Tôi hoàn toàn ủng hộ quy định cấm dừng, đỗ ôtô trên nhiều tuyến đường để bảo đảm an toàn giao thông, hạn chế ùn tắc và tạo không gian cho người đi bộ. Đây là chủ trương cần thiết đối với một đô thị đông đúc như TP HCM. Tuy nhiên, theo quan sát của tôi, việc cấm dừng, đỗ xe hiện nay ở một số nơi vẫn còn khá cứng nhắc về thời gian và phạm vi áp dụng, vô tình làm giảm sự thuận tiện trong sinh hoạt và ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh, dịch vụ.
Điều tôi băn khoăn nhất là nhiều tuyến đường hiện cấm dừng, đỗ xe trong khung giờ từ 6h đến 22h. Trên thực tế, sau khoảng 19h, lưu lượng phương tiện trên không ít tuyến đường đã giảm đáng kể vì phần lớn người dân đã trở về nhà. Trong khi đó, đây lại là khung giờ sôi động của các hoạt động mua sắm, ăn uống và kinh doanh.
Nếu việc cấm dừng, đỗ được áp dụng quá dài trong ngày, người dân sẽ gặp nhiều khó khăn khi muốn ghé vào các cửa hàng, quán ăn hay sử dụng các dịch vụ ở khu vực trung tâm. Tôi cho rằng cơ quan chức năng nên nghiên cứu điều chỉnh khung giờ cấm linh hoạt hơn, phù hợp với thực tế giao thông từng thời điểm thay vì áp dụng đồng loạt.
Bên cạnh đó, có những tuyến đường mang tính đặc thù mà quy định hiện hành dường như chưa phản ánh đúng nhu cầu sử dụng thực tế. Chẳng hạn, tuyến Nguyễn Công Trứ (quận 1) thường khá vắng vào những ngày cuối tuần. Việc áp dụng cùng một quy định cấm dừng, đỗ như các ngày làm việc khiến không gian giao thông chưa được khai thác hiệu quả. Theo tôi, với những tuyến đường có lưu lượng xe thấp vào cuối tuần, có thể xem xét mở rộng thời gian cho phép dừng, đỗ xe.
Một vấn đề khác là không phải tuyến đường nào cũng có đặc điểm giao thông giống nhau. Có những tuyến đường rất rộng, nhiều làn xe, việc cho phép ôtô dừng hoặc đỗ trong một số khung giờ nhất định gần như không gây ảnh hưởng đáng kể đến giao thông. Do đó, việc rà soát lại từng tuyến đường để đưa ra quy định phù hợp sẽ hợp lý hơn thay vì áp dụng một cách đồng nhất.
>> ‘Đặt chậu cây chiếm vỉa hè nhưng cào xước Mercedes vì bị đỗ xe trước cửa nhà’
Tình trạng thiếu chỗ đậu xe tại khu vực trung tâm thành phố cũng là điều mà nhiều người dân gặp phải. Có những lúc tôi chỉ cần ghé mua một món đồ, giải quyết công việc trong vài phút hoặc gặp đối tác trong thời gian ngắn nhưng lại rất khó tìm được chỗ đậu xe hợp pháp.
Theo tôi, thành phố có thể nghiên cứu mô hình cho phép đậu xe có giới hạn thời gian trên một số tuyến đường, chẳng hạn tối đa 15 phút, một giờ hoặc hai giờ. Quy định này vừa tạo điều kiện cho những người có nhu cầu đậu xe ngắn hạn, vừa hạn chế tình trạng một số xe chiếm dụng chỗ đậu từ sáng đến chiều, gây lãng phí tài nguyên giao thông.
Ngoài ra, tôi đánh giá cao mô hình bãi đậu xe không tiền mặt của VETC tại quận 1. Hệ thống này khá hiện đại và thuận tiện, được bố trí trên nhiều tuyến đường trung tâm như Thủ Khoa Huân, Hai Bà Trưng, Nguyễn Cư Trinh hay Huyền Trân Công Chúa. Tuy nhiên, mức phí hiện nay dao động khoảng 25.000-40.000 đồng mỗi giờ là khá cao đối với nhu cầu đậu xe ngắn hạn của nhiều người.
