Đầu năm vừa rồi, vợ chồng tôi đi chụp ảnh kỉ niệm 15 năm ngày cưới. Tính cả 6 năm yêu đương, chúng tôi đã bên nhau 21 năm tròn. Một con số mà có lần nhắc lại khiến tôi giật mình, không nghĩ rằng tôi và chồng đã bên nhau lâu như thế.
Tôi và chồng gặp nhau từ thuở sinh viên, ngay năm đầu tiên khi cả 2 cùng ở chung một dãy trọ. Tôi là con gái miền Trung, ăn nói thô mộc, vụng về. Anh là con trai miền Bắc, dịu dàng khéo léo. Cả hai chúng tôi thích nhau bắt đầu từ điểm khác biệt ấn tượng đầu tiên đó, rồi tình yêu đến nhanh như người ta bắn một mũi tên.
Ra trường 1 năm, chúng tôi cưới nhau. Cái cây tình yêu ươm trồng suốt 5 năm đại học cuối cùng đã đến ngày đơm hoa, chờ ngày đậu quả. Bạn bè ai nấy đều ngưỡng mộ, bởi có mấy tình yêu thuở sinh viên mà thành vợ thành chồng.
Những năm tháng hôn nhân đầu tiên vui vẻ hệt như một giấc mơ, dù cả hai bắt đầu xây hạnh phúc bằng 4 bàn tay trắng. Một căn phòng trọ nhỏ thiếu thốn tiện nghi, những chỉ vàng cưới phải bán dần đi, những bữa cơm đạm bạc và tiếng cười của cô con gái nhỏ. Tất cả những khó khăn đều không thể làm giảm đi niềm hạnh phúc.
Sau 10 năm đi làm thuê, chồng tôi quyết định nghỉ việc ra làm riêng. Anh có chí hướng, có ước mơ và muốn biến những ước mơ ấy thành sự thật. Khởi nghiệp với ai cũng không dễ dàng, nhất là với một người không có nền tảng kinh tế. Nhưng anh quyết tâm làm, và tôi chẳng còn cách nào khác ngoài ủng hộ.
Những bữa cơm dần dần không còn đầy đủ. Những ngày anh đi từ sớm, về tới nhà đã khuya. Ăn cơm xong anh lại ôm máy tính với những bản vẽ, những dự án. Con gái lớn từ lâu đã không được bố kèm học Toán, con trai nhỏ lâu rồi không được bố tự tay cắt tóc. Và vợ chồng cũng chẳng còn thời gian mà thủ thỉ chuyện này chuyện nọ với nhau.
Lâu lắm, cả nhà không có một bữa đi chơi xa. Con nhỏ nằm viện, anh cũng chỉ đến rồi về, chưa trông thay tôi một đêm nào. Công việc nhiều quá, nếu không có anh, sợ rằng mọi thứ không ổn. Kể cả những lần tôi ốm, anh cũng thúc giục “em đi khám đi” chứ không phải là chở tôi đi như những năm trước nữa.
Chuyện tặng hoa vào những ngày kỷ niệm khi nhớ, khi quên. Mấy năm qua, thậm chí ngày cưới trôi qua lúc nào cả tôi và anh đều chẳng còn bận tâm nữa. Tôi biết anh vất vả nhưng vẫn buồn vì cảm giác công việc với anh đã trở thành ưu tiên số 1, chứ không còn là gia đình.
Lúc đầu tôi còn giận dỗi, tủi thân. Nhưng mẹ tôi nói: “Chồng con bận làm ăn cũng là lo cho gia đình, cho vợ con. Có phải nó ăn chơi, trai gái gì đâu mà buồn”. Dần dần, mọi thứ cũng trở thành một thói quen. Khi người ta đã thôi mong chờ thì cũng không còn buồn nhiều nữa.
Một ngày, tôi đi kiểm tra sức khỏe định kì, bác sĩ phát hiện tôi có một khối u nhỏ bên vú trái. Theo hình ảnh chẩn đoán, khối u có nguy cơ ác tính. Bác sĩ khuyên tôi nên làm sinh thiết khối u cho yên tâm. Tôi đã khóc suốt từ bệnh viện về nhà vì sợ.
