Nhận biết những dấu hiệu dưới đây sẽ giúp bạn tránh tránh nhiều rắc rối ở cơ quan.
Không ít đồng nghiệp sẽ nói “Ở đây ai cũng làm vậy, không sao đâu” để thuyết phục bạn làm tắt, bỏ bớt quy trình hoặc làm theo cách nhanh hơn.
Lúc bình thường thì không ai nói gì. Nhưng khi xảy ra sai sót hoặc có vấn đề phát sinh, họ có thể đổ dồn trách nhiệm về bạn. Đặc biệt với những chuyện liên quan đến tiền bạc, hồ sơ, pháp lý hoặc quy định nội bộ.
Vì vậy, hãy luôn ưu tiên làm đúng quy trình, xác nhận lại những việc quan trọng bằng văn bản và giữ lại bằng chứng khi cần. Đôi khi vài phút cẩn thận có thể giúp bạn đỡ phải giải thích nhiều chuyện.
Có những người mới gặp tỏ ra nhiệt tình hỏi han, nhưng mục đích không phải để kết bạn. Họ sẽ tìm cách khai thác đủ thứ thông tin như: Nhà giàu hay bình thường? Đi xe gì? Dùng điện thoại hãng nào? Mặc đồ, đeo túi xách của thương hiệu gì? Có người yêu chưa? Nếu có thì người yêu làm gì, có điều kiện không?…
Sau khi hiểu sơ về bạn, nếu thấy bạn nổi bật hoặc có điều kiện hơn, họ có thể ganh tị, chia phe, cô lập hoặc nói xấu sau lưng.
Kiểu khiến nhiều người khó chịu nhất là cả nhóm cố tình tụ tập nói cười rất vui ngay trước mặt mình nhưng xem mình như người vô hình.
Lúc làm thì cả nhóm, nhưng người báo cáo chỉ nhắc tên mình, hoặc nói như thể toàn bộ kết quả là do mình làm ra.
Để tránh bị cướp công, bạn hãy cập nhật tiến độ, phần việc và kết quả của mình qua email, nhóm làm việc hoặc các kênh chung để mọi người đều nắm được.
Không phải để tranh công, mà để đảm bảo công sức của mình được ghi nhận.
Một số đồng nghiệp hay nói “em không biết làm, em chưa từng làm cái này, em không giỏi”… Nếu bạn mềm lòng, rất nhanh bạn sẽ trở thành người làm thay cho họ.
Cách xử lý là bình tĩnh đáp: “Cứ làm đi rồi sẽ biết; làm trước đi, có gì tôi sẽ hỗ trợ…”. Hỗ trợ không có nghĩa là làm hộ. Đừng dại mà nói để mình làm luôn cho nhanh, sửa việc người khác còn mệt hơn.
Nếu họ làm ẩu, làm sai thì họ phải chịu trách nhiệm sửa, vì đó là việc của họ, không phải của bạn. Làm thay một lần sẽ có lần hai, lần ba, rồi cuối cùng bạn vừa ôm việc, vừa chịu áp lực, còn người khác thì quen với việc cứ đẩy hết cho bạn.
Đi làm hãy biết hỗ trợ đồng nghiệp, nhưng đừng biến mình thành người gánh việc cho cả tập thể.
Có người rất thích giao việc qua điện thoại hoặc nói miệng, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Đến khi xảy ra sai sót thì bảo: “Anh/chị đâu có nói vậy”.
Vì vậy, bàn giao giấy tờ phải có bằng chứng rõ ràng. Bất cứ loại giấy tờ, hồ sơ hay tài liệu nào khi bàn giao cũng nên có biên bản bàn giao hoặc ít nhất là bằng chứng xác nhận đã giao – đã nhận.
Cẩn thận hơn nữa thì hãy chụp ảnh người nhận cầm xấp hồ sơ ngay lúc bàn giao và lưu lại và đừng vội xóa ảnh.
Bạn cũng có thể xác nhận lại qua email hoặc gửi thông tin vào nhóm làm việc với nội dung đã bàn giao, thời gian bàn giao và người nhận, để khỏi chối cãi.
Môi trường công sở, có một kiểu người luôn thể hiện mình là người “dĩ hòa vi quý”, thích đứng ra giảng hòa mỗi khi có mâu thuẫn. Họ thường nhắn tin riêng cho từng người, nghe tâm sự hoặc “muốn giúp hai bên hiểu nhau hơn”, ngay cả khi câu chuyện vốn không liên quan đến họ.
