Bến xe buýt Sài Gòn ( ở công viên 23 Tháng 9), là một trong những đầu mối xe buýt quan trọng nhất ở trung tâm TP.HCM.
Chiều 16.7, theo ghi nhận của chúng tôi, nhà vệ sinh công cộng của bến xe được bố trí ở khu riêng biệt, cách không quá xa hai làn đợi xe, với bảng chỉ dẫn WC nền xanh nổi bật. Trước mỗi khu vực có kệ để giày dép và dép đi riêng để hành khách thay khi bước vào. Không gian nhà vệ sinh thoáng, đèn sáng.
Không chỉ có khu vệ sinh nam và nữ, nơi đây còn bố trí nhà vệ sinh dành cho gia đình. Thay vì phải vào khu nam hoặc nữ riêng biệt, ba mẹ có thể dẫn trẻ nhỏ sử dụng chung phòng vệ sinh.
Chị Nguyễn Ngọc Anh (35 tuổi, ngụ tại chung cư Sunview Town, P. Hiệp Bình), cho rằng công trình không chỉ đáp ứng nhu cầu vệ sinh cơ bản mà còn được thiết kế theo hướng thân thiện với gia đình, góp phần nâng cao trải nghiệm của hành khách. Chị chia sẻ trước đây rất ngại sử dụng nhà vệ sinh công cộng vì đông và sợ mất vệ sinh.
“Điểm tôi thấy khác biệt là ở đây có nhà vệ sinh dành cho gia đình. Trẻ con được đi cùng mẹ, không sợ lạc trẻ ở bến xe đông người. Mong các cô chú anh chị hành khách đi vệ sinh giữ gìn sạch sẽ, không bỏ giấy vào bồn cầu, không làm văng nước ra sàn để giữ vệ sinh chung”, chị Ngọc Anh chia sẻ.
Bước ra từ nhà vệ sinh, bé Phan Ngọc Như Ý (8 tuổi), học sinh Trường tiểu học Phan Văn Trị (đường Phạm Viết Chánh, P. Cầu Ông Lãnh), nhận xét nhà vệ sinh ở Bến xe buýt Sài Gòn rất đẹp và sạch. “Mẹ và con đi xe buýt qua đây. Nhà vệ sinh gần nên con tự đi”, Như Ý nói.
Ông Nguyễn Minh Bạc (52 tuổi), nhân viên bảo vệ của Trung tâm Quản lý giao thông công cộng TP.HCM, liên tục đi quanh khu vực bến xe và nhà vệ sinh để nhắc nhở hành khách không nằm lên ghế, không vứt rác bừa bãi, giữ gìn vệ sinh chung. Sau 22 năm gắn bó với trung tâm, ông tự hào khi bến xe hôm nay có mái vòm che nắng che mưa và nhà vệ sinh khang trang hơn phục vụ hành khách trong lúc chờ xe.
Chỉ vào khu nhà vệ sinh công cộng, ông cho biết: “Phía trong còn có phòng dành riêng cho người khuyết tật. Nhà vệ sinh hoàn toàn miễn phí, wifi miễn phí, chỗ để xe 2 bánh cũng hoàn toàn miễn phí. Ở đây, chúng tôi cũng thường xuyên đi kiểm tra xung quanh nhắc nhở mọi người giữ vệ sinh chung. Nếu có vấn đề phát sinh mong bà con cô bác báo ngay cho lực lượng bảo vệ”, ông Bạc chia sẻ.
Đối với giao thông công cộng, nhà vệ sinh là nhu cầu thiết yếu của hành khách chờ xe, phụ nữ mang thai, người lớn tuổi, hàng trăm tài xế và tiếp viên. Một nhà vệ sinh khang trang, sạch sẽ có thể không phải hạng mục nổi bật nhất, nhưng lại là chi tiết phản ánh rõ mức độ văn minh của một điểm trung chuyển giao thông, góp phần xây dựng hình ảnh TP.HCM hiện đại, thân thiện và đáng sống.
Lần thứ hai trở lại bến xe buýt Sài Gòn, Mai Khánh My, sinh viên Trường ĐH Văn Lang, cho biết cô vui trước diện mạo mới của bến xe. Trong lúc chờ xe, Khánh My ngồi ghế chờ, kết nối wifi miễn phí để tra cứu lịch học và xem chương trình giải trí.
