Tôi sinh ra, lớn lên rồi là một cô giáo lành lặn. Thế nhưng, vào đầu năm thứ hai giảng dạy ở Trường THPT Tân Thành (xã Tân Thành A, khu vực huyện Tân Hồng cũ, tỉnh Đồng Tháp) tai nạn giao thông ập đến ngay trên đường tôi đi vận động học sinh ra lớp.
Những ngày đầu tỉnh dậy, tôi hụt hẫng tột cùng khi biết mình mất đi một bên chân. Từ một người đang trong tuổi thanh xuân, mang nhiều hoài bão và đang đầy nhiệt huyết với nghề, tôi bỗng chốc trở thành người khuyết tật.
Tôi còn phải đối mặt với sự phân biệt đối xử. Những lời miệt thị như “con nhỏ cụt giò” hay những sự so sánh thiếu tôn trọng “tao thà lấy Thị Nở chứ không lấy người mất chân như cô Tâm”… thực sự rất đau lòng. Tôi chỉ biết khóc, rồi lại tự nhủ phải mạnh mẽ để đi tiếp.
Tôi sốc, buồn cho số phận, nhưng rồi tôi chọn cách đối mặt để vượt lên chính mình, bắt đầu hành trình “đứng dậy” theo đúng nghĩa đen.
Để có thể đi lại, tôi tập làm quen với các dụng cụ hỗ trợ như nạng, chân giả… Lần đầu tiếp xúc với chiếc chân giả, mọi thứ không hề như tôi tưởng tượng. Để mang được chân, tôi phải quấn nhiều lớp băng thun, lồng phần mỏm cụt vào ổ mỏm cụt (socket) và dùng một sợi dây đai choàng qua người để giữ chân giả bám vào cơ thể.
Mang chân lâu ngày thường bị hầm nóng, bọng nước, vỡ ra đau rát. Mỗi bước đi khi ấy là mỗi lần tôi phải cắn răng, nén nước mắt. Nhưng tôi vẫn cố gắng để đứng lớp, để có thu nhập lo cho mẹ già đau yếu và cuộc sống của hai mẹ con.
Khó khăn chưa dừng lại ở đó. Những khi dây đeo đứt, bàn chân hư, vỏ bọc hỏng hay khớp gối có vấn đề, tôi lại phải khăn gói từ Cao Lãnh lên TP.HCM để chỉnh sửa. Có lần đi đường xa, trời nắng hầm làm chân tuột ra rơi xuống đường – một tình huống dở khóc dở cười, buồn tủi và đau đớn.
Mỗi lần sửa chữa hay thay thế bộ phận là một lần tôi lo lắng về kinh phí. Với đồng lương ít ỏi của nghề giáo, vừa lo cho mẹ già, tôi phải tằn tiện, chắt chiu từng đồng, có những khi không dám ăn, dám mặc.
Sau này, may mắn được nhà hảo tâm hỗ trợ loại chân giả sử dụng kỹ thuật hút chân không với silicon, việc lắp chân trở nên dễ dàng hơn. Từ khi có được chiếc chân giả tốt hơn, cuộc sống của tôi như bước sang một trang mới.
Tôi không chỉ có thể tự tin đứng trên bục giảng mà chân còn giúp tôi đi lại vững vàng hơn, giúp tôi có thể đi đến tận nhà những hoàn cảnh khó khăn, hay tham gia nhiều chuyến thiện nguyện nơi xa.
Tôi thử sức với những điều mà trước đây chưa dám nghĩ tới như tham gia chạy marathon 4 lần, chơi nhiều môn thể thao… Đặc biệt, tôi tham gia các hoạt động xã hội tích cực hơn và sáng lập học bổng dành cho học sinh khó khăn. Có đôi chân tốt, tôi có thể mang niềm tin và nghị lực lan tỏa đến nhiều người hơn nữa.
