“Tác giả chưa đưa ra bức tranh tài chính tổng thể, nếu chỉ nói đến việc ở đâu cho thoải mái và đáp ứng tiêu chí sống thì cứ về Bà Rịa, nhưng sau đó còn là bức tranh tài chính, bạn làm gì, ổn định hay không? Thu nhập như thế nào? Có tài sản tích lũy gì khác không? Công việc không thuận lợi, giảm thu nhập hoặc mất việc thì có thu nhập thụ động nào khác không?
Nếu bạn chỉ có một căn chung cư và một công việc dễ bị đào thải, thì về Bà Rịa sống là bài toán bất ổn vì nếu tình hình công việc và thu nhập xấu đi thì căn chung cư quận 9 cho thuê sẽ được nguồn tiền chắc chắn gấp vài ba lần so với ngôi nhà ở khu vực Phú Mỹ, Châu Đức”.
Độc giả nickname thetoannguyen.hotel nêu loạt câu hỏi giả định như trên, dành cho tác giả bài viết Tôi nên bán căn hộ TP HCM 3,3 tỷ về Bà Rịa thỏa ước mơ xây nhà vườn?. Trong bài viết này, tác giả Trang Ngoc nuôi con một mình, con chuẩn bị vào cấp ba, có ý định bán căn hộ 65 m2 giá thị trường khoảng 3,3 tỷ đồng để “sống gần gũi thiên nhiên, có nơi an cư lâu dài thay vì tiếp tục ở chung cư”.
Đây là câu hỏi về một quyết định lớn, tác động sâu sắc đến hai mẹ con của tác giả, nhiều độc giả VnExpress đã tư vấn như sau:
Độc giả nickname laidoanthi bày tỏ: “Nếu tôi là bạn, tôi vẫn làm việc ở TP HCM và ở chung cư đó, tôi mua cây về ban công trồng cho có khu vườn thu nhỏ thỏa đam mê, mình đi làm và con mình đi học thuận tiện.
Còn thích có một mảnh vườn ở quê, tôi cố gắng làm tích cóp dần rồi về rìa thành phố, bây giờ tôi nghĩ tầm tiền 500 triệu đồng đến một tỷ đồng sẽ mua được cả 500 – 1.000 m2, chủ nhật về làm vườn thoải mái.
Sẽ ưu tiên nhất là cho mình và con đi làm đi học gần. Đi làm xa bất tiện và nguy hiểm lắm. Chứ nhà 150 m2 ở quê thì gần như mình sẽ chuyển từ cái ‘hộp’ chung cư trên cao về cái ‘hộp’ dưới quê mà thôi”.
Độc giả nickname Nhaque nhấn mạnh với loạt câu hỏi: “Bán chung cư rồi con vẫn cho học ở TP HCM thì phải ở đâu? Thuê trọ? Rồi mẹ con mỗi người ở một nơi? Rồi về dưới đó thì làm công việc gì để có thu nhập? Khi con học xong nếu làm việc ở TP HCM thì sao? Tiếp tục thuê nhà ở? Mẹ con tiếp tục ở xa nhau?
Tác giả cứ ở chung cư, cho con có nhà ở học hành thoải mái, tiếp tục công việc hiện tại để có thu nhập lo cho con”.
Trong khi đó, độc giả nickname kevindu0179 cho rằng nếu muốn sống thử nhà vườn, có thể thuê để ở: “Bạn hãy cho thuê căn hộ tại TP HCM, lấy tiền đó thuê một căn nhà vườn tại Bà Rịa – Vũng Tàu cũ để sống thử xem thế nào, bạn nên sống thử tầm ba năm, con bạn vẫn học cấp ba nội trú ở TP HCM.
Sau ba năm nếu bạn thấy cuộc sống tại Bà Rịa tốt hơn thì bạn chuyển về hẳn. Còn nếu không phù hợp thì hai mẹ con lại chuyển về TP HCM, cho con bạn học đại học khỏi phải ở ký túc xá”.