Theo nữ sinh, điều thay đổi nhiều nhất là xe buýt điện tiện hơn, thơm hơn nên cô đỡ bị say xe. “Thái độ của tài xế, tiếp viên cũng thân thiện, tốt hơn ngày đó rất nhiều. Ngày xưa cũng có ghế ngồi chờ xe buýt nhưng không nhiều như bây giờ, tôi toàn đứng chờ lâu, khá mỏi chân. Ngày xưa cũng chưa có wifi miễn phí như bây giờ”, Khánh My chia sẻ.
Ông Phạm Ngọc Dũng, Giám đốc Trung tâm Quản lý giao thông công cộng TP.HCM, cho biết sau nửa tháng miễn phí xe buýt tại TP.HCM, 134 tuyến xe buýt được hỗ trợ kinh phí triển khai chương trình đã vận chuyển hơn 4 triệu lượt hành khách.
Riêng ngày 15.7, trung tâm đã tiếp nhận và giải quyết 1 trường hợp khách hàng khiếu nại qua ứng dụng MultiGo về việc phương tiện bỏ trạm đối với tuyến số 31 và xử phạt theo quy định; đồng thời tiếp nhận 54 cuộc gọi phản ánh, kiến nghị của người dân qua đường dây nóng Tổng đài 1022. Trung tâm thường xuyên theo dõi các kênh tiếp nhận phản ánh nhằm kịp thời nắm bắt chất lượng phục vụ và các vấn đề phát sinh trong quá trình triển khai chính sách.
Không chỉ chinh phục vị giác bằng hương vị đậm đà, bánh mì còn là "chân ái" của giới trẻ, là điểm nhấn hấp dẫn trong hành trình khám phá ẩm thực Việt Nam của du khách quốc tế.
Theo Thanh Niên đã đăng, trang online của Kênh truyền hình CNN (Mỹ) vừa qua đã cập nhật danh sách 25 loại bánh mì kẹp ngon nhất thế giới từ danh sách công bố trước đó (năm 2025), trong đó có bánh mì Việt Nam. Thông tin từ Cục Du lịch Quốc gia Việt Nam còn cho biết trong bảng xếp hạng này, bánh mì Việt Nam xếp vị trí thứ 3.
Huỳnh Tấn Đạt (sinh viên năm cuối Trường ĐH Công nghiệp TP.HCM) thường xuyên chọn bánh mì cho bữa sáng vì không những ngon mà còn nhanh, tiện lợi và giá cả phù hợp với sinh viên. Đạt cho biết nhiều bạn trẻ là sinh viên như mình coi bánh mì là "món ăn quốc dân" do có thể mua liền khi cần ăn nhanh, dễ thấy ở khắp các con đường, ngõ hẻm.
"Bản thân mình thích ăn bánh mì và có tìm hiểu về nó, thấy tự hào, rất vui, rất mừng vì món ăn của Việt Nam rất nổi tiếng với khách nước ngoài, "nở mày nở mặt" khi món ăn quốc dân của giới trẻ lọt top 3 loại bánh mì kẹp ngon nhất thế giới", Đạt chia sẻ.
Với Mai Thu Phương, sinh viên năm 3 Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn, ĐH Quốc gia TP.HCM, bánh mì là món ăn tiện lợi, nhỏ nhưng có đủ dưỡng chất gồm tinh bột, rau, thịt, cá, trứng... Đây cũng là "chân ái" không chỉ của riêng Phương mà gia đình cũng hay ăn bánh mì cho bữa sáng hoặc bữa xế vì hương vị đậm đà, nhân đa dạng.
"Mình thấy bánh mì lọt top món ngon thế giới là điều rất tuyệt vời, làm cho ẩm thực Việt được lan tỏa, được quảng bá rộng rãi, được mọi người trên thế giới yêu thích. Ẩm thực là một trong những cách nhanh nhất tác động đến việc lựa chọn điểm đến. Vì nó sẽ thôi thúc khách, nhất là các bạn trẻ đam mê ăn uống đến ngay Việt Nam để thưởng thức bánh mì – top món ngon nhất hành tinh này", Phương nói.
"Bánh mì hay phở đã rất nổi tiếng trên thế giới, được mọi người công nhận, yêu thích thì rất hãnh diện. Là top đầu, từ đó sẽ kéo theo hiệu ứng nhiều người biết đến bánh mì hơn, biết đến Việt Nam mình nhiều hơn", Nguyễn Thành Đạt (30 tuổi, nhiếp ảnh gia tự do, ngụ P.Gia Định, TP.HCM) cho hay.
