Cuối tháng 4/2026, khi Liam Rosenior phải rời Chelsea chỉ sau chưa đầy 4 tháng dẫn dắt, BBC Sport tiết lộ một số cầu thủ “The Blues” từng đặt biệt danh cho ông là “giáo viên dạy thay”. Tài năng bóng đá người Brazil Estevao Willian thậm chí có lúc đùa rằng anh không thể tin nổi Rosenior từng là một cầu thủ nhà nghề, sau khi chứng kiến ông thầy cũ đỡ hụt bóng đầy vụng về ngoài đường biên tại sân Emirates của Arsenal.
Năm 2023, thời điểm Graham Potter bị sa thải sau 31 trận cầm quân, báo Anh Independent cho biết phòng thay đồ Chelsea từng gọi HLV đương nhiệm của tuyển Thụy Điển này là “Harry Potter”.
Trùng với các đời HLV trụ lại Stamford Bridge không quá lâu và bị đặt biệt danh ấy luôn là những câu chuyện được phơi lên mặt báo về một phòng thay đồ bất ổn. Ở đó, người thuyền trưởng vừa được bổ nhiệm khó lòng thiết lập được cái uy, không nhận được sự tôn trọng tuyệt đối ngay từ khoảnh khắc bước vào. Như Rosenior từng được báo Athletic chỉ ra, là vì cảm giác vương vấn của các cầu thủ Chelsea với người thầy cũ Enzo Maresca, dẫn tới sự thiếu gắn kết giữa vị HLV trẻ với các học trò, khiến triều đại của ông chỉ kéo dài 107 ngày.
Với Alonso, ông không chỉ mang trên mình bản lý lịch oai phong, mà riêng chức danh được bổ nhiệm cũng đã là lời nhắn gửi đanh thép đến các cầu thủ Chelsea. “Từ trước đến nay, họ đã luôn quá dễ dàng tìm thấy đủ lý do bào chữa cho mỗi thất bại. Nào là HLV không đủ tầm, quá non kinh nghiệm, bộ sưu tập danh hiệu trống rỗng, hay tính cách quá hiền lành. Nhưng việc bổ nhiệm Alonso đã đập tan mọi cái cớ đó”, báo Anh Telegraph đưa ra bình luận.
Dưới thời giới chủ BlueCo, các HLV trước Alonso chỉ được gọi là “head coach” (HLV trưởng). Riêng nhà cầm quân người Tây Ban Nha được nêu đích danh trong thông báo bổ nhiệm là “manager” (nhà quản lý). Đó là sự thừa nhận cho vị thế tối cao của Alonso trong bộ máy, rằng HLV 44 tuổi mới là người nắm quyền “sinh sát”.
Nói cách khác, nếu thực sự tồn tại một thứ “văn hóa đổ lỗi” bấy lâu ở phòng thay đồ Chelsea, thì đã đến lúc BlueCo muốn khai tử điều đó. Ban lãnh đạo đã mang về cho các cầu thủ một người thuyền trưởng đẳng cấp đúng nghĩa mà họ khát khao. Giờ, quả bóng trách nhiệm được đá về phía họ: hãy chứng minh năng lực trên sân.
Sự nghiệp quần đùi áo số lừng lẫy của Alonso đã đủ để khiến các học trò phải chăm chú lắng nghe. Những gì ông đạt được trong cả tư cách cầu thủ lẫn HLV vượt xa hoàn toàn so với đội hình hiện tại của Chelsea, và đó chính là sự khác biệt lớn.
Hầu hết các cầu thủ trong đội hình hiện tại chỉ mới cùng CLB lên ngôi tại Conference League và FIFA Club World Cup mùa trước. Thủ quân Reece James là cái tên duy nhất còn sót lại từ chiến tích vô địch Champions League 2021, trong khi Enzo Fernandez từng nâng cao cup vàng World Cup cùng tuyển Argentina năm 2022. Song, bảng thành tích của họ vẫn mờ nhạt khi đặt cạnh bộ sưu tập danh hiệu đồ sộ của Alonso.
