Nước mắt đã rơi trên khóe mắt Cristiano Ronaldo, khi hồi còi mãn cuộc trận Bồ Đào Nha gặp Tây Ban Nha vang lên ở phút bù giờ thứ chín. Bàn thắng duy nhất của Mikel Merino (phút 90+1) đã xé toạc giấc mộng World Cup vốn dĩ mong manh của Ronaldo trong lần cuối cùng huyền thoại 41 tuổi sải bước ở sân chơi thế giới.
Ronaldo lại khóc, nhưng cảm giác không còn đau đớn và ấm ức như khi thua Ma Rốc ở tứ kết World Cup 2022. Siêu sao Bồ Đào Nha anh chấp nhận hồi kết của định mệnh, rằng World Cup vĩnh viễn là khoảng trống duy nhất trên bức tranh vĩ đại mà Ronaldo đã vẽ suốt hai thập kỷ để định hình cả một thời đại bóng đá thế giới.
Bồ Đào Nha vẫn thua hệt như bốn năm trước, song đây là thất bại được báo trước và hợp lý. Tây Ban Nha thắng, đơn giản vì “La Roja” mạnh mẽ, đồng đều và quyết tâm hơn.
Đội bóng của HLV Luis de la Fuente chỉ thắng cách biệt một bàn, tuy nhiên, đó là khoảng trời cách biệt về đẳng cấp. Tây Ban Nha kiểm soát thế trận, điềm tĩnh luân chuyển bóng và đủng đỉnh điều tiết cuộc chơi. Đương kim vô địch EURO có thần thái của một đế vương, khi nắm thế trận rất chắc chắn, có thể lựa thời điểm tăng tốc để kết liễu đối thủ. Ngược lại, Bồ Đào Nha dù mang lại cảm giác chỉ còn vài bước chân là bắt kịp Tây Ban Nha, nhưng thực tế khoảng cách lại rất xa. Suốt trận đấu, Ronaldo và đồng đội phải rượt đuổi, nương theo thế trận đối thủ tạo ra, kiệt sức và mắc sai lầm ở thời khắc định mệnh. Bồ Đào Nha đã rất nỗ lực, nhưng như thế là không đủ để xô đổ nền tảng quá chắc chắn cả về đấu pháp lẫn bản lĩnh mà Tây Ban Nha dày công vun đắp.
Ronaldo đã khép lại hai thập kỷ World Cup buồn bã, bằng một trận đấu lý giải tại sao vinh quang luôn lẩn trốn anh. Không phải ngẫu nhiên, báo chí Bồ Đào Nha nhấn mạnh HLV Roberto Martinez đã sai khi cố chấp giữ Ronaldo. Siêu sao mang áo số 7 nhạt nhòa giữa trận địa phòng ngự của Tây Ban Nha. Mọi đường chuyền hướng đến Ronaldo đều bị cắt, mọi hướng di chuyển của trung phong 41 tuổi đều bị tính toán kỹ để ngăn cản.
HLV De La Fuente nói Tây Ban Nha không cần cắt cử riêng ai theo kèm Ronaldo, vì hệ thống của “La Roja” đã quá ưu việt để cô lập đối thủ.
Nhưng Ronaldo có trách nhiệm trong trận thua của Bồ Đào Nha. Anh không thể bứt tốc, rê dắt, sút xa, không có những đường chuyền hay mở bóng sáng tạo, cũng không chạy chỗ hút người để mở không gian cho Pedro Neto hay Joao Felix xâm nhập. Những gì Ronaldo làm được là nhận bóng rồi… chuyền về, thử vung chân tìm kiếm vận may, cùng nỗ lực chạy chỗ trong vô vọng để tìm khe hở giữa hàng thủ đã cô đặc bởi phán đoán vị trí quá tốt của Tây Ban Nha.
Ronaldo “tắt tiếng”, nhưng HLV Martinez cũng không dám rút đội trưởng rời sân, như đã làm ở trận gặp Croatia. Ông giữ Ronaldo ở lại, với hy vọng nhỏ nhoi rằng phép màu sẽ đến.
Song, phép màu không đến, như những gì đã trôi tuột qua trong suốt hai thập kỷ với Ronaldo ở World Cup. Ba bàn thắng vào lưới Tây Ban Nha cách đây tám năm vẫn được nhắc tới, vì đó là dấu ấn hiếm hoi duy nhất của Ronaldo ở World Cup. Khi Lionel Messi, Kylian Mbappe hay thậm chí Erling Haaland thiết lập kỷ lục mỗi ngày, mỗi giờ, người ta phải mở Google để tra cứu thành tựu của Ronaldo từ một thập kỷ trước, như nỗi an ủi cho thực tại trống vắng của anh cùng Bồ Đào Nha.
Chẳng ai có thể phủ nhận, Cristiano Ronaldo là huyền thoại đương đại của bóng đá thế giới. Anh đã có tất cả, từ Quả bóng vàng, Chiếc giày vàng, Champions League cùng hàng loạt thành tựu. Ronaldo lập kỷ lục 6 lần dự World Cup và đã đến gần mốc 1.000 bàn thắng.
Nhưng, World Cup không thuộc về Ronaldo. 6 lần bước đến VCK thế giới là biểu tượng của một “cây trường sinh”, dù vậy, cũng là sự phụ thuộc cố chấp và vô lý. Bồ Đào Nha không dám “buông” Ronaldo, và Ronaldo cũng không muốn từ bỏ vinh quang đến những giây cuối cùng. Dẫu đôi bên biết rằng cái kết sẽ không có hậu nếu cứ bám víu vào sự thiếu tương hợp.
Ronaldo có thể tốt hơn nếu đá cho một đội tuyển đồng lòng và đẳng cấp hơn Bồ Đào Nha. Hoặc, Bồ Đào Nha sẽ mạnh hơn với một tiền đạo trẻ khỏe, giàu sức chiến đấu hơn Ronaldo ở tuổi 41. Suy cho cùng, đó cũng chỉ là… nếu.
Người Nhật có câu, một chiếc cốc bị sứt mẻ đôi khi là chiếc cốc giá trị nhất. Chính sự không hoàn hảo mới tạo ra cảm giác gần gũi, đời thường và đáng trân trọng. Sự nghiệp Ronaldo có thể không hoàn mỹ, nhưng không thể phủ nhận, anh để lại gia tài đồ sộ cho bóng đá thế giới. Mội huyền thoại đích thực, dù có thiếu vắng bước chân trên đường lên đỉnh World Cup.
Gary Lineker, cựu danh thủ người Anh, đã nói rằng: "Bóng đá là trò chơi đơn giản, 22 người đuổi theo một quả bóng, và cuối cùng người Đức luôn chiến thắng". Câu nói đó cho thấy "Cỗ xe tăng" từng là biểu tượng, hình mẫu của giới túc cầu. Thế nhưng suốt gần 1 thập niên qua, hình ảnh ấy đã phai nhạt đáng kể. Từ đỉnh cao World Cup 2014 tại Brazil, đội tuyển Đức bắt đầu tụt dốc. Năm 2018, họ gây sốc khi bị loại ngay vòng bảng sau thất bại trước Hàn Quốc. 4 năm sau tại Qatar, kịch bản tương tự lặp lại khi trận thua Nhật Bản khiến tuyển Đức một lần nữa phải xách va li về nước sớm. Hai kỳ World Cup liên tiếp bị loại từ vòng bảng là điều gần như không thể tưởng tượng với một thế lực từng được xem là chuẩn mực của bóng đá.
Khủng hoảng không chỉ nằm ở kết quả. Người Đức đánh mất bản sắc. Họ không còn sự lạnh lùng, thực dụng và ổn định từng giúp mình thống trị các giải đấu lớn. Những vấn đề về tâm lý, cấu trúc đội hình và sự chuyển giao thế hệ khiến Mannschaft trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Chính vì thế sự xuất hiện của HLV Julian Nagelsmann được xem là bước ngoặt. Nhà cầm quân trẻ tuổi không lập tức biến Đức thành ứng viên vô địch, mà giúp đội tuyển tìm lại sự đoàn kết và niềm tin đã mất. Giám đốc thể thao Rudi Voller từng nhấn mạnh rằng Nagelsmann đang xây dựng lại tinh thần tập thể, thứ từng là nền tảng thành công lớn nhất của bóng đá Đức.
Những kết quả gần đây cũng mang đến tín hiệu tích cực. Đội tuyển Đức vượt qua vòng loại World Cup tương đối thuyết phục (giành ngôi nhất bảng A) và vừa thắng Thụy Sĩ, Ghana lẫn Phần Lan trong các trận giao hữu chuẩn bị cho giải đấu. Chiến thắng 4-0 trước Phần Lan đặc biệt gây chú ý khi hàng công chơi bùng nổ với Deniz Undav, Florian Wirtz và Jamal Musiala cùng ghi dấu ấn.
