Chồng tôi là một người đàn ông tốt, yêu vợ, thương con, chịu khó làm ăn. Anh luôn khao khát làm giàu “để vợ con đỡ khổ” và chính điều đó khiến anh đánh liều đi vay mượn. Lúc đầu chỉ là ít một, sau lại lớn dần. Tôi không hiểu hết chuyện làm ăn của chồng, chỉ biết mỗi lần anh về nhà, gương mặt lại thêm phần căng thẳng.
Cho đến một ngày, anh đến trước mặt tôi, thú nhận rằng mình đầu tư thất bại, thua lỗ. Anh nói về khoản nợ, về những người bạn từng thân thiết giờ trở thành chủ nợ. Sau khi kể hết những khó khăn đang gặp phải, anh nói muốn đi xuất khẩu lao động. Chỉ có cách đó mới mong trả được nợ.
Quá bất ngờ, tôi không nhớ lúc đó mình đã phản ứng ra sao và nói những gì. Chỉ biết rằng tôi không thể cản anh, vì cũng không biết cản bằng cách nào. Ngày anh đi, tôi đứng nhìn theo, lòng buồn hiu hắt. Vì tôi biết, kể từ ngày mai, mọi thứ sẽ đổi khác.
Khoản tiền anh gửi về mỗi tháng không nhiều mà nợ thì như một cái hố sâu không đáy. Người ta bắt đầu tìm đến nhà. Có người khó chịu, có người gay gắt. Nhưng có một chủ nợ khá đặc biệt.
Anh ta là bạn của chồng tôi, trước kia cũng hay lui tới, nói chuyện thân tình. Tôi biết chồng tôi có vay anh một khoản tiền không nhỏ. Nhưng anh không phải đến đòi nợ, chỉ hỏi chồng tôi sang bên đó làm ăn thế nào, mấy mẹ con ở nhà có khó khăn quá không…
Dù anh không đòi, nhưng mỗi tháng chồng gửi tiền về, tôi vẫn gom góp cân đối để trả trước mỗi người một ít, kể cả anh. Lạ là, sau khi nhận tiền, anh chỉ giữ phần gốc, còn phần lãi lại đưa cho tôi. Anh bảo tôi giữ lấy mà lo cho con, đừng nói với chồng, để anh ấy yên tâm làm việc.
Ban đầu, tôi không dám nhận, cầm tiền mà tay run run. Nhưng anh nói rất nhẹ nhàng, tự nhiên, tạo cho tôi cảm giác yên tâm. Tôi không biết mình đang mang ơn hay đang mắc thêm một món nợ khác, một món nợ không có giấy trắng mực đen.
Anh cũng hay mang quà cho hai đứa con tôi. Không phải thứ gì đắt tiền, nhưng vừa đủ để chúng vui. Lũ trẻ không biết chuyện, cứ quấn lấy anh mà gọi chú. Nhìn cảnh ấy, lòng tôi vừa ấm, vừa lo, như có một sợi dây vô hình đang kéo mọi thứ lệch khỏi quỹ đạo.
Có những hôm anh ghé qua, ở lại lâu hơn. Chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, không còn chỉ xoay quanh tiền bạc. Anh hỏi tôi về cuộc sống, về những ngày chồng đi vắng và bảo rằng nếu có khó khăn gì cứ nói với anh. Với tư cách là bạn bè, giúp được gì anh sẽ giúp. Lúc đầu tôi còn dè dặt, sau dần cũng quen. Có những điều, tôi không biết nên nói với ai, lại nói với anh.
Tôi từng nghĩ mình chỉ đang biết ơn. Nhưng cảm xúc là thứ không dễ gọi tên. Nó đến chậm, len lỏi, rồi một lúc nào đó, ta mới nhận ra nó đã ở đó từ lâu. Tôi bắt đầu mong những lần anh đến, dù trong đầu vẫn có một tiếng nói nhỏ nhắc mình nên dừng lại.
Rồi một ngày chủ nhật, hai đứa nhỏ đi sang nhà bạn chơi. Nhà vắng. Anh đến như thường lệ. Chúng tôi nói chuyện, rồi im lặng. Khoảng lặng ấy dài hơn mọi khi.
Tôi không nhớ rõ ai là người tiến lại gần trước. Chỉ nhớ khi tôi nhận ra, mình đã ở trong vòng tay anh. Một cái ôm không quá chặt, nhưng đủ để tôi thấy mình yếu đi. Tôi không đẩy anh ra. Có lẽ, chính khoảnh khắc ấy, tôi đã vượt qua một ranh giới.