Alonso đã cùng tuyển Tây Ban Nha vô địch World Cup 2010, chưa kể còn có Euro 2008 và 2012. Ở cấp CLB, ông đã thâu tóm 11 danh hiệu lớn cùng Liverpool, Real Madrid và Bayern Munich, trong đó có hai Champions League.
Một đời cầu thủ vàng son không là sự đảm bảo cho sự nghiệp huấn luyện thành công sau này. Nhưng cái mác ấy đủ lấp lánh để thu hút ánh mắt nể trọng từ các cầu thủ, khi họ biết rằng người thầy của mình đã đạt được những vinh quang mà bản thân chưa bao giờ được nếm trải.
Và nếu Estevao – dù có thể chỉ là sự đùa vui không toan tính với Rosenior – hoài nghi về khả năng xử lý bóng của Alonso, anh có thể lục tìm một số video từng lan truyền trên các trang mạng xã hội của Bayer Leverkusen. Nếu Estevao cần một đường chuyền vượt tuyến ra sau hàng thủ đối phương, Alonso vẫn “đủ” trình để mớm cho anh một pha chuẩn đến từng centimet… trên sân tập.
Cũng tại Leverkusen, Alonso đã chứng minh được năng lực cầm quân thực thụ. Khi ông tiếp quản đội chủ sân BayArena vào tháng 10/2022 sau thời gian khởi nghiệp tại đội U14 Real và đội B Real Sociedad, CLB nước Đức bấy giờ nằm trong nhóm cầm đèn đỏ ở Bundesliga. Thế rồi, Alonso vực dậy một tập thể khủng hoảng niềm tin và phong độ bết bát, một cảnh ngộ rất giống với Chelsea trong suốt nhiều tháng qua.
Chỉ trong vòng hai năm, ông dẫn dắt Leverkusen đến chức vô địch Bundesliga đầu tiên trong lịch sử CLB và ẵm luôn Cup Quốc gia Đức. Leverkusen làm nên kỳ tích đó với chuỗi trận bất bại ở giải quốc nội. Thất bại duy nhất của họ trên mọi đấu trường trong suốt chiến dịch 53 trận là trước Atalanta ở trận chung kết Europa League.
Alonso xây dựng lối chơi cho Leverkusen theo phong cách tấn công cuốn hút với sơ đồ 3-4-2-1, một hệ thống sẽ phù hợp với các nhân sự hiện tại của Chelsea. Nửa xanh thành London đã quen với việc vận hành sơ đồ ba hậu vệ khi kiểm soát bóng dưới thời Enzo Maresca và Rosenior trong hai mùa giải qua. Alonso cũng rất mát tay trong việc nâng tầm các học trò, tiêu biểu là Florian Wirtz, người đã chuyển sang Liverpool vào hè năm ngoái với bản hợp đồng 158 triệu USD.
Tất nhiên, vẫn có những hoài nghi khi nhắc đến hồ sơ của Alonso. Đó là 7 tháng ngắn ngủi trong bản hợp đồng từng ký có thời hạn ba năm với Real. Một nguyên nhân lớn khiến ông bị sa thải, chính là không quản lý nổi những cái tôi lớn trong phòng thay đồ. Kịch bản này nghe có vẻ quen thuộc với những gì Rosenior vừa phải trải qua tại Chelsea.
Tuy nhiên, xét về tầm vóc của hai thực thể, Real khác hẳn Chelsea. Alonso cũng không phải người đầu tiên phải rời nhiệm sở nhanh chóng trên ghế chỉ đạo tại Santiago Bernabeu. Quãng thời gian ấy ít nhiều cũng sẽ giúp ông rút ra những bài học xương máu như một hàng trang tới bến đỗ tiếp theo.
