Tháng Tư từng được xem là giai đoạn bản lề, khi các đội đua vô địch thể hiện bản lĩnh và độ ổn định. Nhưng với HLV Mikel Arteta, đây lại là cái dớp ám ảnh, bởi Arsenal tiếp tục gây thất vọng đúng vào thời điểm quan trọng nhất của mùa giải.
Trước vòng 32, Arsenal nắm lợi thế lớn trong cuộc đua vô địch. Họ hơn Man City chín điểm, dù đá nhiều hơn một trận, và được đánh giá có lịch thi đấu tương đối thuận lợi. Trận tiếp Bournemouth trên sân nhà Emirates được xem là cơ hội để “Pháo Thủ” gia tăng cách biệt, tạo áp lực tối đa lên đối thủ trước khi hai đội gặp nhau ở Etihad ngày 19/4.
Nhưng thay vì củng cố vị thế, Arsenal lại tự làm khó bản thân bằng thất bại 1-2. Họ lỡ cơ hội nới rộng khoảng cách, đồng thời phơi bày nhiều vấn đề cũ, đặc biệt là sự sa sút quen thuộc trong tháng tư dưới thời Arteta.
Tháng Tư là giai đoạn Arsenal đạt tỷ lệ thắng thấp nhất kể từ khi Arteta nắm quyền. Dưới trướng HLV này, “Pháo Thủ” chơi 26 trận trong tháng tư, thắng 11, hòa 7 và thua 8, tỷ lệ thắng chỉ 42%. Họ ghi trung bình 1,9 bàn mỗi trận, những con số khiêm tốn hơn nhiều so với đối thủ.
Pep Guardiola thường tăng tốc cùng Man City trong thời gian này. CLB thành Manchester thắng tới 30 trong 38 trận Ngoại hạng Anh diễn ra trong tháng này dưới thời Guardiola, đạt hiệu suất gần 79%, ghi 102 bàn, trung bình 2,7 bàn mỗi trận.
Sự tương phản đó từng nhiều lần định đoạt cuộc đua vô địch, và dấu hiệu lặp lại đang ngày càng rõ rệt. Thất bại trước Bournemouth là minh chứng mới nhất.
Arsenal bước vào trận với dấu hiệu bất ổn về lực lượng. Việc thiếu vắng Bukayo Saka và Martin Odegaard khiến khả năng sáng tạo giảm sút rõ rệt, trong khi Eberechi Eze chưa đạt thể trạng tốt nhất. Ở tuyến dưới, Ben White tiếp tục bị đặt dấu hỏi về vị trí và khả năng phòng ngự.
Những vấn đề đó nhanh chóng lộ diện. Ngay phút 17, sai lầm vị trí của White khiến Arsenal thủng lưới sau pha dàn xếp đơn giản của Bournemouth. Bàn gỡ của Viktor Gyokeres trên chấm đá phạt đền chỉ mang tính giải tỏa tạm thời, bởi thế trận mà đội chủ nhà tạo ra không đủ thuyết phục.
Thống kê phản ánh rõ điều đó. Trong hiệp một, Arsenal chỉ dứt điểm bốn lần, dù chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) đạt 1,26. Nhưng quan trọng hơn, cách họ triển khai bóng thiếu mạch lạc, phụ thuộc nhiều vào các quả tạt và tình huống cố định.
Sang hiệp hai, Arteta tung thêm Leandro Trossard và Eze nhằm cải thiện hàng công, nhưng tình hình không khá hơn. Arsenal thậm chí trở nên đơn điệu, liên tục sử dụng bóng dài hướng tới Gyokeres. Khi không thể kiểm soát thế trận, họ phải trả giá bằng bàn thua ở phút 74 sau một pha phản công.
Cú sẩy chân ở Emirates nối dài chuỗi phong độ đáng lo ngại của “Pháo Thủ”. Sau khi chỉ thua ba trong 49 trận đầu mùa trên mọi đấu trường, Arsenal đã thua tới ba trong 4 trận gần nhất. Sự chững lại này diễn ra đúng vào giai đoạn họ cần duy trì sự ổn định nhất.
