Duy Mạnh chấn thương ở Hà Nội FC từ cuối V-League 2025-2026. Tuy nhiên, HLV Kim Sang-sik vẫn quyết định triệu tập anh lên tuyển Việt Nam ở đợt tập trung hiện tại, chuẩn bị cho ASEAN Cup 2026.
Trung vệ sinh năm 1996 cùng đội sang Hàn Quốc tập huấn, và có tín hiệu khả quan khi trở lại tập với bóng. Tuy nhiên, khi về lại Việt Nam, kết quả khám chuyên sâu cho thấy Duy Mạnh cần thêm thời gian để đạt trạng thái thể lực tốt nhất. Việc tiếp tục tập luyện và thi đấu có thể ảnh hưởng đến quá trình hồi phục.
Duy Mạnh là cầu thủ thứ ba chia tay đội tuyển vì chấn thương, sau tiền vệ Việt kiều Ngô Đăng Khoa (Công an TP HCM) và trung vệ Lê Ngọc Bảo (Ninh Bình). Tiền vệ Khuất Văn Khang (Thể Công) cũng đang chấn thương, nhưng ban huấn luyện chờ thêm kết quả đánh giá từ bộ phận y tế.
Đội tuyển Việt Nam có thể thay đổi nhân sự trong danh sách sơ bộ 50 cầu thủ đã đăng ký với LĐBĐ Đông Nam Á (AFF). Danh sách 26 cầu thủ chính thức được chốt ở cuộc họp kỹ thuật vào ngày 23/7, một ngày trước trận ra quân gặp Timor Leste.
Hiện HLV Kim Sang-sik vẫn còn nguồn nhân sự dồi dào cho vị trí trung vệ với Đoàn Văn Hậu, Nguyễn Nhật Minh, Phạm Xuân Mạnh, Nguyễn Thành Chung, Bùi Hoàng Việt Anh, Phan Tuấn Tài và Đinh Quang Kiệt. Tuy nhiên, ông dự kiến vẫn sẽ bổ sung thêm một trung vệ để duy trì chiều sâu đội hình.
Đỗ Duy Mạnh, sinh năm 1996, trưởng thành từ lò đào tạo trẻ Hà Nội. Anh lên đội một Hà Nội T&T (nay là Hà Nội FC) từ năm 2015 và gắn bó đến nay, chinh phục trọn bộ danh hiệu bóng đá quốc nội.
Trung vệ người Hà Nội lên đội tuyển quốc gia từ năm 2015, nhưng lỡ AFF Cup (nay là ASEAN Cup) 2016 vì chấn thương. Hai năm sau, anh nằm trong đội hình vô địch Đông Nam Á dưới thời HLV Park Hang-seo. Mạnh đã không vắng mặt kỳ giải nào đến năm 2024, khi anh là đội trưởng ĐTQG dưới thời HLV Kim Sang-sik.
Hiện tại, Việt Nam chỉ còn Nguyễn Quang Hải không vắng mặt kỳ AFF Cup, ASEAN Cup nào kể từ năm 2018. Đội hình vô địch năm 2018 đến giờ vẫn còn thủ môn Đặng Văn Lâm và hậu vệ Đoàn Văn Hậu.
Việt Nam đang hướng tới chức vô địch Đông Nam Á thứ tư, để cân bằng thành tích với Singapore. Đội sở hữu hàng công rất mạnh với ba cầu thủ nhập tịch gốc Brazil là Nguyễn Xuân Son (Rafaelson), Đỗ Hoàng Hên (Hendrio) và Nguyễn Tài Lộc (Geovane) cùng Nguyễn Đình Bắc đang đạt phong độ cao.
Sau hai tuần tập huấn tại Hàn Quốc với ba trận đấu tập toàn thắng, đội tuyển đã trở lại tập ở Trung tâm đào tạo bóng đá trẻ Việt Nam tại Hà Nội. Đến ngày 18/7, đội có cữ dượt cuối khi gặp Myanmar trong trận giao hữu ở sân Thái Nguyên.
