Hơn 4 năm trước, tôi quyết định ly hôn sau khi phát hiện chồng mình có qua lại với “gái bán hoa” trong thời gian tôi đang ở cữ. Chồng tôi van xin, bảo mình lỡ trót dại lúc bí bách. Cả nhà chồng cũng khuyên tôi bỏ qua cho chồng với lý do đó là “nhu cầu sinh lý của đàn ông lúc vợ sinh nở”.
Ai cũng nói tôi nên thông cảm và hiểu cho chồng. Không ai đặt mình vào vị trí của tôi, một người phụ nữ vừa đi qua 9 tháng 10 ngày mang thai vất vả, vừa trải qua một ngày một đêm đớn đau chuyển dạ nhưng phải sinh mổ vì không thể sinh thường. Vết thương ở bụng tôi chỉ vừa mới kịp lành và những đêm đau phát sốt vì tắc tia sữa vẫn chưa dừng lại. Còn chồng thì chỉ muốn thỏa mãn dục vọng cá nhân.
Chỉ có mẹ không khuyên tôi tha thứ. Một lần, nhìn tôi vừa cho con bú vừa khóc, mẹ nói: “Nếu không tha thứ được thì bỏ đi, về nhà với bố mẹ và em. Cuộc đời còn dài lắm…”. Và thế là, tôi xếp dọn quần áo, ôm con về nhà bố mẹ, nói cần thời gian để lòng mình tĩnh lại. Hai tháng sau đó, tôi đưa đơn ly hôn, làm mẹ đơn thân ở tuổi 25.
Nhiều người cho rằng, chuyện đàn ông “đi gái” không nghiêm trọng bằng đàn ông ngoại tình, nhất lại là thời gian vợ mang thai, ở cữ càng có thể thông cảm. Tôi tin, đó chỉ là suy nghĩ của những người ngoài cuộc, và người phải chịu nỗi đau đó không phải là bản thân họ.
Thấm thoắt, 4 năm đã trôi qua. Con gái đã 4 tuổi và chồng cũ vẫn còn mong tái hợp. Nhưng tôi đối với anh ấy, tình cảm đã không còn. Tôi cũng không muốn đi lại con đường đã khiến chân mình bị gai đâm chảy máu.
Một năm trước, tôi quen Tùng. Anh hơn tôi 1 tuổi, đẹp trai, con nhà nòi kinh doanh, gia đình giàu có. Tuy nhiên, tính anh cởi mở, chân thành, không giống những chàng trai giàu có tôi từng có dịp gặp.
Chính vì những ưu điểm này, dù anh đối với tôi rất tốt, tôi vẫn không nghĩ anh có ý định nghiêm túc lâu dài gì với một bà mẹ đơn thân như tôi. Cho đến khi anh ngỏ lời, tôi vẫn cho rằng anh đang ngộ nhận.
Nếu hỏi, tôi có thích Tùng không? Tôi sẽ không ngại ngần mà trả lời “có”. Và nếu có một người đàn ông như anh yêu thương đúng là một giấc mơ. Nhưng giữa giấc mơ và hiện thực là khoảng cách không dễ gì xóa bỏ.
Tôi đã qua tuổi mộng mơ để tin vào chuyện hoàng tử và Lọ Lem rồi. Huống hồ, tôi còn là một người từng đổ vỡ, đã có con, chẳng bằng nàng Lọ Lem còn thanh xuân không vướng bận. Nếu anh có chút cảm tình với tôi thì tôi hiểu được, còn nếu nói yêu và muốn tiến tới hôn nhân thì tôi sợ đó chỉ là sự nông nổi nhất thời.
Tùng không để ý nhiều đến lời từ chối của tôi. Anh nói, nếu tôi cần thời gian, anh có thể đợi. Nếu tôi muốn thử thách tình yêu của anh, anh sẵn lòng chờ. Nếu tôi biết anh có nhiều lựa chọn nhưng vẫn chọn tôi, thì vì tôi là người anh muốn chọn. Chỉ cần kết quả hai đứa đến được với nhau, những chuyện khác đều không quan trọng.
Tùng càng cố đến gần, tôi càng kiếm cớ tránh ra. Có thể anh yêu tôi thật lòng, nhưng yêu là chuyện của hai người, còn kết hôn là chuyện của 2 gia đình. Gia đình anh giàu có thế nào, bố mẹ anh quyền thế ra sao, tôi đã biết.