Nếu nhìn vào tương quan lực lượng hiện nay, rất khó để xếp đội tuyển Đức ngang hàng với những ứng viên hàng đầu như Argentina, Pháp hay Tây Ban Nha. Tuy nhiên, điều đó không đồng nghĩa họ yếu hơn quá nhiều. Điểm đáng chú ý nhất của tuyển Đức lúc này nằm ở sự cân bằng giữa kinh nghiệm và sức trẻ. Joshua Kimmich vẫn là thủ lĩnh về chuyên môn lẫn tinh thần. Antonio Rudiger tiếp tục đóng vai trò chốt chặn quan trọng nơi hàng thủ. Trong khung gỗ, Manuel Neuer bất ngờ trở lại đội tuyển và mang theo kinh nghiệm của một nhà vô địch World Cup.
Quan trọng hơn, Đức đang sở hữu một trong những thế hệ cầu thủ tấn công trẻ giàu tiềm năng nhất thế giới. Jamal Musiala có thể là mẫu cầu thủ tạo đột biến tốt bậc nhất giải đấu. Florian Wirtz ngày càng hoàn thiện về khả năng kiến tạo lẫn ghi bàn. Bên cạnh đó là Kai Havertz, Leroy Sane, Deniz Undav hay Nick Woltemade, những cái tên mang đến nhiều phương án tiếp cận khung thành khác nhau. Họ có nhiều nguồn cung cấp bàn thắng, nhiều cầu thủ có thể tạo đột biến và linh hoạt trong cách triển khai lối chơi.
Dĩ nhiên vẫn tồn tại những dấu hỏi. Hàng phòng ngự chưa hoàn toàn đạt độ ổn định tuyệt đối. Một số nhân tố trẻ vẫn thiếu trải nghiệm ở sân khấu World Cup. Hãng tin Al Jazeera cũng nhận định rằng chất lượng đội hình Đức vẫn cần được kiểm chứng trước áp lực thực sự. Nhưng có lẽ đây lại là lợi thế của Mannschaft, họ bước vào World Cup 2026 với vị thế thấp hơn thường lệ, ít chịu sức ép hơn so với những giai đoạn được xem là ứng viên vô địch; đôi khi điều đó lại mở ra cơ hội lớn. Đội tuyển Đức có thể không phải đội tuyển mạnh nhất thế giới vào lúc này, nhưng với một thế hệ tài năng đang bước vào độ chín, cùng một HLV giàu ý tưởng như Nagelsmann, "Cỗ xe tăng" vẫn sở hữu đủ năng lực để khiến bất cứ ai coi thường họ phải trả giá.
U.19 Việt Nam bước vào lượt trận thứ hai bảng A giải U.19 Đông Nam Á 2026, diễn ra lúc 16 giờ hôm nay (4.6) tại Indonesia.
Sau lượt trận đầu tiên, U.19 Việt Nam và U.19 Indonesia cùng song hành trên ngôi đầu với 3 điểm và hiệu số +3. Thầy trò HLV Yutaka Ikeuchi thắng 3-0 trước U.19 Timor Leste nhờ cú hat-trick của Công Hậu, trong khi U.19 Indonesia cũng hạ U.19 Myanmar với tỷ số tương tự.
Trong chiến thắng đậm trước U.19 Timor Leste, nhưng học trò HLV Yukata Ikeuchi đã bộc lộ cả ưu lẫn nhược điểm.
Trước tiên, điều đáng khen của U.19 Việt là lối chơi tấn công tinh gọn, tập trung vào chất lượng đường chuyền hơn là số lượng. Các cầu thủ có nhiều đường chuyền trực diện, xuyên tuyến, đủ sức tạo nguy hiểm chỉ sau 3, 4 nhịp chạm bóng. Tốc độ triển khai bóng và cường độ pressing đã giúp đội áp đảo toàn diện trước đối thủ "đổ bê tông".
Còn về nhược điểm, U.19 Việt Nam vẫn chưa chắt chiu tốt cơ hội. Ngoài 3 bàn thắng của Công Hậu, đội bóng của HLV Ikeuchi còn tạo ra rất nhiều tình huống nguy hiểm, trong đó có tình huống chạm bóng chỉ còn cách cầu môn vài mét của Duy Khang, song vẫn không thành bàn.
So với Timor Leste, bóng đá trẻ Myanmar đáng gờm hơn. Dù thua 0-3 trước U.19 Indonesia trong ngày ra quân, nhưng U.19 Myanmar đã chống trả kiên cường khi tranh chấp rát, pressing liên tục trên toàn mặt sân.