Tối đó, tôi kể với chồng. Anh bảo: “Bác sĩ bảo sinh thiết thì cứ làm cho yên tâm thôi, không sao đâu”. Lúc nói câu đó, anh đang ngồi ăn bữa tối một mình vì đi làm về muộn. Vẻ mặt bình thản của anh khiến tôi càng tủi thân hơn.
Tôi lên mạng kiếm tìm thông tin, càng đọc càng thêm lo lắng. Đêm ngắm nhìn hai đứa con ngủ, tôi không kìm được mà bật khóc. Tôi còn trẻ, và 2 con vẫn còn rất nhỏ. Nếu lỡ may có mệnh hệ gì…
Chồng nghe tôi khóc liền to tiếng: “Bác sĩ mới chỉ nói có nguy cơ mà em đã sợ gì chứ. Ung thư không dễ mắc vậy đâu. Mà nếu có thì mình cũng phải chấp nhận đối diện và chữa trị. Em mà cứ thế, chưa suy sụp vì bệnh đã suy sụp vì sợ rồi”.
Nghe chồng nói, tôi càng khóc to hơn. Nếu là trước đây, hẳn anh sẽ ôm tôi vào lòng vỗ về, an ủi. Nhưng bây giờ, anh không những không an ủi, còn lớn tiếng với tôi. Tình yêu anh dành cho tôi đã thay đổi đến mức vô tâm rồi, không còn như trước nữa.
Ngày hôm sau, anh chở tôi đến bệnh viện. Trên đường đi, anh nói: “Ai rồi chẳng phải chết, nhưng nếu được chọn, anh mong mình được biết trước, mình sẽ có thời gian để chuẩn bị, sắp đặt mọi thứ đúng không? Vậy nên, em đừng quá lo sợ. Nếu lỡ có bệnh thật, mình cũng phải bình tĩnh. Huống hồ bệnh cũng có từng gia đoạn. Em còn anh, còn các con cơ mà”. Tôi im lặng, nước mắt lăn dài trên má. Tôi đang nghĩ đến điều tệ nhất.
Bác sĩ hẹn 1 tuần sau sẽ có kết quả. Tôi vừa mong chờ, vừa sợ ngày ấy đến. Tôi đã chẳng còn khóc. Chỉ mới vài ngày, tôi hình như cũng đã chuẩn bị tinh thần cho những điều xấu nhất. Nước mắt tôi chỉ rơi khi đêm khuya nhìn 2 đứa con say ngủ.
Một lần, tôi tỉnh dậy lúc giữa đêm, không thấy chồng bên cạnh. Tôi lần ra phòng khách không thấy anh, lại lần cầu thang lên tầng thượng. Chồng tôi ngồi đó, trên tay là điều thuốc đỏ lập lòe. Từ ngày tôi mang thai lần 2, anh đã quyết tâm bỏ thuốc lá rồi, vậy mà hôm nay lại hút. Và rồi, tôi nghe tiếng anh khóc.
Tôi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, anh vội lấy tay quẹt nước mắt. Tôi hỏi: “Anh có chuyện gì thế. Có chuyện gì mà không thể nói với em?”.
Trong ánh sáng mờ ảo của ánh đèn cao áp hắt vào, dưới bầu trời đêm lồng lộng, anh nắm tay tôi. Tôi giật mình nhận ra bàn tay anh thô ráp xù xì hơn nhiều so với trước.
“Anh đang nghĩ, nếu em bị bệnh thật thì phải làm thế nào. Mấy năm nay, anh bận rộn với khởi nghiệp, với những hợp đồng, những đơn hàng, những dự án cho kịp ngày “nước rút”. Thay vì về sớm với vợ con, anh ở lại tăng ca cùng công nhân, còn làm nhiều hơn cả họ.
Anh nghĩ, bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu khoản nợ còn nằm ở đây. Mình chỉ có một con đường là bước đi, không còn cách khác. Anh đã nghĩ đến ngày khi công ty phát triển, anh sẽ mua một căn nhà rộng rãi hơn để con có phòng riêng. Anh sẽ để em đi học lái ô tô, rồi mua cho em một chiếc xe để em tự tay lái về thăm ông bà ngoại. Anh muốn bù cho em một kỳ trăng mật mà trước đây vì khó khăn chúng ta đã bỏ qua.
