Ngay sau khi HLV Didier Deschamps khép lại nhiệm kỳ kéo dài 14 năm, đội tuyển Pháp sẽ có “thuyền trưởng” mới. Đó là Zinedine Zidane, huyền thoại bóng đá Pháp.
Cựu HLV Real Madrid dự kiến được bổ nhiệm ngay sau World Cup 2026. Ông dẫn dắt Pháp dự EURO 2028 và World Cup 2030, với mục tiêu đưa “Gà trống Gô-loa” trở lại đỉnh cao thế giới, 8 năm sau ngày xưng vương ở World Cup trên đất Nga.
Zidane là huyền thoại không chỉ của bóng đá Pháp, mà còn của bóng đá thế giới. Trong màu áo CLB, Zidane khoác áo Cannes (1989-1992) trước khi tạo dựng tên tuổi ở Bordeaux (1992-1996), Juventus (1996-2001) và trở thành nhân tố sáng giá bậc nhất “dải ngân hà” Real Madrid trong giai đoạn 2001-2006. Trong suốt sự nghiệp cấp CLB, Zidane chơi 506 trận, ghi tới 95 bàn.
Trong màu áo đội tuyển Pháp, Zidane cũng đạt vinh quang chói lọi với 108 trận, 31 bàn thắng trải dài suốt 12 năm cống hiến (1994-2006). Zidane gồng gánh Pháp vô địch World Cup 1998 trên sân nhà, trong đó ấn tượng nhất là màn đè bẹp Brazil ba bàn không gỡ trong trận chung kết. Với “hạt nhân” Zidane ở tuyến giữa, Pháp tiếp tục EURO 2000 nhờ bàn thắng vàng của David Trezeguet ở trận tranh cúp. Trong giai đoạn khủng hoảng và trầm luân nhất của Pháp tại World Cup 2006, Zidane vẫn kéo “Gà trống Gô-loa” vào chung kết, chỉ thua Ý trên chấm luân lưu. Zidane cũng có khoảnh khắc đi vào lịch sử ở chung kết, với cú đá phạt đền kiểu “panenka” đưa bóng dội xà vào lưới, rồi bị đuổi khỏi sân khi húc đầu vào Marco Materazzi.
Trong suốt sự nghiệp, Zidane đã vô địch đủ Serie A, LaLiga, Champions League, World Cup và EURO. Ông đoạt 3 Quả bóng vàng thế giói, vào các năm 1998, 2000 và 2003. Đến nay, Zidane vẫn là cầu thủ hiếm hoi đăng quang tại Champions League, World Cup và đoạt Quả bóng vàng.
Sự nghiệp huấn luyện của Zidane cũng vĩ đại như thời còn thi đấu, khi ông đoạt hat-trick vô địch Champions League cùng Real Madrid (2015-2016, 2016-2017, 2017-2018), giúp đại diện Tây Ban Nha trở thành đội đầu tiên bảo vệ ngôi vua châu Âu. Sau hai giai đoạn nắm Real Madrid, kết thúc vào năm 2021, Zidane đã từ chối mọi lời đề nghị để chờ đợi cơ hội dẫn dắt đội tuyển Pháp.
Cơ hội ấy cuối cùng cũng đến, khi hợp đồng của HLV Deschamps với Liên đoàn Bóng đá Pháp (FFF) khép lại.
Trong 14 năm dẫn dắt đội tuyển Pháp, Deschamps mang về chức vô địch World Cup 2018, cùng ngôi á quân EURO 2016 và World Cup 2022, hạng ba EURO 2024, bán kết World Cup 2026.
Tin Gốc: Thanh Niên

Điều này do trung bình họ chạy ít hơn các đồng đội. Đứng đầu danh sách này là Lionel Messi (Inter Miami), kế tiếp là Cristiano Ronaldo (Al Nassr), Kylian Mbappe (Real Madrid)...
Một số người cho rằng những thống kê của CIES là dấu hiệu của sự "lười biếng". Nhưng số khác khẳng định chỉ số này chỉ phản ánh vai trò chiến thuật và việc quản lý năng lượng, chứ không phải là đánh giá tiêu cực về hiệu suất của các cầu thủ.