Theo tiến sĩ Nguyễn Thu Thủy, giảng viên tại Khoa Du lịch, Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn, ĐH Quốc gia Hà Nội, bánh mì lọt top món ngon thế giới không phải ngẫu nhiên, đó là sự tích lũy của cả một nền ẩm thực. Đây thực sự là tin vui có giá trị truyền thông quốc tế rất lớn. Bánh mì lọt top món ngon thế giới chính là thêm một xác nhận từ thế giới rằng Việt Nam có nền ẩm thực đẳng cấp quốc tế. Có thể gọi là earned media - truyền thông "kiếm được" thông qua chất lượng thực sự, không phải qua quảng cáo trả tiền.
"Đây là hình thức truyền thông đáng tin cậy nhất trong mắt người tiêu dùng, đặc biệt là khách trẻ - thế hệ luôn tra cứu và kiểm chứng trước khi đặt chân đến một địa điểm mới. Với thế hệ Z và Millennials - những người đam mê ẩm thực và trải nghiệm thực tế, một danh hiệu từ CNN không chỉ gây tò mò, nó còn kích hoạt hành động. Họ sẽ tìm kiếm trên mạng, ví dụ sẽ hỏi: "Bánh mì Việt Nam ngon như vậy thì còn gì nữa?". Và đó chính là điểm khởi đầu của một hành trình du lịch tới nước ta", tiến sĩ Nguyễn Thu Thủy nói.
Tiến sĩ Thủy còn cho biết bánh mì có một lợi thế hiếm có trong quảng bá hình ảnh Việt, vừa quen thuộc, vừa độc đáo. Quen vì hình thức bánh kẹp mà người phương Tây đã biết, độc đáo vì nhân bánh, gia vị, "linh hồn" bên trong hoàn toàn mang bản sắc Việt.
"Với giới trẻ, ẩm thực không chỉ là ăn, đó là trải nghiệm, là nội dung, là bản sắc. Từ bánh mì, họ sẽ tìm hiểu về lịch sử, văn hóa, con người Việt Nam. Một món ăn trở thành câu chuyện, câu chuyện trở thành động lực du lịch, đó là sức mạnh của truyền tải thông điệp qua câu chuyện trong marketing điểm đến", tiến sĩ Thủy phân tích.
Theo tiến sĩ Thủy, ẩm thực ngày nay đã trở thành động lực du lịch hàng đầu, không còn chỉ là phần phụ trong chuyến đi. Việt Nam với sự đa dạng vùng miền, từ phở Hà Nội, mì Quảng, bún bò Huế đến bánh mì Sài Gòn, có đủ "chất liệu" để biến một du khách tò mò về bánh mì thành người muốn đi khắp đất nước để ăn và khám phá.
"Người Việt trẻ là lực lượng lan tỏa nội địa mạnh nhất, bởi khi giới trẻ Việt tự hào về bánh mì của mình và chủ động giới thiệu với bạn bè quốc tế, họ chính là đội ngũ đại sứ du lịch đông đảo và hiệu quả nhất", bà Thủy nói.
Trịnh Thái Nguyên quê ở Cù Lao Giêng (An Giang cũ, nay là Kiên Giang), đã trở thành á khoa ngành diễn viên kịch, điện ảnh – truyền hình, Trường ĐH Sân khấu – Điện ảnh TP.HCM năm 2026 với số điểm 25,9 (17 điểm phân tích, năng khiếu và 8,9 điểm môn ngữ văn).
Trước khi bước chân vào cánh cửa nghệ thuật chuyên nghiệp, Nguyên đã tốt nghiệp loại giỏi ngành truyền thông tại Trường CĐ Phát thanh - Truyền hình II.
Nguyên kể khoảnh khắc nhìn thấy kết quả do Trường ĐH Sân khấu – Điện ảnh TP.HCM công bố, cảm xúc đầu tiên là không tin nổi vào mắt mình. "Em thật sự vỡ òa. Việc vượt qua hàng trăm thí sinh để trở thành sinh viên được tuyển chọn đã là điều quá hạnh phúc. Khi biết mình đạt vị trí á khoa, niềm vui ấy lại nhân lên nhiều lần", Nguyên chia sẻ.
Theo Nguyên, nghệ thuật diễn xuất không chỉ bắt đầu từ sân khấu hay trường lớp mà còn được hình thành từ khả năng lắng nghe cuộc sống. "Chính những điều bình dị ở quê hương đã giúp em biết đồng cảm hơn với người khác. Đó là những bản năng đầu tiên nuôi dưỡng tình yêu của em dành cho diễn xuất", Nguyên chia sẻ.
Nguyên cho rằng nhiều người bảo sau khi có trong tay một tấm bằng chuyên môn, lựa chọn hợp lý nhất là tìm kiếm công việc ổn định. Thế nhưng Nguyên quyết định bắt đầu lại với một hành trình hoàn toàn mới.