Nhưng hôm qua, khi ngồi chờ em làm thủ thuật ở ngoài hành lang bệnh viện, anh nhận ra, có em mới là điều quan trọng nhất. Nếu không có em, nhà to, xe đẹp cũng chẳng làm gì cả. Anh vất vả đêm ngày chẳng phải vì em và các con hay sao? Nếu không có em, mọi thứ cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Có phải anh sai rồi không?”. Lần này, tôi khóc to hơn, nhưng không phải vì nỗi lo bệnh tật.
Hóa ra, người đàn ông của tôi cũng có lúc yếu mềm như vậy. Hóa ra, anh chỉ tỏ ra mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho tôi. Bởi nếu anh cũng yếu đuối, lo sợ, hoang mang thì tôi lấy ai để dựa vào?
Thật may mắn, kết quả khối u ở ngực trái của tôi chỉ là khối u xơ lành tính. Nhưng nhờ đó, tôi đã hiểu ra tình yêu của chồng mình. Anh vẫn yêu thương tôi nhiều, chỉ là không phải bằng những ngọt ngào lãng mạn thuở sinh viên mà là một tình yêu gắn với nỗi lo toan và trách nhiệm.
Và cũng thật may mắn, đêm ấy tôi đã thấy chồng mình khóc. Để tôi nhận ra, tình yêu nhiều khi không nhạt đi theo tháng năm, chỉ là nó đã đổi thay bề ngoài như mặc chiếc áo mới. Hoặc cũng có thể nó bị che đậy bởi những nỗi lo toan mà nếu chỉ nhìn bằng con mắt mộng mơ, ta ngỡ rằng không còn nữa.
Tình yêu nhiều khi không thể hiện bằng lời nói, và không phải lúc nào cũng có thể thể hiện bằng lời nói. Ta phải yêu và hiểu đủ nhiều để cảm nhận nó bằng tất cả con tim.
Các quan chức quân đội Iran cảnh báo Mỹ và Israel rằng họ sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt "địa ngục" nếu leo thang xung đột. Những bình luận này đưa ra sau khi Tổng thống Mỹ Donald Trump đe dọa sẽ giáng "toàn bộ địa ngục" xuống Iran nếu nước này không chấp nhận thỏa thuận mở cửa eo biển Hormuz trước ngày 6-4.
"Điều này nghĩa là cánh cửa địa ngục cũng sẽ mở ra với các người", Hãng tin AFP dẫn lời thiếu tướng Ali Abdollahi Aliabadi, Chỉ huy Bộ Tư lệnh Trung tâm Khatam al-Anbiya ở Tehran. Cơ quan này đóng vai trò là sở chỉ huy tác chiến của lực lượng vũ trang Iran.
"Đừng quên: nếu xung đột leo thang, toàn bộ khu vực sẽ trở thành địa ngục đối với các người. Ảo tưởng đánh bại Cộng hòa Hồi giáo Iran đã biến thành một đầm lầy sẽ nhấn chìm các người", người phát ngôn Ebrahim Zolfaghari của cơ quan này nói thêm.
Trong đơn kháng cáo nộp cuối tuần này, các luật sư của Cục Công viên quốc gia Mỹ (NPS) cho biết lệnh của thẩm phán liên bang về việc đình chỉ xây dựng công trình mới này đang "đe dọa gây ra những tổn hại nghiêm trọng đến an ninh quốc gia đối với Nhà Trắng, tổng thống và gia đình ông, cũng như các nhân viên của tổng thống".
"Thời gian là rất quan trọng!", các luật sư viết, trích dẫn dự án nhằm tạo ra một công trình "được gia cố mạnh mẽ", bao gồm các hầm trú bom, các công trình quân sự và một cơ sở y tế. Phòng khiêu vũ cũng là một phần trong kế hoạch của ông Trump nhằm nhanh chóng tái thiết Washington.