Cụ thể, thống kê của CIES là dựa trên quãng đường mà các cầu thủ di chuyển khi đội đối phương đang giữ bóng. Chỉ số thấp hơn cho thấy mức độ tham gia vào các pha phòng ngự ít hơn. Dữ liệu này bao gồm các cầu thủ có hơn 1.000 phút thi đấu trong mùa giải 2025 - 2026. CIES đã mô tả đây là bảng xếp hạng "hoạt động không bóng", chứ không phải là thước đo trực tiếp về nỗ lực hay chất lượng.
Chính vì vậy, trong danh sách 10 cầu thủ "lười nhất" này gần như toàn bộ là các tiền đạo. Nó bao gồm Mbappe, Messi, Ronaldo, Osimhen... Điều này có thể giải thích là do các tiền đạo có xu hướng giảm di chuyển khi mất quyền kiểm soát bóng. Đồng thời, họ tự bố trí mình ở vị trí cao hơn trên sân để sẵn sàng cho các pha phản công.
Liệu Messi và Ronaldo có thực sự chạy ít hơn không? Có, nhưng cần xem xét bối cảnh. Cả Messi và Ronaldo đều đã phát triển lối chơi ưu tiên hiệu quả, lựa chọn thời điểm di chuyển thay vì duy trì áp lực phòng ngự liên tục. Điều này cho phép họ tiết kiệm năng lượng và vẫn giữ được sự quyết đoán trong các tình huống tấn công.
Trong bóng đá hiện đại, chạy nhiều hơn không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với việc thi đấu tốt hơn. Và trong trường hợp của hai huyền thoại này, tầm ảnh hưởng của họ đối với trận đấu là điều không thể phủ nhận.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Dù các ngôi sao Son Heung-min và Lee Kang-in không tỏa sáng, Hàn Quốc vẫn giành trọn ba điểm ở lượt đầu bảng A World Cup 2026 nhờ nguồn cảm hứng mang tên Hwang In-beom, tiền vệ trung tâm đang khoác áo CLB Hà Lan Feyenoord. Hwang góp một bàn, một kiến tạo giúp Hàn Quốc thắng ngược CH Czech 2-1 và được bình chọn là cầu thủ hay nhất trận.
Màn trình diễn của tiền vệ sinh năm 1996 không khiến những người từng sát cánh cùng anh trong những năm đầu sự nghiệp bất ngờ. "Tôi xem lại những tình huống nổi bật của trận đấu sáng nay. Khi thấy cậu ấy ghi bàn, tôi đã khoe với hai con rằng bố từng đá cùng cầu thủ đó", hậu vệ người Philippines gốc Tây Ban Nha Alvaro Silva chia sẻ.
Silva gia nhập Daejeon Citizen vào tháng 7/2015, không lâu sau khi Hwang ra mắt đội một của CLB quê hương. Theo cựu hậu vệ này, Hwang đã thể hiện phẩm chất vượt trội từ khi mới 18 tuổi. "Ngay từ thời điểm đó, cậu ấy đã khác biệt. Trước khi nhận bóng, Hwang luôn biết mình sẽ làm gì tiếp theo. Đó là một cầu thủ phi thường", Silva nhớ lại.
Cầu thủ 42 tuổi cho rằng điểm mạnh nổi bật của Hwang là khả năng kiểm soát bóng, tư duy chiến thuật và những đường chuyền xuyên tuyến có độ chính xác cao. "Cậu ấy luôn muốn có bóng và rất hiếm khi để mất bóng. Hwang có tầm nhìn đặc biệt để tung ra những đường chuyền cho tiền đạo hoặc cầu thủ chạy cánh, kể cả những pha xử lý tưởng như không thể. Cậu ấy cũng sở hữu cú sút uy lực và khả năng ghi bàn tốt. Dù thiên về tấn công, Hwang thường lùi sâu để nhận bóng", anh nói.