"Em chưa bao giờ hối hận khi học ngành truyền thông. Vì đó là quãng thời gian giúp em khám phá được niềm đam mê thật sự của mình. Trong quá trình thực hiện các sản phẩm truyền thông, em có cơ hội thử sức với vai trò diễn viên trong một số dự án. Khoảnh khắc đứng trước ống kính đã khiến em nhận ra điều mình muốn gắn bó lâu dài. Ngay lúc đó em biết mình thuộc về diễn xuất", Nguyên lý giải sự lựa chọn của mình.
Nguyên cũng thổ lộ diễn xuất là tiếng gọi âm thầm kéo dài suốt nhiều năm. "Những khoảnh khắc xem phim hay ngồi dưới khán phòng thưởng thức một vở kịch luôn để lại trong lòng những cảm xúc đặc biệt. Mỗi lần xem phim hay xem kịch, em đều có cảm giác thôi thúc rằng một ngày nào đó mình cũng muốn được đứng trên sân khấu, được sống trong những nhân vật như thế", Nguyên nói.
"Em nghĩ một diễn viên cần biết nhiều thứ. Vì vậy em cố gắng chuẩn bị mọi thứ có thể để bản thân sẵn sàng nhất cho kỳ thi quan trọng của cuộc đời", Nguyên nói.
Theo Nguyên, thành công ngày hôm nay là sự kết hợp giữa năng khiếu, quá trình khổ luyện và những trải nghiệm tích lũy được từ ngành truyền thông.
"Việc học truyền thông giúp hiểu hơn về góc máy, bố cục khung hình, ánh sáng, màu sắc cũng như cách một diễn viên xuất hiện trước công chúng. Em hiểu hơn về sự chỉn chu, về cách sử dụng ngôn từ và ứng xử trên mạng xã hội. Em nghĩ đó là những kỹ năng cần thiết đối với một nghệ sĩ trong tương lai", Nguyên cho biết.
Mục tiêu của Nguyên trong 4 năm đại học là học tập nghiêm túc, không ngừng hoàn thiện bản thân và tìm kiếm cơ hội để đến gần hơn với khán giả. "Em mong có thể làm cho bản thân, gia đình, những người yêu thương và quê hương mình tự hào", Nguyên nói.
Từ câu chuyện của chính mình, Nguyên cũng gửi gắm thông điệp đến những người trẻ đang đứng giữa lựa chọn an toàn và đam mê.
"Cuộc đời chỉ sống một lần và thanh xuân không quay trở lại. Chọn con đường an toàn là đúng. Nhưng nếu luôn nghe thấy tiếng gọi từ đam mê, hãy cho bản thân một cơ hội để dũng cảm một lần. Đừng sợ bắt đầu lại từ đầu, bởi muộn còn hơn là không bao giờ. Hãy chuẩn bị thật kỹ và kiên định bước đi, quả ngọt sẽ chờ ở cuối con đường", Nguyên chia sẻ.
Bà Trần Thị Hồng Hiếu, giảng viên Trường CĐ Phát thanh - Truyền hình II, là giáo viên chủ nhiệm và cố vấn học tập của Nguyên, cho biết khi nghe tin Nguyên trở thành á khoa ngành diễn viên kịch, điện ảnh - truyền hình của Trường ĐH Sân khấu - Điện ảnh TP.HCM, đã rất vui và tự hào.
"Trong suốt quá trình học, Nguyên luôn rất nghiêm túc, có tinh thần cầu tiến, ham học hỏi và chủ động tìm kiếm cơ hội để phát triển bản thân. Khi còn học tại trường, Nguyên đã bộc lộ niềm đam mê với lĩnh vực điện ảnh. Em không ngại thử sức ở những lĩnh vực mới, luôn nỗ lực để theo đuổi mục tiêu của mình. Bên cạnh việc học tập tốt, Nguyên còn hoàn thành rất tốt vai trò lớp trưởng, tích cực tham gia các hoạt động ngoại khóa và các chương trình của trường", bà Hiếu chia sẻ .
"Tôi bắt đầu bén duyên với Tiếp sức mùa thi từ năm 2007. Đó là những ngày đầu tôi làm quen với bến bãi, với sơ đồ nhà trọ và những tuyến xe buýt chằng chịt", chị Sony bắt đầu câu chuyện về thanh xuân của mình.