Ở các mùa trước, kịch bản tương tự đã nhiều lần xảy ra. Arsenal từng đánh rơi lợi thế trong cuộc đua vô địch mùa 2022-2023 sau trận thua 1-4 trước Man City, rồi tiếp tục hụt hơi mùa 2023-2024 với thất bại 0-2 trước Aston Villa. Những cú vấp này đều đến trong tháng Tư, thời điểm áp lực tăng cao và đòi hỏi bản lĩnh lớn hơn.
Ngay cả các trận hòa cũng có thể gây tổn hại. Việc mất điểm trước Fulham (2021), West Ham, Southampton (2023), hay Crystal Palace (2025) ở giai đoạn này từng khiến Arsenal trả giá trong cuộc đua đường dài.
Ở chiều ngược lại, Man City thường tận dụng triệt để cơ hội. Kể từ lần thua Leeds United năm 2021, họ thắng 19 và hòa hai trong 21 trận tháng Tư gần nhất. Đội bóng của Guardiola ghi từ hai bàn trở lên trong hầu hết các trận, thậm chí có 10 trận ghi ít nhất 4 bàn.
Khoảng cách về phong độ giữa hai đội trong tháng này phản ánh sự khác biệt về tâm lý và bản lĩnh. Man City sở hữu kinh nghiệm chinh phục danh hiệu, còn Arsenal vẫn đang trong quá trình hoàn thiện. Chiều sâu đội hình và cách xoay vòng cầu thủ cũng có thể là nguyên nhân.
Thất bại trước Bournemouth khiến lợi thế của Arsenal trở nên mong manh. Họ sẽ phải chuẩn bị cho chuỗi trận quyết định, trước mắt là cuộc tái đấu Sporting Lisbon tại Champions League, rồi hành quân đến Etihad trong trận được xem như “chung kết sớm” ở Ngoại hạng Anh.
Trận đấu đó có thể trở thành bước ngoặt của mùa giải. Nếu tiếp tục đánh mất điểm, Arsenal nhiều khả năng sẽ lặp lại kịch bản hụt hơi quen thuộc. Ngược lại, một chiến thắng sẽ giúp họ phá bỏ ám ảnh và chứng minh sự trưởng thành.
Cabo Verde đã hoàn tất chương 1 trong câu chuyện cổ tích mang tên World Cup 2026, khi hòa Ả Rập Xê Út ở lượt hạ màn bảng H để chiếm ngôi nhì. Sau 3 trận, các học trò của HLV Bubista không thắng đội nào, nhưng cũng không ai đánh bại được họ. Tây Ban Nha bất lực trước bức tường phòng ngự đến từ châu Phi, Uruguay ghi được bàn nhưng cũng không hóa giải được, còn Ả Rập Xê Út ở lượt cuối hiển nhiên không đủ sức thắng đội bóng châu Phi kiên cường để nắm chút hy vọng cuối. Cabo Verde là đội duy nhất đến lúc này không cần thắng trận nào vẫn vượt qua vòng bảng. Mà vượt qua hiên ngang với ngôi nhì bảng, chứ không phải đứng trong nhóm các đội hạng ba có kết quả tốt.
Sẽ có những tranh cãi về giá trị của 3 trận hòa Cabo Verde có được. World Cup 2010, New Zealand cũng hòa 3 trận vòng bảng và… về nước, trở thành đội duy nhất không thua trận nào trong 90 phút tại Nam Phi. EURO 2016, Bồ Đào Nha hòa 3 trận, chỉ đi tiếp nhờ nằm trong nhóm đội hạng ba có kết quả tốt nhất (rồi sau đó lên ngôi vương). Còn ở giải này, Iran cũng hòa 3 trận và phải chờ đợi. Nói Cabo Verde có vé nhờ đỡ "tệ" hơn Ả Rập Xê Út và Uruguay cũng không sai, nhưng không thể phủ nhận hành trình nỗ lực của đội bóng đất nước chỉ có nửa triệu dân.
