Tôi sinh ra, lớn lên rồi là một cô giáo lành lặn. Thế nhưng, vào đầu năm thứ hai giảng dạy ở Trường THPT Tân Thành (xã Tân Thành A, khu vực huyện Tân Hồng cũ, tỉnh Đồng Tháp) tai nạn giao thông ập đến ngay trên đường tôi đi vận động học sinh ra lớp.
Những ngày đầu tỉnh dậy, tôi hụt hẫng tột cùng khi biết mình mất đi một bên chân. Từ một người đang trong tuổi thanh xuân, mang nhiều hoài bão và đang đầy nhiệt huyết với nghề, tôi bỗng chốc trở thành người khuyết tật.
Tôi còn phải đối mặt với sự phân biệt đối xử. Những lời miệt thị như “con nhỏ cụt giò” hay những sự so sánh thiếu tôn trọng “tao thà lấy Thị Nở chứ không lấy người mất chân như cô Tâm”… thực sự rất đau lòng. Tôi chỉ biết khóc, rồi lại tự nhủ phải mạnh mẽ để đi tiếp.
Tôi sốc, buồn cho số phận, nhưng rồi tôi chọn cách đối mặt để vượt lên chính mình, bắt đầu hành trình “đứng dậy” theo đúng nghĩa đen.
Để có thể đi lại, tôi tập làm quen với các dụng cụ hỗ trợ như nạng, chân giả… Lần đầu tiếp xúc với chiếc chân giả, mọi thứ không hề như tôi tưởng tượng. Để mang được chân, tôi phải quấn nhiều lớp băng thun, lồng phần mỏm cụt vào ổ mỏm cụt (socket) và dùng một sợi dây đai choàng qua người để giữ chân giả bám vào cơ thể.
Mang chân lâu ngày thường bị hầm nóng, bọng nước, vỡ ra đau rát. Mỗi bước đi khi ấy là mỗi lần tôi phải cắn răng, nén nước mắt. Nhưng tôi vẫn cố gắng để đứng lớp, để có thu nhập lo cho mẹ già đau yếu và cuộc sống của hai mẹ con.
Khó khăn chưa dừng lại ở đó. Những khi dây đeo đứt, bàn chân hư, vỏ bọc hỏng hay khớp gối có vấn đề, tôi lại phải khăn gói từ Cao Lãnh lên TP.HCM để chỉnh sửa. Có lần đi đường xa, trời nắng hầm làm chân tuột ra rơi xuống đường – một tình huống dở khóc dở cười, buồn tủi và đau đớn.
Mỗi lần sửa chữa hay thay thế bộ phận là một lần tôi lo lắng về kinh phí. Với đồng lương ít ỏi của nghề giáo, vừa lo cho mẹ già, tôi phải tằn tiện, chắt chiu từng đồng, có những khi không dám ăn, dám mặc.
Sau này, may mắn được nhà hảo tâm hỗ trợ loại chân giả sử dụng kỹ thuật hút chân không với silicon, việc lắp chân trở nên dễ dàng hơn. Từ khi có được chiếc chân giả tốt hơn, cuộc sống của tôi như bước sang một trang mới.
Tôi không chỉ có thể tự tin đứng trên bục giảng mà chân còn giúp tôi đi lại vững vàng hơn, giúp tôi có thể đi đến tận nhà những hoàn cảnh khó khăn, hay tham gia nhiều chuyến thiện nguyện nơi xa.
Tôi thử sức với những điều mà trước đây chưa dám nghĩ tới như tham gia chạy marathon 4 lần, chơi nhiều môn thể thao… Đặc biệt, tôi tham gia các hoạt động xã hội tích cực hơn và sáng lập học bổng dành cho học sinh khó khăn. Có đôi chân tốt, tôi có thể mang niềm tin và nghị lực lan tỏa đến nhiều người hơn nữa.
Nhưng chi phí cho chân giả tốt khá cao. Tôi thường trăn trở về nỗi khổ của những người khuyết tật như mình, thấy thật buồn cho ai không đủ tài chính, cũng không được tặng chân, thì cuộc sống chống nạng sẽ buồn và bất tiện đến mức nào.
Từ trải nghiệm của mình, tôi hiểu rằng dụng cụ hỗ trợ chính là “chìa khóa” đầu tiên để người khuyết tật tự tin hòa nhập. Với một người có công việc ổn định như tôi còn khá lo lắng về chi phí cho các thiết bị này thì thiết nghĩ các bạn đồng cảnh như tôi thậm chí những bạn có thu nhập thấp, chưa có việc làm thì thực sự đây là nỗi trăn trở rất lớn.