Chị Sony kể giai đoạn từ năm 2007 đến 2012 là quãng thời gian chị hoạt động sôi nổi nhất, có mặt ở nhiều mặt trận của chương trình. Về sau, khi đã ra trường và bận rộn với công việc, từ năm 2013 đến 2017, chị vẫn tranh thủ thời gian rảnh để quay lại tiếp sức cho đàn em. Với chị, Tiếp sức mùa thi không chỉ là một chương trình, mà đã trở thành một phần ký ức rất sâu của thanh xuân.
18 năm trước, khi Google Maps hay điện thoại thông minh vẫn còn xa lạ với nhiều người, việc một thí sinh từ tỉnh lẻ lên TP.HCM thi đại học là cả hành trình đầy lo âu. Với chị Sony, năm 2008 là một cột mốc đặc biệt khi chị được tin tưởng giao nhiệm vụ đội trưởng tại Bến xe Miền Đông, một trong những "điểm nóng" nhất của chiến dịch.
Ký ức ấy trở về như một thước phim quay chậm. Chị Sony nhớ lại đó là những buổi tối hơn 10 giờ, khi dòng người ở sảnh chờ bắt đầu thưa dần, các bạn sinh viên tình nguyện vẫn tất bật tập trung dưới khu tầng trệt siêu thị Bình An để điểm quân và phát áo.
Chị kể, ngày ấy trong ánh đèn vàng của bến xe, đứng giữa hàng trăm sinh viên tình nguyện để phổ biến công việc, chị vẫn nhớ cảm giác phải gồng mình cầm chiếc loa tay nhỏ, cố nói thật to để át đi tiếng động cơ xe khách.
"Khi đó chưa có những thiết bị hỗ trợ như bây giờ, nên cách duy nhất là phải di chuyển liên tục, nhắc đi nhắc lại các thông báo quan trọng để mọi người nắm rõ nhiệm vụ", chị Sony kể.
Chị nhớ lại dù đang bận rộn với lịch thực tập tại nhà sách Nguyễn Văn Cừ, chị vẫn duy trì nhịp sống "3 trong 1" với một buổi đi thực tập, một buổi ra bến trực và đêm đến thì ngủ lại ngay tại bến xe để chờ đón thí sinh.
Cứ như thế, mỗi ngày cô sinh viên đạp xe mải miết từ Thủ Đức hay Q.5 (cũ) về bến, gửi xe xong là vội chạy vào bàn trực, hỏi ngay bè bạn rằng: "Hôm nay có chuyện gì không?", "Bao nhiêu thí sinh được tiếp sức rồi?",...
Khi nhắc về đội của mình, chị Sony kể bằng tất cả sự tự hào. Theo chị, trong điều kiện thiếu thốn công nghệ, hầu hết thông tin đều nằm trên giấy hoặc trong trí nhớ của từng người. Thế nhưng, có nhiều bạn tình nguyện viên khi ấy "đỉnh nóc kịch trần" đến mức chỉ cần nghe thí sinh đọc địa điểm thi là có thể nói ngay nhà trọ nào còn chỗ, giá bao nhiêu, nơi nào miễn phí… Còn đội xe ôm tình nguyện thì thuộc lòng từng tuyến xe buýt, nắm rõ giá cước để hỗ trợ thí sinh.
"Điều khó quên nhất với tôi là những ca trực đêm. 3 giờ sáng, khi những chuyến xe sớm nhất từ các tỉnh đổ về, bến xe tối và lạnh, nhiều thí sinh bước xuống với gương mặt phờ phạc vì thiếu ngủ. Đó cũng là lúc các bạn áo xanh phải hoạt động hết công suất, len lỏi qua từng đám đông để chắc chắn không một thí sinh nào bơ vơ giữa cổng bến, để không ai phải tự mình xoay xở trong thành phố còn lạ lẫm", chị Sony nói.
Năm nào cũng vậy, mùa thi thường đi cùng những cơn mưa bất chợt của TP.HCM. Nhưng những cơn mưa ấy không làm nản lòng người trẻ. Ngược lại, cơn mưa càng khiến tình đồng đội thêm gắn bó.
Với chị Sony, những ngày tháng "ăn ở bến, ngủ tại bến" đã góp phần rèn nên một bản lĩnh vững vàng. Từ một cô gái nhỏ nhắn phải điều phối hàng trăm con người, chị học được cách tự tin trước đám đông. Kỹ năng ấy theo chị suốt chặng đường sau này, giúp chị vững vàng trong những hội trường đông người hay tự tin dẫn dắt các đoàn khách mà không còn cảm giác e ngại.
"Chính những ngày tháng ấy đã biến quãng đời sinh viên của tôi thành một phần thanh xuân rực rỡ, không thể nào quên", chị Sony nói.