Từng gặp nhiều học sinh khó khăn trong nhiều năm làm nghề giáo, song mỗi khi nhắc đến Hồ Anh Quốc (lớp 11C1 Trường THPT Hoàng Văn Thụ) đều khiến cô không khỏi chạnh lòng.
Phía sau nụ cười hiền lành của bạn ấy là một tuổi thơ thiếu vắng tình thân. Ba mẹ ly hôn khi Quốc mới 6 tháng tuổi. Rồi mẹ có gia đình riêng, người cha cũng rời đi biền biệt đến nay không một tin tức.
Quốc lớn lên trong vòng tay của ngoại. Hai bà cháu nương tựa nhau trong căn nhà nhỏ giữa vườn cao su. Mỗi ngày bà đi cạo mủ từ sáng sớm, để lại đứa cháu nhỏ một mình giữa bốn bề vắng lặng. Tuổi thơ của cậu chẳng có mấy ngày biết đến sự nâng niu của cha mẹ.
Những tháng ngày lớn lên của Quốc dường như chỉ có tiếng gió giữa rừng cao su và những ngày dài chờ bà đi làm về. Mà sức khỏe Quốc không tốt. Năm lớp 4 từng phải phẫu thuật, nếu không có sự giúp đỡ của thầy cô và các nhà hảo tâm, cũng không biết lấy đâu ra tiền chữa trị.
Có lần Quốc còn bị ngã gãy cả hai tay, hiện tại có bệnh về phổi, sức khỏe yếu nên dù học lớp 11 nhưng cân nặng chỉ có 39kg, dáng người nhỏ hơn bạn bè đồng lứa.
Rồi không thể tiếp tục công việc cạo mủ cao su được nữa nên hai bà cháu dắt díu nhau đi thuê trọ, sống qua ngày bằng nghề bán nước mía, có lúc đi xúc muối thuê, hay ai mướn gì làm nấy.
Ở cái tuổi đáng ra được nghỉ ngơi, bà vẫn nặng gánh mưu sinh vì thương đứa cháu côi cút. Bà muốn Quốc không dở dang việc học, phải được đến trường để “đời nó khá hơn mình”. Bạn ấy xứng đáng nhận được sự đồng hành của chương trình Chắp cánh ước mơ để thêm niềm tin và hy vọng trên hành trình vượt khó.
Huỳnh Lê Ngọc Nhi là học sinh lớp 7A1 Trường tiểu học & THCS Hưng Điền A, cũng là cô học trò lớp 6 mà tôi từng làm chủ nhiệm. Nhưng hè năm lớp 6, trong khi các bạn khác trong lớp đều tập trung đông đủ, giáo viên chủ nhiệm lớp 7 liên lạc với tôi thông tin của Nhi vì không thấy bạn đến.
Đi cùng giáo viên chủ nhiệm mới tìm đến nhà, chúng tôi mới biết rõ hơn hoàn cảnh của em ấy. Ba Nhi còn khá trẻ, anh cho biết quyết định cho con nghỉ học là ý của mình chứ “con bé không muốn nghỉ”.
Nghe đến đó, nước mắt cô bé như muốn chực trào. Ba Nhi ôn tồn giải thích: “Nhà tôi nghèo quá, lại một mình nuôi hai đứa con. Tôi không còn khả năng cho nó đi học nữa, coi như đã ráng nuôi cho con biết chữ rồi”.
Mẹ Nhi bỏ đi khi cô bé 6 tuổi, còn đứa em mới lên 2. Biền biệt từ đó đến nay chưa một lần mẹ tìm về, hay chỉ là cuộc điện thoại hỏi thăm các con. Cha Nhi cũng không nghề nghiệp, cứ ai thuê gì làm đó.
Mấy năm nay, nhiều nhà có điều kiện, sắm máy bay nông nghiệp không người lái để rải phân, xịt thuốc nên cha Nhi coi như cũng thất nghiệp dài dài, làm bữa đực bữa cái, đến lo cái ăn cho con còn khó nữa là chuyện học hành.
Nhi ở nhà, vừa lo cơm nước cho gia đình, vừa chăm đứa em nhỏ học lớp 1 và cả phụ ông bà phơi lục bình dưới cái nắng oi bức. Cô bé hiểu chuyện đến đau lòng khi mới 12 tuổi đã hiểu rõ hoàn cảnh gia đình mình, chỉ chăm ngoan học, học giỏi và chưa một lần than vãn với ai về cuộc sống khốn khó.
Năm học lớp 7 vừa hoàn thành của Nhi cũng là nhờ vào sự giúp đỡ của nhà trường cùng sự cưu mang của những tấm lòng hảo tâm. Và Nhi hoàn tất năm học với danh hiệu học sinh giỏi.
Hình ảnh tà áo cổ phục thấp thoáng dưới tán cổ thụ tạo nên sự mở màn đậm chất thơ. Không gian đã tái hiện vẻ đẹp của Việt phục qua các thời kỳ trong không gian tự nhiên cùng kiến trúc cổ kính của vườn thú lâu đời nhất Việt Nam.
Thảo cầm viên Sài Gòn được ví như một bảo tàng sống kiêm chứng nhân lịch sử, nơi sum họp của các thế hệ con Rồng cháu Tiên kiêm quảng bá văn hóa cho bạn bè quốc tế.