Bước ngoặt của trận đấu đến ở khoảng phút 70. Courtois, người liên tục cứu thua trước sức ép của Tây Ban Nha, bất ngờ ngồi xuống sân vì đau cơ háng. Thủ thành kỳ cựu bật khóc khi nhận ra mình không thể tiếp tục thi đấu và buộc phải nhường chỗ cho Lammens. Hình ảnh Courtois rời sân trong nước mắt cũng khiến bầu không khí trên khán đài lặng đi, bởi đây nhiều khả năng là kỳ World Cup cuối cùng trong sự nghiệp của anh.
Lammens bước vào sân trong hoàn cảnh cực kỳ khó khăn. Tây Ban Nha dồn ép liên tục nhằm tìm bàn thắng quyết định, trong khi Bỉ chỉ còn biết chiến đấu bằng tinh thần và chờ cơ hội đưa trận đấu vào hiệp phụ. Thủ môn trẻ của Bỉ đã có vài pha xử lý an toàn, nhưng đúng vào thời điểm đội nhà chỉ còn cách tiếng còi mãn cuộc vài phút, anh lại mắc sai lầm chí mạng.
Từ cú sút của Pau Cubarsi phút 88, bóng đi không quá hiểm nhưng Lammens không thể bắt dính. Quả bóng bật ra đúng vị trí của Mikel Merino và tiền vệ Tây Ban Nha dễ dàng đá bồi ghi bàn ấn định chiến thắng 2-1. Chỉ một khoảnh khắc lúng túng đã chấm dứt giấc mơ bán kết của "Quỷ đỏ".
Ngay sau trận đấu, truyền thông Bỉ đều bày tỏ sự tiếc nuối, đồng thời xem sai lầm của Lammens là bước ngoặt khiến đội nhà phải trả giá.
Het Laatste Nieuws mô tả đó là "một thảm họa" đối với Bỉ. Tờ báo viết: "Lammens lẽ ra phải bắt được bóng, nhưng anh lại lúng túng và Merino lập tức chớp thời cơ nâng tỷ số lên 2-1. Đó là kết cục vô cùng cay đắng với Lammens và Quỷ đỏ". Trong phần chấm điểm cầu thủ, thủ môn dự bị chỉ nhận số điểm 4 - thấp nhất đội hình Bỉ - với nhận xét ngắn gọn: "Có những phút đầu tiên tại World Cup và mắc sai lầm dẫn đến bàn thua quyết định".
Ở góc nhìn giàu cảm xúc hơn, Het Nieuwsblad cho rằng cả nước Bỉ đã "khóc cùng Courtois và Lammens". Tờ báo đánh giá đội bóng của HLV Garcia đã chiến đấu quả cảm, đứng vững trước một trong những ứng viên số một cho chức vô địch và hoàn toàn có cơ hội kéo trận đấu sang hiệp phụ. Thế nhưng, tất cả đã sụp đổ chỉ sau một tình huống mà Lammens không thể bắt gọn cú sút của Cubarsi.
Trong khi đó, Gazet van Antwerpen gọi đây là "ác mộng" của thủ môn trẻ. Theo tờ báo, việc bất ngờ được tung vào sân thay một thủ môn đẳng cấp như Courtois chưa bao giờ là nhiệm vụ dễ dàng. Tuy nhiên, ở vị trí vốn chỉ cần một sai lầm là phải trả giá, Lammens đã trải qua khoảnh khắc đau đớn nhất khi để bóng bật ra, tạo điều kiện cho Merino ghi bàn quyết định. "Trong khoảnh khắc đó, vị trí thủ môn là nghề cô đơn nhất", tờ báo bình luận.
Cùng chung quan điểm, De Standaard cho rằng điều khiến người Bỉ tiếc nuối nhất chính là cảm giác "giá như". Khi Courtois rời sân, tỷ số vẫn là 1-1 và Bỉ đã chống đỡ thành công trước sức ép khủng khiếp của Tây Ban Nha. Nếu giữ được kết quả đó, "Quỷ đỏ" hoàn toàn có thể đưa trận đấu vào hiệp phụ, thậm chí là loạt luân lưu. Nhưng chỉ trong chưa đầy 20 phút có mặt trên sân, Lammens đã mắc sai lầm đáng tiếc và khiến mọi hy vọng tan biến.
