Phút 43, khi Tây Ban Nha đang dẫn 1-0 trên sân AT&T ở Arlington, Texas, tiền đạo Ousmane Dembele va chạm với Fabian Ruiz, đem lại cho Pháp quả đá phạt ở rìa vòng cấm. Nhưng tiền vệ của Tây Ban Nha phản ứng dữ dội, kéo theo Rodri, Lamine Yamal và Alex Baena vây quanh trọng tài Barton. Video quay chậm cho thấy Dembele đã mất thăng bằng trước khi va chạm với Ruiz, vốn là đồng đội ở PSG.
Ít phút sau, trọng tài chính bất ngờ thay đổi quyết định. Ông hủy bỏ quả phạt và trao lại quyền kiểm soát bóng cho Tây Ban Nha. Ở khu kỹ thuật, HLV Didier Deschamps sững sờ trước pha “bẻ còi”, rồi phản ứng với trọng tài thứ tư. Đây là tình huống ít gặp trong các sân bóng chuyên nghiệp.
“Sự việc khiến cầu thủ, chuyên gia và người hâm mộ hoang mang. Nhiều người tin rằng VAR đã can thiệp”, bài viết trên Times of India có đoạn. “Mạng xã hội nhanh chóng tràn ngập những lời cáo buộc về sự thiếu nhất quán, thậm chí nghi ngờ có thao túng”.
Trong phần bình luận trên kênh ITV, cựu hậu vệ đội tuyển Anh Lee Dixon khẳng định pha va chạm giữa Ruiz và Dembele “không phải phạm lỗi”, nhưng bất ngờ khi trọng tài bẻ còi. “Có thể VAR đã thông báo. Nhưng luật không cho phép VAR can thiệp ở tình huống như vậy”, Dixon cho hay.
Tại World Cup 2026, VAR không được can thiệp vào các quả phạt trực tiếp. Trợ lý trọng tài video chỉ được tham gia vào việc xác định bàn thắng, phạt đền, thẻ đỏ trực tiếp, thẻ vàng thứ hai, phạt góc, hay nhầm lẫn danh tính (mistaken identity) – tức tình huống trọng tài xác định nhầm cầu thủ phải nhận thẻ vàng.
Một số kênh truyền thông uy tín sau đó phủ nhận việc VAR can thiệp. “Trọng tài Ivan Barton đã tham khảo ý kiến của trọng tài biên”, báo Anh Independent cho hay.
Xem trực tiếp trận đấu trên sân, chuyên gia về luật Dale Johnson của BBC cho biết không thấy hệ thống âm thanh hay màn hình lớn hiển thị VAR tác động. Ông Barton đã chỉ tay về phía trọng tài biên Antonio Pupiro, rồi ra hiệu đã nhận được ý kiến. “Việc trọng tài hủy một quả đá phạt trực tiếp là cực kỳ hiếm. Thông thường, quyết định được giữ nguyên kể cả khi nó không đúng”, Johnson cho biết. “Nhưng việc trọng tài chính tham khảo ý kiến trợ lý rồi đảo ngược quyết định cũng không phải chưa từng xảy ra”.
Bên cạnh pha bẻ còi kể trên, ông Barton còn có hai tình huống gây chú ý khác trên sân Dallas. Phút thứ 8, Tây Ban Nha đá phạt trực tiếp và Mikel Oyarzabal phàn nàn về hàng rào của Pháp đứng không đúng vị trí. Vị trọng tài này lộ vẻ bối rối khi không tìm thấy bình xịt bọt tự tan. Cuối cùng, ông phải chạy ra đường biên để nhận bình xịt từ trọng tài thứ tư, khiến trận đấu gián đoạn khoảng một phút.
12 phút sau, ông cho Tây Ban Nha hưởng phạt đền, khi xác định Lucas Digne đã đá vào người Lamine Yamal trong vòng cấm. Đây là quyết định chính xác dù có tranh cãi về việc bóng đã sượt tay tiền đạo người Tây Ban Nha. Trên chấm 11m, Oyarzarbal dứt điểm chính xác mở tỷ số. Sang hiệp hai, hậu vệ Pedro Porro thoát xuống ghi bàn ấn định chiến thắng 2-0.
Barton được công nhận là trọng tài FIFA từ năm 2018. Trọng tài người El Salvador từng làm việc tại World Cup 2022 ở Qatar, với ba trận bắt chính trong đó có cuộc đấu Anh – Senegal ở vòng 1/8.