Đừng vội chia sẻ tất cả những gì về mình, chỉ vì đối phương tỏ ra nhiệt tình lắng nghe.
Có trường hợp “thêm mắm dặm muối”, nhét chữ vào miệng vô tình trở thành chủ đề bàn tán trong công ty. Thậm chí, những thông tin đó có thể đến tai sếp bị méo mó, chẳng đúng về bạn.
Trong các cuộc họp, đối với những ý kiến nhạy cảm, bạn cần cân nhắc khi bị khích trình bày.
Ban đầu họ có thể tỏ ra ủng hộ: “Bạn cứ nói đi, mọi người cũng nghĩ vậy mà”. Nhưng khi ý kiến đó khiến cấp trên không hài lòng, người đứng ra nói lại thường là người phải giải thích và chịu áp lực nhiều nhất, còn những người hùa theo, khích nói thì im phăng phắc.
Nếu đó là ý kiến chung của cả nhóm, hãy để mọi người cùng thống nhất và cùng chịu trách nhiệm khi trình bày. Đừng để bản thân trở thành người đại diện mà chỉ có mình bạn đứng ra bảo vệ.
Trong công việc, dám lên tiếng là điều tốt, nhưng cũng cần biết mình đang nói thay ai và ai sẽ cùng chịu trách nhiệm với mình.
Dự buổi lễ có Phó chủ tịch nước Võ Thị Ánh Xuân; Thượng tướng Nguyễn Văn Gấu - Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, Phó trưởng ban Chỉ đạo 515 Quốc gia; và lãnh đạo Tỉnh ủy, UBND tỉnh An Giang, lãnh đạo Quân khu 9 và đông đảo người dân=.
Lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Bộ Quốc phòng, Quân khu 9 và tỉnh An Giang đã kính cẩn đặt vòng hoa, dâng hương và dành một phút mặc niệm tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ.
Tại buổi lễ, ông Hồ Văn Mừng - Chủ tịch UBND tỉnh An Giang - đọc điếu văn truy điệu, ôn lại những chiến công oanh liệt, sự hy sinh to lớn của các anh hùng liệt sĩ quân tình nguyện và chuyên gia Việt Nam trong các cuộc kháng chiến bảo vệ Tổ quốc cũng như thực hiện nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia.
Điếu văn khẳng định, máu xương của các liệt sĩ đã hòa vào đất mẹ, làm nên những trang sử hào hùng của dân tộc, góp phần cùng quân và dân hai nước Việt Nam - Campuchia đánh bại chế độ diệt chủng, mang lại hòa bình, độc lập và hạnh phúc cho người dân.
"Lễ viếng, truy điệu và an táng hài cốt liệt sĩ là hoạt động có ý nghĩa chính trị, xã hội và nhân văn sâu sắc. Đây còn là thể hiện trách nhiệm, tình cảm và lòng biết ơn của Đảng bộ, chính quyền, lực lượng vũ trang và nhân dân tỉnh An Giang đối với anh hùng liệt sĩ.
An Giang sẽ tiếp tục thực hiện tốt công tác đền ơn đáp nghĩa, chăm lo người có công với cách mạng, đặc biệt tiếp tục tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ", ông Mừng nói.
Sau lễ truy điệu, lực lượng làm nhiệm vụ đã trang trọng di chuyển 235 hài cốt liệt sĩ đến khu vực an táng trong Nghĩa trang Liệt sĩ Dốc Bà Đắc (phường Thới Sơn).
Lãnh đạo trung ương, Bộ Quốc phòng, Quân khu 9 và tỉnh An Giang cùng thân nhân liệt sĩ thực hiện nghi thức đặt những nắm đất đầu tiên, dâng hương và dành phút mặc niệm trước từng phần mộ mới, tiễn đưa các anh hùng liệt sĩ về nơi an nghỉ trong lòng đất mẹ.
235 hài cốt liệt sĩ được an táng lần này là kết quả của quá trình tìm kiếm, quy tập trong mùa khô 2025-2026 do Đội K90 (Cục Chính trị Quân khu 9), Đội K92 và Đội K93 (Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh An Giang) thực hiện tại các tỉnh Preah Sihanouk, Takeo, Kampong Speu, Kampot, Kep, Kandal (Campuchia) và trong nước.