Anh ưu tú là thế, lại là con trai duy nhất trong nhà, liệu bố mẹ anh có thể đón nhận một nàng dâu như tôi không? Nếu tôi là bố mẹ anh, tôi sẽ phản đối.
Nghĩ vậy, tôi quyết chấm dứt mọi chuyện lạnh lùng hơn. Nếu càng dây dưa, càng lún sâu vào đoạn tình cảm này, cả tôi và anh đều khổ. Hơn nữa, tôi biết mình là ai, anh là ai, cũng không muốn mơ tưởng “trèo cao” để rồi “ngã đau” như nhiều cuộc tình đã thấy.
Tôi tránh mặt Tùng, không trả lời các cuộc gọi, tin nhắn. Tôi biết, chỉ cần xa mặt thì sẽ cách lòng. Dù sao thì anh cũng không cần lãng phí thời gian vì một bà mẹ đơn thân như tôi.
Một đêm, tôi chuẩn bị đi ngủ thì điện thoại báo có cuộc gọi đến. Nhìn số điện thoại lạ trên màn hình, lại nhìn đồng hồ đã khuya, tôi định tắt đi nhưng tay lại vô tình chạm phải phím trả lời.
Đầu dây bên kia là giọng một phụ nữ: “Xin lỗi vì làm phiền cháu vào giờ này. Cháu nói chuyện với bác một chút được không?”.
Người phụ nữ giới thiệu là mẹ Tùng, bảo rằng có nghe Tùng nói về chuyện tình cảm của 2 đứa. Giọng bác ấy nhẹ nhàng, nhưng rất rõ ràng. Bác ấy nói định không xen vào chuyện của chúng tôi. Nhưng mấy hôm nay thấy Tùng buồn, bác không đành lòng.
Tùng đã kể cho bác ấy nghe lý do vì sao tôi không đón nhận tình cảm của anh. Và bác ấy hiểu, một người đã chịu tổn thương như tôi có lý do để hoài nghi, lo ngại. Giống như con chim đã trúng đạn một lần, một làn gió rung cây cũng sợ.
Rồi bác bảo tôi: “Nếu cháu cứ e sợ quá khứ, lo sợ tương lai, thì hiện tại này sao có thể hạnh phúc? Về phần bác, chỉ cần là người con trai bác yêu thương, bác sẽ hoàn toàn ủng hộ. Dù sao thì cha mẹ cũng không thể sống thay cuộc đời con mình được, phải không?
Tùng đối với cháu là thật lòng nên cháu cũng hãy mạnh dạn mở lòng. Bác chưa từng thấy nó nghiêm túc với mối quan hệ nào như vậy. Vì thế, bác gọi cuộc điện thoại này cho cháu không chỉ với tư cách là mẹ của Tùng mà là của một người phụ nữ cũng từng đổ vỡ và tổn thương. Bố của Tùng cũng là chồng thứ 2 của bác”.
Bác ấy nói một mạch như vậy, không để tôi kịp nghĩ, cũng chẳng kịp nói lời nào. Điện thoại đã ngắt kết nối, tôi vẫn đứng lặng, nước mắt rơi tự bao giờ.
Lấy chồng sớm, rồi lại sớm vỡ mộng trong hôn nhân, tôi nhủ bản thân mình phải thật mạnh mẽ. Nhưng hôm nay, kể từ sau khi ly hôn chồng, tôi mới lại khóc. Khóc không phải vì đau khổ, mà là vì cảm nhận trái tim yếu mềm của mình đang được thấu hiểu, được bao dung, vỗ về. Khóc vì sự bao dung, dịu dàng của một người phụ nữ mà tôi từng nghĩ sẽ là bức tường rào không chấp nhận tôi.
Khi tôi viết lại câu chuyện này, tôi đã gọi người ấy là mẹ, mẹ chồng sắp cưới của tôi.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi 32 tuổi, làm giáo viên ở một trường huyện. Nghề giáo ở quê cũng chỉ đủ ăn. Tôi từng nghĩ mình học hành đàng hoàng, có nghề ổn định thì lấy vợ không khó. Nhưng tôi nhầm.