Ở World Cup năm nay, Barton từng gây chú ý khi rút thẻ đỏ cho tiền đạo Paraguay Miguel Almiron, trong trận thắng Thổ Nhĩ Kỳ 1-0 ở vòng bảng, vì hành vi che miệng. Ông trở thành trọng tài đầu tiên áp truất quyền thi đấu một cầu thủ vì lỗi này. FIFA áp dụng nhằm ngăn chặn các cầu thủ che giấu những lời xúc phạm đối thủ.
Bước vào giải đấu với tư cách đồng chủ nhà, trận ra quân hòa 1-1 trước Bosnia & Herzegovina đã gây thất vọng cho người hâm mộ Canada. Thầy trò HLV Jesse Marsch thi đấu thiếu thanh thoát khi các cầu thủ có phần căng cứng trước áp lực từ sự kỳ vọng lớn của khán giả nhà.
Ngoài ra, việc thủ quân Alphonso Davies vắng mặt vì chấn thương cũng ảnh hưởng đến sức mạnh và tốc độ tấn công của Canada. Ngôi sao Bayern Munich nhiều khả năng chưa thể ra sân ở trận gặp Qatar. Dù không có sự phục vụ của Davies, Canada vẫn được đánh giá cao hơn hẳn đại diện đến từ châu Á. Nếu có được 3 điểm, đội chủ nhà sẽ rất sáng cửa vượt qua vòng bảng. Canada chắc chắn không muốn bỏ lỡ cơ hội tốt này. Họ đã bắt nhịp được với không khí áp lực từ giải đấu, đồng thời thấy rõ cách chơi của đối thủ Qatar sau lượt trận đầu tiên.
Điểm mạnh của Canada nằm ở nền tảng thể lực dồi dào, lối chơi áp sát tầm cao và khả năng chuyển trạng thái nhanh. Khi hành lang cánh bị hạn chế, họ có thể sẽ tập trung dồn hỏa lực vào trung lộ, nơi tiền vệ cơ động Ismael Kone làm nhiệm vụ cầm nhịp. Trên hàng công, bộ đôi tiền đạo Jonathan David và Cyle Larin (người hùng ghi bàn gỡ hòa ở trận trước) sẽ là những nhân tố nổi bật có thể tạo nên khác biệt. Sự ăn ý và khả năng chớp thời cơ trong vòng cấm của David cũng như Larin sẽ là chìa khóa mở toang cánh cửa vào khung thành đối phương. Tuy nhiên, điểm hạn chế của Canada là sự nôn nóng ở khu vực 1/3 cuối sân và hệ thống phòng ngự đôi khi mất tập trung lúc dâng đội hình lên cao.
Bên kia chiến tuyến, Qatar rõ ràng không phải là đối thủ dễ bị bắt nạt. Trận hòa trước Thụy Sĩ là minh chứng cho thấy ĐKVĐ châu Á có tinh thần chiến đấu vô cùng ngoan cường. Một chiến thắng trước Canada cũng sẽ giúp họ rộng cửa đi tiếp. Vì vậy, Qatar sẽ nhập cuộc với quyết tâm cao nhất. Dưới sự dẫn dắt của HLV kỳ cựu từ châu Âu Julen Lopetegui, điểm mạnh của Qatar là kỷ luật chiến thuật và cấu trúc phòng ngự khó bị khoan phá. Thủ thành Mahmoud Abunada đang có phong độ cao thể hiện qua 9 pha cứu thua ở trận mở màn, hứa hẹn sẽ là bức tường thành vững chắc trước các chân sút chủ nhà. Ở mặt trận tấn công, "nhạc trưởng" Akram Afif với nhãn quan sắc bén và những đường chuyền dọn cỗ, kết hợp cùng trung phong Almoez Ali luôn là mối đe dọa thường trực trong các pha phản công trực diện.
Tây Ban Nha sẽ hướng tới chiến thắng đầu tiên ở World Cup 2026 trong trận đấu thứ 2 tại bảng H gặp Ả Rập Xê Út vào tối nay 21.6. Đây là trận đấu mà ĐKVĐ châu Âu phải thể hiện được sức mạnh của mình sau trận ra quân đáng thất vọng khi để Cabo Verde cầm hòa 0-0. Trong trận đấu với đội bóng quốc đảo chỉ có hơn 600.000 dân và lần đầu tiên dự World Cup, ứng viên hàng đầu cho chức vô địch World Cup 2026 không thể bao biện gì cho màn trình diễn mờ nhạt của mình. Áp lực tất nhiên sẽ rất nặng nề với đội hình có giá lên đến 1,45 tỉ USD, nhưng ở trận đấu tại Atlanta (Mỹ), HLV Luis de la Fuente có sự trở lại của ngôi sao Lamine Yamal, cầu thủ đã vào sân thay người ở trận gặp Cabo Verde. Chắc chắn "Bò tót" sẽ cần ngôi sao 18 tuổi của họ đạt phong độ cao nhất để giữ lại cơ hội giành chức vô địch World Cup lần thứ 2 trong lịch sử.
