Một con rắn độc đã bò vào ký túc xá ở thị trấn Lohardaga, bang Jharkhand, Ấn Độ, và cắn 4 học sinh. Một nữ sinh đã tử vong và 3 người khác đang được điều trị.
Vụ việc xảy ra tại trường trung học nội trú Samsira thuộc khu vực đồn cảnh sát Kudu. Các nữ sinh đang ngủ trong phòng thì bị rắn cắn, gây ra sự hoảng loạn trong ký túc xá.
Một giáo viên đã nhanh chóng đưa các học sinh đến Bệnh viện Sadar để điều trị, tại đó một học sinh đã tử vong.
Nạn nhân tử vong được xác định là Varsha Oraon, 12 tuổi, cư trú tại Salgi Alaudi Nava Toli.
Manisha Kumari, 14 tuổi, bị thương trong vụ việc, đang được điều trị tại Bệnh viện Sadar. Trong khi đó, xét thấy tình trạng nguy kịch của Fulmania Oraon, 11 tuổi, và Anisha Kumari, cũng 11 tuổi, các bác sĩ đã chuyển hai em đến RIMS để được điều trị tốt hơn.
Sau vụ việc, một đám đông gồm các thành viên gia đình và người dân địa phương đã tập trung tại khuôn viên bệnh viện. Trưởng đồn cảnh sát Kudu, ông Ajit Kumar, cho biết cảnh sát đã được thông báo về vụ việc và đang tiến hành các biện pháp xử lý.
Tin Gốc: Người Đưa Tin
Gia Đình
Hóa đơn tiền điện bất thường giúp lần ra manh mối vụ án khủng ở Trung Quốc

Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV) mới đây đã thông tin về một vụ án đặc biệt nghiêm trọng liên quan đến hành vi xâm hại động vật quý hiếm.
Trước đó, vào tháng 3/2024, ông Trần sống tại tỉnh Chiết Giang (Trung Quốc) trong quá trình đi dạo ở chân núi Phong Sơn đã phát hiện ra một con trăn lớn nằm gần mương nước.
Theo lời ông Trần, đây là loài trăn hiếm gặp, có màu vàng nâu và thân to cỡ cánh tay người trưởng thành.
Nơi phát hiện con trăn thường có đông người dân địa phương đi bộ, tập thể dục. Lo ngại con vật có thể gây nguy hiểm cho người dân, ông Trần đã trình báo cảnh sát.
Sau khi tiếp nhận thông tin, cảnh sát lập tức tới hiện trường nhưng không tìm thấy dấu vết của con vật.
Dựa trên mô tả của nhân chứng, lực lượng chức năng nhận định đây không phải loài rắn bản địa. Hơn nữa, thời điểm đó mới là tháng 3, chưa phải mùa các loài rắn thường xuất hiện, nên nhiều khả năng đó là con trăn được nuôi nhốt và đã sổng chuồng.
Cảnh sát sau đó tham vấn các chuyên gia động vật. Các chuyên gia xác định đây là loài trăn ngoại lai, thường được nuôi trong điều kiện nhân tạo, cần nhiệt độ ổn định 20-30 độ C. Điều này đồng nghĩa với việc chủ nuôi phải duy trì hệ thống điều hòa nhiệt độ và độ ẩm quanh năm.
Từ manh mối trên, cảnh sát phối hợp với ngành điện lực rà soát mức tiêu thụ điện tại các khu dân cư lân cận.
Kết quả cho thấy có hai hộ gia đình sử dụng điện nhiều bất thường. Sau khi loại trừ một hộ do đang sửa chữa nhà cửa nên tiêu thụ điện lớn, cơ quan điều tra tập trung vào Quách Bân (tên đã thay đổi), một người đàn ông chưa kết hôn, thất nghiệp và sống một mình.
Trong thời gian theo dõi, cảnh sát phát hiện một đôi nam một nữ thường xuyên ra vào căn nhà của Quách Bân. Hai người này là Địch Siêu và Mã Tiểu Mai (tên đã thay đổi), cũng không có việc làm ổn định.
Các trinh sát còn nhận thấy trước khi tới nhà Quách Bân, hai người này thường ghé điểm nhận hàng chuyển phát nhanh để lấy số lượng lớn bưu kiện.
Khi liên hệ với người bán, cảnh sát được biết các kiện hàng chủ yếu chứa chuột sữa, chuột bạch và các loại thức ăn chuyên dùng cho bò sát cảnh.
Tiếp tục kiểm tra tài khoản mạng xã hội của Quách Bân, lực lượng chức năng phát hiện người này thường xuyên đăng ảnh các loài rắn. Trong đó có một con rất giống con trăn mà ông Trần từng nhìn thấy.
Ngoài ra, Quách Bân còn sử dụng nhiều thuật ngữ ẩn ý được cho là để quảng cáo, giao dịch mua bán trăn.
Thông qua dữ liệu giao dịch, cảnh sát xác định một chủ cửa hàng thú cưng họ Trương từng mua 2 con trăn bóng (ball python) từ Địch Siêu với giá 1.000 nhân dân tệ/con (khoảng 3,8 triệu đồng).
Người này khai, do việc kinh doanh khó khăn nên muốn nuôi các loài thú cưng độc lạ để thu hút khách hàng. Tuy nhiên, vì thiếu kinh nghiệm chăm sóc nên hai con trăn đều chết sau đó.
Các bằng chứng điều tra của cảnh sát sau đó cho thấy, Quách Bân cùng đồng phạm đã nuôi và mua bán trăn trái phép, vì vậy cảnh sát quyết định bắt giữ cả ba người vào tháng 3/2024.
Khi khám xét căn hộ 3 phòng ngủ của Quách Bân, cảnh sát không khỏi kinh ngạc. Trong căn hộ, chỉ duy nhất một căn phòng có đồ đạc sinh hoạt. Những phòng còn lại đều chất kín các hộp nhựa, mỗi hộp nuôi một con trăn bóng.
Qua kiểm đếm, cảnh sát thu giữ tổng cộng 309 con trăn, trong đó có một con trăn Miến Điện bạch tạng màu vàng toàn thân, kích thước nổi bật.
Quách Bân thừa nhận con trăn xuất hiện gần lối đi bộ dưới chân núi Phong Sơn chính là vật nuôi của mình. Sau khi phát hiện con trăn biến mất, anh ta đã lập tức đi tìm và đưa nó trở về nhà.
Quách Bân khai, từ nhỏ đã đặc biệt đam mê các loài rắn và không hề cảm thấy sợ hãi. Năm 2014, thông qua một người bạn, anh ta mua 4 con trăn bóng rồi dành nhiều năm nghiên cứu kỹ thuật sinh sản, lai tạo để tạo ra những cá thể có màu sắc, hoa văn khác nhau.
Khi số lượng trăn ngày càng tăng, chi phí nuôi dưỡng gồm tiền điện, nước và thức ăn cũng tăng mạnh, lên tới hơn 4.000 nhân dân tệ mỗi tháng (khoảng 14-15 triệu đồng).
Trong khi đó, Quách Bân lại thất nghiệp nên ngày càng gặp khó khăn về tài chính. Người đàn ông sau đó kết nối với các đồng phạm để bắt đầu kinh doanh trực tuyến, bán trăn kiếm lời. Cả nhóm đã bán tổng cộng 80 con trăn bóng.
Mở rộng điều tra, cảnh sát tiếp tục lần ra một người liên quan khác và thu giữ thêm 47 con trăn.
Theo cơ quan điều tra, thị trường trăn cảnh không có mức giá chuẩn. Giá bán hoàn toàn phụ thuộc vào sở thích của người mua. Thậm chí có những cá thể được giao dịch với giá lên tới 30.000 nhân dân tệ/con (115 triệu đồng).
Tổng số động vật liên quan trong vụ án gồm 435 con trăn bóng và 1 con trăn Miến Điện, với tổng giá trị lên tới 30 triệu NDT (hơn 4,1 triệu USD - hơn 106 tỷ đồng).