Sau đó, tôi sợ. Tôi tránh anh, nhưng anh vẫn đến, không nhắc lại chuyện hôm đó, không ép buộc, không đòi hỏi. Anh chỉ nói, anh biết mình như vậy là không nên, nhưng tình cảm là thứ không phải cứ biết sai là dừng lại được. Anh nói thích tôi. Sự thẳng thắn này lại khiến lòng tôi chao đảo.
Có nhiều đêm, tôi nằm trong bóng tối, nghĩ đến chồng. Ở nơi xa, anh đang cày cuốc mong sớm trả hết nợ để sớm được về nhà. Tôi thương anh, điều đó là thật. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận những rung động kia. Nó không ồn ào, không dữ dội, mà âm ỉ, bền bỉ.
Người ta vẫn nói, đàn ông xa vợ rất dễ yếu lòng mà sa ngã. Thực ra, đàn bà vắng chồng, điều đáng sợ nhất chính là sự cô đơn. Tôi muốn gạt đi những tình cảm sai trái kia, nhưng càng muốn quên đi lại càng nghĩ nhiều.
Có lẽ, điều khiến tôi day dứt nhất không phải là đúng sai, mà là cảm giác mình không còn là mình nữa. Tôi vừa thương chồng, vừa không dứt được những rung động kia. Hai thứ tình cảm ấy không thể tồn tại cùng nhau, nhưng lại đang cùng tồn tại trong tôi.
Anh ấy vẫn đến, tần suất ngày một nhiều. Và điều đáng sợ là tôi đã coi đó như một thói quen. Có lần, anh ôm tôi trong vòng tay thủ thỉ: “Có lẽ chúng ta nên dừng lại. Nếu mọi chuyện vỡ lỡ, anh cùng lắm cũng chỉ mất một người bạn, nhưng em sẽ mất rất nhiều. Anh thương em và lo cho em. Nếu như em đủ dũng cảm dừng lại với chồng và đến với anh thì lại là chuyện khác. Em có muốn một lần thử cân nhắc lựa chọn không?”.
Nghe những lời đó, không hiểu sao trái tim tôi bỗng thắt lại. Tôi chỉ ước mọi thứ cứ mãi như thế, đừng phải lựa chọn bất cứ điều gì. Tối qua, chồng gọi điện về. Anh nói vừa tăng ca về tới nhà trọ, mệt nhoài, nhớ vợ con và chỉ muốn khóc. Giây phút đó, tôi cũng bật khóc thật to. Vì lúc đó tôi nhìn thấy rõ nhất mình là một người vợ tồi tệ thế nào.
Tôi biết mình phải chọn điều gì. Nhưng dừng lại, không có nghĩa là có thể quên đi. Tôi muốn tự tha thứ cho mình. Nhưng không ngờ chấp nhận sai lầm của bản thân cũng khó đến thế.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Bài viết "Miễn phí sách giáo khoa trên toàn quốc từ năm học 2029-2030" đăng trên Tuổi Trẻ Online nhận được nhiều lượt ý kiến từ bạn đọc.
Nhiều bạn đọc đánh giá đây là một chủ trương nhân văn, có ý nghĩa lớn trong việc giảm chi phí học tập và mở rộng cơ hội tiếp cận giáo dục cho mọi học sinh.
Bạn đọc Ngọc Linh cho rằng đây là tin vui lớn cho hàng triệu gia đình lao động đang phải gánh vác chi phí học tập mỗi dịp đầu năm học.
Tương tự, bạn đọc Hoài Bảo nhìn nhận việc miễn phí sách giáo khoa sẽ giúp "mọi trẻ em đều có cơ hội tiếp cận tri thức công bằng bất kể hoàn cảnh kinh tế".
Cùng quan điểm, bạn đọc có tên hiển thị Hung đánh giá đây là chủ trương "quá tốt, rất ý nghĩa", đặc biệt trong bối cảnh nhiều chính sách đang hướng tới miễn học phí, qua đó khuyến khích trẻ em đến trường đầy đủ hơn.
Ở góc độ kinh tế - môi trường, một số ý kiến cho rằng nếu triển khai hiệu quả, chính sách có thể mang lại lợi ích lớn. Bạn đọc có tên Bình nêu quan điểm nên "làm ngay và luôn”, nếu ai làm hỏng sách thì mua mới trả lại.