Tây Ban Nha đã bị loại ở vòng 16 đội tại 2 kỳ World Cup gần đây nhất, và bị loại ngay sau vòng bảng vào năm 2014. Bằng mọi giá, "Bò tót" phải thay đổi phong độ không ấn tượng của họ kể từ sau chức vô địch World Cup 2010. Đối thủ của Tây Ban Nha, đội Ả Rập Xê Út đã hòa Uruguay 1-1 trong trận ra quân. Đây là lần thứ 2 ông lớn châu Âu này chạm trán với "Chim ưng xanh" (biệt danh của đội tuyển Ả Rập Xê Út) tại World Cup. Tây Ban Nha đã giành chiến thắng 1-0 khi hai đội gặp nhau tại giải đấu năm 2006.
Dù muốn hay không, chỗ dựa tinh thần và chuyên môn lớn nhất của Tây Ban Nha vẫn là Lamine Yamal, được kỳ vọng sẽ tạo nguồn cảm hứng cho cả đội giành chiến thắng đầu tiên tại World Cup 2026. Mũi công bên biên trái Nico Williams cũng sẽ có mặt trong đội hình xuất phát, sau khi ra sân muộn trong trận đấu với Cabo Verde; trong khi Ferran Torres và Gavi nhiều khả năng sẽ ngồi dự bị. Tin vui là Tây Ban Nha không gặp thêm ca chấn thương nào, mặc dù Victor Munoz, người sắp chuyển đến Liverpool, có thể sẽ lại ngồi ngoài do chấn thương gân kheo.
Ở bên kia chiến tuyến, Ả Rập Xê Út cũng chưa ghi nhận trường hợp chấn thương nào trước trận đấu. Abdulelah Al Amri đã ghi bàn ở trận đấu trước sẽ tiếp tục đá ở vị trí hậu vệ, trong khi đội trưởng Salem Al-Dawsari, người đã ghi 27 bàn thắng trong 111 lần khoác áo đội tuyển quốc gia, sẽ có một vị trí ở cánh. Một kịch bản dễ hình dung là Ả Rập Xê Út muốn tạo ra một trận đấu khó khăn cho Tây Ban Nha, nhiều khả năng sự trở lại của Lamine Yamal sẽ giúp "Bò tót" trở lại lối đá quen thuộc để giành trọn 3 điểm.
Điểm chung dễ nhận thấy nhất ở các HLV chuyển từ một CLB tầm trung lên Big 6 là thời gian cầm quyền thường rất ngắn. Năm 2013, David Moyes được Alex Ferguson lựa chọn làm người kế nhiệm tại Man Utd sau thời gian thành công ở Everton. Tuy nhiên, Moyes chỉ trụ được 10 tháng dù ký hợp đồng sáu năm. Man Utd cũng lần đầu vắng mặt ở Champions League kể từ năm 1995.
Roy Hodgson cũng trải qua kịch bản tương tự. Sau khi đưa Fulham vào chung kết Europa League, ông được Liverpool bổ nhiệm hè 2010. Chỉ nửa năm sau, Hodgson mất việc khi đội bóng vùng Merseyside đứng thứ 12 Ngoại hạng Anh và chỉ thắng bảy trong 20 trận đầu mùa.
Những trường hợp gần đây không khá hơn. Graham Potter chỉ dẫn dắt Chelsea 22 trận Ngoại hạng Anh sau khi chuyển đến từ Brighton. Nuno Espirito Santo bị Tottenham sa thải sau 10 trận ở Ngoại hạng. Thomas Frank từng gây ấn tượng mạnh tại Brentford, cũng không thể tạo dấu ấn khi chuyển tới Tottenham. Phần lớn HLV chuyển việc theo con đường này không thể trụ lại đủ hai mùa giải.
Lý thuyết cho rằng các HLV từng vượt kỳ vọng ở CLB nhỏ sẽ đạt thành tích cao hơn khi được trao đội hình chất lượng cùng nguồn lực dồi dào hơn. Thực tế lại không hoàn toàn như vậy. Dựa trên số điểm trung bình mỗi trận để so sánh thành tích trước và sau khi các HLV chuyển tới Big 6, kết quả cho thấy bức tranh khá trái chiều.