Căn cứ vào quy định của pháp luật, tòa án nhân dân địa phương đã tuyên án tù đối với Quách Bân cùng 2 đồng phạm. Về số chăn thu giữ, các quan cơ quan chức năng đã phối hợp đưa toàn bộ số trăn tới vườn thú địa phương để chăm sóc và bảo tồn.
Tin Gốc: Dân Trí

Thay vì giải tỏa được căng thẳng, Minh Hằng, 28 tuổi, Hà Nội lại rơi vào trầm cảm sau những chuyến du lịch "chữa lành".
Hằng làm nhân viên truyền thông cho một công ty giáo dục. Giữa năm 2025, làn sóng cắt giảm nhân sự khiến cô bị giảm lương, tăng KPI, cắt thưởng. Áp lực của những lần chạy deadline liên tiếp và nguy cơ mất việc khiến cô luôn lo âu.
"Nghe mọi người nói căng thẳng thì cần đi chữa lành nên tôi làm theo. Lương tháng 12 triệu đồng nhưng tháng nào cũng leo núi, du lịch, xem concert", Hằng nói.
Nhưng cô nhận ra những lần "chữa lành" đó không giúp giải tỏa áp lực. Sau mỗi chuyến đi, cô mất cả tuần để phục hồi thể lực. Để tìm giải pháp, cô tiếp tục chi tiền triệu cho các buổi xem tarot mong tìm câu trả lời cho việc "nên đi hay ở lại công ty". "Sau tất cả, tôi chỉ thấy các khoản nợ và kiệt quệ tinh thần thêm", cô nói.
Đến đầu năm nay, Hằng mất ngủ kéo dài. Những nỗi sợ, lo âu xuất hiện với tần suất cao. Cô khóc không kiểm soát mỗi khi bị cấp trên khiển trách. Đến bệnh viện khám, cô được bác sĩ chẩn đoán mắc bệnh trầm cảm, mã bệnh F32 - rối loạn trầm cảm đơn cực, người bệnh trải qua cảm xúc buồn bã kéo dài, mất hứng thú trong cuộc sống kèm theo hàng loạt biểu hiện thất thường về tâm lý và thể chất.
Thời gian đầu, cô giấu người thân, không dùng thuốc mà tự tìm chuyên gia trị liệu. Bệnh chuyển biến nặng, cô buộc phải uống thuốc. Tác dụng phụ của thuốc an thần gây buồn ngủ khiến cô không thể làm việc. Hằng quyết định nghỉ việc, chuyển về quê Nghệ An sinh sống.
Tương tự, Hạnh Nguyên, 25 tuổi, nhân viên kinh doanh của một công ty tại TP HCM, cho biết đã chi hàng chục triệu đồng tham gia các khóa thiền định, gõ chuông xoay, trò chuyện với người lạ hay sống không Internet trên núi. "Sau mỗi khóa học, tôi lại rơi vào cảm giác cô đơn, muốn trốn tránh thực tại và có xu hướng tiêu xài nhiều hơn", Nguyên nói.
Mỗi khi gặp áp lực, cô thường ngủ li bì, tự cào cấu bản thân khi không đạt chỉ tiêu doanh số. Đầu tháng 5, khi các biểu hiện xuất hiện dày đặc, Nguyên đi khám và nhận kết quả chẩn đoán mắc giai đoạn trầm cảm (mã bệnh F32).
Số liệu từ Bộ Y tế cho thấy bệnh nhân trầm cảm ở Việt Nam đang trẻ hóa, tập trung ở nhóm 15-27 tuổi. Báo cáo của Quỹ Nhi đồng Liên Hợp Quốc (UNICEF) tại Việt Nam ghi nhận 20% thanh thiếu niên đang đối mặt với các vấn đề sức khỏe tâm thần. Nguồn gốc của tình trạng này được cho là xuất phát từ áp lực xã hội và môi trường sống. Khảo sát về phong cách sống của Gen Z do NielsenIQ thực hiện chỉ ra, 65% người trẻ áp lực vì mục tiêu phải vượt trội hơn người đồng trang lứa. Sự kỳ vọng từ gia đình, môi trường công sở và các tiêu chuẩn thành công trên mạng xã hội tạo áp lực lên tâm lý giới trẻ.