Thủ thành Lammens bị báo nước nhà chê trách vì mắc sai lầm nghiêm trọng
Thất bại trước Tây Ban Nha khép lại hành trình đáng khen của Bỉ tại World Cup 2026. Dù truyền thông trong nước vẫn đánh giá cao những gì HLV Rudi Garcia và các học trò thể hiện xuyên suốt giải đấu, hình ảnh Courtois bật khóc rời sân và Lammens ôm đầu sau sai lầm quyết định chắc chắn sẽ trở thành ký ức khó quên nhất của bóng đá Bỉ ở kỳ World Cup này.
"Đây là một kỳ World Cup thảm họa", Taremi nói sau trận hòa Ai Cập 1-1 ở lượt cuối bảng G trên sân Seattle, Mỹ. "Ông Infantino đã đến phòng thay đồ của chúng tôi sau trận ra quân gặp New Zealand và hứa sẽ giải quyết mọi vấn đề, nhưng thực tế chẳng làm gì cả".
Một phóng viên hỏi Taremi rằng "Anh có thấy ban tổ chức World Cup, gồm FIFA và phía chủ nhà Mỹ, muốn Iran bị loại khỏi giải không?". Tiền đạo đội trưởng trả lời: "Chúng tôi phải chiến đấu chống lại gần như tất cả. Đội không thể ở lại Mỹ, phải di chuyển, làm đủ thủ tục nhập cảnh mỗi lần thi đấu. Như hôm nay, chúng tôi không được ở lại Seattle, mà phải bay về Tijuana. Nên theo quan điểm của chúng tôi, đúng là họ đã làm tất cả để loại Iran".
Đội tuyển Iran dự World Cup 2026 với nhiều khó khăn về hậu cần, bắt nguồn từ xung đột với Mỹ và Israel ở quê nhà. Ban đầu, Taremi và đồng đội dự kiến đóng quân tại Tucson, Arizona, Mỹ để tiện thi đấu nhưng bị từ chối. Họ phải chuyển đại bản doanh sang Tijuana, Mexico, sau đó chỉ được phép bay đến Mỹ thi đấu trước một ngày và phải trở lại Tijuana ngay sau trận. 11 thành viên của đoàn Iran bị Mỹ còn từ chối cấp visa, trong đó có Chủ tịch LĐBĐ Mehdi Taj.
"Chúng tôi không có nhân sự hậu cần, vì họ không có visa vào Mỹ. Nên cứ sau mỗi trận, đội lại phải bay về Tijuana. Điều này không đúng, vì đội không có thời gian nghỉ ngơi, hồi phục. FIFA lẽ ra phải xử lý vấn đề, nhưng họ đã chẳng thể làm gì khác ngay từ đầu. Điều này rất không công bằng", Taremi nói thêm.
Bất chấp những khó khăn, trở ngại, Iran vẫn lần lượt hòa New Zealand 2-2, Bỉ 0-0 rồi Ai Cập 1-1. Đây là lần đầu tiên họ bất bại ở vòng bảng qua 7 lần dự VCK World Cup. Với 3 điểm cùng hiệu số 0, Iran cán đích thứ ba bảng G, đứng thứ sáu trong bảng thứ bậc đội xếp thứ ba có thành tích tốt.
Để đi tiếp, Iran cần chờ ba kết quả không xảy ra cùng lúc. Đầu tiên là Algeria hòa Áo ở bảng J, CHDC Congo thắng Uzbekistan ở bảng K và Croatia giành điểm trước Ghana ở bảng L. Nếu các điều kiện này được đáp ứng, Iran sẽ lần đầu tiên vượt qua vòng bảng World Cup.