Alonso cũng đã quá thấu hiểu sự khắc nghiệt của bóng đá Anh từ thời còn khoác áo Liverpool. Yếu tố thành thạo về mặt ngôn ngữ cũng là một điểm cộng lợi hại. Trong bối cảnh nhóm cầu thủ nói tiếng Tây Ban Nha của Chelsea tỏ ra bất mãn sau sự ra đi của Maresca vào 1/2026, đây dường như là một giải pháp dễ dàng nhất để bình định phòng thay đồ và lèo lái tất cả về cùng một hướng.
Người hâm mộ Chelsea đã quá mệt mỏi khi phải chứng kiến đội nhà dần biến thành một kẻ đứng ngoài cuộc đua vô địch. “The Blues” chưa biết mùi đăng quang Ngoại hạng Anh kể từ 2017 và chỉ có đúng một lần lọt vào top 4 kể từ khi BlueCo tiếp quản vào 2022. Vì thế, quá khứ tại Liverpool của Alonso – những năm tháng mà người thầy Rafa Benitez thường xuyên đưa ra những phát ngôn khiêu khích Chelsea – sẽ nhanh chóng bị lãng quên nếu ông có thể biến nửa xanh thành London tìm lại vị thế vốn có.
“Liệu một HLV đẳng cấp thế giới có chịu đến Chelsea vào lúc này, với vị thế hiện tại của chúng ta không?”, cựu đội trưởng Chelsea John Terry từng đặt câu hỏi trong một video trên mạng xã hội vào tháng trước. Terry có thể mang dụng ý riêng, xuất phát từ nỗi thất vọng khi từng bị giới chủ Chelsea ngó lơ cho chiếc ghế HLV tạm quyền, nhưng câu hỏi của anh có cơ sở. Xét trong bối cảnh đó, Chelsea có được cái gật đầu của Alonso là thành công lớn với họ.
Cách đây hai năm rưỡi, khi giải thích lý do chọn Leverkusen làm bến đỗ đầu tiên trong nghiệp cầm quân đỉnh cao, Alonso đã nói trên báo Anh Guardian rằng: “Tôi đã có những đề nghị khác để lựa chọn. Nhưng tôi đưa ra quyết định cuối cùng dựa trên một chút trực giác, một sự kết nối đúng người, đúng thời điểm và đúng vị trí”.
Thời điểm đóng vai trò quyết định trong việc một HLV từ chối hay nhận lời dẫn dắt một đội bóng, và điều đó thường dẫn đến những sự thỏa hiệp nhất định. Với trường hợp Chelsea, như báo Athletic hé lộ, Alonso nắm một lợi thế lớn trên bàn đàm phán nhờ vào danh tiếng bản thân và tình cảnh CLB. Chức danh “nhà quản lý” phản ánh rõ cán cân đó.
Bản hợp đồng thời hạn 4 năm mà Chelsea đưa ra, cùng việc chấp thuận cho ông mang theo toàn bộ ê-kíp trợ lý, được Alonso xem là những minh chứng cho thấy CLB tin tưởng và trao toàn quyền để ông xây dựng dự án của mình. Kết hợp với những lời hứa hẹn từ thượng tầng về chuyện nâng cấp đội hình trong hè này, gồm bổ sung những nhân tố dày dạn kinh nghiệm, Alonso hoàn toàn có cơ sở để tự tin nhào nặn một tập thể mang đậm triết lý của riêng ông.
Nhiệm vụ của Alonso sẽ không chỉ gói gọn ở lối chơi hay kết quả. Ông có trách nhiệm nâng tầm các tiêu chuẩn hàng ngày bằng cách thiết lập văn hóa chịu trách nhiệm, tinh thần chiến đấu và nghĩa vụ tập thể. Đơn cử, những cơn mưa thẻ mà Chelsea phải nhận suốt hai mùa giải qua đã trở thành cơn đau đầu, và từ mùa tới, Alonso sẽ phải đưa ra phác đồ điều trị.