Có lẽ vì vậy mà không ít điểm đậu xe vẫn còn trống, trong khi thành phố lại đang thiếu chỗ đậu xe nghiêm trọng. Nếu mức phí được điều chỉnh hợp lý hơn, tôi tin rằng người dân sẽ sẵn sàng sử dụng các điểm đậu xe chính thức thay vì phải loay hoay tìm nơi dừng, đỗ không phù hợp.
Tôi cho rằng mục tiêu của việc cấm dừng, đỗ xe không chỉ là xử phạt hay hạn chế phương tiện mà còn phải hướng đến việc tổ chức giao thông hiệu quả và hài hòa với nhu cầu thực tế của người dân. Một quy định linh hoạt hơn về thời gian, tuyến đường và mức phí đậu xe sẽ vừa bảo đảm an toàn giao thông, vừa góp phần thúc đẩy hoạt động kinh tế, thương mại tại khu vực trung tâm thành phố.
Năm 2011 tôi 24 tuổi. Sau khi học xong cao đẳng ngành du lịch và đã thử đi làm ở một khách sạn 5 sao với mức lương bọt bèo, sau 6 tháng vẫn chỉ là nhân viên part-time.
Tự thấy bản thân không có tài năng gì, không đẹp trai cao to vạm vỡ, không có tư duy kinh doanh, không có gan làm ăn, tôi quyết định đăng ký xuất khẩu lao động làm thuyền viên cho một du thuyền của Italy.
Lúc đầu, do tiếng Anh còn bập bẹ nên làm công việc thấp nhất với mức lương 650 USD (năm 2011), bao ăn ở trên tàu và làm thêm một số việc, mỗi tháng cũng được 800 - 900 USD nếu không mua sắm gì.
Tôi làm 9 tháng, về nghỉ 2 tháng. Năm 2012 là bước ngoặt lớn của cuộc đời khi may mắn và do chăm chỉ nên được lên chức, lương cứng 1.800 USD + tip từ 500 đến 700 euro.
Vậy là từ đó đến nay, 2026, chưa tháng nào kiếm dưới 2.500 USD. Thật sự, xuất khẩu lao động là con đường kiếm tiền tốt nhất đối với tôi.
Từ ngày đi xuất khẩu lao động, tôi có thể trả nợ, chăm lo cho cha mẹ, sửa nhà và mua được một miếng đất, có một số tiền để dành trong tài khoản, giúp đỡ chị anh, mua xe máy cho cha và chị hai... và nhiều việc khác nữa.
Nhưng nếu không có cái bằng cao đẳng du lịch thì lúc đó tôi không có đủ điều kiện nộp hồ sơ cho hãng du thuyền, nên đi học cũng rất quan trọng. Tôi rất biết ơn bằng cao đẳng du lịch và hãng du thuyền.
Người thợ may này là chỗ quen biết của gia đình tôi. Hơn hai mươi năm trước, thay vì vào đại học hay đi làm công nhân, cô quyết định học nghề may. Số tiền học nghề khi đó tương đương vài chỉ vàng, là khoản đầu tư không hề nhỏ đối với một gia đình nông thôn. Sau khi học xong, cô mở tiệm tại nhà.
Đến nay, khi nhiều người cùng thời đã nghỉ việc hoặc liên tục chuyển nghề, cô vẫn sống tốt bằng chiếc máy may của mình. Tay nghề càng cao, khách càng đông.
Chỉ cần đo số đo, vẽ rập, cắt và may, cô có thể tạo ra những bộ đồ vừa vặn với từng người. Điều quan trọng hơn là hiện nay rất khó tìm được một người may giỏi như vậy.
Trước Tết, tôi đi chợ quê, ghé vào một sạp mua vài mét vải may áo bà ba làm quà cho mẹ. Những tấm vải đẹp, hoa văn đa dạng, màu sắc bắt mắt. Người mua chỉ cần nói với chủ sạp là họ cắt cho một khúc vải đủ may áo bà ba. Tiền vải chỉ khoảng 120 nghìn đồng.
Về nhà, mẹ tôi bảo nếu muốn có áo mặc Tết thì phải đặt may từ tháng 10 âm lịch. Còn cận Tết thì gần như không kịp nữa. Điều khiến tôi bất ngờ hơn là tiền công may một chiếc áo bà ba là 350 nghìn đồng, gần gấp ba lần tiền vải. Ngay cả những tháng bình thường, khách cũng phải chờ hơn một tháng mới nhận được đồ.