Nhưng chi phí cho chân giả tốt khá cao. Tôi thường trăn trở về nỗi khổ của những người khuyết tật như mình, thấy thật buồn cho ai không đủ tài chính, cũng không được tặng chân, thì cuộc sống chống nạng sẽ buồn và bất tiện đến mức nào.
Từ trải nghiệm của mình, tôi hiểu rằng dụng cụ hỗ trợ chính là “chìa khóa” đầu tiên để người khuyết tật tự tin hòa nhập. Với một người có công việc ổn định như tôi còn khá lo lắng về chi phí cho các thiết bị này thì thiết nghĩ các bạn đồng cảnh như tôi thậm chí những bạn có thu nhập thấp, chưa có việc làm thì thực sự đây là nỗi trăn trở rất lớn.
Dù Đảng và Nhà nước đã có nhiều chính sách quan tâm, nhưng thực tế đa số người khuyết tật vẫn có cuộc sống khó khăn, kinh tế bấp bênh, nhiều người chưa có việc làm ổn định. Do đó, tôi xin có những đề xuất:
• Chính sách hỗ trợ dụng cụ trợ giúp và bảo trì định kỳ: Mong Nhà nước và các tổ chức xã hội quan tâm tạo quỹ hoặc đưa vào danh mục bảo hiểm y tế để chi trả một phần hoặc toàn bộ chi phí làm chân tay giả, xe lăn…
Đặc biệt ưu tiên cho người trong độ tuổi lao động và học tập. Một dụng cụ đạt chuẩn, chất lượng sẽ giúp người dùng đi lại tự nhiên, giảm thiểu đau đớn và ngăn ngừa các thương tật thứ phát về xương khớp. Những khen thưởng dành cho người khuyết tật tiêu biểu có thể kèm theo các gói hỗ trợ thiết thực này như một sự ghi nhận ý nghĩa.
• Xây dựng các trung tâm tư vấn và lắp đặt chuyên sâu: Để mỗi người khuyết tật đều được tiếp cận thiết bị phù hợp nhất với tình trạng thể chất và vận động của mình.
• Thay đổi tư duy về dụng cụ hỗ trợ: Mong mọi người nhìn nhận các thiết bị này không phải là “quà từ thiện”, mà là công cụ đầu tư để người khuyết tật có thể tự lập, giảm bớt gánh nặng cho gia đình và tạo ra giá trị cho xã hội.
Chỉ khi có phương tiện tốt để bước đi, chúng tôi có thể tự tin hòa nhập, cống hiến cho cộng đồng và xã hội chúng ta sẽ thực sự đúng theo tinh thần không để ai bị bỏ lại phía sau.
Ngày 7/5, Trạm Chăn nuôi và Thú y khu vực U Minh (Cà Mau) xác nhận, một phụ nữ ở xã Khánh Lâm vừa bị chó dại lao vào nhà cắn, với 6 vết cắn sâu. Sự việc xảy ra vào trưa 3/5, chị T.T.H.T (32 tuổi, ở ấp 6, xã Khánh Lâm) đang ở trong nhà bị 1 con chó nặng khoảng 9kg, chưa rõ chủ nuôi lao vào tấn công từ phía sau với 6 vết cắn sâu ở chân trái, chảy nhiều máu, người thân lập tức đưa chị T. đến cơ sở y tế cấp cứu và điều trị dự phòng.
Theo lời kể của nhân chứng, trước khi xảy ra sự việc, con chó có biểu hiện của bệnh dại, như lừ đừ, chảy nhiều nước dãi và mất kiểm soát hành vi. Sau khi tấn công người, con vật bị nhốt trong nhà vệ sinh nhưng vẫn liên tục cắn phá, rồi nhanh chóng suy yếu và chết sau khoảng 30 phút.