Chelsea đã khép lại giai đoạn “tự soi, tự sửa” và đi đến kết luận rằng họ cần một nhà quản lý không chỉ có bản lý lịch trích ngang ngập tràn danh hiệu và đẳng cấp sa bàn, mà còn phải là một cá tính cứng cỏi, một thủ lĩnh đích thực biết cách thiết lập kỷ cương. Ở đó, hợp tác là yếu tố cốt lõi để xây dựng văn hóa chiến thắng, và sự đồng điệu giữa người thuyền trưởng cùng các giám đốc thể thao trong việc mua sắm cầu thủ là nền tảng trọng yếu.
Nhưng lời nói cần đi đôi với hành động. Alonso không cần những cái vỗ vai động viên sau mỗi chiến thắng, cũng chẳng cần những buổi họp mổ xẻ rườm rà sau mỗi trận thua. Ông không cần ai chỉ bảo mình phải nói gì hay im lặng trước truyền thông. Trên tất cả, Alonso phải được trao thời gian, sự kiên nhẫn và niềm tin tuyệt đối để chèo lái con thuyền theo cách của riêng mình.
Trong hai mùa giải 2024 - 2025 và 2025 - 2026, không có nhà vô địch V-League nào được tham dự AFC Champions League Elite (giải đấu cúp cấp CLB cao nhất của châu Á). Các CLB Việt Nam chỉ tham dự giải AFC Champions League Two. Tuy nhiên, điều này sẽ thay đổi ở mùa giải 2026 - 2027, với việc AFC lại mở rộng giải đấu hàng đầu của mình từ 24 đội lên 32 CLB như trước đây.
Theo AFC, việc mở rộng AFC Champions League Elite sẽ chia giải đấu thành hai khu vực đông và tây, với 16 đội ở mỗi khu vực, điều mà AFC cho rằng, sẽ thúc đẩy tính cạnh tranh và sự tham gia rộng rãi hơn trong bóng đá cấp CLB ở châu Á.
Khi mở rộng AFC Champions League Elite, việc phân bổ các suất tham dự sẽ dựa trên bảng xếp hạng các CLB của AFC. Theo đó, giải V-League của Việt Nam hiện xếp thứ 7 ở khu vực phía đông, nhiều khả năng sẽ được phân bổ 1 suất dự vòng bảng hoặc 1 suất từ vòng play-off, dành cho đội vô địch.
Hiện nay V-League chỉ có 2 suất được tham dự AFC Champions League Two, gồm 1 vòng bảng và 1 vòng play-off. Trong trường hợp sẽ có suất dự AFC Champions League Elite mùa tới, nhiều khả năng các CLB Việt Nam vẫn giữ được suất dự AFC Champions League Two. Do đó, chắc chắn cũng sẽ thúc đẩy các cuộc cạnh tranh ở giải V-League hiện nay, bao gồm chức vô địch, các vị trí thứ 2 hoặc thứ 3 cũng sẽ có cơ hội dự cúp châu Á mùa tới.
CLB CAHN hiện đang dẫn đầu giải V-League mùa 2025 - 2026 với 45 điểm, bỏ xa đội nhì bảng là Thể Công Viettel 7 điểm, trong khi ở vị trí thứ 3 là cuộc cạnh tranh ráo riết giữa CLB Ninh Bình (34 điểm) và CLB Hà Nội (30 điểm).
Đây là các CLB giàu tham vọng nhất ở V-League hiện nay, họ đang sở hữu lực lượng cầu thủ chất lượng bao gồm các tuyển thủ Việt Nam và các ngoại binh có giá trị cao. Nếu họ được tham dự AFC Champions League Elite, hoàn toàn có thể tạo dấu ấn cho bóng đá Việt Nam ở đấu trường cấp CLB cao nhất của châu Á.