Khi World Cup 2026 trao 9 vé trực tiếp cho các đội châu Phi, Cabo Verde hiểu rằng cơ hội đã đến. Đất nước nhỏ bé đã nắm lấy cơ hội vàng để vượt Cameroon, Libya và đứng đầu vòng loại, rồi đoạt tấm vé lịch sử. Một đội tuyển chỉ có khoảng 3 thập niên hội nhập quốc tế đã gây sốc từ vòng loại đến vòng chung kết, không thể chỉ đến từ thời thế. Công lớn trên chặng đường vươn lên của Cabo Verde thuộc về Bubista, HLV được trao giải xuất sắc nhất châu Phi 2025. Bubista là cựu tuyển thủ Cabo Verde với 21 trận, rồi giải nghệ và dẫn dắt những đội "làng nhàng". Nhưng chính sự bình thường của Bubista cùng chính Cabo Verde đã khiến mùa hè Bắc Mỹ trở nên phi thường.
Vozinha, Kevin Pina, Dailon Livramento, Garry Rodrigues… đều là những gương mặt lạ lẫm, đang đá ở các giải hạng hai, hạng ba châu Âu, nhưng điều đó không quan trọng. Học trò HLV Bubista trân trọng từng giây được chạy trên thảm cỏ World Cup, đó chính là cú hích tạo nên thành công cho họ, cũng như xung lực cho những đội lần đầu tham dự giải. Trong khi nhiều đội bóng "nhẵn mặt" với World Cup thi đấu hời hợt, hoặc tự làm khó mình bởi những vụn vỡ nội bộ như Uruguay hay Tunisia, Cabo Verde lại đá như thể không có ngày mai. Đội bóng này thực sự yêu từng khoảnh khắc được hòa mình trong bầu không khí đỉnh cao có thể chỉ đến một lần trong đời.
Với nhuệ khí ấy, Cabo Verde sẽ chơi như thể mọi trận đấu đều có khả năng là "lần cuối" tại World Cup. Trận gặp ĐKVĐ Argentina (5 giờ ngày 4.7) là món quà dành cho nỗ lực của thầy trò HLV Bubista. Nếu đã xác định khó đi sâu tại World Cup, thì phải thua… cho đáng mặt. Cabo Verde có thể sẽ thua, nhưng Vozinha cùng đồng đội sẽ để lại một thất bại đẹp, để đóng lại một chương đáng nhớ thay đổi cả lịch sử bóng đá châu Phi.
Câu chuyện Cabo Verde cũng là minh chứng cho tính đúng đắn của "World Cup mở rộng" khi số đội tăng từ 32 lên 48. FIFA mang đến ánh sáng World Cup cho nhiều nền bóng đá mới mẻ, thay vì những gương mặt "cũ mòn" đá cùng nhau năm này qua năm khác.
U.23 CHDCND Triều Tiên vô địch giải đấu giao hữu CFA Team China - Tây An 2026 với lối chơi mạnh mẽ, nhưng U.23 VN đã có thế trận rất tốt trước đối thủ vượt trội về thể lực này. Theo chia sẻ của các cầu thủ U.23 VN, U.23 CHDCND Triều Tiên rất quyết tâm trong trận đầu ra quân gặp VN, nhưng họ không thể thắng khi các cầu thủ VN ở tuổi U.21 nhưng chơi bản lĩnh với tâm lý vững vàng. U.23 Thái Lan và U.23 Trung Quốc hầu như giữ nguyên đội hình vừa tham dự VCK U.23 châu Á 2026, nhưng U.23 VN không quá lép vế với các đối thủ lớn tuổi và giàu kinh nghiệm hơn.
Trao đổi với chúng tôi, HLV tạm quyền Đinh Hồng Vinh chia sẻ: "Đội U.23 VN đá giải tại Trung Quốc có ít thời gian tập luyện, nhiều cầu thủ mới lần đầu thi đấu cùng nhau, nên ít nhiều còn những sai số. U.23 VN chỉ có đúng 1 buổi tập đầy đủ do ngày đầu tiên khi có đủ lực lượng, chủ yếu thực hiện các bài vận động, hồi phục. Tuy nhiên, tinh thần của các cầu thủ rất tốt, có sự tập trung cao độ từ tập luyện trên sân đến sinh hoạt ngoài đời. Đặc biệt, các em đã thể hiện được bản lĩnh và tố chất tâm lý vững vàng giúp đội bóng luôn có được thế trận chủ động, không bị cuốn theo lối chơi đối thủ".