Dù Đảng và Nhà nước đã có nhiều chính sách quan tâm, nhưng thực tế đa số người khuyết tật vẫn có cuộc sống khó khăn, kinh tế bấp bênh, nhiều người chưa có việc làm ổn định. Do đó, tôi xin có những đề xuất:
• Chính sách hỗ trợ dụng cụ trợ giúp và bảo trì định kỳ: Mong Nhà nước và các tổ chức xã hội quan tâm tạo quỹ hoặc đưa vào danh mục bảo hiểm y tế để chi trả một phần hoặc toàn bộ chi phí làm chân tay giả, xe lăn…
Đặc biệt ưu tiên cho người trong độ tuổi lao động và học tập. Một dụng cụ đạt chuẩn, chất lượng sẽ giúp người dùng đi lại tự nhiên, giảm thiểu đau đớn và ngăn ngừa các thương tật thứ phát về xương khớp. Những khen thưởng dành cho người khuyết tật tiêu biểu có thể kèm theo các gói hỗ trợ thiết thực này như một sự ghi nhận ý nghĩa.
• Xây dựng các trung tâm tư vấn và lắp đặt chuyên sâu: Để mỗi người khuyết tật đều được tiếp cận thiết bị phù hợp nhất với tình trạng thể chất và vận động của mình.
• Thay đổi tư duy về dụng cụ hỗ trợ: Mong mọi người nhìn nhận các thiết bị này không phải là “quà từ thiện”, mà là công cụ đầu tư để người khuyết tật có thể tự lập, giảm bớt gánh nặng cho gia đình và tạo ra giá trị cho xã hội.
Chỉ khi có phương tiện tốt để bước đi, chúng tôi có thể tự tin hòa nhập, cống hiến cho cộng đồng và xã hội chúng ta sẽ thực sự đúng theo tinh thần không để ai bị bỏ lại phía sau.
Mới đây, bệnh nhân N.T.H. (47 tuổi) nhập Bệnh viện Đa khoa Hà Đông trong tình trạng đầy bụng, khó tiêu kéo dài, kèm rối loạn đại tiện và mệt mỏi không rõ nguyên nhân.
Trong quá trình nội soi đại tràng, bác sĩ chuyên khoa II Nguyễn Hợp phụ trách Trung tâm Nội soi bất ngờ phát hiện một hình ảnh bất thường: một ký sinh trùng dạng sợi trắng, dài, đang cuộn trong lòng ruột. Đây được xác định là nguyên nhân trực tiếp gây ra các triệu chứng kéo dài ở bệnh nhân.
"Không phải mọi rối loạn tiêu hóa đều xuất phát từ viêm dạ dày hay rối loạn chức năng. Trong một số trường hợp, nguyên nhân rất cụ thể và có thể điều trị dứt điểm nếu được phát hiện sớm", bác sĩ cho biết.
Ngay sau đó, các bác sĩ tiến hành đánh giá mức độ nhiễm, xác định loại ký sinh trùng và tình trạng tổn thương niêm mạc ruột. Bệnh nhân được chỉ định điều trị bằng các thuốc tẩy giun thông dụng như Albendazole hoặc Mebendazole, đồng thời được tư vấn kỹ về vệ sinh ăn uống, sinh hoạt nhằm hạn chế nguy cơ tái nhiễm.
Sau điều trị, tình trạng sức khỏe bệnh nhân ổn định, các triệu chứng tiêu hóa cải thiện rõ rệt. Người bệnh tiếp tục được theo dõi và hẹn tái khám để đánh giá hiệu quả, đảm bảo loại bỏ hoàn toàn ký sinh trùng và phục hồi chức năng đường ruột.
Bác sĩ Hợp cho hay nội soi đại tràng là phương pháp hiện đại giúp quan sát trực tiếp niêm mạc ruột, từ đó phát hiện chính xác những tổn thương mà các kỹ thuật chẩn đoán khác khó nhận diện.
Không chỉ dừng ở chẩn đoán, phương pháp này còn cho phép can thiệp sớm như cắt polyp nhằm giảm nguy cơ ung thư, lấy dị vật, xử trí tổn thương viêm loét hoặc sinh thiết tầm soát ung thư giai đoạn sớm.