Silva thậm chí xem Hwang là sự kết hợp giữa tiền vệ người Croatia Luka Modric và huyền thoại bóng đá Đan Mạch Michael Laudrup. Ấn tượng với tài năng của Hwang, trung vệ người Tây Ban Nha từng giới thiệu cầu thủ này cho Francesc Arnau, khi đó là giám đốc thể thao của Malaga. "Tôi nói với ông ấy rằng Hwang đang phát triển rất nhanh và Malaga có thể sở hữu một món hời lớn. Hai bên từng trao đổi nhưng cuối cùng thương vụ không thành", Silva kể.
Ngoài sân cỏ, Hwang được mô tả là một chàng trai ít nói, sống hết mình với bóng đá. Hai người vẫn giữ liên lạc qua mạng xã hội. Tháng 1/2019, họ có dịp đối đầu tại Asian Cup khi Silva khoác áo Philippines còn Hwang thi đấu cho Hàn Quốc. Đội bóng xứ kim chi thắng 1-0 trước khi hai cầu thủ đổi áo sau trận.
Cũng trong tháng đó, Hwang chuyển sang Vancouver Whitecaps tại giải Nhà nghề Mỹ (MLS), nơi anh thi đấu cùng tiền vệ kỳ cựu Jon Erice. Erice, người từng chơi bóng cho Osasuna tại La Liga và UEFA Cup, cũng dành nhiều lời khen cho người đồng đội trẻ tuổi.
"Hwang là mẫu tiền vệ toàn diện với kỹ thuật xuất sắc. Cậu ấy chơi tốt bằng cả hai chân, có nền tảng thể lực mạnh mẽ và không ngại tranh chấp. Dù không cao lớn, Hwang vẫn chơi bóng bổng hiệu quả. Khi đó, cậu ấy đang dần khẳng định tên tuổi", Erice nhận xét.
Hai cầu thủ cùng ra sân 21 trận trong màu áo Vancouver Whitecaps năm 2019 và nhanh chóng tạo được sự ăn ý nơi tuyến giữa. Erice cho biết anh đặc biệt ấn tượng với khả năng chọn vị trí, xử lý bóng, tư duy chiến thuật và tính cách của Hwang
"Thi đấu cùng Hwang rất dễ dàng vì cậu ấy hiểu trận đấu rất tốt", tiền vệ người Tây Ban Nha. "Bạn không thể không quý mến cậu ấy. Hwang khiêm tốn, gần gũi và rất chuyên nghiệp. Cậu ấy làm việc chăm chỉ, có tinh thần cạnh tranh cao và luôn đi trước đối thủ một bước. Ngay từ thời điểm đó, Hwang đã nuôi tham vọng thi đấu tại châu Âu".
Giấc mơ ấy trở thành hiện thực vào năm 2020 khi Hwang chuyển đến Rubin Kazan của Nga. Tại đây, anh thi đấu gần 30 trận cùng Khvicha Kvaratskhelia, người sau này trở thành ngôi sao của Napoli và hiện tại là PSG.
Sau quãng thời gian khoác áo Rubin Kazan, Hwang trở về Hàn Quốc thi đấu cho FC Seoul theo dạng cho mượn trước khi tiếp tục sự nghiệp tại Hy Lạp và Serbia. Năm 2024, anh gia nhập Feyenoord, một trong những đội bóng hàng đầu Hà Lan.
Khi chỉ còn vài tháng nữa bước sang tuổi 30, Hwang đã trở thành nhân tố chủ chốt và là niềm hy vọng lớn của Hàn Quốc tại World Cup 2026. "Khi thức dậy và biết Hwang được bầu là cầu thủ hay nhất trận, tôi thực sự rất vui. Nhưng điều đó không khiến tôi bất ngờ, bởi đơn giản cậu ấy quá giỏi", Erice kết luận.
Tin Gốc: Vnexpress

Cuối tháng 4/2026, khi Liam Rosenior phải rời Chelsea chỉ sau chưa đầy 4 tháng dẫn dắt, BBC Sport tiết lộ một số cầu thủ "The Blues" từng đặt biệt danh cho ông là "giáo viên dạy thay". Tài năng bóng đá người Brazil Estevao Willian thậm chí có lúc đùa rằng anh không thể tin nổi Rosenior từng là một cầu thủ nhà nghề, sau khi chứng kiến ông thầy cũ đỡ hụt bóng đầy vụng về ngoài đường biên tại sân Emirates của Arsenal.