AFC cũng cho biết, việc tăng 32 CLB tham dự AFC Champions League Elite mùa 2026 - 2027, cũng sẽ có nhiều sự thay đổi về thể thức thi đấu. Trong đó, hai khu vực đông và tây, với 16 đội ở mỗi khu vực, thi đấu vòng bảng.
Các CLB xếp từ hạng 1 đến hạng 6 mỗi khu vực vào thẳng vòng 16 đội. Các đội từ hạng 7 đến hạng 10 thi đấu vòng play-off để tranh vé đi tiếp, nhưng các đội hạng 7 và 8 sẽ có lợi thế sân nhà. Các đội từ hạng 11 đến 16 mỗi khu vực sẽ bị loại.
Tuy nhiên, vòng play-off sẽ không được áp dụng trong mùa giải 2026 - 2027 do lịch thi đấu bóng đá toàn cầu dày đặc. AFC dự định sẽ thực hiện điều này trong các mùa giải tiếp theo.
Việc thay đổi và tăng suất lên 32 đội tham dự AFC Champions League Elite mùa 2026 - 2027, hiện chỉ còn chờ Ủy ban điều hành AFC phê duyệt là chính thức thực hiện.
Vì vậy, các CLB ở V-League cần phải nhanh chóng nắm bắt cơ hội của mình, trong đó có các vấn đề quan trọng như tính toán về tiềm lực tài chính, tăng cường sức mạnh của đội bóng, thông qua việc bổ sung lực lượng và các ngoại binh chất lượng cao để có thể tranh tài với các CLB hàng đầu châu Á.
Nếu so sánh hai nhà cầm quân Calum McFarlane (Chelsea) và Pep Guardiola (Man.City) trước trận chung kết cúp FA tối nay (21 giờ ngày 16.5), thì đấy hẳn nhiên là chuyện khập khiễng. Guardiola được xem là HLV nổi tiếng nhất thế giới. Ở phía bên kia, thật khó giới thiệu HLV McFarlane, đơn giản vì ông chưa bao giờ là HLV trưởng trong bóng đá đỉnh cao. Người ta sẽ hỏi "McFarlane là ai", thay vì hỏi HLV này đã làm được điều gì đáng kể. Đây là lần thứ hai trong mùa bóng này, Calum McFarlane dẫn dắt Chelsea trong tư cách HLV tạm thời. Lần đầu diễn ra chỉ trong 1 tuần, sau khi Chelsea sa thải HLV Enzo Maresca. Lần này là từ cuối tháng 4, sau khi Chelsea sa thải HLV Liam Rosenior.
Ở tuổi 40, McFarlane chưa bao giờ chơi bóng đỉnh cao, cũng chưa bao giờ làm HLV trưởng. Ông chỉ là HLV phó ở vài CLB nghiệp dư và làm việc ở các đội trẻ Man.City, Southampton. Bây giờ, McFarlane lại dẫn dắt Chelsea tranh cúp FA với Man.City - đội đang quyết tâm vô địch tuyệt đối ở cả 3 giải trong nước của Anh (cúp FA, giải Ngoại hạng, cúp Liên đoàn). Nếu thắng Chelsea trong trận đấu này, HLV Guardiola sẽ có danh hiệu vô địch thứ 17 với Man.City (không tính những lần vô địch Community Shield), đồng thời sẽ lại tiếp tục tranh chức vô địch giải Ngoại hạng với Arsenal.
Dù sao đi nữa, ông McFarlane đã có kinh nghiệm cụ thể về việc phải làm sao để đối phó với Man.City. Ngay trong lần đầu tiên làm HLV tạm quyền, ông đã dẫn dắt Chelsea thủ hòa 1-1 trên sân Man.City ở giải Ngoại hạng. Trận đấu gần đây nhất của McFarlane xem ra cũng không đến nỗi thất vọng (thủ hòa 1-1 trên sân Liverpool ở giải Ngoại hạng). Ở vòng bán kết, Chelsea thắng Leeds 1-0, và đấy chính là trận đấu đầu tiên của McFarlane trong đợt "chữa cháy" thứ hai này. Giới hâm mộ Chelsea có thể yên tâm vì ít ra thầy trò HLV McFarlane cũng đã vượt qua một đối thủ ở đẳng cấp Ngoại hạng. Toàn bộ các đối thủ trước đó của Chelsea ở cúp FA năm nay đều chỉ là các đội ở đẳng cấp thấp.