Tín hiệu tích cực đã đến sau khi BHL U.23 VN kiên định gạt bỏ áp lực thành tích để tất cả cầu thủ đều có cơ hội ra sân, với mỗi trận đều có 4 - 6 sự thay đổi trong đội hình xuất phát. Minh Tâm sau khi sút tung lưới U.23 CHDCND Triều Tiên vui vẻ nhường cho Anh Tuấn đá chính trận gặp U.23 Thái Lan. Những Công Phương, Long Vũ, Bá Đạt… được thử nghiệm với các yêu cầu thi đấu khác nhau trên tinh thần "mọi cầu thủ đều sẵn sàng bất kỳ thời điểm nào". Quán triệt từ sự chỉ đạo của BHL, các cầu thủ tiếp thu và thực hiện tốt yêu cầu mà BHL đề ra.
Nói về lứa cầu thủ mà mình vừa dẫn dắt, HLV Đinh Hồng Vinh đánh giá: "Cái được đầu tiên của đợt tập huấn này là tinh thần thi đấu và thái độ cống hiến của các cầu thủ, đặc biệt là các em U.21 lần đầu được tham dự giải quốc tế. Các em đã thể hiện sự tự tin, bản lĩnh và không hề lép vế trước những đối thủ lớn tuổi hơn, có thể hình và kinh nghiệm tốt hơn. Hệ thống phòng ngự được tổ chức khá tốt qua cả 3 trận, đặc biệt là trận gặp CHDCND Triều Tiên khi chúng tôi chỉ có một buổi tập chính trước đó".
Đồng thời, ông Vinh cũng chỉ ra điểm cần cải thiện: "Điều chưa được là khâu tấn công còn hạn chế. Chúng tôi chưa tạo ra được nhiều cơ hội nguy hiểm, các pha phối hợp cuối cùng thiếu sự gắn kết. Các em cần thêm thời gian và nhiều trận đấu quốc tế cọ xát để hiểu ý đồng đội hơn, cũng như nâng cao khả năng tổ chức tấn công. Tôi đánh giá nhiều cầu thủ mới có tiềm năng phát triển tốt. Các em đã thể hiện được tinh thần thi đấu tốt, thái độ nghiêm túc và khả năng chịu áp lực. Hai cầu thủ Việt kiều Nguyễn Vadim và Trần Thành Trung đã hòa nhập tốt và có những đóng góp nhất định vào lối chơi. Lứa cầu thủ này xứng đáng được đầu tư lớn, bởi họ có khả năng phát triển tốt trong tương lai".
Không nhiều người xem đội tuyển Tây Ban Nha là ứng viên số một cho chức vô địch sau vòng bảng World Cup 2026. Dù giành quyền đi tiếp, màn trình diễn của thầy trò HLV Luis de la Fuente chưa thực sự tạo cảm giác áp đảo. Đội bóng này vẫn kiểm soát bóng tốt, nhưng những pha phối hợp ở 1/3 cuối sân đôi lúc thiếu đột biến, còn Lamine Yamal chưa tạo ra nhiều khoảnh khắc bùng nổ như kỳ vọng.
Tuy nhiên, càng bước vào vòng knock-out, Tây Ban Nha càng cho thấy bộ mặt khác. Họ không chỉ duy trì bản sắc kiểm soát bóng mà còn biết cách điều chỉnh để trở nên thực dụng, hiệu quả và giàu bản lĩnh hơn trước những đối thủ lớn.
Ở vòng bảng, Tây Ban Nha vẫn thể hiện được chất lượng đội hình nhưng chưa tạo cảm giác vượt trội so với các ứng viên vô địch khác. Không ít thời điểm, đội bóng của HLV Luis de la Fuente cầm bóng nhiều nhưng tốc độ triển khai chưa cao, khả năng chuyển hóa cơ hội cũng chưa thật sự sắc bén.
Lamine Yamal vẫn là cái tên được chú ý nhất, nhưng cầu thủ trẻ này thường xuyên bị đối phương theo kèm rất chặt. Trong khi đó, hàng tiền vệ với Rodri và Fabian Ruiz vẫn đang trong quá trình tìm sự kết nối tốt nhất với tuyến trên.