Bây giờ con gái nhìn đàn ông trước hết bằng phương tiện anh ta đi. Một cô giáo cùng trường từng nói nửa đùa nửa thật: “Đàn ông ngoài 30 mà chưa có ô tô thì khó lấy vợ lắm thầy ạ”. Tôi cười, nhưng lòng nhói như bị kim châm.
Tôi từng quen một cô làm kế toán trên thị trấn. Cô ấy cũng hiền. Những buổi đầu ngồi sau xe tôi, cô còn vui vẻ ôm nhẹ eo. Nhưng rồi một hôm trời mưa, nước tạt ướt cả chiếc váy đẹp. Tôi ngại ngùng, cô ấy thì im lặng.
Một tháng sau, cô chủ động chia tay. Lý do cô ấy đưa ra là thấy không hợp. Nhưng chỉ không lâu sau, tôi tận mắt thấy cô ấy cùng với một người đàn ông đứng tuổi bước xuống từ một chiếc ô tô vào tiệm cà phê. Tôi hiểu. Cái thời này, tình yêu cũng cần mui che nắng mưa.
Bố tôi có 4 tỉ đồng gửi ngân hàng. Đó là số tiền ông bán một mảnh đất rộng khi giá đất ở thời điểm cao nhất. Người làng luôn nói ở quê mà có 4 tỉ đồng gửi ngân hàng là đại gia rồi. Chỉ có điều, con trai ông vẫn đi chiếc xe máy cũ bạc màu như một anh sinh viên mới ra trường.
Tôi nói bố cho tôi vay tiền mua ô tô. Chỉ cần xe cũ cũng được. Với đồng lương giáo viên của tôi, trả góp 10 năm cũng xong. Nhưng bố lắc đầu. Ông nói: “Không cần”. Tôi hỏi vì sao? Ông bảo: “Đàn bà yêu vì cái xe thì cưới về cũng khổ”.
Tôi nổi nóng. Tôi bảo thời của bố khác, thời nay khác. Ngày xưa bố đi bộ vẫn cưới được mẹ. Còn bây giờ không có ô tô thì người ta coi như thất bại. Bố im lặng rất lâu rồi chỉ nói: “Nếu con phải mượn cái xe để người ta yêu mình, thì tình yêu ấy có đáng không?”.
Câu nói ấy khiến tôi bực hơn. Người già bao giờ cũng thích nói đạo lí. Họ sống trong thời nghèo khó nên nghĩ chỉ cần tử tế là đủ. Nhưng họ đâu hiểu bây giờ người ta yêu nhau bằng cả áp lực vật chất. Ra mắt nhà gái mà đi xe máy, nhiều khi còn chưa kịp nói chuyện đã bị đánh giá rồi.
Từ hôm ấy, tôi ít nói chuyện với bố. Tôi đi dạy về là vào phòng. Bố vẫn sống như mọi ngày: Sáng tưới cây, chiều đánh cờ, tối xem thời sự. Cái dáng bình thản của ông khiến tôi càng khó chịu. Tôi nghĩ ông keo kiệt, có 4 tỉ đồng gửi ngân hàng mà để con trai 30 tuổi vẫn lủi thủi một mình.
Ở làng tôi bây giờ, đám cưới giống một cuộc trình diễn. Người ta khoe xe cưới, khoe vàng, khoe nhà cửa. Có đứa học còn không hết cấp ba mà nhờ bố mẹ cho chiếc ô tô đã cưới được cô vợ xinh đẹp. Còn tôi, mang danh thầy giáo trường huyện, tối về ăn cơm với bố già rồi ngủ một mình.
Một hôm, tôi đi xem mắt theo lời mai mối của dì họ. Nhà cô gái khá giả. Lúc tôi dựng xe trước cổng, tôi thấy ánh mắt mẹ cô ấy lướt qua chiếc xe máy của tôi nhanh như người ta nhìn một món hàng giảm giá. Bữa cơm hôm ấy nhạt hơn nước ốc. Tôi biết mình bị loại từ lúc bước xuống xe rồi.
Tối về, tôi cáu với bố. Tôi nói: “Con không hiểu bố giữ tiền làm gì? Sau này chết cũng mang theo được đâu”. Bố đang ăn cơm thì dừng đũa. Ông nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt buồn đến mức tôi bỗng thấy mình giống đứa trẻ hỗn láo.