Lễ hội mang đến cái nhìn sinh động, thực tế về trang phục của người Việt xưa, đồng thời khuyến khích bảo tồn thiên nhiên và văn hóa lịch sử cho giới trẻ.
Đoàn diễu hành có quy mô hoành tráng với cờ lọng cùng trang phục đa dạng và màu sắc tạo nên cảm giác uy nghi khi đi qua những cung đường thơ mộng nhất của Thảo cầm viên Sài Gòn.
Dàn rước lễ bao gồm cờ lọng, kiệu sắc cùng đông đảo người tham gia trong trang phục truyền thống dâng lễ, tạo nên một không gian nghi lễ cổ truyền sống động và linh thiêng.
Toàn bộ trang phục và nghi trượng được nghiên cứu và phỏng dựng công phu từ các hiện vật lịch sử, có sự bảo chứng của các chuyên gia.
Bạn Phương Thanh, sinh viên Trường đại học Fulbright, chia sẻ: "Tôi có mặt từ 6h sáng, đây là một chương trình vô cùng ý nghĩa, giới trẻ chúng tôi luôn muốn bảo vệ nét đẹp văn hóa dân tộc. Tôi mong những năm sau sẽ có nhiều hơn hoạt động văn hóa cổ truyền để chúng tôi có thể tham gia".
Đây không đơn thuần là một cuộc diễu hành, mà là một nghi lễ văn hóa - tâm linh lịch sử được phục dựng nghiêm túc, nhằm tôn vinh cội nguồn, tái hiện mạch nối linh thiêng từ thời Vua Hùng đến đình làng Nam Bộ, khơi dậy lòng tri ân và niềm tự hào của dân tộc.
Một con rắn độc đã bò vào ký túc xá ở thị trấn Lohardaga, bang Jharkhand, Ấn Độ, và cắn 4 học sinh. Một nữ sinh đã tử vong và 3 người khác đang được điều trị.
Vụ việc xảy ra tại trường trung học nội trú Samsira thuộc khu vực đồn cảnh sát Kudu. Các nữ sinh đang ngủ trong phòng thì bị rắn cắn, gây ra sự hoảng loạn trong ký túc xá.
Một giáo viên đã nhanh chóng đưa các học sinh đến Bệnh viện Sadar để điều trị, tại đó một học sinh đã tử vong.
Nạn nhân tử vong được xác định là Varsha Oraon, 12 tuổi, cư trú tại Salgi Alaudi Nava Toli.
Manisha Kumari, 14 tuổi, bị thương trong vụ việc, đang được điều trị tại Bệnh viện Sadar. Trong khi đó, xét thấy tình trạng nguy kịch của Fulmania Oraon, 11 tuổi, và Anisha Kumari, cũng 11 tuổi, các bác sĩ đã chuyển hai em đến RIMS để được điều trị tốt hơn.
Sau vụ việc, một đám đông gồm các thành viên gia đình và người dân địa phương đã tập trung tại khuôn viên bệnh viện. Trưởng đồn cảnh sát Kudu, ông Ajit Kumar, cho biết cảnh sát đã được thông báo về vụ việc và đang tiến hành các biện pháp xử lý.
Một giấc ngủ ngắn vào buổi trưa giúp tăng cường trí nhớ, cải thiện tâm trạng, tỉnh táo và nâng cao hiệu suất công việc. Tuy nhiên, lợi ích này còn phụ thuộc vào cách thức, thời điểm và thời lượng bạn ngủ trưa.
Ngủ trưa có thể nạp lại năng lượng cho não, nhưng sai cách khiến một người thức dậy trong tình trạng uể oải, mệt mỏi, ảnh hưởng đến giấc ngủ ban đêm.
Theo Bs Chakkera Priyanka, chuyên khoa thần kinh tại Bệnh viện Kauvery (Ấn Độ), cho biết ngủ trưa là "con dao hai lưỡi". Nếu ngủ hợp lý, cơ thể được phục hồi năng lượng; ngược lại, ngủ sai cách có thể làm rối loạn nhịp sinh học và gây mất ngủ về đêm.
Theo đó, một giấc ngủ trưa lý tưởng chỉ nên kéo dài khoảng 20 - 30 phút. Khoảng thời gian này giúp cải thiện sự tập trung, tăng tỉnh táo, nâng cao khả năng nhận thức và cải thiện tâm trạng mà không gây ảnh hưởng tiêu cực.
Ngược lại, ngủ trưa quá dài hoặc ngủ vào cuối buổi chiều có thể khiến cơ thể khó đi vào giấc ngủ ban đêm. Tình trạng này kéo dài sẽ làm xáo trộn nhịp sinh học, khiến ban đêm trằn trọc, buổi sáng mệt mỏi và ban ngày lại phụ thuộc nhiều hơn vào giấc ngủ trưa, tạo thành một vòng lặp khó kiểm soát.
Một giấc ngủ trưa nhanh giúp giảm thiếu ngủ. Dù khoảng thời gian này không thể thay thế hoàn toàn số giờ ngủ còn thiếu song cũng có tác dụng tăng tỉnh táo, giảm cáu gắt. Nếu bạn thức khuya hôm trước hoặc quá mệt mỏi vào buổi sáng thì ngủ trưa là cách để cơ thể hồi phục nhanh.