Năm 2023, thời điểm Graham Potter bị sa thải sau 31 trận cầm quân, báo Anh Independent cho biết phòng thay đồ Chelsea từng gọi HLV đương nhiệm của tuyển Thụy Điển này là "Harry Potter".
Trùng với các đời HLV trụ lại Stamford Bridge không quá lâu và bị đặt biệt danh ấy luôn là những câu chuyện được phơi lên mặt báo về một phòng thay đồ bất ổn. Ở đó, người thuyền trưởng vừa được bổ nhiệm khó lòng thiết lập được cái uy, không nhận được sự tôn trọng tuyệt đối ngay từ khoảnh khắc bước vào. Như Rosenior từng được báo Athletic chỉ ra, là vì cảm giác vương vấn của các cầu thủ Chelsea với người thầy cũ Enzo Maresca, dẫn tới sự thiếu gắn kết giữa vị HLV trẻ với các học trò, khiến triều đại của ông chỉ kéo dài 107 ngày.
Với Alonso, ông không chỉ mang trên mình bản lý lịch oai phong, mà riêng chức danh được bổ nhiệm cũng đã là lời nhắn gửi đanh thép đến các cầu thủ Chelsea. "Từ trước đến nay, họ đã luôn quá dễ dàng tìm thấy đủ lý do bào chữa cho mỗi thất bại. Nào là HLV không đủ tầm, quá non kinh nghiệm, bộ sưu tập danh hiệu trống rỗng, hay tính cách quá hiền lành. Nhưng việc bổ nhiệm Alonso đã đập tan mọi cái cớ đó", báo Anh Telegraph đưa ra bình luận.
Dưới thời giới chủ BlueCo, các HLV trước Alonso chỉ được gọi là "head coach" (HLV trưởng). Riêng nhà cầm quân người Tây Ban Nha được nêu đích danh trong thông báo bổ nhiệm là "manager" (nhà quản lý). Đó là sự thừa nhận cho vị thế tối cao của Alonso trong bộ máy, rằng HLV 44 tuổi mới là người nắm quyền "sinh sát".
Nói cách khác, nếu thực sự tồn tại một thứ "văn hóa đổ lỗi" bấy lâu ở phòng thay đồ Chelsea, thì đã đến lúc BlueCo muốn khai tử điều đó. Ban lãnh đạo đã mang về cho các cầu thủ một người thuyền trưởng đẳng cấp đúng nghĩa mà họ khát khao. Giờ, quả bóng trách nhiệm được đá về phía họ: hãy chứng minh năng lực trên sân.
Sự nghiệp quần đùi áo số lừng lẫy của Alonso đã đủ để khiến các học trò phải chăm chú lắng nghe. Những gì ông đạt được trong cả tư cách cầu thủ lẫn HLV vượt xa hoàn toàn so với đội hình hiện tại của Chelsea, và đó chính là sự khác biệt lớn.
Hầu hết các cầu thủ trong đội hình hiện tại chỉ mới cùng CLB lên ngôi tại Conference League và FIFA Club World Cup mùa trước. Thủ quân Reece James là cái tên duy nhất còn sót lại từ chiến tích vô địch Champions League 2021, trong khi Enzo Fernandez từng nâng cao cup vàng World Cup cùng tuyển Argentina năm 2022. Song, bảng thành tích của họ vẫn mờ nhạt khi đặt cạnh bộ sưu tập danh hiệu đồ sộ của Alonso.
Alonso đã cùng tuyển Tây Ban Nha vô địch World Cup 2010, chưa kể còn có Euro 2008 và 2012. Ở cấp CLB, ông đã thâu tóm 11 danh hiệu lớn cùng Liverpool, Real Madrid và Bayern Munich, trong đó có hai Champions League.
Một đời cầu thủ vàng son không là sự đảm bảo cho sự nghiệp huấn luyện thành công sau này. Nhưng cái mác ấy đủ lấp lánh để thu hút ánh mắt nể trọng từ các cầu thủ, khi họ biết rằng người thầy của mình đã đạt được những vinh quang mà bản thân chưa bao giờ được nếm trải.