HLV Amir Ghalenoei cũng chỉ trích cách chủ nhà Mỹ đối xử bất công với đội bóng của ông. Các quyền lợi trong việc tham dự World Cup bị tước đoạt đã làm ảnh hưởng đến thể chất lẫn tinh thần các cầu thủ.
Theo dữ liệu đối đầu, đội tuyển Tây Ban Nha và đội tuyển Bồ Đào Nha đã gặp nhau 41 lần kể từ năm 1921. Cán cân lịch sử đang nghiêng rõ về phía Tây Ban Nha với 18 chiến thắng, trong khi Bồ Đào Nha thắng 7 trận và 2 đội hòa nhau 16 lần.
Trận đấu đầu tiên giữa 2 đội diễn ra ngày 18.12.1921, khi đội tuyển Tây Ban Nha thắng đội tuyển Bồ Đào Nha 3-1 trong một trận giao hữu. Những năm đầu, Tây Ban Nha gần như áp đảo tuyệt đối, trong đó có chiến thắng 9-0 tại vòng loại World Cup 1934 - tỷ số đậm nhất trong lịch sử đối đầu giữa 2 đội.
Dù lép vế trong phần lớn lịch sử, đội tuyển Bồ Đào Nha dần tạo được vị thế từ thập niên 2000. Dấu mốc đáng nhớ nhất là chiến thắng 1-0 trước Tây Ban Nha tại EURO 2004, trận đấu góp phần khiến đối thủ láng giềng bị loại ngay từ vòng bảng.
Tuy nhiên, ở các trận knock-out lớn, Tây Ban Nha lại là đội để lại dấu ấn sâu hơn. World Cup 2010, Tây Ban Nha thắng Bồ Đào Nha 1-0 trên hành trình vô địch thế giới. EURO 2012, 2 đội hòa 0-0 sau 120 phút, trước khi Tây Ban Nha thắng trong loạt sút luân lưu.
Cuộc đối đầu đáng nhớ nhất trong kỷ nguyên Cristiano Ronaldo là trận hòa 3-3 tại vòng bảng World Cup 2018. Khi đó, Ronaldo lập hat-trick, trong đó có cú sút phạt cuối trận để giữ lại 1 điểm cho Bồ Đào Nha.
Những năm gần đây, cặp đấu này thường diễn ra rất chặt chẽ. 5 lần gặp nhau gần nhất, hai đội có tới 4 trận hòa trong 90 phút. Trận gần nhất, ngày 8.6.2025 tại UEFA Nations League, Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha hòa 2-2, nhưng Bồ Đào Nha là đội giành chiến thắng chung cuộc.
Điều đó cho thấy lịch sử có thể nghiêng về Tây Ban Nha nhưng khoảng cách hiện tại giữa 2 đội không còn quá lớn. Tây Ban Nha sở hữu lối chơi kiểm soát bóng ổn định, trẻ trung và giàu tốc độ. Trong khi đó, Bồ Đào Nha có chiều sâu đội hình, kinh nghiệm và một Ronaldo vừa giải tỏa áp lực sau bàn thắng đầu tiên ở vòng knock-out World Cup.
Trận đấu lần này cũng phản ánh sự chuyển giao của bóng đá bán đảo Iberia. Nếu đội tuyển Tây Ban Nha đang từng bước trao vai trò trung tâm cho thế hệ cầu thủ sinh sau năm 2000 như Lamine Yamal hay Nico Williams, thì đội tuyển Bồ Đào Nha vẫn đứng giữa hai giai đoạn, vừa chuẩn bị cho tương lai, vừa đặt niềm tin vào Cristiano Ronaldo trong kỳ World Cup có thể là cuối cùng của anh. Chính sự đối lập ấy khiến cuộc chạm trán không chỉ là màn tái ngộ của hai đối thủ nhiều duyên nợ, mà còn là cuộc so tài giữa hai cách xây dựng đội tuyển cho hiện tại và tương lai. Chỉ sau 90 phút, hoặc lâu hơn, một trong hai thế lực của bóng đá bán đảo Iberia sẽ phải khép lại giấc mơ vô địch World Cup 2026.