Brendan Rodgers là trường hợp hiếm hoi cải thiện rõ rệt sau khi rời Swansea để dẫn dắt Liverpool năm 2012. Mùa 2013-2014, ông đưa Liverpool tiến rất gần chức vô địch Ngoại hạng Anh. Tuy nhiên, Rodgers không thể duy trì đà phát triển và bị sa thải vào tháng 10/2015.
Harry Redknapp cũng giúp Tottenham thường xuyên góp mặt trong nhóm dẫn đầu và lần đầu giành vé dự Champions League. Mauricio Pochettino thậm chí còn đưa Tottenham về nhì Ngoại hạng Anh mùa 2016-2017 và vào chung kết Champions League năm 2019.
Tuy nhiên, ngoài một số ngoại lệ kể trên, các trường hợp còn lại không cho thấy sự tiến bộ đáng kể. Thành tích của Mark Hughes tại Man City gần tương đương thời còn dẫn dắt Blackburn. Điểm trung bình của Hodgson giảm nhẹ sau khi tới Liverpool. Frank cũng đạt hiệu suất thấp hơn ở Tottenham so với Brentford.
Ngay cả Potter từng được đánh giá rất cao tại Brighton, cũng chỉ cải thiện rất ít về mặt thống kê khi làm việc tại Chelsea. Những con số này cho thấy việc sở hữu dàn cầu thủ chất lượng hơn không bảo đảm HLV sẽ đạt kết quả tốt hơn.
Chưa có HLV nào chuyển trực tiếp từ một CLB Ngoại hạng Anh khác tới Big 6 rồi giành được danh hiệu lớn. Rodgers từng tiến rất gần chức vô địch Ngoại hạng Anh cùng Liverpool. Pochettino chỉ còn cách Champions League một trận đấu. Tuy nhiên, cả hai đều trắng tay.
Enzo Maresca là trường hợp đặc biệt khi chuyển từ Leicester tới Chelsea năm 2024 và vô địch Conference League cùng FIFA Club World Cup. Tuy nhiên, ông chưa từng dẫn dắt đội bóng nào tại Ngoại hạng Anh trước khi đến Stamford Bridge nên không nằm trong nhóm này.
Theo BBC Sport, nguyên nhân không nằm ở năng lực chuyên môn đơn thuần. Khác biệt đầu tiên là khối lượng công việc. Mùa giải 2025-2026, các đội thuộc nhóm Big 6 trung bình thi đấu 55 trận trên mọi đấu trường, nhiều hơn khoảng tám trận so với phần còn lại của Ngoại hạng Anh. Lịch thi đấu dày đặc khiến HLV có ít thời gian tập luyện hơn, phải xoay tua lực lượng thường xuyên hơn và đối mặt nguy cơ chấn thương cao hơn.
Sự khác biệt tiếp theo nằm ở kỳ vọng. Với Bournemouth, Brentford hay Brighton, trụ hạng thường là mục tiêu quan trọng nhất. Một vị trí ở nửa trên bảng điểm hoặc suất dự Cup châu Âu đã được xem là thành công lớn.
Ngược lại, tại Liverpool, Man Utd hay Chelsea, chiến thắng không còn là phần thưởng mà trở thành yêu cầu tối thiểu. Một chuỗi trận nghèo nàn có thể nhanh chóng tạo ra áp lực từ truyền thông, người hâm mộ và ban lãnh đạo.
Mức độ soi xét cũng lớn hơn rất nhiều. Những sai lầm chiến thuật hay quyết định nhân sự vốn có thể được bỏ qua ở các CLB tầm trung thường trở thành chủ đề tranh luận trên toàn nước Anh khi xảy ra tại Big 6.
Andoni Iraola rời Bournemouth sau khi giúp đội bóng lần đầu giành quyền dự Cup châu Âu. Thành tích đó biến ông thành HLV được đánh giá cao ở Ngoại hạng Anh hiện nay.
Tuy nhiên, lịch sử cho thấy thành công ở một CLB tầm trung chưa bao giờ là bảo chứng cho vinh quang tại Big 6. Từ Moyes, Hodgson, Potter cho tới Frank, nhiều HLV từng được xem là lựa chọn lý tưởng đều không thể đáp ứng kỳ vọng.
Những trường hợp như Rodgers hay Pochettino chứng minh rằng việc tạo ra một đội bóng cạnh tranh ở nhóm dẫn đầu là điều khả thi. Dù vậy, ngay cả họ cũng chưa thể hoàn thành điều quan trọng nhất là giành danh hiệu.