Đầu tuần này, thẩm phán Richard Leon ở Washington đã ra lệnh tạm dừng dự án xây dựng, trong đó bao gồm việc phá dỡ cánh phía đông của Nhà Trắng. Ông kết luận rằng trừ khi Quốc hội thông qua dự án, nhóm bảo tồn đang kiện để ngăn chặn dự án này nhiều khả năng sẽ thắng kiện vì "không có đạo luật nào trao cho tổng thống quyền hạn mà ông ấy tuyên bố".
Ngoài ra thẩm phán Leon cũng đề cập đến vấn đề an ninh quốc gia. Ông cho biết đã xem xét thông tin mà chính phủ cung cấp riêng cho ông và kết luận rằng việc tạm dừng xây dựng sẽ không gây nguy hại đến an ninh quốc gia. Phán quyết của ông không bao gồm bất kỳ công trình xây dựng nào cần thiết cho sự an toàn và an ninh của Nhà Trắng.
Tờ Politico dẫn dự thảo luật kế hoạch quân sự của Pháp chuẩn bị cho một "nền kinh tế chiến tranh".
Theo tài liệu dài 64 trang dự kiến được chính phủ trình bày vào tuần tới, các nhà hoạch định chính sách Pháp dự định tập trung vào việc mở rộng kho vũ khí hơn là lực lượng vũ trang, đồng thời rút ra bài học từ các cuộc xung đột ở Ukraine và Trung Đông, vốn đang làm cạn kiệt kho vũ khí của phương Tây.
Theo đó, Pháp sẽ tăng kho dự trữ các loại vũ khí tự hành như máy bay không người lái cảm tử lên 400%, bom dẫn đường AASM Hammer do Safran sản xuất tăng 240%, và tên lửa Aster và Mica tăng 30% vào năm 2030.
Các phi hành gia trên sứ mệnh Artemis đang chuẩn bị cho chuyến bay ngang qua Mặt trăng được mong đợi từ lâu vào ngày 5-4. "Tinh thần trên tàu rất cao", chỉ huy Reid Wiseman nói với trung tâm điều khiển nhiệm vụ ở Houston, Mỹ.
Dự kiến vào đêm 5-4 rạng sáng 6-4, khi các phi hành gia sẽ đi vào "vùng ảnh hưởng của Mặt trăng", khi đó lực hấp dẫn của Mặt trăng sẽ mạnh hơn lực hút của Trái đất.
Các phi hành gia sẽ nhìn thấy Mặt trăng từ một góc độc đáo hơn so với các sứ mệnh Apollo của những năm 1960 và 1970. Họ sẽ bay ở độ cao hơn 6.400km ở điểm tiếp cận gần nhất, điều này sẽ cho phép họ quan sát toàn bộ bề mặt tròn của Mặt trăng, bao gồm cả các khu vực gần cả hai cực.
Nếu mọi việc diễn ra suôn sẻ, các phi hành gia có thể lập kỷ lục bay xa Trái đất hơn bất kỳ người nào trước đây.
Ngày 4-4, các tỉnh trưởng của Chiang Mai, Lamphun và Phayao đã tuyên bố các khu vực cần hỗ trợ ứng phó thiên tai khẩn cấp, sau khi đánh giá mới cho thấy tình hình cháy rừng, khói mù và ô nhiễm PM2.5 trên các tỉnh phía bắc ngày càng trầm trọng.
Bộ Nội vụ Thái Lan cho biết mục đích của việc tuyên bố tình trạng khẩn cấp là tạo sự thống nhất hơn trong quản lý khủng hoảng và cho phép sử dụng quỹ ứng trước khẩn cấp để hỗ trợ thiên tai, cũng như các ngân sách liên quan khác.
Điều đó sẽ cho phép hành động nhanh hơn để khống chế thảm họa và cung cấp cứu trợ kịp thời cho những thiệt hại về người và tài sản.
Động thái mới nhất báo hiệu một phản ứng mạnh mẽ hơn ở cấp địa phương khi các tỉnh phía bắc của Thái Lan vẫn đang chịu áp lực nặng nề từ việc cháy rừng theo mùa, các điểm nóng cháy rừng và ô nhiễm bụi mịn nguy hiểm.