Độc giả nickname Mèo đi hia đề xuất tác giả cân nhắc nên chờ cho con học hết cấp ba rồi suy tính: “Tôi từng nghĩ điều hạnh phúc nhất là có một căn nhà vườn, nhưng sau này nhận ra nơi ở không chỉ để tận hưởng mà còn phải phù hợp với giai đoạn của cuộc sống.
Nếu là tôi, tôi sẽ đợi con học xong cấp ba rồi mới chuyển. Khi đó sẽ không phải đánh đổi việc học của con, còn bản thân cũng có thời gian kiểm chứng xem mình thật sự muốn sống ở Bà Rịa lâu dài hay chỉ đang thích ý tưởng về một cuộc sống gần thiên nhiên.
Nhà vườn có thể xây bất cứ lúc nào, nhưng những năm học quan trọng của con thì không thể quay lại”.
Trong thời đại chuyển đổi số, việc thanh toán không tiền mặt đã trở nên phổ biến và được khuyến khích rộng rãi.
Tuy nhiên, thực tế trải nghiệm của tôi tại một số cây xăng hiện nay lại cho thấy một câu chuyện khác nơi mà khách hàng vẫn phải linh hoạt theo cách vận hành riêng của từng điểm bán.
Trong những lần đổ xăng gần đây, tôi nhận thấy mỗi cây xăng lại có một cách thu tiền khác nhau. Có nơi chấp nhận cả tiền mặt lẫn chuyển khoản một cách nhanh chóng và thuận tiện nhưng có nơi thì không.
Một số trường hợp khác còn gây cảm giác thiếu thiện chí: Ban đầu nhân viên thông báo không nhận chuyển khoản, nhưng sau khi khách hàng trao đổi thì mới đưa mã QR để thanh toán kèm theo thái độ không mấy vui vẻ.
Những trải nghiệm này khiến không ít khách hàng cảm thấy khó chịu. Việc thanh toán, lẽ ra phải là bước nhanh gọn và thuận tiện nhất lại trở thành một rào cản không đáng có.
Hiện nay, cơ quan chức năng đang khuyến khích đa dạng phương thức thanh toán, đặc biệt là thanh toán không dùng tiền mặt. Về nguyên tắc, các hình thức thanh toán hợp pháp đều được phép áp dụng. Tuy nhiên, việc triển khai trên thực tế dường như vẫn chưa đồng bộ, dẫn đến mỗi nơi làm một kiểu, gây ra sự thiếu nhất quán trong trải nghiệm khách hàng.
Điều tôi mong muốn rất đơn giản: Minh bạch, rõ ràng và thuận tiện. Nếu có quy định cụ thể về hình thức thanh toán tại cây xăng, cần được niêm yết công khai. Nếu chấp nhận chuyển khoản, hãy thực hiện một cách nhất quán và chuyên nghiệp. Ngược lại, nếu chưa áp dụng, cũng cần thông báo rõ ràng từ đầu, tránh tình trạng linh hoạt tùy hứng.
Vợ chồng bác ruột của tôi có nhà mặt tiền. Trước đây cả nhà sống ở tầng hai và ba, tầng trệt cho thuê. Lần gần nhất là cho một người trong họ hàng thuê làm shop hoa tươi.
Khi hết hợp đồng, hai bác không cho gia hạn mà bắt dọn đi. Tầng trệt bên dưới bây giờ để xe máy và ôtô. Con cháu kết hôn nên thành viên gia đình đông dần, mỗi lần về chơi, bên dưới có cửa hàng thì cũng kỳ.
Những người như ông bác của tôi đâu cần tiền cho thuê mặt bằng. Ở không buồn chán thì ông bà lấy một xe bánh bao về để trước cửa bán.