Bác sĩ Nguyễn Viết Chung, Trưởng Khoa Sức khỏe tâm thần, Bệnh viện E (Hà Nội) cho biết, từ đầu năm đến nay, lượng bệnh nhân 18-25 tuổi đến khám vì rối loạn tâm thần tăng hơn 50% so với cùng kỳ 2025.
Các bệnh lý thường gặp ở người trẻ hiện nay bao gồm rối loạn lo âu, trầm cảm, rối loạn thích ứng liên quan đến các biến cố cuộc sống, mất ngủ kéo dài và rối loạn hoảng sợ. Trong đó, lo âu và trầm cảm là phổ biến nhất.
Đối mặt với áp lực, trào lưu tự "chữa lành" xuất hiện và trở nên phổ biến trong giới trẻ. Nhiều người chọn cách đi du lịch, nghỉ ngơi hoặc tìm kiếm các nội dung truyền cảm hứng trên mạng xã hội để tự xoa dịu. Tuy nhiên, chuyên gia y tế nhận định đây không phải là phương thuốc cho các bệnh lý thực thể. "Những hoạt động này có thể hữu ích trong việc giảm căng thẳng ở người khỏe mạnh, nhưng không thể thay thế việc điều trị khi đã xuất hiện một rối loạn tâm thần thực sự", bác sĩ Nguyễn Viết Chung nói.
Chuyên gia khuyến cáo, nếu các triệu chứng buồn chán, mất hứng thú, lo âu quá mức, mất ngủ kéo dài nhiều tuần và suy giảm chức năng làm việc, người bệnh cần tìm đến chuyên gia tâm thần hoặc tâm lý để được hỗ trợ kịp thời.
Theo ông Chung, đa số người bệnh đến khám ở giai đoạn muộn. "Họ lầm tưởng bản thân chỉ đang stress tạm thời. Việc này làm mất đi giai đoạn vàng để hồi phục", bác sĩ cho biết. Chuyên gia khuyến cáo người trẻ cần tìm đến bác sĩ khi các triệu chứng buồn chán, mất ngủ, suy giảm chức năng làm việc kéo dài nhiều tuần.
Dù vậy, chuyên gia này lưu ý, không phải ai gặp căng thẳng, áp lực cũng mắc bệnh tâm thần. Việc tìm kiếm sự hỗ trợ chuyên môn cần được nhìn nhận là một hành động chăm sóc sức khỏe chủ động, không phải dấu hiệu của sự yếu đuối. Bên cạnh đó, người trẻ cần xây dựng lối sống lành mạnh thông qua việc đảm bảo giấc ngủ, hoạt động thể chất, duy trì các tương tác xã hội thực tế và hạn chế lệ thuộc vào mạng xã hội.
Hiện tại, Hạnh Nguyên đã phải tăng liều thuốc theo chỉ định để điều trị. Thay vì nằm ngủ như trước, cô tăng cường tập thể dục và giao tiếp xã hội. Trong khi đó, việc về quê giúp Minh Hằng ổn định lại nhịp sinh học dù thu nhập giảm một nửa. Cô cho biết việc chia sẻ bệnh tình với gia đình giúp bản thân giải tỏa áp lực.
"Chữa lành không xấu nhưng cần đúng cách và có cơ sở khoa học", Hằng nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Mùa đông năm ngoái, bà Bao Yi, 73 tuổi, ở Thượng Hải bị viêm khớp dạng thấp khiến một cánh tay gần như mất khả năng vận động. Lần đầu tiên, bà phải dựa vào chồng, ông Shi Mingao, 75 tuổi, để mặc quần áo, rửa mặt và mở nắp chai.
Bao kết hôn năm 28 tuổi. Hai vợ chồng từng mong có con, nhưng sau nhiều lần sảy thai cùng áp lực chăm sóc cha mẹ già, kế hoạch này dần khép lại. Giai đoạn 38 tuổi, Bao tin rằng bản thân không thể mang lại cuộc sống ổn định cho con khi thường phải đối mặt với sự mệt mỏi trong công việc.