Đoạn phía Tây vành đai 3 TP.HCM đi qua Củ Chi, Hóc Môn, Bình Chánh cũ dài khoảng 32,6km. Đoạn này có 5 gói thầu, bao gồm các gói XL6, XL7, XL8, XL9, XL10 với giá trị hợp đồng gói thấp nhất 1.400 tỉ đồng, gói cao nhất là 2.259 tỉ đồng.
Trung bình mỗi gói thầu có từ 4-5 nhà thầu chính tham gia trong một liên danh. Tổng cộng có khoảng 22 nhà thầu thi công khu vực này, chưa kể thầu phụ.
Dù có một lực lượng nhà thầu đông đảo tham gia thi công nhưng tiến độ đoạn phía Tây khá chậm. Theo kế hoạch ban đầu, tuyến phải thông xe kỹ thuật chậm nhất ngày 31-12-2025 và hướng tới khai thác toàn tuyến vào 30-4-2026.
Vì chủ đầu tư cùng nhà thầu triển khai chưa đáp ứng yêu cầu tiến độ đã cam kết với thành phố nên ngày hoàn thành dự án buộc phải điều chỉnh. Theo yêu cầu mới nhất của TP.HCM, đoạn này phải hoàn thành, đưa vào khai thác trước ngày 30-6-2026.
Theo ghi nhận của phóng viên Tuổi Trẻ, đến cuối tháng 3-2026, không ít đoạn vẫn chưa hoàn tất đắp cát gia tải - khâu đường găng then chốt của dự án và tốn nhiều thời gian nhất trong quá trình thi công.
Theo quy trình, việc gia tải nền đất yếu đã mất 6-9 tháng, sau đó cần thêm 1–2 tháng để dỡ tải và hoàn thiện nền đường. Từ những bước trượt tiến độ các hạng mục đường găng cho thấy mục tiêu hoàn thành toàn dự án đưa vào khai thác trước 30-6-2026 là rất khó khả thi.
Nhìn các hạng mục còn ngổn ngang ở hiện trường, một cán bộ từng tham gia quản lý thi công các tuyến cao tốc ở phía Nam nhận định, thời gian hoàn tất dự án có thể kéo dài đến tháng 9-2026, thậm chí sẽ còn dài thêm đến cuối 2026 nếu không có các giải pháp quản trị dự án quyết liệt, đồng bộ.
Trước thực trạng trên, phóng viên Tuổi Trẻ cũng đưa các dữ liệu tiến độ, hiện trạng cùng quá trình xử lý hạng mục nền đất yếu để các chuyên gia và một số nhà thầu đánh giá thêm.
Để đảm bảo tiến độ không bị trượt thêm, theo góp ý của một số nhà thầu và các chuyên gia, chủ đầu tư dự án cần kiểm điểm tiến độ hàng tuần, hàng tháng so với mốc đã cam kết, đồng thời bố trí cán bộ ở tại công trường trực tiếp chỉ đạo các nhà thầu, đặc biệt là theo dõi tiến độ sát sao đối với một số nhà thầu thi công yếu kém.
Chủ đầu tư cần phải cương quyết hơn, nhanh hơn trong việc xử lý các nhà thầu làm chậm. Về lâu dài, cần phải ghi nhận các nhà thầu yếu kém trong quá trình thi công để báo cáo, đề xuất cơ quan có thẩm quyền không cho tham gia đấu thầu, tham gia dự án khác tại TP.HCM.
Bên cạnh đó, các thủ tục pháp lý, phê duyệt hay các phát sinh, thay đổi ở hiện trường cần được chủ đầu tư xử lý nhanh, kịp thời.
TS Phạm Viết Thuận - Viện trưởng Viện Kinh tế tài nguyên và môi trường TP.HCM cho hay dự án vành đai 3 TP.HCM là công trình đặc biệt quan trọng, chậm về đích ngày nào lãng phí ngày đó.
Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng các công trình giao thông TP.HCM với vai trò là chủ đầu tư cũng đã nhiều lần hứa đảm bảo tiến độ, song sau đó lại không đạt.