Bây giờ, thậm chí bà bán bánh tráng trộn cũng có mã QR để chiều khách, riêng vợ chồng ông bác tôi chỉ dùng tiền mặt, có thì mua, không có thì thôi. Có lần vợ chồng bác bảo bán cả ngày có khi lời 75 nghìn đồng, tính tiền điện chạy máy hấp có khi còn lỗ.
Sau đợt xăng dầu tăng giá, loại bánh bao hai trứng cút từ 20 nghìn lên 22 nghìn, vợ chồng bác tặc lưỡi: "Lên 2 nghìn nhưng khối người phải đắn đo".
Tôi lấy làm khó hiểu khi nhiều người hả hê vì nhà mặt tiền ế ẩm khách thuê phải bỏ trống. Tôi nghĩ phải nhấn mạnh một điều là chủ nhà - những người có mặt bằng cho thuê phần lớn không quá đắn đo vì tiền đó. Dĩ nhiên phải loại trừ những người vay tiền để đầu tư.
Còn với những người đã tích lũy đủ lâu, mặt bằng ấy đơn giản chỉ là một phần tài sản, có cho thuê thì tốt, không thì cũng không làm thay đổi cuộc sống của họ quá nhiều.
Vậy ai mới là người đáng lo? Chính là chúng ta, những người chưa có tài sản như họ.
Một con phố mà nhiều mặt bằng cho thuê bỏ trống là điều đáng lo ngại, ít nhất là với những người làm công ăn lương ở các công ty. Vì sao? Những người làm chủ kinh doanh, họ có thể thuê thêm nhân viên, bác bảo vệ trông xe... đó là cách luân chuyển dòng tiền trong xã hội.
Người có tài sản có thể đứng ngoài dòng tiền đó lâu hơn. Nhưng người sống bằng lương thì không.
Như căn nhà của bác tôi, giá trị gần 9 tỷ đồng. Cho thuê với giá cũng trên dưới 20 triệu một tháng. Sẽ chẳng có ai ngớ ngẩn đi thuê mặt bằng với giá này chỉ để trưng một xe bánh bao và kiếm tiền lời chưa đến 100 nghìn đồng mỗi tháng như chủ nhà.
Chủ nhà có thể không kiếm được tiền từ mặt bằng, nhưng chưa chắc họ cần kíp khoản tiền cho thuê để duy trì chi phí sinh hoạt mỗi ngày. Trong khi đó, rất nhiều người khác cần dòng tiền mỗi tháng để trả tiền nhà, nuôi con, duy trì cuộc sống.
Chúng ta không có sẵn một căn nhà 9 tỷ để lùi về mà đang ở trong vòng xoáy của chi phí - thu nhập - áp lực thì đừng nhìn vào sự ế ẩm của mặt bằng mặt tiền mà hả hê. Tốt nhất là nên xem đó như một tín hiệu để thận trọng hơn với chính mình.
Tôi hoàn toàn ủng hộ quy định cấm dừng, đỗ ôtô trên nhiều tuyến đường để bảo đảm an toàn giao thông, hạn chế ùn tắc và tạo không gian cho người đi bộ. Đây là chủ trương cần thiết đối với một đô thị đông đúc như TP HCM. Tuy nhiên, theo quan sát của tôi, việc cấm dừng, đỗ xe hiện nay ở một số nơi vẫn còn khá cứng nhắc về thời gian và phạm vi áp dụng, vô tình làm giảm sự thuận tiện trong sinh hoạt và ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh, dịch vụ.
Điều tôi băn khoăn nhất là nhiều tuyến đường hiện cấm dừng, đỗ xe trong khung giờ từ 6h đến 22h. Trên thực tế, sau khoảng 19h, lưu lượng phương tiện trên không ít tuyến đường đã giảm đáng kể vì phần lớn người dân đã trở về nhà. Trong khi đó, đây lại là khung giờ sôi động của các hoạt động mua sắm, ăn uống và kinh doanh.