Ông chậm rãi kể ngày xưa quen mẹ tôi. Khi ấy ông chỉ là anh công nhân sửa máy. Tài sản lớn nhất là chiếc xe đạp cọc cạch. Muốn gặp người yêu phải đạp gần 20 cây số. Có hôm trời mưa, ngã xuống ruộng vẫn cười. Mẹ tôi chưa bao giờ hỏi ông có bao nhiêu tiền?
Rồi ông nhìn tôi: “Bố không tiếc tiền với con. Nhưng bố sợ con quen dùng tiền để đổi lấy tình cảm. Đời đàn ông một khi đã nghĩ phải khoác lên mình thứ gì đó mới được yêu, thì sẽ sống mệt lắm”.
Nhưng tôi vẫn phân vân. Bởi ngoài kia, biết bao cuộc hôn nhân bắt đầu bằng điều kiện vật chất. Người ta có thể nói yêu sự tử tế, nhưng khi chọn chồng, họ vẫn thích người đàn ông thành đạt hơn, có điều kiện kinh tế hơn. Nếu có thể dùng tiền mà mua được hạnh phúc thì có gì là không tốt?
V.Q
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tôi chưa từng nghĩ câu nói rất bình thường lại có thể khiến gia đình rơi vào bầu không khí nặng nề suốt nhiều tuần.
"Hay là anh triệt sản đi", tôi nói câu đó sau khi vừa đặt đứa con nhỏ xuống giường ngủ. Chồng tôi đặt ngay chiếc điện thoại xuống, nhìn tôi vài giây rồi hỏi lại: "Em nói nghiêm túc đấy à?". Tôi gật đầu.
Chúng tôi đã có 2 con. Lần sinh thứ 2 tôi bị băng huyết, sức khỏe giảm sút rõ rệt. Bác sĩ cũng khuyên không nên mang thai thêm. Suốt gần 10 năm chung sống, gần như mọi biện pháp tránh thai đều do tôi “gánh”.
Có đợt tôi uống thuốc tránh thai hằng ngày, người thay đổi nội tiết, tăng cân, nổi mụn. Đổi sang đặt vòng thì rong kinh kéo dài, đau bụng triền miên. Sau đó, chồng chuyển sang dùng bao cao su nhưng anh thường than phiền bất tiện, nhiều lần "quên" chuẩn bị.
Tôi bắt đầu thấy bất công. Nếu cả hai đều thống nhất không sinh thêm con, tại sao chỉ mình tôi phải trả giá bằng sức khỏe? Tôi tìm hiểu rất nhiều tài liệu và biết triệt sản nam là thủ thuật khá đơn giản, thời gian thực hiện ngắn, khả năng hồi phục nhanh và không ảnh hưởng đến khả năng sinh hoạt tình dục như nhiều người vẫn lầm tưởng. Tôi thấy đó là đề nghị hợp lý.
Nhưng với chồng tôi thì không. Anh gạt phăng ngay. "Đàn ông ai lại đi làm chuyện đó. Lỡ sau này có vấn đề thì sao?". Tôi cố giải thích. Anh càng khó chịu. Cuộc nói chuyện kết thúc bằng tiếng đóng cửa phòng ngủ.
Những ngày sau, chiến tranh lạnh bắt đầu. Anh ít nói chuyện với tôi. Tôi cũng không muốn mở lời trước. Mọi thứ chỉ thực sự bùng nổ khi mẹ chồng vô tình biết chuyện. Bà gọi điện cho tôi nói: "Con định làm tuyệt đường con trai của mẹ à? Đàn ông mà triệt sản thì còn ra thể thống gì".
Tôi cố giải thích rằng chúng tôi đã đủ con, đây chỉ là biện pháp tránh thai. Nhưng bà không nghe. Đến cuối tuần, cả nhà ăn cơm, câu chuyện ấy bị mang ra giữa mâm.
Bố chồng bảo chưa từng nghe người vợ nào lại bắt chồng đi triệt sản. Em chồng thì cười, bảo tôi "đọc mạng nhiều quá". Ngay cả mẹ tôi cũng nhắn riêng, khuyên thôi thì phụ nữ chịu thiệt một chút cho yên cửa yên nhà.