Mỗi hài cốt được trở về Tổ quốc không chỉ là sự hoàn thành một nhiệm vụ chính trị đặc biệt mà còn là sự trở về của những người con đất Việt sau nhiều năm nằm lại nơi chiến trường.
Ở Nhật Bản, trước cửa mỗi ngôi nhà hay hòm thư dưới tầng trệt đều gắn một tấm biển nhỏ ghi họ của gia chủ, như Sato, Suzuki hay Yamaguchi. Tấm biển này được làm từ nhiều chất liệu như gỗ, đá, gốm sứ hay kim loại, tiếng Nhật gọi là "Hyōsatsu".
Vượt lên trên chức năng nhận diện thông thường, Hyōsatsu là một lằn ranh giao tiếp xã hội và là tấm gương phản chiếu văn hóa sống minh bạch, đề cao niềm tin của người Nhật.
Biểu tượng của gia tộc và tín ngưỡng
Phong tục treo biển tên bắt nguồn từ năm 1923 khi ngành bưu chính gặp khó khăn trong việc tiếp cận tầng lớp bình dân do sự xáo trộn dân cư. Đặc biệt sau trận đại động đất Kanto, hàng loạt nhà cửa phải xây mới. Nhằm hỗ trợ bưu tá tìm đúng địa chỉ và xác nhận vị trí sinh sống của từng gia đình, phong trào treo biển tên bắt đầu rộ lên.
Bên cạnh đó, dân thường Nhật Bản đến thế kỷ 19 mới chính thức có họ. Khi hệ thống họ tộc được chính phủ hoàn thiện, người dân ngày càng coi trọng huyết thống. Việc công khai treo họ trước cửa trở thành niềm hãnh diện, khẳng định sự tồn tại của một gia tộc.
Trong nghiên cứu The Folklore Surrounding House Nameplates in Contemporary Japanese Society năm 2024 của tác giả Soichiro Sunami (Đại học Kanagawa), Hyōsatsu còn mang ý nghĩa tâm linh, tương tự con dấu hay bia mộ. Là biểu tượng đại diện cho ngôi nhà, mọi tác động lên tấm biển được tin là sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến vận mệnh gia chủ. Văn hóa này thực chất nối tiếp truyền thống treo bùa chú trước cửa để xua đuổi tà ma và điềm xui từ xa xưa.
Hỗ trợ dịch vụ công và an ninh
Hyōsatsu đóng vai trò cốt lõi trong hệ thống bưu chính và dịch vụ chuyển phát. Xã hội Nhật Bản hiện đại vẫn duy trì thói quen sử dụng thư tín giấy cho các loại giấy tờ quan trọng như hóa đơn điện nước, thông báo ngân hàng, bảo hiểm hay thư mời nhận việc.
Nhân viên giao hàng tại Nhật Bản thường đến tận nhà mà không gọi điện trước. Nếu gia chủ đi vắng, bưu tá sẽ để lại giấy báo để cư dân chủ động hẹn lại giờ giao. Lúc này, việc xác nhận địa chỉ chính xác qua biển tên là bước bắt buộc. Mọi gia đình đều phải đăng ký thông tin cư trú với bưu cục địa phương.
Tấm biển còn hỗ trợ đắc lực cho công tác lập bản đồ và an ninh. Nhờ hệ thống Hyōsatsu, công ty bản đồ lớn nhất Nhật Bản Zenrin từng huy động 280.000 nhân viên đến từng nhà đối chiếu, tạo ra hệ thống bản đồ quốc gia với độ chính xác lên tới 99,6%.
Biểu tượng của "xã hội niềm tin"
Hyōsatsu tạo ra một ranh giới xã hội. Việc công khai tên họ không bị xem là tiết lộ quyền riêng tư, mà là sự khẳng định Nhật Bản là một "xã hội của niềm tin" thay vì đề phòng.
Theo truyền thống, văn hóa Nhật Bản chú trọng tính gắn kết của hội tự quản khu phố. Các hoạt động chung hay công tác phòng chống, lánh nạn thiên tai đều dựa vào danh sách cư dân. Tấm biển ghi tên trước cửa là lời tuyên bố gia chủ là một phần của cộng đồng, sống minh bạch và sẵn sàng gánh vác trách nhiệm chung. Sự cởi mở này mang lại cảm giác an tâm cho hàng xóm láng giềng, cảnh sát tuần tra và cả những vị khách lần đầu ghé thăm.