Đúng là trên các sàn thương mại điện tử, ao bà ba may sẵn bán rất nhiều, nhưng nhiều người vẫn thích may đo trực tiếp. Họ muốn bộ quần áo vừa với cơ thể, đúng kiểu dáng mình thích, mặc thoải mái và bền hơn. Chính nhu cầu tưởng như rất bình thường đó lại tạo ra một thị trường việc làm ổn định cho những người có tay nghề.
Gần nơi tôi sống trên thành phố có một chị chuyên sửa quần áo, lên lai, thay dây kéo, đóng nút, vắt sổ. Tiệm nhỏ nằm trong con hẻm nhưng lúc nào cũng có khách.
Trong khi nhiều sinh viên tốt nghiệp đại học đang chật vật tìm việc đúng chuyên môn, không ít nhân viên văn phòng thấp thỏm trước nguy cơ bị AI thay thế, thì những nghề chân tay đòi hỏi kỹ năng thực tế lại đang thiếu nhân lực nghiêm trọng.
Câu chuyện "thừa thầy thiếu thợ" đã được nhắc đến suốt nhiều năm qua. Nhưng dường như xã hội vẫn chưa thật sự thay đổi cách nhìn. Nhiều gia đình vẫn xem đại học là con đường gần như duy nhất dẫn đến thành công.
Học nghề thường bị coi là lựa chọn thứ yếu, thậm chí là giải pháp dành cho những học sinh không đủ khả năng học tiếp. Chính tâm lý đó khiến lượng người trẻ bước vào các ngành nghề kỹ thuật, thủ công, dịch vụ tay nghề ngày càng ít.
Trong khi đó, thị trường lao động lại vận hành theo một quy luật rất đơn giản: nơi nào khan hiếm lao động thì giá trị lao động sẽ tăng lên.
Một người có thể mất bốn năm đại học để cạnh tranh cho một vị trí văn phòng với hàng trăm ứng viên khác. Nhưng cũng có người chỉ cần vài năm học nghề, rèn luyện tay nghề thật tốt là đã có thể tạo ra nguồn thu nhập ổn định, thậm chí cao hơn mặt bằng chung. Thời gian linh hoạt, có thể vừa làm việc tại nhà, vừa có thời gian đưa rước con đi học.
Dĩ nhiên, không phải ai cũng phù hợp với nghề may, nghề sửa đồ hay các công việc thủ công khác. Xã hội cần cả kỹ sư, bác sĩ, giáo viên lẫn thợ lành nghề. Vấn đề nằm ở chỗ chúng ta đã quá lâu đề cao bằng cấp mà xem nhẹ giá trị của kỹ năng thực hành.
Có phải chúng ta đang dư thừa nhân công ngồi bàn giấy? Và cần những người trực tiếp tạo ra sản phẩm, sửa chữa đồ vật, xây dựng công trình, vận hành máy móc và cung cấp các dịch vụ thiết yếu cho đời sống?
Hà Nội đang vào cao điểm nắng nóng với nhiệt độ trên 40 độ C. Tôi đã có dịp trải nghiệm cái nắng nóng của Hà Nội và đánh giá cá nhân thật sự khó chịu, nếu không muốn nói là khắc nghiệt. Cái nóng hầm hập ngay cả khi vào 9-10 h tối, có nghĩa là mặt trời đã tắt nắng vài tiếng đồng hồ.
Trong khi đó, ở TP HCM thì ngược lại, chỉ cần mặt trời lặn là không khí bắt đầu dịu đi, mát mẻ ngay, sướng nhất là được hưởng những cơn gió trời thổi đến. Tôi thấy nhiều người bảo rằng ở Hà Nội nóng hầm hập cả ngày lẫn đêm là vì nhiệt tỏa ra từ mặt đường, tường nhà, cục nóng điều hòa...
Nhưng những yếu tố đô thị hóa này ở TP HCM, Đà Nẵng, Hải Phòng vẫn có. Vậy yếu tố nào khiến cho thời tiết mùa hè ở Hà Nội nóng đến vậy?