Suốt 8 mùa bóng gần đây, trận chung kết cúp FA luôn có mặt Chelsea hoặc Man.City. Lạ thay, họ không hề gặp nhau trong 8 trận ấy. Có 2 kỷ lục trái ngược: Chelsea là đội đầu tiên trong lịch sử thua 3 trận chung kết cúp FA liên tiếp (2020, 2021, 2022). Man.City là đội đầu tiên trong lịch sử xuất hiện 4 lần liên tiếp ở trận chung kết cúp FA (gồm cả trận chung kết mùa này). Nhưng ở 2 trận chung kết gần đây, Man.City đều thua một cách bất ngờ (trước M.U và Crystal Palace).
Chelsea từng 2 lần lên ngôi vô địch ở giải đấu danh giá nhất thế giới tầm CLB - Champions League. Cả hai lần vô địch ấy đều có những chi tiết đặc biệt để giới hâm mộ Chelsea kết nối với trận chung kết cúp FA đêm nay (và hy vọng thành công). Ở mùa bóng 2011-2012, Chelsea sa thải HLV trưởng Andre Villas-Boas. Roberto Di Matteo cầm quân với tư cách HLV tạm thời. Và ông đã bất ngờ đem về cho Chelsea cả chức vô địch Champions League lẫn cúp FA. Còn trong mùa bóng 2020-2021, Chelsea của Thomas Tuchel liên tục thắng Man.City 3 lần chỉ trong 6 tuần cuối cùng của mùa bóng, ở 3 giải đấu khác nhau. Quan trọng nhất dĩ nhiên là trận thắng Man.City ở chung kết Champions League. Tuchel khi ấy cũng chỉ vừa xuất hiện vào giữa mùa. Khác biệt chỉ là khi ấy ông đã có ngay chức danh HLV trưởng.
Man.City đá hay hơn, có lực lượng tốt hơn. Vấn đề là họ có thể đang chịu ảnh hưởng từ cuộc đua vô địch Ngoại hạng với Arsenal, phải đá 6 trận trong 21 ngày, không dễ có sự tập trung tốt nhất, cả về tinh thần lẫn phong độ, lực lượng. Chỉ 3 ngày sau trận chung kết cúp FA, Man.City sẽ phải quyết chiến với Bournemouth - đội đang cố tranh suất dự Champions League. Chelsea thì quá rõ ràng: đây là trận quan trọng cuối cùng, quyết định toàn bộ mùa bóng. Họ đã coi như thất bại, nếu không muốn nói là suy sụp, khủng hoảng. Nhưng, tất cả sẽ được cứu vãn nếu Chelsea thắng và đoạt cúp FA.
Chiều 21.6, tại trụ sở Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) đã diễn ra lễ bế mạc chương trình tuyển chọn tài năng bóng đá nữ toàn quốc vòng 2 (lứa tuổi sinh năm 2013–2014) trong khuôn khổ Chương trình Phát triển Tài năng FIFA (FIFA Talent Development Scheme - FIFA TDS) sau 3 ngày làm việc sôi nổi và nghiêm túc.
Buổi lễ có sự tham dự của HLV trưởng - Okiyama Masahiko, các HLV trong ban tuyển sinh, đại diện các phòng ban chức năng, cùng đại diện phụ huynh và 55 thí sinh xuất sắc nhất góp mặt ở vòng tuyển chọn cuối cùng.