Người dân nên cân nhắc nội soi đại tràng khi xuất hiện các dấu hiệu:
Rối loạn tiêu hóa kéo dài, đầy hơi, đau bụng âm ỉ
Thay đổi thói quen đi tiêu (táo bón hoặc tiêu chảy bất thường)
Sụt cân không rõ nguyên nhân
Đặc biệt, người từ 45 tuổi trở lên nên nội soi tầm soát định kỳ ngay cả khi chưa có triệu chứng.
Ngoài thăm khám chuyên sâu, các bác sĩ cảnh báo tình trạng nhiễm ký sinh trùng vẫn còn phổ biến và có thể gây biến chứng như thiếu máu, suy nhược, thậm chí tắc ruột nếu số lượng nhiều.
Để phòng ngừa, người dân nên duy trì tẩy giun định kỳ mỗi 6-12 tháng đối với người lớn và 6 tháng/lần với trẻ em. Đồng thời, cần thực hiện nghiêm nguyên tắc ăn chín, uống sôi, rửa tay thường xuyên và lựa chọn thực phẩm đảm bảo vệ sinh.
Chuyên gia cảnh báo những thực phẩm sau tiềm ẩn nguy cơ cao nhiễm giun sán, ký sinh trùng bao gồm:
- Gan, mật động vật (có thể chứa sán lá gan).
- Ruột non, dạ dày động vật (lòng, phá lấu…) – là nơi ký sinh nhiều loại giun sán.
- Tiết canh, máu sống – dễ nhiễm vi khuẩn, virus, trứng sán.
- Cá nước ngọt sống (gỏi cá, nem chua) – nguy cơ sán lá gan nhỏ rất cao.
- Cua, tôm sống hoặc chưa nấu kỹ (gỏi tôm, mắm cua) – nguy cơ sán lá phổi.
Để bảo vệ sức khỏe, bác sĩ khuyến cáo, mọi người tuyệt đối không ăn thịt, cá, hải sản, các món ăn sống, tái, chưa nấu chín kỹ, đặc biệt tại các hàng quán vỉa hè, không đảm bảo nguồn gốc; chỉ uống nước đã đun sôi, không sử dụng nước chưa qua xử lý. Mua thực phẩm tại địa chỉ uy tín, được kiểm duyệt rõ ràng về chất lượng.
Bên cạnh đó, rửa tay sạch sẽ trước khi ăn và sau khi đi vệ sinh; tẩy giun định kỳ mỗi 6 tháng, nhất là người hay ăn ngoài. Đồng thời, khi có biểu hiện bất thường sau khi ăn uống, hãy đến cơ sở y tế để được kiểm tra và điều trị kịp thời.
Sự việc hi hữu xảy ra vào chiều 1/5 vừa qua tại khu danh thắng núi Pháo Đài, thành phố Ôn Châu, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc. Một bé trai 6 tuổi bất ngờ gặp nạn khi rơi xuống vách núi cao hơn 20m.
Thời điểm đó, em đi chơi cùng bố mẹ nhưng đã tách khỏi người lớn khi hai người đang mải chụp ảnh cho nhau.
Theo thông tin ban đầu, bé trai tên Tiểu Nam chạy ra khu vực vắng người qua lại và không may trượt chân.
Khi rơi xuống, bé trai bị mắc kẹt trong một khe đá chỉ cách mặt nước chưa đầy 0,5m, đúng lúc thủy triều trên sông Âu Giang đang dâng nhanh, đẩy em vào tình thế nguy hiểm cận kề.
Khoảng 17h10, người mẹ hoảng loạn gọi điện cầu cứu sau khi tìm con suốt nửa giờ mà không có kết quả. Lực lượng công an địa phương nhanh chóng phối hợp cùng đội cứu hộ triển khai tìm kiếm quy mô lớn, kết hợp người và thiết bị bay không người lái.
Đến khoảng 18h, bé trai được phát hiện trong một khe đá khuất, cách vị trí ban đầu khoảng 200m. Khi được tìm thấy, toàn thân bé đã ướt sũng, run rẩy vì lạnh và hoảng sợ sau thời gian mắc kẹt.
Một chiến sĩ đặc nhiệm lập tức leo xuống khu vực nguy hiểm để tiếp cận nạn nhân. Người này dùng áo khoác giữ ấm, trấn an cậu bé trong khi các lực lượng khác triển khai phương án giải cứu.
