Tôi là một độc giả thường xuyên của mục Tình yêu – Giới tính của báo Dân trí. Lâu nay, tôi thường chỉ đọc bài, rất ít khi bình luận, góp ý. Vì tôi nghĩ “mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh”, đôi khi kinh nghiệm của mình không thể áp dụng vào câu chuyện người khác.
Nhưng hôm nay, đọc bài tâm sự “Vay chị gái 2 cây vàng, tôi muốn trả nhưng chị lại đưa ra đề nghị bất ngờ”, tôi rất muốn viết vài dòng suy nghĩ của mình gửi tác giả bài viết.
Bản thân tôi giờ cũng đang vay nợ 9 cây vàng. Đó là toàn bộ gia tài bố mẹ tôi dành dụm tích góp để lo cho tuổi già. Và nếu không phải vì tình thương, không có người già nào dám vét sạch vốn liếng cho mượn như vậy, kể cả là con ruột của mình.
Thời điểm đó, tôi vì muốn tách ra làm ăn riêng nên đã nghỉ việc ở công ty gắn bó hơn 10 năm. Với kinh nghiệm và chuyên môn của mình, tôi muốn khởi nghiệp trước khi quá muộn.
Để thành lập một doanh nghiệp không hề đơn giản, trong đó vốn là một vấn đề. Đất mua đầu tư, tiền tiết kiệm gửi ngân hàng để lo tương lai cho con, tôi đều gom hết về nhưng vẫn không đủ.
Tôi biết, bố mẹ mình có vàng để dành. Tuổi trẻ bố tôi từng bôn ba khắp nơi làm đủ nghề. Mẹ tôi làm nông, buôn bán thêm rau củ quả trong vườn. Cả đời ông bà ăn không dám ăn, mặc không dám mặc, chăm chỉ làm lụng nuôi 4 đứa con học hết đại học.
Sau khi con cái trưởng thành, ông bà bắt đầu tiết kiệm. Ngoài 60 tuổi, người ta thuê gì ông bà cũng làm, kể cả là đào đất, chặt cây…Hễ dành tiền mua đủ một chỉ vàng là ông bà lại đi mua về cất. Ông bà bảo, giờ còn sức thì chịu khó làm, để sau này già cả ốm đau, bệnh tật thì còn có cái mà lo, không phiền con cháu. Trời thương, dù đã ngoài 60 tuổi, ông bà vẫn rất khỏe.
Chúng tôi vay vàng ông bà 2 đợt, một đợt bán được giá 53 triệu đồng/lượng, một đợt bán được giá hơn 90 triệu/lượng. Tổng, ông bà cho vợ chồng tôi vay 9 cây vàng.
Đợt vàng lên giá chóng mặt, đạt đỉnh 190 triệu/lượng, vợ tôi vô cùng sốt ruột. Cô ấy suốt ngày than thở, vàng lên giá chóng mặt thế, bao giờ mới mua trả được cho ông bà. Lại nhớ tới đợt bán vàng giá có hơn 50 triệu/lượng lại càng thêm sốt ruột.
Tôi nói với vợ: “Em đừng nghĩ nhiều về giá vàng, mà hãy nghĩ rằng, lúc mình khó khăn, ông bà đã cho mình vay mà không hề đắn đo, nghĩ ngợi. Làm gì có ai cho mình vay một lúc 9 cây vàng? Vàng lên giá, mình cứ nghĩ mình thiệt, nhưng ông bà không cho vay thì vàng vẫn ở đó, có lợi gì hơn khi cho mình vay đâu”.
Và đến nay, nói thật, dù vàng đã hạ giá, tôi vẫn chưa có tiền để mua trả cho ông bà. Bố mẹ tôi nói, có tiền thì cứ để đó mà làm ăn. Có trả thì bố mẹ cũng cất đó để dành khi già yếu, bệnh tật chứ giờ chưa dùng tới. Cho nên, thứ bố mẹ cho vợ chồng tôi vay không chỉ là vàng, đó còn là tình thương mà người ngoài không bao giờ có được.
Trở lại câu chuyện của tác giả. Chuyện hồi đầu năm, chị gái cho vợ chồng bạn vay 2 cây vàng để mua xe làm ăn. Thời điểm đó, giá vàng đang ở đỉnh cao so với bây giờ. Bạn thấy vàng hạ giá, muốn trả cho xong nợ. Nhưng chị gái lại không muốn nhận lại vàng mà muốn nhận lại đúng số tiền bạn bán vàng hồi đầu năm.
Thoạt nghe, có thể nhiều người thấy chị gái bạn như vậy là vô lý. Bởi thông thường, vay tiền thì trả tiền, vay vàng thì trả vàng là đúng rồi.
Nhưng tôi đọc kỹ của câu chuyện của bạn, có chi tiết là khi vàng đang ở giá đỉnh cao, vợ chồng chị gái đã có ý định bán để chốt lời. Nhưng vì biết vợ chồng bạn cần tiền nên mới không bán nữa mà cho bạn vay. Như vậy, nếu không cho vợ chồng bạn vay, rõ ràng bán 2 cây vàng ấy anh chị đã thu về hơn 360 triệu đồng cách đây nửa năm rồi, phải không?
Nếu thời điểm ấy, anh chị không cho vay vàng thì vợ chồng bạn phải cầm sổ đỏ vay ngân hàng. Vay nợ ngân hàng thủ tục lằng nhằng không nói, nhưng ngoài phải trả số tiền gốc bạn vay, bạn còn phải trả lãi hàng tháng nữa. Trong khi bạn vay vàng của chị gái, bây giờ trả vẫn đúng số tiền lúc vay, không thêm một đồng lãi nào. Công bằng mà nói, vợ chồng bạn cũng không hề phải chịu thiệt.
Tôi từng đọc một câu thế này: “Nếu bạn muốn biết giá trị của đồng tiền, hãy thử đi vay một ít sẽ rõ”. Thử hỏi, lúc bạn cần tiền, ai sẵn sàng cho bạn mượn 2 cây vàng? Thậm chí, chị gái cho bạn mượn còn chẳng cần giấy tờ gì đúng không? Chị ấy chỉ vì biết bạn đang cần nên cho vay chứ không hề mong mình được lợi, cũng không sợ mất. Chị ấy cho bạn vay là bắt nguồn từ tình chị em trong nhà.
Nếu chị bạn không có ý kiến gì thì vay vàng, trả vàng là bình thường. Đằng này, chị ấy đã chủ động nói ra như vậy, tôi nghĩ vợ chồng bạn cũng nên lưu tâm về mong muốn của chị. Chị gái và anh rể đã có lòng tốt, mình cũng nên “biết điều” một chút.
Riêng tôi, từ đầu đến cuối vẫn thấy rằng, dù trả nợ bằng số tiền bán vàng hồi đầu năm, vợ chồng bạn cũng không hề thiệt thòi gì. Nhờ số tiền đó mà các bạn dễ dàng mua được xe, làm ăn ổn định, khấm khá. Hãy để anh chị mình vui vì có thể giúp đỡ được em khi em cần chứ không phải là cảm thấy ấm ức, thiệt thòi vì đã giúp.
Tiền rất quan trọng, nhưng không quan trọng bằng tình thân đâu bạn ạ.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí




