Như Thanh Niên đã đưa tin, trận đấu trở nên đặc biệt căng thẳng từ phút 90+1, khi Thanh Nam (CLB Thanh Hóa) có pha phạm lỗi với Wesley Nata sát đường biên. Ở vị trí rất gần tình huống, HLV Velizar Popov lập tức có phản ứng mạnh với trọng tài thứ 4 Ngô Duy Lân.
Căng thẳng nhanh chóng leo thang, buộc tiền đạo Rimario – học trò cũ của ông tại CLB Thanh Hóa – phải chạy đến can ngăn, ôm vị HLV người Bulgaria để hạ nhiệt tình hình. Tuy nhiên, sự việc chưa dừng lại. Đến phút 90+3, trọng tài chính Nguyễn Viết Duẩn rút thẻ vàng cảnh cáo HLV Popov vì những phản ứng gay gắt.
Quyết định này càng khiến chiến lược gia của Thanh Hóa mất bình tĩnh, tiếp tục lao về phía trọng tài với thái độ giận dữ. Chỉ một phút sau, ở phút 90+4, ông Duẩn rút thẻ vàng thứ hai, đồng nghĩa truất quyền chỉ đạo đối với HLV Popov. Đỉnh điểm của hành vi thiếu kiềm chế diễn ra ở phút 90+5, khi nhà cầm quân này rời khu kỹ thuật trong trạng thái bức xúc, ném thẻ tác nghiệp về phía cabin rồi ngồi xuống với vẻ mặt đầy thất vọng.
Đáng chú ý, hành vi của HLV Popov cũng giống với hành vi ném thẻ và phản ứng trọng tài của lãnh đạo CLB CAHN cách đây 2 năm. Sau trận gặp Bình Dương tại vòng 8 V-League 2023 – 2024, vị lãnh đạo này cũng từng bị xử phạt nặng vì hành vi tương tự.
Về trường hợp của HLV Popov, Công ty VPF sẽ tổng hợp báo cáo gửi Ban Kỷ luật VFF để xem xét mức án bổ sung. Ngoài thẻ đỏ phải nhận trong trận, HLV Popov đối diện nguy cơ bị phạt tiền khoảng 20 triệu đồng, đồng thời bị đình chỉ làm nhiệm vụ từ 4 đến 5 trận do hành vi lăng mạ, xúc phạm trọng tài và ban tổ chức, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh giải đấu. Đáng nói, trọng tài Nguyễn Viết Duẩn cũng chính là người từng rút thẻ đỏ với lãnh đạo CLB CAHN cách đây 2 năm.

Sau thời gian thích nghi với múi giờ và thời tiết tại Saudi Arabia, U17 Việt Nam đặt quyết tâm chiến thắng trong trận mở màn với đối thủ U17 Yemen tại bảng C giải U17 châu Á 2026.
Tại bảng đấu lần này, nếu Hàn Quốc được xem là ứng viên hàng đầu cho ngôi nhất bảng, thì tấm vé còn lại là cuộc cạnh tranh trực tiếp giữa Việt Nam, UAE và Yemen.
Trong số này, Yemen được đánh giá là đối thủ mà thầy trò HLV Cristiano Roland có thể giành được chiến thắng.
Dù U17 Yemen đã từng một lần dự World Cup, một lần về nhì châu Á. Nhưng những thành tích đó đã diễn ra từ năm 2002, 2003. Hiện tại bóng đá Yemen nói chung đã không còn duy trì được vị thế vốn có. Ở lần gần nhất tham dự Giải U17 châu Á vào năm 2025, U17 Yemen chỉ có thể thắng 1 trận khi gặp U17 Afghanistan. Sau đó họ phải ngậm ngùi dừng bước ở vòng bảng sau hai trận thua trước Hàn Quốc và Indonesia.
Đáng chú ý, các cầu thủ U17 Yemen tham dự giải đấu lần này có chiều cao trung bình khiêm tốn hơn cả U17 Việt Nam (1,70m so với 1,73m). Ngoài ra đội tuyển Yemen đứng thứ 149, kém đội tuyển Việt Nam gần 50 bậc trên bảng xếp hạng FIFA.
Đây là cơ hội vàng để thầy trò HLV Roland tìm kiếm 3 điểm đầu tay, tạo đà tâm lý cho những trận đấu quan trọng sắp tới.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Nước mắt đã rơi trên khóe mắt Cristiano Ronaldo, khi hồi còi mãn cuộc trận Bồ Đào Nha gặp Tây Ban Nha vang lên ở phút bù giờ thứ chín. Bàn thắng duy nhất của Mikel Merino (phút 90+1) đã xé toạc giấc mộng World Cup vốn dĩ mong manh của Ronaldo trong lần cuối cùng huyền thoại 41 tuổi sải bước ở sân chơi thế giới.
Ronaldo lại khóc, nhưng cảm giác không còn đau đớn và ấm ức như khi thua Ma Rốc ở tứ kết World Cup 2022. Siêu sao Bồ Đào Nha anh chấp nhận hồi kết của định mệnh, rằng World Cup vĩnh viễn là khoảng trống duy nhất trên bức tranh vĩ đại mà Ronaldo đã vẽ suốt hai thập kỷ để định hình cả một thời đại bóng đá thế giới.
Bồ Đào Nha vẫn thua hệt như bốn năm trước, song đây là thất bại được báo trước và hợp lý. Tây Ban Nha thắng, đơn giản vì "La Roja" mạnh mẽ, đồng đều và quyết tâm hơn.
Đội bóng của HLV Luis de la Fuente chỉ thắng cách biệt một bàn, tuy nhiên, đó là khoảng trời cách biệt về đẳng cấp. Tây Ban Nha kiểm soát thế trận, điềm tĩnh luân chuyển bóng và đủng đỉnh điều tiết cuộc chơi. Đương kim vô địch EURO có thần thái của một đế vương, khi nắm thế trận rất chắc chắn, có thể lựa thời điểm tăng tốc để kết liễu đối thủ. Ngược lại, Bồ Đào Nha dù mang lại cảm giác chỉ còn vài bước chân là bắt kịp Tây Ban Nha, nhưng thực tế khoảng cách lại rất xa. Suốt trận đấu, Ronaldo và đồng đội phải rượt đuổi, nương theo thế trận đối thủ tạo ra, kiệt sức và mắc sai lầm ở thời khắc định mệnh. Bồ Đào Nha đã rất nỗ lực, nhưng như thế là không đủ để xô đổ nền tảng quá chắc chắn cả về đấu pháp lẫn bản lĩnh mà Tây Ban Nha dày công vun đắp.
Ronaldo đã khép lại hai thập kỷ World Cup buồn bã, bằng một trận đấu lý giải tại sao vinh quang luôn lẩn trốn anh. Không phải ngẫu nhiên, báo chí Bồ Đào Nha nhấn mạnh HLV Roberto Martinez đã sai khi cố chấp giữ Ronaldo. Siêu sao mang áo số 7 nhạt nhòa giữa trận địa phòng ngự của Tây Ban Nha. Mọi đường chuyền hướng đến Ronaldo đều bị cắt, mọi hướng di chuyển của trung phong 41 tuổi đều bị tính toán kỹ để ngăn cản.
HLV De La Fuente nói Tây Ban Nha không cần cắt cử riêng ai theo kèm Ronaldo, vì hệ thống của "La Roja" đã quá ưu việt để cô lập đối thủ.
Nhưng Ronaldo có trách nhiệm trong trận thua của Bồ Đào Nha. Anh không thể bứt tốc, rê dắt, sút xa, không có những đường chuyền hay mở bóng sáng tạo, cũng không chạy chỗ hút người để mở không gian cho Pedro Neto hay Joao Felix xâm nhập. Những gì Ronaldo làm được là nhận bóng rồi... chuyền về, thử vung chân tìm kiếm vận may, cùng nỗ lực chạy chỗ trong vô vọng để tìm khe hở giữa hàng thủ đã cô đặc bởi phán đoán vị trí quá tốt của Tây Ban Nha.
Ronaldo "tắt tiếng", nhưng HLV Martinez cũng không dám rút đội trưởng rời sân, như đã làm ở trận gặp Croatia. Ông giữ Ronaldo ở lại, với hy vọng nhỏ nhoi rằng phép màu sẽ đến.
Song, phép màu không đến, như những gì đã trôi tuột qua trong suốt hai thập kỷ với Ronaldo ở World Cup. Ba bàn thắng vào lưới Tây Ban Nha cách đây tám năm vẫn được nhắc tới, vì đó là dấu ấn hiếm hoi duy nhất của Ronaldo ở World Cup. Khi Lionel Messi, Kylian Mbappe hay thậm chí Erling Haaland thiết lập kỷ lục mỗi ngày, mỗi giờ, người ta phải mở Google để tra cứu thành tựu của Ronaldo từ một thập kỷ trước, như nỗi an ủi cho thực tại trống vắng của anh cùng Bồ Đào Nha.
Chẳng ai có thể phủ nhận, Cristiano Ronaldo là huyền thoại đương đại của bóng đá thế giới. Anh đã có tất cả, từ Quả bóng vàng, Chiếc giày vàng, Champions League cùng hàng loạt thành tựu. Ronaldo lập kỷ lục 6 lần dự World Cup và đã đến gần mốc 1.000 bàn thắng.