Tôi bất ngờ vì gần như không một ai hỏi suốt nhiều năm qua tôi đã phải chịu đựng những gì. Không ai hỏi những lần tôi đau bụng vì đặt vòng. Không ai hỏi những tháng ngày tôi uống thuốc đến rối loạn nội tiết.
Cũng chẳng ai hỏi cảm giác lo sợ mỗi lần trễ kinh dù bác sĩ đã khuyến cáo không nên mang thai nữa. Điều mọi người quan tâm chỉ là việc một người đàn ông đi triệt sản sẽ bị đánh giá ra sao. Tôi và chồng bắt đầu cãi nhau nhiều hơn.
Anh nói tôi ích kỷ vì chỉ nghĩ đến bản thân. Tôi hỏi ngược lại, chẳng lẽ suốt bao năm nay chỉ mình tôi phải hy sinh mới là điều đương nhiên? Anh bảo nếu tôi không muốn sinh nữa thì tôi đi triệt sản. Tôi chết lặng.
Người vừa trải qua 2 lần sinh nở, từng đối mặt biến chứng sau sinh lại tiếp tục phải là người lên bàn thủ thuật, chỉ vì chồng sợ đụng đến "bản lĩnh đàn ông". Có hôm cãi nhau, anh lại bỏ sang phòng khách ngủ.
Điều khiến tôi buồn nhất không phải chuyện ai sẽ là người thực hiện triệt sản. Mà là việc sức khỏe của người phụ nữ dường như luôn được mặc định phải hy sinh sau hôn nhân. Còn khi người đàn ông được đề nghị chia sẻ trách nhiệm, câu chuyện lập tức trở thành vấn đề sĩ diện, danh dự và cả thể diện của gia đình.
Đến hôm nay, chúng tôi vẫn chưa tìm được tiếng nói chung. Mỗi lần nhắc đến 2 chữ "triệt sản", không khí trong nhà lại đặc quánh. Bạn bè thì chia làm hai phe. Có người nói tôi thực tế, vì tránh thai là trách nhiệm của cả hai.
Người khác lại cho rằng tôi đang ép chồng làm điều anh ấy không mong muốn, rằng quyền quyết định cơ thể phải được tôn trọng, dù đó là đàn ông hay phụ nữ. Tôi không biết mình đúng hay sai. Tôi chỉ biết rằng, từ một mong muốn san sẻ trách nhiệm trong hôn nhân, gia đình tôi đã rơi vào một cuộc "nội chiến" chưa thấy hồi kết.
Và có lẽ, cuộc tranh cãi ấy không chỉ diễn ra trong căn nhà của tôi?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Những năm gần đây, tình hình khí hậu, thời tiết tại khu vực Nam Bộ nói chung và TP HCM nói riêng có nhiều diễn biến bất thường do tác động của biến đổi khí hậu.
Các hiện tượng mưa lớn trái mùa, ngập lụt kéo dài tại khu vực thượng lưu và các vùng lân cận Thành phố, cùng với nguy cơ xâm nhập mặn ngày càng gia tăng trên lưu vực sông Sài Gòn và sông Đồng Nai, đã và đang tác động trực tiếp đến chế độ dòng chảy cũng như chất lượng nguồn nước thô phục vụ cấp nước sinh hoạt.
Hệ thống cấp nước hiện nay chưa đảm bảo khả năng điều tiết toàn diện khi xảy ra sự cố tại các nhà máy nước mặt hoặc tuyến ống truyền tải chính. Nhiều nhà máy đã vận hành trên 80% công suất, trong khi các tuyến ống trọng điểm chưa hoàn thiện do vướng giải phóng mặt bằng, hạn chế khả năng san sẻ nguồn.
Việc giảm khai thác nước ngầm cũng làm tăng áp lực lên hệ thống nước mặt, nhất là tại các khu vực cuối nguồn và đô thị hóa nhanh. Đồng thời, Nhà máy nước Bình An đang bảo trì, dự kiến hoạt động lại vào cuối Quý I/2026, khiến khả năng dự phòng nguồn nước ngắn hạn bị hạn chế.
Trước tình hình đó, Sawaco tập trung đảm bảo cấp nước ổn định, liên tục, duy trì chất lượng, áp lực và lưu lượng; đồng thời tăng cường xử lý sự cố, ưu tiên khu vực áp lực yếu. Công tác dự báo nhu cầu trong dịp lễ, Tết và mùa khô cũng được chú trọng để tối ưu vận hành hệ thống.