Thay mặt ban tuyển sinh, HLV Okiyama Masahiko đánh giá cao chất lượng chuyên môn của của các thí sinh trong đợt tuyển chọn này. Theo ông, chương trình diễn ra thuận lợi về nhiều mặt, từ điều kiện thời tiết đến công tác tổ chức, đặc biệt là trong suốt 3 ngày diễn ra chương trình không có cầu thủ nào gặp chấn thương.
Theo chiến lược gia người Nhật Bản, đây là một đợt tuyển chọn thành công, việc có được 55 thí sinh góp mặt ở vòng 2 nhờ sự đóng góp lớn từ các em, phụ huynh cũng như các CLB. Các thí sinh đã tự tin thể hiện các kỹ năng của mình ở từng phần thi. Tuy nhiên đây là chương trình tuyển chọn quy mô toàn quốc, vì vậy việc các em lọt vào vòng 2 đã là thành tích đáng tự hào.
Khép lại 3 ngày làm việc liên tục, Ban tuyển sinh đã biểu dương tinh thần nỗ lực của các thí sinh đã vượt qua vòng sơ loại diễn ra ở 4 địa phương trên cả nước để có mặt tại Hà Nội.
Theo đánh giá của ban tuyển sinh, chương trình không chỉ đơn thuần là một kỳ tuyển chọn mà còn là hành trình trải nghiệm, để các cầu thủ được kiểm tra năng lực, tích lũy kinh nghiệm và nuôi dưỡng giấc mơ trở thành cầu thủ chuyên nghiệp trong tương lai.
Từ ngày 19 đến 21.6, các thí sinh đã trải qua hệ thống kiểm tra toàn diện, từ các bài đánh giá thể lực, khả năng vận động, đến những trò chơi kỹ thuật và thi đấu đối kháng 8 đấu 8 nhằm kiểm tra tư duy chiến thuật và kỹ năng phối hợp. Bên cạnh đó, phần phỏng vấn trực tiếp giúp ban huấn luyện hiểu rõ hơn về tâm lý, ý chí cũng như khát vọng của từng cầu thủ. Các thí sinh cũng được kiểm tra sức khỏe tổng quát với các hạng mục như xét nghiệm máu, khám lâm sàng và các kiểm tra chuyên sâu nhằm đảm bảo nền tảng thể chất cho quá trình đào tạo lâu dài.
Chương trình tuyển chọn, phát hiện tài năng bóng đá nữ nằm trong khuôn khổ Chương trình Phát triển Tài năng FIFA tại Việt Nam. Mục tiêu không chỉ dừng lại ở việc tìm kiếm những gương mặt tiềm năng, mà còn hướng tới xây dựng hệ thống đào tạo bài bản, mở rộng nguồn lực kế cận cho bóng đá nữ Việt Nam. Trước đó, vòng 1 của chương trình đã diễn ra tại 4 địa điểm gồm Hà Nội, TP.HCM, Nghệ An và Sơn La từ ngày 4.6 đến 14.6 thu hút tổng cộng 268 cầu thủ tham gia.
Riêng tại Hà Nội có 115 thí sinh, trong đó bao gồm các cầu thủ đến từ CLB Hà Nội, Hà Nam, Thái Nguyên và các cầu thủ tự do. TP.HCM ghi nhận 82 thí sinh, Nghệ An có 42 cầu thủ hoàn toàn tự do, trong khi Sơn La góp mặt 29 thí sinh, bao gồm cả cầu thủ thuộc CLB địa phương. Chương trình tuyển chọn, phát hiện tài năng bóng đá nữ Việt Nam đã khép lại, nhưng với nhiều thí sinh, đây mới chỉ là điểm khởi đầu. Những trải nghiệm trong 3 ngày vừa qua không chỉ giúp các em hiểu rõ hơn về con đường bóng đá chuyên nghiệp, mà còn tiếp thêm động lực để tiếp tục theo đuổi đam mê.