Nhưng, World Cup không thuộc về Ronaldo. 6 lần bước đến VCK thế giới là biểu tượng của một "cây trường sinh", dù vậy, cũng là sự phụ thuộc cố chấp và vô lý. Bồ Đào Nha không dám "buông" Ronaldo, và Ronaldo cũng không muốn từ bỏ vinh quang đến những giây cuối cùng. Dẫu đôi bên biết rằng cái kết sẽ không có hậu nếu cứ bám víu vào sự thiếu tương hợp.
Ronaldo có thể tốt hơn nếu đá cho một đội tuyển đồng lòng và đẳng cấp hơn Bồ Đào Nha. Hoặc, Bồ Đào Nha sẽ mạnh hơn với một tiền đạo trẻ khỏe, giàu sức chiến đấu hơn Ronaldo ở tuổi 41. Suy cho cùng, đó cũng chỉ là... nếu.
Người Nhật có câu, một chiếc cốc bị sứt mẻ đôi khi là chiếc cốc giá trị nhất. Chính sự không hoàn hảo mới tạo ra cảm giác gần gũi, đời thường và đáng trân trọng. Sự nghiệp Ronaldo có thể không hoàn mỹ, nhưng không thể phủ nhận, anh để lại gia tài đồ sộ cho bóng đá thế giới. Mội huyền thoại đích thực, dù có thiếu vắng bước chân trên đường lên đỉnh World Cup.
Sau tất cả, Ronaldo xứng đáng được tôn trọng.
Tin Gốc: Thanh Niên

Ngày 29/6 đánh dấu tròn 32 năm kể từ lần đầu Morocco và Hà Lan gặp nhau tại một giải đấu chính thức. Khi ấy, ở vòng bảng World Cup 1994 tại Orlando (Mỹ), Hà Lan thắng 2-1 nhờ các bàn của Dennis Bergkamp và Bryan Roy. Sau hơn ba thập kỷ, nhiều thứ đã thay đổi, nhưng câu chuyện lịch sử của Morocco vẫn hiện hữu trong từng chi tiết của cuộc đối đầu này.
Địa điểm diễn ra trận đấu - Monterrey - càng khiến ký ức của người Morocco thêm phần đặc biệt. Đây là nơi đội tuyển có biệt danh "Những chú sư tử Atlas" thi đấu phần lớn chiến dịch World Cup 1986, giải đấu chứng kiến họ trở thành đội tuyển châu Phi đầu tiên vượt qua vòng bảng World Cup.
Vì thế, nhiều người Morocco xem trận gặp Hà Lan là cơ hội để viết tiếp lịch sử, thậm chí là một màn đòi nợ quá khứ. Niềm tin ấy càng có cơ sở sau kỳ tích Morocco đánh bại những tên tuổi lớn như Bỉ, Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha để vào bán kết World Cup 2022 ở Qatar.
Giờ đây, trước mặt họ là một cường quốc bóng đá châu Âu khác. "Thật đáng tiếc khi hai nền bóng đá lớn như vậy lại phải gặp nhau sớm ở vòng loại trực tiếp. Tôi muốn họ đối đầu muộn hơn, khi cả hai có cơ hội thể hiện đầy đủ khả năng trước thế giới", Hassan Bahara, nhà báo kiêm nhà văn người Morocco gốc Hà Lan, chia sẻ.
Đây cũng là cặp đấu duy nhất ở vòng 1/16 World Cup 2026 giữa hai đội cùng giành bảy điểm ở vòng bảng và đều bước vào giải với vị trí trong top 10 bảng xếp hạng FIFA. Với Morocco, đây mới là lần thứ hai họ đối đầu ứng viên vô địch sau trận hòa Brazil 1-1 ở lượt mở màn bảng C.
Nhưng nếu cuộc đối đầu với Brazil chỉ thuần túy là câu chuyện bóng đá, trận gặp Hà Lan lại mang thêm ý nghĩa xã hội và văn hóa.
Từ những con phố Amsterdam đến sân khấu World Cup. Trong thập niên 1960, nhiều người Morocco di cư sang Hà Lan để tìm kiếm cuộc sống tốt đẹp hơn. Hai thế hệ sau, con cháu của họ lại lựa chọn khoác áo Morocco trên sân khấu bóng đá lớn nhất thế giới.
"Bóng đá đường phố mà những đứa trẻ Hà Lan và Morocco từng chơi cùng nhau ở các khu phố Amsterdam, theo một nghĩa nào đó, đã bước ra sân khấu thế giới", Bahara nói. "Câu chuyện phía sau khiến trận đấu này có một tầng ý nghĩa mà sẽ không tồn tại nếu Morocco gặp bất kỳ đối thủ nào khác".
Cuộc đối đầu giữa Morocco và Hà Lan vì thế không chỉ là một trận đấu bóng đá đơn thuần, mà còn là cuộc gặp gỡ giữa hai quốc gia có mối liên hệ sâu sắc về lịch sử và xã hội. Những thành phố như Amsterdam hay The Hague hiện là nơi sinh sống của hàng nghìn người Hà Lan gốc Morocco, khiến màn so tài tại Monterrey hôm nay trở thành một trong những trận đấu giàu cảm xúc nhất tại World Cup.
