Trọng tài không được điều hành các trận đấu có ĐTQG của họ là luật bất thành văn, để tránh xung đột lợi ích và đảm bảo tính trung lập. Nhưng World Cup còn chứng kiến một hiện tượng đã kéo dài hàng chục năm, khi trọng tài Anh không được bắt các trận hay nhánh đấu có Argentina, và ngược lại.
Đây là hậu quả từ Chiến tranh Falklands giữa Vương quốc Anh và Argentina vào năm 1982. Cuộc xung đột vũ trang kéo dài 74 ngày đã kết thúc bằng sự đầu hàng của Argentina, để trả lại cho Anh quyền kiểm soát lại các hòn đảo nằm ở phía Đông Nam châu Mỹ. 649 binh sĩ Argentina, 255 binh sĩ Anh và ba người dân đảo Falkland đã thiệt mạng.
Đến giờ, chủ quyền ở quần đảo này vẫn còn tranh cãi giữa hai nước.
Kình địch còn lan tỏa sang bóng đá, nổi bật với hai sự kiện. Tại tứ kết World Cup 1986 ở Mexico, Argentina đánh bại Anh 2-1 bằng hai khoảnh khắc kinh điển của cố huyền thoại Diego Maradona. Đầu tiên là bàn mở tỷ số mang tên “Bàn tay của Chúa”, sau đó là pha solo từ giữa sân qua 4 cầu thủ Anh và thủ môn Peter Shilton để nhân đôi cách biệt.
12 năm sau, Anh và Argentina một lần nữa chạm trán ở vòng 1/8 World Cup, trên đất Pháp. Nước Anh sững sờ với cú đá trả đũa của David Beckham với Diego Simeone, khiến tiền vệ sinh năm 1975 nhận thẻ đỏ trực tiếp. Anh hòa 2-2 trước khi thua 3-4 ở loạt luân lưu. “10 chú sư tử ngoan cường và một thằng ngu”, tờ Daily Mirror giật tít.
Quá khứ đối đầu này đã bóp nghẹt giấc mơ bắt chính chung kết World Cup 2022 của trọng tài người Anh Anthony Taylor. Con đường ấy tưởng chừng đã rộng mở khi Anh thua Pháp ở bán kết, và ông được giữ lại đến cuối giải. Nhưng khi Argentina vào chung kết, giấc mơ của Taylor kết thúc.
Đến kỳ giải này, Taylor và đồng hương Michael Oliver chỉ được xem xét bắt trận chung kết trong hai trường hợp, là Na Uy hoặc Thụy Sĩ vào chung kết. Hai đội tuyển này lần lượt gặp Anh, Argentina ở tứ kết và cùng nhánh đấu.
Tuy nhiên, cựu trọng tài người Anh Graham Scott cho rằng bóng đá đã đến lúc cần trưởng thành hơn. “Trọng tài được đào tạo để giữ thái độ trung lập, chỉ nhìn vào màu sắc trang phục của cầu thủ”, ông nói. “Họ không nên bị cấm điều hành các trận đấu chỉ vì những hiềm khích hoặc xung đột lịch sử”.
Cựu trọng tài 58 tuổi nhận định, giống như các cầu thủ, trọng tài nào cũng muốn một lần được điều hành trận chung kết World Cup. Sẽ là nỗi thất vọng to lớn nếu lý do họ bị loại không phải do trình độ chuyên môn.
“Trọng tài Oliver chưa ra đời, còn Taylor mới ba tuổi, khi Chiến tranh Falklands diễn ra”, Scott cho hay. “Đây là một tình huống vô lý. Là một người Anh, tôi thà thấy Facundo Tello bắt chính các trận có đội tuyển Anh hơn bất kỳ ai khác, vì ông ấy đạt đẳng cấp thế giới”.
Trọng tài Tello cũng đang vướng vào một tranh cãi, khi FIFA xếp ông và các trọng tài đồng hương bắt chính trận Pháp gặp Morocco ở tứ kết. Trong khi đó, Pháp được xem là ứng viên vô địch hàng đầu, và đối thủ tiềm tàng với ĐKVĐ Argentina.
Scott mong muốn gác lại quá khứ để bước tiếp. Tuy nhiên, FIFA vẫn coi địa chính trị là yếu tố quan trọng trong quy trình phân công trọng tài World Cup. Tuy nhiên, LĐBĐ thế giới vẫn ưu tiên trình độ chuyên môn và sự thể hiện trong suốt quá trình dự giải. Một nhóm, do Trưởng ban trọng tài FIFA Pierluigi Collina đứng đầu, sẽ thực hiện phân công, trong đó cựu trọng tài người Italy có quyền quyết định cuối cùng.
Ban trọng tài FIFA cũng phải xem xét đến bảng và nhánh đấu. Theo đó, các trọng tài Anh không được bắt các trận của các đội cùng bảng L là Croatia, Ghana và Panama. Hay việc trọng tài người Anh lẫn Na Uy không được bắt trận tứ kết giữa Thụy Sĩ và Argentina, do cùng nhánh đấu.