Và nếu Estevao - dù có thể chỉ là sự đùa vui không toan tính với Rosenior - hoài nghi về khả năng xử lý bóng của Alonso, anh có thể lục tìm một số video từng lan truyền trên các trang mạng xã hội của Bayer Leverkusen. Nếu Estevao cần một đường chuyền vượt tuyến ra sau hàng thủ đối phương, Alonso vẫn "đủ" trình để mớm cho anh một pha chuẩn đến từng centimet... trên sân tập.
Cũng tại Leverkusen, Alonso đã chứng minh được năng lực cầm quân thực thụ. Khi ông tiếp quản đội chủ sân BayArena vào tháng 10/2022 sau thời gian khởi nghiệp tại đội U14 Real và đội B Real Sociedad, CLB nước Đức bấy giờ nằm trong nhóm cầm đèn đỏ ở Bundesliga. Thế rồi, Alonso vực dậy một tập thể khủng hoảng niềm tin và phong độ bết bát, một cảnh ngộ rất giống với Chelsea trong suốt nhiều tháng qua.
Chỉ trong vòng hai năm, ông dẫn dắt Leverkusen đến chức vô địch Bundesliga đầu tiên trong lịch sử CLB và ẵm luôn Cup Quốc gia Đức. Leverkusen làm nên kỳ tích đó với chuỗi trận bất bại ở giải quốc nội. Thất bại duy nhất của họ trên mọi đấu trường trong suốt chiến dịch 53 trận là trước Atalanta ở trận chung kết Europa League.
Alonso xây dựng lối chơi cho Leverkusen theo phong cách tấn công cuốn hút với sơ đồ 3-4-2-1, một hệ thống sẽ phù hợp với các nhân sự hiện tại của Chelsea. Nửa xanh thành London đã quen với việc vận hành sơ đồ ba hậu vệ khi kiểm soát bóng dưới thời Enzo Maresca và Rosenior trong hai mùa giải qua. Alonso cũng rất mát tay trong việc nâng tầm các học trò, tiêu biểu là Florian Wirtz, người đã chuyển sang Liverpool vào hè năm ngoái với bản hợp đồng 158 triệu USD.
Tất nhiên, vẫn có những hoài nghi khi nhắc đến hồ sơ của Alonso. Đó là 7 tháng ngắn ngủi trong bản hợp đồng từng ký có thời hạn ba năm với Real. Một nguyên nhân lớn khiến ông bị sa thải, chính là không quản lý nổi những cái tôi lớn trong phòng thay đồ. Kịch bản này nghe có vẻ quen thuộc với những gì Rosenior vừa phải trải qua tại Chelsea.
Tuy nhiên, xét về tầm vóc của hai thực thể, Real khác hẳn Chelsea. Alonso cũng không phải người đầu tiên phải rời nhiệm sở nhanh chóng trên ghế chỉ đạo tại Santiago Bernabeu. Quãng thời gian ấy ít nhiều cũng sẽ giúp ông rút ra những bài học xương máu như một hàng trang tới bến đỗ tiếp theo.
Alonso cũng đã quá thấu hiểu sự khắc nghiệt của bóng đá Anh từ thời còn khoác áo Liverpool. Yếu tố thành thạo về mặt ngôn ngữ cũng là một điểm cộng lợi hại. Trong bối cảnh nhóm cầu thủ nói tiếng Tây Ban Nha của Chelsea tỏ ra bất mãn sau sự ra đi của Maresca vào 1/2026, đây dường như là một giải pháp dễ dàng nhất để bình định phòng thay đồ và lèo lái tất cả về cùng một hướng.
Người hâm mộ Chelsea đã quá mệt mỏi khi phải chứng kiến đội nhà dần biến thành một kẻ đứng ngoài cuộc đua vô địch. "The Blues" chưa biết mùi đăng quang Ngoại hạng Anh kể từ 2017 và chỉ có đúng một lần lọt vào top 4 kể từ khi BlueCo tiếp quản vào 2022. Vì thế, quá khứ tại Liverpool của Alonso – những năm tháng mà người thầy Rafa Benitez thường xuyên đưa ra những phát ngôn khiêu khích Chelsea – sẽ nhanh chóng bị lãng quên nếu ông có thể biến nửa xanh thành London tìm lại vị thế vốn có.