Logic "minh bạch để tạo niềm tin" này cũng lý giải thói quen giao tiếp của người Nhật, luôn trao danh thiếp ghi rõ thông tin cá nhân trong lần đầu gặp mặt, hay xưng tên ngay khi gọi điện thoại.
Các ngôi nhà ở Nhật Bản thường chừa sẵn vị trí gắn biển tên ngay từ khâu thiết kế, xem đây là tiêu chuẩn cơ bản trong kiến trúc. Một tấm biển tên tinh xảo có giá dao động từ 65 USD đến hàng trăm USD.
Tuy nhiên, những năm gần đây, tỷ lệ treo biển có xu hướng giảm do lo ngại về quyền riêng tư và an ninh đô thị. Hiện tại, khoảng 90% nhà riêng biệt lập và 50% căn hộ chung cư cao tầng tại Nhật Bản duy trì thói quen này.
Tại các tòa chung cư, việc ghi rõ số nhà và tên từng hộ trên hòm thư có thể gây nguy hiểm cho những phụ nữ sống một mình nếu bị theo dõi. Để bảo vệ bản thân, phần lớn gia đình hiện đại chọn chỉ ghi "họ".
Dù có nhiều thay đổi để thích ứng, Hyōsatsu vẫn là một nét văn hóa bám rễ sâu, cân bằng giữa sự cởi mở truyền thống và sự thận trọng của xã hội đương đại
Tiếng hò reo "phô mai, phô mai, phô mai!" vang dội khắp khu đồi Cooper ở Gloucestershire (Anh). Hàng dài người đứng chen nhau trên đỉnh dốc dựng đứng, chuẩn bị cho một trong những lễ hội kỳ quặc và nguy hiểm bậc nhất nước Anh: Cuộc đua lăn phô mai truyền thống.
Luật chơi rất đơn giản, ai đuổi theo và bắt được bánh phô mai đầu tiên sẽ là người chiến thắng. Tất cả đều lao xuống con dốc dài khoảng 182m để đuổi theo một bánh phô mai nặng khoảng 3,6kg, lăn với tốc độ hơn 110km/h. Sự kiện được tổ chức thành nhiều lượt đua trong ngày dành cho nam và nữ.
Ngay khi bánh phô mai được thả xuống, đám đông lập tức lao theo trên con dốc nghiêng gần 50 độ. Dù nguy cơ chấn thương rất cao, từ bong gân, gãy xương đến chấn động não, cuộc thi vẫn thu hút những người mê cảm giác mạnh từ khắp thế giới, bao gồm Đức, Nhật Bản và Mỹ.
Trong cuộc đua năm nay, người chiến thắng đầu tiên ở nội dung nam là Tom Kopke, YouTuber người Đức 24 tuổi. Đây là lần thứ 3 liên tiếp anh vô địch cuộc thi này, theo The Sun.
"Không thể chơi kiểu nửa vời được. Một là lao hết mình, hai là đừng tham gia", Tom nói sau khi nâng cao bánh phô mai chiến thắng.
Anh lao xuống chân đồi chỉ trong 11 giây. Trong lúc bánh phô mai lao vun vút xuống dốc, Tom vẫn giữ được thăng bằng trước khi thực hiện cú lao người cuối cùng để cán đích.
Về đích phía sau Tom là Chris Anderson, người Anh, đã chiến thắng tới 23 lần trong lịch sử giải đấu và vừa được trao chứng nhận Kỷ lục Guinness Thế giới. Dù không thể giành lại chiến thắng năm nay, Chris vẫn có niềm an ủi khi cậu con trai 11 tuổi của anh về nhất ở nội dung trẻ em.
Alix Heugas - Người chiến thắng lượt đua dành cho nữ, chia sẻ niềm hạnh phúc khi giành được kết quả này. Cô cho biết đã mong đợi sự kiện từ lâu và khi biết mình sẽ có mặt tại Anh trong khoảng ba tháng, cô đã tự nhủ nhất định phải đăng ký tham gia.
Nhiều giả thuyết cho rằng cuộc đua ra đời để cầu mong một mùa xuân đủ đầy, hoặc bắt nguồn từ một vụ tranh chấp đất đai của hai chủ đất từ nhiều thế kỷ trước.
Cuộc đua lăn phô mai ở đồi Cooper đã tồn tại ít nhất 200 năm. Sự kiện diễn ra vào dịp nghỉ lễ cuối xuân hằng năm tại vùng Cotswolds và ngày càng nổi tiếng nhờ những đoạn video lan truyền trên mạng xã hội.