biết chị "ám ảnh" mỗi lần ánh mắt vô tình chạm phải "thủ cấp" của một con chó ở sạp thịt được bán công khai.
"Mình xưa giờ cũng không ăn thịt chó, xem chó là một người bạn rồi, nên mỗi lần thấy mình hơi sợ, quay đi ngay chứ không dám nhìn tiếp. Mình hy vọng là những quầy thịt chó sẽ ngày càng giảm đi, nhưng vì có cầu nên có cung, nên nếu không ai ăn thịt chó thì sẽ không còn người bán. Mình thấy thịt chó tiềm ẩn nhiều nguy cơ về sức khỏe, thêm nữa mình cũng không biết những chú chó nằm trên sạp có phải là bạn của ai đó không!", chị chia sẻ.
Nói về lý do không bỏ nghề bán thịt chó, trong khi các phố thịt chó ở TP.HCM chết dần theo thời gian, một người phụ nữ trên đường Phạm Văn Hai, phường Tân Sơn Nhất (Q.Tân Bình cũ) từng chia sẻ với phóng viên rằng:
"Con cháu cũng khuyên tôi nghỉ bán, nhưng cái nghề này làm mấy chục năm rồi, nghỉ làm cũng không biết làm gì. Giờ bán thịt chó người ta cũng nói ra nói vào nhiều lắm!", bà thở dài. Theo bà, nhiều thực khách thời nay đã không còn mặn mà với món thịt này, chỉ còn số ít người xem đây là món khoái khẩu.
Theo bà, nếu như nhiều năm trước bà bán được 5 - 6 con/ngày, nay cùng lắm là 1 - 2 con. Bà chủ yếu bán vào buổi sáng từ 9 giờ sáng tới 12 giờ trưa là dọn hàng. Một số người cho biết họ vẫn bán vì khách vẫn ăn, có cầu ắt có cung.
Tin Gốc: Thanh Niên