"Nhìn hiện trạng và các công việc còn lại cho thấy cam kết đưa đoạn phía Tây vành đai 3 TP.HCM về đích 30-6 là rất khó khả thi. Tôi cho rằng đã đến lúc phải hạn chế những báo cáo, những cam kết mà trên thực tế rất khó hoàn thành.
Phải nhìn thẳng vào sự thật, vào tổng tiến độ, vào đường găng để có các báo cáo đầy đủ, giúp TP.HCM có những giải pháp kịp thời. Đồng thời, cần phải siết chặt kỷ cương, trách nhiệm công vụ đối với việc hứa mà không hoàn thành nhiệm vụ như đã cam kết, bao gồm cả các nhà thầu", ông Thuận nhấn mạnh.
Theo ông Thuận, với tiến độ ngổn ngang ở đoạn phía Tây như trên cũng cho thấy đang có những nhà thầu trong quá trình thi công đang có vấn đề về năng lực, chậm tiến độ. 5 gói thầu đoạn phía Tây có khoảng 22 nhà thầu thi công, một nhà thầu phụ trách một một phần việc trên tuyến. Trong số đó nếu có một nhà thầu làm chậm mà không được xử lý kịp thời sẽ dẫn đến toàn tuyến bị ảnh hưởng.
"Do vậy, tôi cho rằng đã đến lúc chủ đầu tư cần phải mạnh tay, cương quyết hơn trong việc xử lý trách nhiệm, thanh lý hợp đồng đối với các nhà thầu làm chậm và điều chuyển khối lượng công việc cho các nhà thầu có tiến độ tốt hơn thi công", ông Thuận đề xuất.
Vợ tôi vốn là một người phụ nữ nhẹ nhàng, yêu cái đẹp. Kể từ giữa năm ngoái, cô ấy bắt đầu thay đổi đáng kể trong tư duy và nếp sống. Những bộ trang phục công sở hiện đại dần được thay thế bằng váy áo chất liệu linen mộc mạc, ống rộng lùng thùng. Cô ấy cũng thường tranh thủ làm mấy đồ thủ công để bán.
Ban đầu, tôi hoàn toàn ủng hộ. Tôi nghĩ đó là cách cô ấy tự tạo ra sự cân bằng. Mỗi cuối tuần, nhà cửa luôn thoang thoảng mùi tinh dầu thiên nhiên, nền nhạc không lời êm dịu vang lên.
Cô ấy dành hàng giờ xem các video phong cách đồng quê, đắm chìm vào những thước phim với góc máy êm đềm, ánh sáng trong trẻo tựa như những câu chuyện cổ tích. Cô ấy gọi đó là hành trình chữa lành và tìm lại chính mình.
Nhưng rồi, ranh giới giữa một sở thích nhỏ và một nỗi ám ảnh lớn dần bị xóa nhòa. Sự mộc mạc bắt đầu lấn át hiện thực. Cô ấy không còn quan tâm đến những câu chuyện thăng tiến trong công việc, cũng lơ đễnh hẳn với bài vở của các con.
Thay vào đó, mỗi bữa cơm tối, chủ đề duy nhất vang lên trong nhà là điệp khúc: "Hay là mình bán căn hộ này đi anh? Mình dọn về quê, cất một nếp nhà gỗ, tự trồng rau, nuôi gà. Cuộc sống thế mới là đáng sống".
Tôi luôn giữ thái độ mềm mỏng để phân tích cho vợ hiểu. Tôi giải thích rằng cuộc sống nông nghiệp không phải là một thước phim đã qua chỉnh sửa màu sắc.
"Em nghĩ chỉ cần gieo hạt là rau sẽ mọc, nuôi thêm vài con gà là chúng ta có cuộc sống tự cấp tự túc? Nông nghiệp hiện đại, kể cả các mô hình sinh thái hay việc xây dựng thương hiệu nông sản bản địa đòi hỏi sự xả thân, mồ hôi và cả bài toán kinh tế vô cùng khắt khe, chứ không chỉ là những khung hình êm đềm để đăng lên mạng xã hội", tôi từng nhẹ nhàng nói với cô ấy.