Để hiện thực hóa các mục tiêu đã đề ra, Tổng Công ty triển khai đồng bộ nhiều nhóm giải pháp từ nguồn, nhà máy đến mạng lưới phân phối và công tác ứng phó sự cố.
Tất cả các nhà máy và trạm cấp nước trên địa bàn Thành phố như cụm Nhà máy nước Thủ Đức, cụm Nhà máy nước Tân Hiệp, Nhà máy nước ngầm Tân Phú… luôn sẵn sàng vận hành tối đa theo điều độ.
Tổng Công ty đồng thời phối hợp chặt chẽ với ngành điện lực để bảo đảm nguồn điện ổn định, liên tục; tăng cường phối hợp với các đơn vị quản lý hồ Dầu Tiếng, hồ Trị An nhằm kiểm soát chất lượng nguồn nước thô đầu vào.
Chất lượng nước sau xử lý được kiểm soát nghiêm ngặt, bảo đảm đáp ứng quy chuẩn kỹ thuật quốc gia QCVN 01-1:2024/BYT của Bộ Y tế. Các nhà máy chủ động chuẩn bị đầy đủ vật tư, hóa chất, thiết bị dự phòng; thực hiện bảo trì, bảo dưỡng định kỳ để sẵn sàng ứng phó khi xảy ra sự cố, đặc biệt tại các trạm bơm, nhà máy xử lý và tuyến ống truyền tải chính.
Trước nguy cơ xâm nhập mặn và tác động của biến đổi khí hậu, Tổng Công ty xây dựng các kịch bản điều phối công suất giữa các nhà máy, sẵn sàng vận hành các trạm cấp nước dự phòng theo kế hoạch cấp nước an toàn. Các giải pháp cấp nước tạm thời như xe bồn, túi nước được chuẩn bị để phục vụ các khu vực trọng yếu khi cần thiết.
Ở cấp độ mạng lưới, các đơn vị quản lý chủ động rà soát hiện trạng, xây dựng phương án điều phối nhằm tăng áp lực và lưu lượng cho các khu vực nước yếu, đặc biệt là khu vực cuối nguồn. Các biện pháp như điều tiết van, đấu nối tăng áp, kiểm tra và sửa chữa kịp thời hệ thống van, đồng hồ tổng, trụ cứu hỏa được triển khai đồng bộ.
Công tác phối hợp với lực lượng phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ được duy trì thường xuyên để bảo đảm các trụ cứu hỏa luôn trong trạng thái sẵn sàng.
Bên cạnh đó, việc súc xả mạng lưới định kỳ và đột xuất được thực hiện nhằm bảo đảm chất lượng nước sinh hoạt. Công tác tuần tra, bảo vệ các tuyến ống nước thô và ống truyền tải nước sạch được tăng cường; phối hợp với chính quyền địa phương xử lý tình trạng lấn chiếm hành lang an toàn tuyến ống, bảo đảm vận hành an toàn, liên tục.
Các trạm cấp nước dự phòng cũng được vận hành thử, bảo trì định kỳ để sẵn sàng đưa vào hoạt động khi cần thiết.
Trong trường hợp xảy ra sự cố, Sawaco kích hoạt ngay các phương án ứng phó theo từng cấp độ, phân công rõ trách nhiệm và tăng cường điều phối giữa Tổng Công ty với các đơn vị trực thuộc.
Nguồn nhân lực, vật tư, phương tiện và thiết bị sửa chữa luôn trong trạng thái sẵn sàng để xử lý nhanh các sự cố rò rỉ, xì bể, đặc biệt trên các tuyến ống truyền tải chính. Các phương án cấp nước bằng xe bồn tới bệnh viện, trường học và khu dân cư trọng điểm cũng được chuẩn bị nhằm bảo đảm nhu cầu sinh hoạt tối thiểu của người dân.
Với sự chuẩn bị chủ động và đồng bộ, Sawaco hướng tới mục tiêu bảo đảm cấp nước an toàn, ổn định, phục vụ hiệu quả nhu cầu sinh hoạt và phát triển đô thị của TP.HCM trong mùa khô năm 2026.