Nhận được tin báo, đại diện Trạm Chăn nuôi và Thú y khu vực U Minh tới lấy mẫu xét nghiệm. Kết quả xét nghiệm xác định con chó trên mắc virus dại. Lực lượng thú y địa phương đã tiến hành tiêu hủy xác động vật theo đúng quy trình, đồng thời phun thuốc sát trùng toàn bộ khu vực nhà chị T. và các vị trí con vật từng qua nhằm triệt tiêu mầm bệnh.
Sáng 21/5, bà Lê Thị Tuyết Nhung - Phó Chủ tịch UBND phường Sa Đéc cho biết, tính đến 8h ngày 21/5, số người nằm viện điều trị liên quan tới bữa ăn bán trú tại Trường Tiểu học Kim Đồng đã tăng lên 62 người (vượt xa con số 27 học sinh ghi nhận vào chiều 20/5).
Trong đó, có 56 học sinh, 6 người lớn (người nhà của giáo viên trong trường). Những trường hợp này đang điều trị tại Bệnh viện Đa khoa Sa Đéc và Bệnh viện Phương Châu Sa Đéc.
Tất cả các trường hợp nhập viện đều có chung các triệu chứng lâm sàng như: Sốt, buồn nôn, nôn ói, tiêu chảy và một số trường hợp xuất hiện dấu hiệu co giật nguy hiểm. Tất cả đều ăn bán trú tại Trường Tiểu học Kim Đồng ngày 18 - 19/5.
Được biết ngày 18/5 với thực đơn gồm: cơm trắng, xíu mại thịt lợn, canh cải ngọt nấu tép, rau muống, chuối cau; bữa phụ buổi chiều có bánh su.
Về tình hình sức khỏe của các nạn nhân, lãnh đạo UBND phường Sa Đéc cho biết, hiện tại sức khỏe của 60 người đã tạm thời ổn định, tiếp tục nằm viện theo dõi thêm. Tuy nhiên, có 2 ca diễn biến nặng (1 người lớn 56 tuổi, và 1 học sinh sinh 7 tuổi), đang điều trị đặc biệt tại Bệnh viện Đa khoa Sa Đéc.
Trước đó như thông tin đã đưa chiều tối 19/5, một số học sinh Trường Tiểu học Kim Đồng bắt đầu xuất hiện triệu chứng nghi ngộ độc thực phẩm, và thêm nhiều em phải nhập viện vào ngày 20/5.
Ngay sau khi tiếp nhận thông tin, đoàn liên ngành địa phương đã kiểm tra an toàn thực phẩm đột xuất với Trường Tiểu học Kim Đồng, lấy mẫu lưu thực phẩm, mẫu bệnh phẩm xét nghiệm; tạm dừng tổ chức ăn bán trú của trường từ ngày 20/5, để làm rõ nguyên nhân và trách nhiệm các bên.
UBND phường Sa Đéc đã ban hành quyết định kiểm tra liên ngành đột xuất về an toàn thực phẩm đối với Trường Tiểu học Kim Đồng; đồng thời yêu cầu nhà trường tạm ngưng tổ chức ăn bán trú kể từ ngày 20/5.
Trung tâm Y tế khu vực Sa Đéc 1 phối hợp với UBND phường Sa Đéc tiến hành điều tra, xử lý vụ việc; lấy mẫu thực phẩm lưu của các ngày 18 và 19/5 để kiểm nghiệm theo quy định.
Ngành chức năng đang phối hợp xác minh nguyên nhân vụ việc. Bệnh viện Đa khoa Sa Đéc cũng đã lấy mẫu bệnh phẩm của 13 người gửi CDC Đồng Tháp để xét nghiệm.
Các bệnh viện tiếp tục theo dõi sát diễn biến sức khỏe bệnh nhân, điều trị kịp thời và chờ kết quả xét nghiệm để xác định nguyên nhân, xử lý theo quy định.
Ngày 8-5, ghi nhận của Tuổi Trẻ Online, công trình nhà úp ngược đang được công nhân tiếp tục thi công phần các thùng container để làm phòng nghỉ, homestay tại khu vực Dốc Bà Đắc, xã An Cư, tỉnh An Giang.