Do địa hình trơn trượt, lực lượng cứu hộ quyết định chuyển hướng tiếp cận từ phía dưới bằng xuồng. Nhờ sự phối hợp chặt chẽ của các lực lượng chức năng, bé trai được đưa lên xuồng an toàn và nhanh chóng vào bờ.
May mắn, em chỉ bị trầy xước nhẹ và rơi vào trạng thái hoảng loạn. Người cha xúc động ôm chặt con, liên tục gửi lời cảm ơn tới lực lượng cứu hộ.
Theo cơ quan chức năng, nếu chậm thêm khoảng 30 phút, khi trời tối hoàn toàn và nước tiếp tục dâng, khe đá nơi đứa trẻ mắc kẹt có thể bị nhấn chìm hoàn toàn.
Nằm ở phía nam Đại Tây Dương, cách bờ biển Sao Paulo 35km, đảo Ilha da Queimada Grande (hay còn gọi là đảo rắn) có khí hậu ôn hòa cùng cảnh quan thiên nhiên tuyệt đẹp. Tuy nhiên, đây lại là nơi không có người cư trú hay cực hiếm người tới thăm.
Các nhà nghiên cứu ước tính rằng, có khoảng 2.000 đến 4.000 con rắn hổ lục đầu vàng đang sống trên hòn đảo. Đây cũng là một trong những loại rắn độc nhất trên Trái Đất, gây ra khoảng 90% số ca tử vong do rắn cắn ở Brazil.
Những con rắn hổ lục đầu vàng thường dài hơn nửa mét, nọc độc của chúng mạnh gấp 5 lần rắn trong đất liền và có thể làm rữa da người khi tiếp xúc. Ngoài rắn hổ lục đầu vàng, đảo Ilha da Queimada Grande còn là nơi sinh sống của nhiều loại rắn khác.
Theo tìm hiểu, Ilha Queimada Grande trong tiếng Bồ Đào Nha có nghĩa là Đảo Lửa, bắt nguồn từ việc những người từng đặt chân lên đảo cố dùng lửa xua đuổi rắn đi chỗ khác. Chưa rõ những người này là ngư dân trong vùng hay là những người muốn trưng dụng hòn đảo để trồng chuối. Ngoài đảo Lửa và đảo Rắn, hòn đảo còn được mệnh danh là "Đảo tử thần", cũng cùng nguyên nhân trên đảo có vô số rắn sinh sống.
Theo một số truyền thuyết, cướp biển đã mang rắn đến hòn đảo này để bảo vệ vàng của chúng. Tuy nhiên, thực tế không phải vậy. Trang Aventura do Brasil cho biết rắn sinh sôi nảy nở trên hòn đảo chính là do không có sự can thiệp của con người trong hàng ngàn năm.
Khoảng 11.000 năm trước, nước biển dâng lên nhanh chóng, cô lập hòn đảo và nhờ đó mà rắn trên đảo sinh sống và sản sinh yên ổn, bởi khác với trên đất liền, ở đây không có kẻ săn mồi.
Đáng chú ý, thông thường, rắn rình con mồi, cắn và đợi nọc độc phát huy tác dụng trước khi lần theo dấu vết con mồi. Trong khi đó, rắn trên đảo Ilha da Queimada Grande đã tiến hóa, có nọc độc cực kỳ mạnh để nhanh chóng vô hiệu hóa và giết chết con mồi trước khi chúng kịp bay đi.
Marcelo Duarte, một nhà sinh vật học đã đến Ilha da Queimada Grande hơn 20 lần, cho biết tin đồn mỗi mét vuông trên đảo có tới 5 con rắn là sai sự thật vì mức độ không dày đặc tới vậy. Tuy nhiên, mỗi con rắn trên 1m2 là hoàn toàn có thể.
Hiện tại, để đến được hòn đảo này một cách hợp pháp cần có sự hợp tác của Hải quân Brazil. Một lựa chọn an toàn hơn cho du khách là quan sát từ trên máy bay trực thăng.
Nếu muốn tìm hiểu nhiều hơn về loài rắn cực độc trên đảo Ilha da Queimada Grande, trang Atlas Obscura đề xuất du khách có thể tới một trong ba địa điểm sau ở Brazil là: Viện Butantan ở São Paulo, sở thú São Paulo và sở thú Quinzinho de Barros ở thành phố Sorocaba.