Trận đấu cũng khơi lại cuộc tranh luận kéo dài nhiều năm về những cầu thủ mang hai quốc tịch - họ sẽ chọn đại diện cho đất nước nơi mình sinh ra hay quê hương của gia đình?
Trong nhiều năm, đội tuyển Hà Lan từng hưởng lợi từ nguồn cầu thủ có gốc Morocco. Những cái tên như Ibrahim Afellay, Khalid Boulahrouz hay Adam Maher từng lựa chọn khoác áo Hà Lan, khiến bóng đá Morocco phải thay đổi cách tiếp cận với những tài năng đặc biệt này.
Morocco sau đó xây dựng một chiến lược dài hạn tại Hà Lan, thành lập hệ thống tuyển trạch và theo dõi sát sao những cầu thủ trẻ sinh ra ở Hà Lan nhưng có nguồn gốc Morocco. Mục tiêu của họ là giúp các tài năng này cân nhắc đầy đủ các lựa chọn trước khi đưa ra quyết định cuối cùng về màu áo đội tuyển.
Chiến lược ấy đã mang lại những kết quả đáng kể. Hakim Ziyech là một trong những người mở đường, trước khi thế hệ tiếp theo gồm Sofyan Amrabat, Noussair Mazraoui và Anass Salah-Eddine trở thành những nhân tố quan trọng của đội tuyển Morocco.
Morocco hiện có ba cầu thủ hiểu rõ nhất câu chuyện ấy. Mazraoui, Amrabat và Salah-Eddine đều sinh ra, lớn lên tại Hà Lan trước khi lựa chọn đại diện cho đội tuyển Morocco ở những thời điểm khác nhau trong sự nghiệp.
Amrabat quyết định khoác áo Morocco từ World Cup U17 năm 2013, Mazraoui ở cấp độ U20, còn Salah-Eddine chọn khoác áo đội tuyển chỉ vài tháng trước Cup châu Phi 2025 diễn ra tại chính Morocco.
Với nhiều tài năng trẻ tiếp tục xuất hiện ở các cấp độ đào tạo, chiến lược tuyển mộ dài hạn của Morocco vẫn đang phát huy hiệu quả. Kế hoạch được gọi là "Afellay Plan", lấy cảm hứng từ trường hợp cựu tiền vệ Barca Ibrahim Afellay, đã trở thành một trong những thành công lớn nhất ngoài sân cỏ của bóng đá Morocco và tạo thêm một lớp ý nghĩa cho cuộc đối đầu với Hà Lan.
"Cảm giác gần giống như một trận derby", Jean-Paul Rison, nhà báo thể thao tại Utrecht, nhận xét. "99% người dân ở đây sẽ hoàn toàn hòa hợp. Điều duy nhất tôi lo ngại là một số người có thể lợi dụng trận đấu này để phục vụ cho những định kiến và sự thù ghét".
Lo ngại căng thẳng ngoài sân cỏ. Bahara hiểu rõ những tranh cãi có thể xuất hiện quanh trận đấu. "Tôi lo rằng một số cơ quan truyền thông cánh hữu như De Telegraaf và những chính trị gia cực hữu như Geert Wilders sẽ cố làm gia tăng căng thẳng", ông bày tỏ.
Theo Bahara, Wilders đã nhanh chóng đăng tải những hình ảnh được tạo bằng trí tuệ nhân tạo trên mạng xã hội nhằm kích động cộng đồng Morocco.
Tuy nhiên, kỳ vọng lớn nhất là khi tiếng còi khai cuộc vang lên tại Monterrey, những tranh luận ngoài sân cỏ sẽ nhường chỗ cho cảm xúc bóng đá, để tạo nên một trận đấu đáng nhớ tại World Cup.
Bởi trong bốn năm qua, Morocco đã chứng minh họ không còn là hiện tượng nhất thời. Đội bóng này vừa vô địch Cup châu Phi, dù hành trình lên ngôi gây ra không ít tranh luận, đồng thời sở hữu hệ thống tuyển trạch hiệu quả cùng chương trình đào tạo trẻ giúp liên tục phát hiện tài năng mới. Một trong số đó là Ayyoub Bouaddi, tiền vệ 18 tuổi gây ấn tượng trong trận gặp Brazil, và nhận sự quan tâm của những "ông lớn" như Arsenal hay Man City.
Morocco không còn e ngại bất kỳ đối thủ nào. Trước Hà Lan, họ bước vào trận đấu với tâm thế của một ứng viên thực sự cho danh hiệu lớn nhất mùa hè.
Tin Gốc: Vnexpress