Dù vậy, điều tích cực là Tây Ban Nha vẫn biết cách giành kết quả cần thiết để đi tiếp mà không đánh mất bản sắc. Đó trở thành nền tảng để đội bóng này tăng tốc khi bước vào giai đoạn loại trực tiếp.
Vòng 16 đội đánh dấu bước ngoặt trong hành trình của Tây Ban Nha. Họ lần lượt vượt qua đội tuyển Uruguay, sau đó đánh bại đội tuyển Bồ Đào Nha ở tứ kết trước khi khuất phục đội tuyển Pháp 2-0 để giành quyền vào chung kết.
Điều đáng chú ý là mỗi trận đấu đều cho thấy một phiên bản hoàn thiện hơn của La Roja. Trước Uruguay, Tây Ban Nha kiểm soát hoàn toàn nhịp độ trận đấu. Gặp Bồ Đào Nha, họ thể hiện bản lĩnh ở những thời điểm khó khăn và biết cách tạo khác biệt khi cơ hội xuất hiện. Đến bán kết gặp đội tuyển Pháp, màn trình diễn của thầy trò HLV De la Fuente gần như đạt đến mức hoàn hảo.
Theo thống kê được The Guardian dẫn lại, đội tuyển Pháp chỉ có cú sút trúng đích đầu tiên ở giai đoạn cuối trận và chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) chỉ đạt 0,31 - thấp nhất của họ tại World Cup 2026. Trong khi đó, Tây Ban Nha tạo ra khoảng 1,7 xG, kiểm soát thế trận trong phần lớn thời gian và gần như không để đối thủ triển khai được những pha phản công sở trường.
Đó không còn là chiến thắng của riêng Lamine Yamal hay bất kỳ cá nhân nào.
Rodri tiếp tục làm chủ khu trung tuyến, Fabian Ruiz duy trì khả năng kết nối giữa các tuyến, Dani Olmo liên tục tạo khoảng trống bằng những pha di chuyển thông minh, còn Unai Simón nhiều lần hóa giải các tình huống nguy hiểm. Ngay cả bàn mở tỷ số của Pedro Porro cũng xuất phát từ một chuỗi phối hợp tập thể kéo dài, phản ánh đúng triết lý bóng đá mà HLV De la Fuente theo đuổi.
Sau chiến thắng trước đội tuyển Pháp, HLV Luis de la Fuente cho biết đội tuyển Tây Ban Nha đã chuẩn bị suốt nhiều năm để đạt trạng thái tốt nhất ở thời điểm quyết định của World Cup.
Theo nhà cầm quân 65 tuổi, ban huấn luyện hiểu rõ điểm mạnh của đội tuyển Pháp và xây dựng kế hoạch nhằm hạn chế tối đa khả năng phản công của đối thủ. Quan trọng hơn, các cầu thủ đã thực hiện gần như hoàn hảo mọi yêu cầu chiến thuật.
Ông cũng khẳng định hành trình này không chỉ bắt đầu từ World Cup 2026 mà là kết quả của khoảng bốn năm xây dựng lối chơi dựa trên khả năng kiểm soát bóng, tính kỷ luật và tinh thần tập thể.
Bởi vậy, nếu ở vòng bảng Tây Ban Nha vẫn còn khiến người hâm mộ đặt dấu hỏi về khả năng cạnh tranh chức vô địch, thì càng tiến sâu vào giải đấu, họ càng mang dáng dấp của một nhà vô địch thực thụ.
Chiến thắng trước đội tuyển Pháp không chỉ đưa Tây Ban Nha vào chung kết gặp đội tuyển Argentina, mà còn cho thấy La Roja đang đạt phong độ cao nhất đúng vào thời điểm quan trọng nhất. Trong một World Cup quy tụ rất nhiều ngôi sao, đội bóng của HLV De la Fuente chứng minh rằng sự gắn kết, kỷ luật và một tập thể vận hành đồng bộ vẫn là nền tảng bền vững nhất để chinh phục chiếc cúp vàng.