Dự án này được khởi công từ ngày 28-11-2025. Riêng hạng mục "nhà úp ngược" có diện tích khoảng 84m², nằm trong tổng thể khu du lịch sinh thái rộng khoảng 2.000m².
Ngoài căn nhà úp ngược, dự án còn tích hợp nhiều hạng mục như homestay container, nhà lưu trú bằng ống cống cỡ lớn, khu ăn uống BBQ, không gian ẩm thực của ba dân tộc Kinh - Khmer - Chăm, khu tiệc nướng giữa rừng thốt nốt và nhiều điểm check-in được thiết kế theo phong cách độc đáo.
Từ đầu tháng 5 đến nay, nhiều tài khoản mạng xã hội liên tục đăng tải hình ảnh, video về công trình này, thu hút lượng lớn lượt tương tác. Dưới các bài đăng, nhiều người bày tỏ sự thích thú trước thiết kế "có một không hai".
"Nhìn thôi đã thấy chóng mặt", "Đi vào chắc phải tập đi ngược trước", hay "Xứ sở thần tiên mà nhìn cái gì cũng ngộ ngộ…" là những bình luận được chia sẻ nhiều trên mạng xã hội. Một số ý kiến khác cũng tò mò về trải nghiệm thực tế sau khi công trình hoàn thiện và đưa vào hoạt động.
Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, ông K. - chủ đầu tư dự án, quê TP Cần Thơ - cho biết công trình được xây dựng theo mô hình kết hợp quán cà phê, khu check-in và lưu trú phục vụ du khách, đặc biệt hướng đến giới trẻ yêu thích trải nghiệm và chụp ảnh.
Theo ông K., dù thiết kế mang tính "đảo ngược" nhưng công trình vẫn được tính toán kỹ lưỡng về kết cấu nhằm đảm bảo an toàn cho du khách khi đưa vào khai thác.
Ngoài căn nhà úp ngược, dự án còn sử dụng 16 container cải tạo thành khoảng 10 phòng nghỉ cùng nhiều không gian phục vụ ăn uống. Một số ống cống cỡ lớn cũng được tận dụng để thiết kế thành khu lưu trú độc đáo.
"Ý tưởng chính là tạo một điểm đến lạ mắt để giới trẻ check-in, trải nghiệm. Phần nội thất bên trong sẽ được thiết kế đảo ngược hoàn toàn với bàn ghế, giường ngủ và nhiều vật dụng treo ngược nhằm tạo hiệu ứng thị giác mới lạ", ông K. cho biết.
Chủ đầu tư nói thêm ý tưởng xây dựng "nhà úp ngược" đã được ông ấp ủ nhiều năm sau khi tham quan một số mô hình tương tự tại châu Âu như Đức và Áo. Ban đầu, dự án dự kiến triển khai ở Hà Tiên từ năm 2011 nhưng do gặp khó khăn về tài chính và thủ tục nên đến nay mới có điều kiện thực hiện.
Theo ông K., mô hình tại An Giang sẽ không sao chép các "nhà úp ngược" từng xuất hiện ở Đồng Tháp hay Cần Thơ mà được thiết kế theo phong cách riêng, tập trung tạo điểm nhấn ở phần nội thất và trải nghiệm không gian bên trong.
"Tổng mức đầu tư toàn bộ dự án khoảng 5 tỉ đồng, riêng khu nhà chính gần 2 tỉ đồng. Hiện công trình đã hoàn thành được 80%, chủ yếu còn phần nội thất. Dự kiến khoảng hai tháng nữa sẽ đưa vào hoạt động", ông K. thông tin.
Lãnh đạo UBND xã An Cư xác nhận dự án "nhà úp ngược" đã được địa phương cấp phép xây dựng trước thời điểm bỏ cấp huyện. Theo địa phương, đây được xem là điểm check-in mới phục vụ phát triển du lịch tại khu vực Bảy Núi trong thời gian tới.