Trước giờ bóng lăn, Thụy Sĩ được đánh giá cao hơn hẳn Qatar và diễn biến trận đấu đúng với đẳng cấp của hai đội. Đại diện châu Âu kiểm soát hoàn toàn khu vực giữa sân, tạo ra nhiều cơ hội nhưng đều dứt điểm vội vàng.
Thụy Sĩ có được bàn thắng mở tỷ số ở phút 17, sau quả 11m thành công của Breel Embolo. Trước đó, Remo Freuler đột phá và bị thủ môn Mahmud Ibrahim Abunad phạm lỗi trong vòng cấm khiến trọng tài chỉ tay vào chấm phạt đền.
Ở hiệp 1, đại diện châu Âu tạo ra hàng loạt cơ hội nhờ khả năng làm tường tốt của Breel Embolo, nhưng các ngôi sao chơi bên cạnh anh như Ruben Vargas, Michel Aebischer hay Dan Ndoye đều dứt điểm vô duyên.
Đầu hiệp 2, Thụy Sĩ cũng có vài cơ hội, đáng chú ý là các pha sút xa của đội trưởng Granit Xhaka nhưng đều không thành công. Trước Qatar không thể lên bóng, Thụy Sĩ không thể tìm được bàn thứ hai.
Bất lực trong việc ghi bàn, Thụy Sĩ đã phải trả giá ở phút bù giờ thứ 4. Boualem Khoukhi có tình huống bật cao đánh đầu hạ thủ môn Kobel, ấn định kết quả hòa chung cuộc 1-1 cho Qatar. Đây là trận hòa đầu tiên của đại diện Tây Á ở các kỳ World Cup.
Sau lượt trận mở màn bảng B World Cup 2026, cả 4 đội Thụy Sĩ, Qatar, Canada, Bosnia-Herzegovina cùng có được 1 điểm, hiệu số bàn thắng là 1-1 và hai lượt đấu tiếp theo hứa hẹn đầy hấp dẫn.
Việt Nam trong trận thắng Malaysia 3-1 phảng phất hình ảnh của không ít đội bóng tại V-League. Với cặp đôi nhập tịch cao to, kỹ thuật và giàu tính đột biến, đội bóng của HLV Kim Sang-sik tự tin với chất lượng đầu ra trên hàng công. Cả hai không những dễ dàng trở thành đích đến thường trực trong chu trình triển khai tấn công, mà còn cho thấy sự ăn ý trong việc chiếm lĩnh và khai thác khoảng trống mỗi khi có bóng.
Trận này, Xuân Son được xếp đá mũi nhọn cao nhất, một trung phong thực thụ. Còn Hoàng Hên, dù trong sơ đồ tĩnh chơi ở vị trí sở trường là tiền đạo cánh phải, có tầm hoạt động rộng lan vào nách phải trung lộ hoặc vào trung lộ, thường xuyên giật về kết nối với các tuyến dưới.
Từ không gian hoạt động đó, "Son-Hên" trở thành cặp tấn công cổ điển của bóng đá. Xuân Son chốt vị trí đón bóng trực diện từ các đồng đội ở tuyến dưới, neo giữ hậu vệ đối thủ theo kèm như một thỏi nam châm. Với sức mạnh thể chất và khả năng không chiến, tiền đạo của Nam Định có hai sự lựa chọn: hoặc làm tường trả ngược về, hoặc đánh đầu lái ngược bóng ra sau hàng thủ Malaysia.
Thỏi nam châm còn lại mang tên Hoàng Hên có nhiệm vụ hút lấy "không gian" mà người đồng đội kiến tạo. Son và Hên như những "cọc tiêu" ra hiệu cho nhau. Người này có bóng, người kia biết rõ mình có không gian nào trống trải để di chuyển khai thác. Nếu Son hơi giật về, Hên sẽ đâm ra phía sau hàng thủ Malaysia; và ngược lại, nếu Son đẩy cao, Hên cần chơi như một tiền đạo lùi.
Về lý thuyết, họ như hai thỏi nam châm cùng cực "đẩy" nhau, nhưng chính sự chia tách ấy tạo ra tính kết nối trong bóng đá.
45 phút đầu trước Malaysia, mô hình phân vai về không gian ấy giữa Son và Hên diễn ra thường xuyên, dù những đường bóng phối hợp trực tiếp của hai ngôi sao này là chi tiết vẫn còn hạn chế.
Trước khi Hoàng Hên gia nhập CLB Hà Nội năm 2025, anh và Xuân Son vẫn còn là những đồng đội chung màu áo thời ở Bình Định và Nam Định. Sự thấu hiểu trên sân ấy đã tồn tại, và chỉ cần thêm chút ít thời gian để được tô đậm trở lại trong màu áo ĐTQG.