Nếu việc cấm dừng, đỗ được áp dụng quá dài trong ngày, người dân sẽ gặp nhiều khó khăn khi muốn ghé vào các cửa hàng, quán ăn hay sử dụng các dịch vụ ở khu vực trung tâm. Tôi cho rằng cơ quan chức năng nên nghiên cứu điều chỉnh khung giờ cấm linh hoạt hơn, phù hợp với thực tế giao thông từng thời điểm thay vì áp dụng đồng loạt.
Bên cạnh đó, có những tuyến đường mang tính đặc thù mà quy định hiện hành dường như chưa phản ánh đúng nhu cầu sử dụng thực tế. Chẳng hạn, tuyến Nguyễn Công Trứ (quận 1) thường khá vắng vào những ngày cuối tuần. Việc áp dụng cùng một quy định cấm dừng, đỗ như các ngày làm việc khiến không gian giao thông chưa được khai thác hiệu quả. Theo tôi, với những tuyến đường có lưu lượng xe thấp vào cuối tuần, có thể xem xét mở rộng thời gian cho phép dừng, đỗ xe.
Một vấn đề khác là không phải tuyến đường nào cũng có đặc điểm giao thông giống nhau. Có những tuyến đường rất rộng, nhiều làn xe, việc cho phép ôtô dừng hoặc đỗ trong một số khung giờ nhất định gần như không gây ảnh hưởng đáng kể đến giao thông. Do đó, việc rà soát lại từng tuyến đường để đưa ra quy định phù hợp sẽ hợp lý hơn thay vì áp dụng một cách đồng nhất.
>> 'Đặt chậu cây chiếm vỉa hè nhưng cào xước Mercedes vì bị đỗ xe trước cửa nhà'
Tình trạng thiếu chỗ đậu xe tại khu vực trung tâm thành phố cũng là điều mà nhiều người dân gặp phải. Có những lúc tôi chỉ cần ghé mua một món đồ, giải quyết công việc trong vài phút hoặc gặp đối tác trong thời gian ngắn nhưng lại rất khó tìm được chỗ đậu xe hợp pháp.
Theo tôi, thành phố có thể nghiên cứu mô hình cho phép đậu xe có giới hạn thời gian trên một số tuyến đường, chẳng hạn tối đa 15 phút, một giờ hoặc hai giờ. Quy định này vừa tạo điều kiện cho những người có nhu cầu đậu xe ngắn hạn, vừa hạn chế tình trạng một số xe chiếm dụng chỗ đậu từ sáng đến chiều, gây lãng phí tài nguyên giao thông.
Ngoài ra, tôi đánh giá cao mô hình bãi đậu xe không tiền mặt của VETC tại quận 1. Hệ thống này khá hiện đại và thuận tiện, được bố trí trên nhiều tuyến đường trung tâm như Thủ Khoa Huân, Hai Bà Trưng, Nguyễn Cư Trinh hay Huyền Trân Công Chúa. Tuy nhiên, mức phí hiện nay dao động khoảng 25.000-40.000 đồng mỗi giờ là khá cao đối với nhu cầu đậu xe ngắn hạn của nhiều người.
Có lẽ vì vậy mà không ít điểm đậu xe vẫn còn trống, trong khi thành phố lại đang thiếu chỗ đậu xe nghiêm trọng. Nếu mức phí được điều chỉnh hợp lý hơn, tôi tin rằng người dân sẽ sẵn sàng sử dụng các điểm đậu xe chính thức thay vì phải loay hoay tìm nơi dừng, đỗ không phù hợp.
Tôi cho rằng mục tiêu của việc cấm dừng, đỗ xe không chỉ là xử phạt hay hạn chế phương tiện mà còn phải hướng đến việc tổ chức giao thông hiệu quả và hài hòa với nhu cầu thực tế của người dân. Một quy định linh hoạt hơn về thời gian, tuyến đường và mức phí đậu xe sẽ vừa bảo đảm an toàn giao thông, vừa góp phần thúc đẩy hoạt động kinh tế, thương mại tại khu vực trung tâm thành phố.