U.19 Việt Nam cần chuẩn bị nền tảng thể lực tốt để "cày ải" dưới nắng nóng, vốn U.19 Myanmar quen thuộc hơn do tập luyện, thi đấu quanh năm dưới điều kiện thời tiết này. Nhiều khả năng tạo ra thế trận áp đảo, nhưng chỉ khi chắt chiu tốt cơ hội, U.19 Việt Nam mới có cơ hội lấy trọn 3 điểm để gây áp lực lên U.19 Indonesia (đội thi đấu sau, lúc 20 giờ cùng ngày) và tiến gần hơn vòng bán kết.
Theo tìm hiểu của Báo Thanh Niên, cựu HLV Philippe Troussier có thể trở lại Việt Nam trong thời gian tới.
Tuy nhiên, thay vì huấn luyện một đội chuyên nghiệp, chiến lược gia người Pháp nhiều khả năng làm việc ở một trung tâm đào tạo bóng đá trẻ, tiếp tục công việc dìu dắt bóng đá trẻ như ông từng đảm nhiệm trong thời gian ở Trung tâm PVF trước đây.
HLV Troussier làm việc ở Trung tâm PVF giai đoạn 2018 - 2021, trong đó giai đoạn 2019 - 2020, ông kiêm cương vị HLV trưởng U.20 Việt Nam. Thành công lớn nhất của ông Troussier khi nắm đội U.20 Việt Nam là giành trận hòa 0-0 với U.20 Nhật Bản, qua đó đoạt vé đến vòng chung kết U.20 châu Á 2021. Song, đáng tiếc là dịch bệnh khiến giải đấu bị hủy.
Sau khi HLV Park Hang-seo nói lời chia tay, HLV Troussier cũng bén duyên với bóng đá Việt Nam vào tháng 2.2023, với bản hợp đồng 3,5 năm cùng Liên đoàn Bóng đá Việt Nam. Ông Troussier nắm quyền ở cả đội tuyển quốc gia và U.23 Việt Nam. Giai đoạn đầu, ông giúp U.23 Việt Nam đoạt HCĐ SEA Games 32 và vé dự VCK U.23 châu Á 2024. Đội tuyển Việt Nam của HLV Troussier cũng khởi đầu tốt với 3 trận giao hữu toàn thắng trước đội Hồng Kông (1-0), Syria (1-0) và Palestine (2-0).
Thế nhưng, tình hình xấu đi với HLV Troussier từ tháng 10.2023, khi đội tuyển Việt Nam toàn thua Trung Quốc (0-2), Uzbekistan (0-2) và Hàn Quốc (0-6) ở loạt trận giao hữu quốc tế. Kế đến, thất bại tại vòng bảng Asian Cup 2023 với 3 trận toàn thua, cùng cú đúp thua trận trước Indonesia ở vòng loại World Cup 2026 (tháng 3.2024) đã khiến ông Troussier mất ghế.
Giai đoạn 6 tháng cuối HLV Troussier nắm quyền, đội tuyển Việt Nam thua liền 7 trận, rơi khỏi tốp 100 FIFA lần đầu sau 4 năm.
Sau khi rời Việt Nam vào tháng 3.2024, ông Troussier trở về Pháp, không huấn luyện thêm bất cứ đội bóng chuyên nghiệp nào suốt 2 năm qua.
Dù thất bại, HLV Troussier vẫn phần nào để lại dấu ấn khi trọng dụng các cầu thủ trẻ, mà nhiều "ngọc thô" trong số này như Nguyễn Thanh Nhàn, Nguyễn Thái Sơn, Nguyễn Đình Bắc... đã góp dấu giày đậm nét vào hành trình vô địch U.23 Đông Nam Á 2025, SEA Games 33 và đoạt hạng ba U.23 châu Á 2026.
Chính sự chỉn chu của ông Troussier trong việc chỉnh nắn tư duy chơi bóng, kỹ thuật nhận bóng, đỡ bước một, định hướng vị trí... đã góp phần tạo nên thế hệ U.23 Việt Nam chơi bóng hiện đại và toàn diện.
Vậy nên, dù không thành công ở đội tuyển Việt Nam, nhưng ông Troussier vẫn đáng được ghi nhận ở khâu đào tạo con người, khi rèn giũa cho cầu thủ tư duy nền tảng nhằm phát triển bản thân.
Trợ lý ngôn ngữ Hoàng Xuân Bách, người từng gắn bó với HLV Troussier tại PVF và đội tuyển Việt Nam, đã nói lời chia tay CLB Bắc Ninh (đội đang đá giải hạng nhất). Có thể Xuân Bách sẽ đồng hành cùng ông Troussier trong vai trò mới.