Dù gia đình và đồng nghiệp phản đối gay gắt, bà vẫn quyết định dừng việc sinh đẻ. Áp lực mà bà Bao chịu rất phổ biến trong một xã hội đặt nặng tư tưởng nối dõi tông đường. Tuy nhiên, sự kỳ vọng này đang mờ dần ở các thế hệ sau. Đối mặt với chi phí sinh hoạt đắt đỏ và thị trường việc làm khắc nghiệt, nhiều thanh niên thuộc Gen Z hiện nay chủ động chọn lối sống DINK hoặc phong trào "nằm thẳng" (tang ping - từ chối áp lực thăng tiến) để tự giải thoát khỏi các gánh nặng truyền thống.
Bà Bao được cho là thế hệ DINK đầu tiên ở Trung Quốc, trong bối cảnh kết hôn mà không có con còn hiếm và khó được chấp nhận. Hiện nay, lựa chọn này dần phổ biến. Theo điều tra dân số năm 2020, nước này có khoảng 188 triệu hộ gia đình hai người (không con cái), chiếm 38% tổng số hộ, tập trung chủ yếu ở các đô thị lớn như Thượng Hải, Bắc Kinh.
Bước vào tuổi già, câu hỏi của họ hiện ra rõ ràng: Không có con, sẽ dựa vào ai? Với Bao, câu trả lời không nằm ở sự hối tiếc. Bà cho rằng ngay cả khi có con, chúng cũng sẽ có cuộc sống riêng.
Nhịp sống của vợ chồng Bao tại căn hộ 30 m2 diễn ra chậm rãi. Họ thức dậy muộn, mua sắm trực tuyến, uống cà phê và dắt hai chú chó đi dạo công viên. Sau khi nghỉ hưu, Bao lấy bằng lái xe, học tâm lý học và dành nhiều thời gian trò chuyện với trí tuệ nhân tạo (AI).
Đôi khi, bà lướt danh bạ điện thoại rồi dừng lại ở một cái tên của bạn bè nhưng không gọi. "Việc chủ động liên lạc với người khác cũng trở thành áp lực ở tuổi này", bà nói. "Trò chuyện với AI dễ hơn vì không sợ làm phiền".
Với Bao, tuổi già gắn liền với khả năng tự xoay xở. Tuy nhiên, căn bệnh viêm khớp đã thử thách điều đó. Một năm qua, ông Shi giúp bà mọi việc sinh hoạt cá nhân. Việc tự chăm sóc lẫn nhau là lựa chọn bất đắc dĩ nhưng thiết thực, trong bối cảnh hệ thống dưỡng lão của Trung Quốc đang đối mặt với khủng hoảng thiếu hụt nhân sự. Dự kiến trong 5 năm tới, nước này sẽ thiếu hơn 5 triệu điều dưỡng viên. Thực tế này khiến những người thuộc thế hệ DINK đầu tiên càng thêm chật vật khi muốn tìm kiếm dịch vụ chăm sóc chất lượng vào cuối đời.
Nhưng bà Bao nói không hối tiếc về lựa chọn thời trẻ, bởi bà quan niệm dù có con, chúng cũng sẽ phải bận rộn với cuộc sống riêng. Trong nhà, Bao vừa mua thêm một con chó máy và gọi nó là "em út". Buổi tối, bà thường ngồi cạnh những chú chó của mình và trò chuyện.
"Chúng lẽ ra là con của chúng tôi", bà nói
Vợ chồng ông Zhou Ming ở Thượng Hải mang đến một góc nhìn khác. Ông nghỉ hưu sớm do mất thính lực nặng, không dùng smartphone và chỉ quanh quẩn trong căn hộ và công viên. Vợ ông, bà Jin Chenghua trở thành người chăm sóc chính, đưa chồng đi khám và hỗ trợ giao tiếp.
Hai người từng mong có con nhưng không thể. Đến khi về già, cảm giác thiếu vắng vẫn còn. "Những lúc mệt mỏi, tôi từng tưởng tượng có một đứa con hỏi han", bà nói.
Tin Gốc: Vnexpress