"Xã hội có thể tiết kiệm hàng ngàn tỉ đồng mỗi năm cho việc mua sách giáo khoa mới và bỏ đi sau một năm sử dụng", bạn đọc viết.
Ngoài ra, nhiều bạn đọc ủng hộ mô hình thư viện dùng chung. Bạn đọc Khánh An cho rằng cách làm này vừa tiết kiệm ngân sách, vừa giáo dục học sinh ý thức giữ gìn tài sản công.
Một số ý kiến cũng đề xuất mở rộng nguồn sách. Một bạn đọc cho rằng nên khuyến khích cá nhân, tổ chức tặng lại sách cũ cho thư viện. Còn bạn đọc Thanh Hải nhấn mạnh việc liên thông thư viện giữa các trường để tránh nơi thừa, nơi thiếu.
Bên cạnh đó, có những đề xuất mang tính dài hạn. Bạn đọc Trang Nhi cho rằng cần tính đến sách giáo khoa điện tử để giảm chi phí in ấn, lưu kho.
Bạn đọc tên Mỹ Tâm nhấn mạnh miễn phí là cần thiết, nhưng cũng phải song hành với việc nâng cao chất lượng nội dung sách để theo kịp quốc tế.
Dù đồng thuận về mục tiêu, nhiều bạn đọc cho rằng bài toán khó nhất nằm ở khâu triển khai, đặc biệt khi áp dụng mô hình dùng chung.
Một trong những lo ngại phổ biến là ý thức giữ gìn sách của học sinh. Bạn đọc Lam thẳng thắn nhận xét với học sinh lớp nhỏ như lớp 1, lớp 2. "Chưa hết học kỳ thì sách đã rách te tua", bạn đọc viết.
Bạn đọc Lyly chia sẻ rằng dù luôn giáo dục học sinh giữ gìn sách, nhưng sau mỗi năm vẫn phải thanh lý một tỉ lệ đáng kể.
"Mình có 10 năm dùng theo chương trình VNEN, học sinh cũng dùng miễn phí sách giáo khoa mỗi lần cho mượn là ngồi lựa từng bản sách còn tương đối nhất dù phương châm luôn giáo dục các em 'lật sách bằng bàn tay sạch, giữ sách như giữ gìn thân thể'. Thu sách về sau năm đầu phục vụ ít nhất thanh lý 10%, những năm tiếp ô chao ôi", bạn đọc này kể.
Từ thực tế đó, nhiều ý kiến đặt ra hàng loạt câu hỏi chi tiết về cơ chế vận hành. Bạn đọc có email thut****@gmail.com cho rằng cần quy định rõ thế nào là sách hư hỏng, ai là người đánh giá khi trả sách, cách xử lý khi học sinh viết, vẽ vào sách hoặc làm rách.
Đồng thời, bạn đọc này cũng băn khoăn về việc bồi hoàn nếu sau 2-3 năm sách đã cũ mà vẫn yêu cầu đền theo giá bìa thì khó có phụ huynh nào đồng tình.
Một vấn đề khác là đặc thù của sách hiện nay. Bạn đọc Dũng nêu thực tế sách bài tập toàn cho viết trực tiếp vào sách, nên rất khó tái sử dụng.
Góp ý thêm cho ý kiến này, bạn đọc Minh Phương cho rằng việc cho học sinh ghi chú, làm bài ngay trên sách giúp học nhanh hơn, tiết kiệm thời gian, và đây cũng là xu hướng chung, nên khó giữ sách sạch sẽ để dùng lại như trước.
Bạn đọc Ly chỉ ra hàng loạt bất cập có thể xảy ra như khó kiểm soát tình trạng sách khi trả, học sinh không trả lại sách sau kỳ thi, hoặc phải mua thêm sách bài tập...
Bạn đọc Sơn Hòa cũng lo ngại tình trạng sách cũ bị vẽ bậy sẽ ảnh hưởng đến chất lượng học tập của học sinh sau.
Nhiều bạn đọc cho rằng cần chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi triển khai. Còn bạn đọc Chu Thiên Hương nhấn mạnh cần cơ chế quản lý để vừa tiết kiệm chi phí, vừa tránh lãng phí.