Nhưng cô ấy gạt đi tất cả. Cô ấy tin rằng chỉ cần có tình yêu thiên nhiên, mọi thứ sẽ được giải quyết. Vợ tôi bắt đầu phác thảo những kế hoạch xa xôi về việc dọn về một xã nhỏ ở Tuyên Quang, vô cùng hoang sơ và cách biệt hoàn toàn với nhịp sống đô thị. Cô ấy vẽ ra một bức tranh hoàn mỹ, sáng dậy ngắm sương mù, chiều tà thêu thùa bên hiên nhà, các con sẽ chạy nhảy tự do giữa đồi chè, không áp lực điểm số, không cần nhồi nhét tiếng Anh.
Chính cụm từ "không áp lực, không nhồi nhét" ấy khiến tôi bàng hoàng nhận ra, vợ mình đang mượn cớ sống tối giản để trốn tránh áp lực của một người trưởng thành.
Đỉnh điểm của sự ngột ngạt diễn ra vào cuối tuần trước, sự kiện đẩy gia đình tôi đến ranh giới của sự rạn nứt. Khi đang kiểm tra lại kế hoạch tài chính để đóng khoản học phí song ngữ cho cậu con trai lớn, tôi phát hiện một khoản tiền lớn trong sổ tiết kiệm chung đã được rút ra.
Khi tôi thảng thốt gặng hỏi, vợ tôi điềm nhiên, ánh mắt vẫn mơ màng nhìn ra cửa sổ: "Em đã đặt cọc một mảnh đất rẫy rồi. Em quyết định rồi, tháng sau mình sẽ làm thủ tục chuyển trường cho con. Em không thể để các con lớn lên trong những bức tường bê tông này thêm một ngày nào nữa. Chúng cần tuổi thơ thực sự!".
Tôi lặng người. Cảm giác chới với xen lẫn sự bất lực trào dâng. Tuổi thơ thực sự là gì? Có phải là việc tước đi của các con những môi trường giáo dục trọn vẹn mà chúng tôi đã phải thức khuya dậy sớm, chắt bóp từng đồng để xây dựng? Hai đứa trẻ nhà tôi đang có một lộ trình học tập rất tốt, chúng háo hức với lớp học lập trình, say mê những buổi thuyết trình tiếng Anh cùng bạn bè quốc tế.
Việc bứt chúng ra khỏi hệ sinh thái ấy, đưa về một nơi thiếu thốn cơ sở vật chất, y tế giáo dục chưa đồng bộ, liệu có phải là chữa lành hay thực chất là làm lỡ dở hành trình trưởng thành của chúng?
Sự tự do mà cô ấy hứa hẹn cho các con, rốt cuộc chỉ là sự tự do trong khuôn khổ giấc mơ lãng mạn của riêng cô ấy. Sống chậm không đồng nghĩa với việc bước thụt lùi lại phía sau, và tình yêu thiên nhiên không thể thay thế cho tấm hộ chiếu tri thức giúp các con vững vàng bước ra thế giới.
Căn hộ thân thuộc của chúng tôi những ngày này bao trùm một sự im lặng căng thẳng. Vợ tôi giam mình trong phòng, tiếp tục cặm cụi với những món đồ thủ công, trách móc tôi là người khô khan, thực dụng, không hiểu được những giá trị sâu sắc của tâm hồn.
Còn tôi, ngồi nhìn hai đứa trẻ đang say ngủ bên những cuốn sách ngoại ngữ dang dở, lòng trĩu nặng những nỗi trăn trở khôn nguôi. Tôi rất yêu vợ, và tôi trân trọng sự bình yên trong tâm hồn cô ấy. Nhưng tôi là một người cha, tôi không thể gật đầu đồng ý để cô ấy mang tương lai, cơ hội và cả sự nghiệp học hành của các con ra làm chất liệu cho một thước phim đồng quê đầy ảo ảnh.
Làm sao để kéo vợ tôi trở lại với mặt đất thực tại một cách êm ái nhất, trước khi những quyết định cảm tính lấn át đi tất cả những nền tảng chúng tôi đã cùng nhau xây dựng đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.