Đến khi đồng hồ điểm phút 51 tại sân Thiên Trường, sợi dây liên kết của cặp "Son-Hên" thật sự được kéo căng. Từ đường mớm bóng bổng sát đường biên ngang của Hoàng Hên, chân sút 29 tuổi dễ dàng đánh đầu cận thành tung lưới Malaysia, nâng tỷ số thành 2-0.
Đấy được cho là lần thứ 11 cầu thủ 31 tuổi kiến tạo cho đồng hương ghi bàn kể từ khi cả hai cùng đến Việt Nam chơi bóng. Nếu con số ấy còn cần kiểm chứng, có một nghịch lý rõ ràng khác được nhìn thấy trong pha dàn xếp dẫn tới bàn thắng của Xuân Son.
Thời điểm Hai Long nhận chuyền từ Quang Hải rồi dẫn bóng thêm vài nhịp, hai thỏi nam châm Son và Hên như không muốn tách rời nhau thêm lần nữa. Họ muốn hút lại gần nhau. Nói cách khác, cả hai cùng có ý định di chuyển tấn công vào cùng một điểm phía sau hàng thủ Malaysia.
Tuy nhiên, tín hiệu từ Hai Long là rõ ràng. Khi Xuân Son chờ sẵn trước mặt và sẵn sàng đâm ra khe giữa hai hậu vệ đối thủ, tiền vệ 25 tuổi vẫn tìm cách chờ đợi pha chạy chéo bọc hậu của người đồng đội cùng màu áo CLB Hà Nội.
Xuân Son chắc chắn đã không để bụng, bởi ngay thời khắc đường chuyền tiền kiến tạo được Hai Long thực hiện, chân sút vừa đón sinh nhật tuổi 29 cách đây một ngày "đảo cực nam châm". Anh lập tức tách khỏi đường chạy của Hoàng Hên, nhắm thẳng khung thành Malaysia trước mặt.
Và khoảnh khắc cả sân Thiên Trường chờ đợi cuối cùng cũng đến, khi cặp "Son-Hên" đã thật sự tìm thấy nhau để điền tên lên bảng điện tử. Cả hai cùng nói tiếng Bồ Đào Nha, nhưng lần này, tất cả thấy họ còn đang nói cùng một ngôn ngữ khác.
Chiều 10-5, đội tuyển U17 nữ Việt Nam đã có buổi tập chiến thuật cuối cùng nhằm chuẩn bị trận tứ kết Giải U17 nữ châu Á 2026 với U17 nữ Úc vào 14h ngày mai (11-5) tại Trung Quốc.
Đội thắng trận này sẽ giành vé dự U17 World Cup nữ 2026.
Ban huấn luyện đội tuyển U17 nữ Việt Nam tập trung vào các nội dung phối hợp, tổ chức phòng ngự và triển khai đấu pháp để đối phó với đối thủ được đánh giá có thể hình và thể lực vượt trội như U17 nữ Úc.
Chia sẻ trước buổi tập, tiền vệ Đỗ Thị Hà Vi cho biết cô cùng các đồng đội đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho trận tứ kết.
"Tôi thấy các đối thủ ở giải đấu lần này chất lượng hơn so với các giải Đông Nam Á trước đây", Hà Vi nói.
Theo Hà Vi, để hướng tới trận đấu với U17 nữ Úc, đội tuyển U17 nữ Việt Nam đã dành nhiều thời gian nghiên cứu đối thủ thông qua các bài tập chiến thuật và xem băng hình phân tích chuyên môn.
"Trận đấu sắp tới rất quan trọng. Đây là ước mơ của chúng tôi. Toàn đội sẽ cố gắng hết sức để vào bán kết và giành cơ hội dự World Cup", cô nói.
Trước đó vào buổi sáng, thầy trò HLV Okiyama Masahiko đã có buổi tham quan và làm quen sân thi đấu trận tứ kết tại Trung tâm thể thao Tô Châu.
Đánh giá về điều kiện thi đấu tại Tô Châu, nữ tiền vệ sinh năm 2010 cho biết: "Sân vận động ở đây rất đẹp và chất lượng, tuy nhiên mặt cỏ hơi dày nên toàn đội cũng cần thích nghi thêm".
Đội tuyển U17 nữ Việt Nam lần đầu tiên vào tứ kết Giải U17 nữ châu Á ở lần thứ 2 tham dự. Đội hòa U17 nữ Thái Lan 2-2, thua U17 nữ Trung Quốc 0-3 và thắng U17 nữ Myanmar 2-1 để giành ngôi nhì bảng A.
Trong khi đó, U17 nữ Úc cũng vào tứ kết với ngôi nhì bảng B sau khi thắng U17 nữ Ấn Độ 2-0, hòa U17 nữ Lebanon 1-1 và thua U17 nữ Nhật Bản 0-5.