"Liệu một HLV đẳng cấp thế giới có chịu đến Chelsea vào lúc này, với vị thế hiện tại của chúng ta không?", cựu đội trưởng Chelsea John Terry từng đặt câu hỏi trong một video trên mạng xã hội vào tháng trước. Terry có thể mang dụng ý riêng, xuất phát từ nỗi thất vọng khi từng bị giới chủ Chelsea ngó lơ cho chiếc ghế HLV tạm quyền, nhưng câu hỏi của anh có cơ sở. Xét trong bối cảnh đó, Chelsea có được cái gật đầu của Alonso là thành công lớn với họ.
Cách đây hai năm rưỡi, khi giải thích lý do chọn Leverkusen làm bến đỗ đầu tiên trong nghiệp cầm quân đỉnh cao, Alonso đã nói trên báo Anh Guardian rằng: "Tôi đã có những đề nghị khác để lựa chọn. Nhưng tôi đưa ra quyết định cuối cùng dựa trên một chút trực giác, một sự kết nối đúng người, đúng thời điểm và đúng vị trí".
Thời điểm đóng vai trò quyết định trong việc một HLV từ chối hay nhận lời dẫn dắt một đội bóng, và điều đó thường dẫn đến những sự thỏa hiệp nhất định. Với trường hợp Chelsea, như báo Athletic hé lộ, Alonso nắm một lợi thế lớn trên bàn đàm phán nhờ vào danh tiếng bản thân và tình cảnh CLB. Chức danh "nhà quản lý" phản ánh rõ cán cân đó.
Bản hợp đồng thời hạn 4 năm mà Chelsea đưa ra, cùng việc chấp thuận cho ông mang theo toàn bộ ê-kíp trợ lý, được Alonso xem là những minh chứng cho thấy CLB tin tưởng và trao toàn quyền để ông xây dựng dự án của mình. Kết hợp với những lời hứa hẹn từ thượng tầng về chuyện nâng cấp đội hình trong hè này, gồm bổ sung những nhân tố dày dạn kinh nghiệm, Alonso hoàn toàn có cơ sở để tự tin nhào nặn một tập thể mang đậm triết lý của riêng ông.
Nhiệm vụ của Alonso sẽ không chỉ gói gọn ở lối chơi hay kết quả. Ông có trách nhiệm nâng tầm các tiêu chuẩn hàng ngày bằng cách thiết lập văn hóa chịu trách nhiệm, tinh thần chiến đấu và nghĩa vụ tập thể. Đơn cử, những cơn mưa thẻ mà Chelsea phải nhận suốt hai mùa giải qua đã trở thành cơn đau đầu, và từ mùa tới, Alonso sẽ phải đưa ra phác đồ điều trị.
Chelsea đã khép lại giai đoạn "tự soi, tự sửa" và đi đến kết luận rằng họ cần một nhà quản lý không chỉ có bản lý lịch trích ngang ngập tràn danh hiệu và đẳng cấp sa bàn, mà còn phải là một cá tính cứng cỏi, một thủ lĩnh đích thực biết cách thiết lập kỷ cương. Ở đó, hợp tác là yếu tố cốt lõi để xây dựng văn hóa chiến thắng, và sự đồng điệu giữa người thuyền trưởng cùng các giám đốc thể thao trong việc mua sắm cầu thủ là nền tảng trọng yếu.
Nhưng lời nói cần đi đôi với hành động. Alonso không cần những cái vỗ vai động viên sau mỗi chiến thắng, cũng chẳng cần những buổi họp mổ xẻ rườm rà sau mỗi trận thua. Ông không cần ai chỉ bảo mình phải nói gì hay im lặng trước truyền thông. Trên tất cả, Alonso phải được trao thời gian, sự kiên nhẫn và niềm tin tuyệt đối để chèo lái con thuyền theo cách của riêng mình.
Tin Gốc: Vnexpress