Đình Bắc tỏa sáng với cú đúp, giúp Công An Hà Nội đánh bại SHB Đà Nẵng - Video: FPT PLAY
Tối 4-4, CLB Công An Hà Nội tiếp đón các cầu thủ Đà Nẵng trên sân Hàng Đẫy, trong khuôn khổ vòng 17 LPBank V.League 1 2025-2026. Trong một ngày mà Đình Bắc tỏa sáng với cú đúp, đội chủ nhà đã thị uy sức mạnh với chiến thắng 5-1 trước SHB Đà Nẵng.
Khi đang dẫn trước đối thủ 2-0, hàng phòng ngự Công An Hà Nội chơi tập trung và cắt được đường chọc khe của Đà Nẵng. Lập tức, các học trò HLV Alexandre Polking tổ chức phản công và thực hiện đường chuyền dài lên phía trên cho Đình Bắc.
Trong lúc đó, Đình Bắc phán đoán chính xác điểm rơi của quả bóng và khéo léo vượt qua thủ thành Văn Toản.
Theo Hãng tin AFP, ngày 2-4, tại một công viên xanh mát ở thủ đô Tehran, người dân Iran tụ tập dã ngoại trong ngày cuối cùng của kỳ nghỉ năm mới Ba Tư, bất chấp những lời đe dọa của Tổng thống Mỹ Donald Trump rằng sẽ đưa Iran "trở về thời kỳ đồ đá".
Đất nước này đã chìm trong chiến tranh hơn một tháng kể từ khi Mỹ và Israel phát động cuộc tấn công vào ngày 28-2.
Ông Trump tuyên bố sẽ tiếp tục tấn công mạnh mẽ vào Iran thêm "hai hoặc ba tuần nữa", trong khi những tiếng nổ lớn vẫn rung chuyển thủ đô Tehran.
Dù vậy, hàng trăm gia đình vẫn dã ngoại dưới bầu trời dịu mát và nhiều mây, phóng tầm mắt ngắm nhìn dãy núi Alborz phủ tuyết trắng - khung cảnh đẹp như tranh vẽ, tương phản hoàn toàn với một thành phố đang hứng chịu các cuộc tấn công liên tiếp.
Ngày 2-4 là ngày cuối cùng của Lễ hội năm mới Ba Tư, được gọi là Sizdah-bedar hay Ngày Thiên nhiên. Theo phong tục, người dân phải ra ngoài trời cả ngày để xua đuổi vận xui.
Bà Roya Abhari (39 tuổi) chia sẻ "chúng tôi phải giữ gìn nghi lễ này trong mọi hoàn cảnh, dù trong tình huống hiện tại và dù đang đau buồn đến thế nào".
"Tôi thấy thông điệp của Tổng thống Trump và tự hỏi: liệu Iran có thực sự trở về thời kỳ đồ đá trong hai hoặc ba tuần tới không?", bà nói.
Trên tấm thảm trải giữa thảm cỏ xanh, một nhóm bạn bè ngồi trò chuyện bên ấm trà trong khi đồ ăn đang sôi lục bục trên bếp gas.
Gần đó, một người đàn ông đang quạt những xiên thịt nướng trên lò than, một cặp đôi đánh cầu lông, còn những người về hưu cất tiếng hát trên ghế công viên.
"Chiến tranh chẳng ảnh hưởng gì đến chúng tôi cả. Chúng tôi vẫn sống bình thường và không sợ chiến tranh", anh Hakim Rahimi (43 tuổi), thợ kim loại, khẳng định.
Những cảnh tượng vui tươi này đối lập hoàn toàn với thực tại khốc liệt, khi tiếng bom vẫn vang vọng khắp các khu phố và nhiều gia đình đang chịu tang.
Buổi sáng hôm đó, một trung tâm y tế hàng trăm năm tuổi ở thủ đô đã bị phá hủy nặng nề trong các đợt không kích.
Những công viên xanh của Tehran - vốn là lá phổi của đô thị thường xuyên ngột ngạt vì ô nhiễm - nay trở thành nơi trú ẩn tinh thần kể từ khi chiến sự nổ ra. Người chạy bộ, người đạp xe và những người dạo mát vẫn đổ về đây mỗi ngày, bất chấp nguy cơ bom đạn.
Song, tuyên bố của Iran về việc trả đũa một cách hủy diệt nếu các cuộc tấn công của Mỹ gia tăng đã làm dấy lên lo ngại về sự leo thang trong một cuộc xung đột đang lan rộng khắp khu vực.