Ngày 18.4, tại Trường cao đẳng Công nghệ và Quản trị Sonadezi (phường Long Hưng, tỉnh Đồng Nai) đã diễn ra buổi tập huấn đợt 1 cho gần 500 học sinh về Robotics.
Đây là hoạt động nằm trong kế hoạch cuộc thi Robotics và Ngày hội STEM tỉnh Đồng Nai năm 2026 do Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh, phối hợp với Tỉnh đoàn Đồng Nai và Sở Khoa học và Công nghệ tổ chức.
Vào ngày mai, sẽ diễn ra buổi tập huấn đợt 2 tại Trường THPT Đồng Xoài (khu vực tỉnh Bình Phước cũ).
Qua đầu tháng 5.2026, cuộc thi chính thức bắt đầu. Các đội sẽ trải qua 2 vòng gồm vòng loại và chung kết để cạnh tranh 10 suất tham gia vòng khu vực cấp quốc gia.
Cùng ngày, Trường Cao đẳng Công nghệ và Quản trị Sonadezi tổ chức khánh thành đưa vào hoạt động Trung tâm Sáng tạo và Robotics .
Đánh giá về sự kiện này, ông Võ Hoàng Khai, Phó giám đốc Sở Khoa học và Công nghệ tỉnh Đồng Nai nói việc xây dựng môi trường học tập gắn với nghiên cứu, sáng tạo ngay trong nhà trường là một hướng đi rất đúng đắn và cần thiết.
Theo ông Võ Hoàng Khai, trong thời gian tới, Sở sẽ tiếp tục đồng hành, hỗ trợ và phối hợp với nhà trường trong các hoạt động nghiên cứu, đổi mới sáng tạo, chuyển giao công nghệ và phát triển nguồn nhân lực khoa học – công nghệ.
Tin Gốc: Thanh Niên
Giáo Dục
Bối rối việc in sao, cấp bằng tốt nghiệp sau khi trường sáp nhập, đổi tên

Sáng nay 22.5, tại Trường đại học Công nghệ TP.HCM diễn ra hội thảo tập huấn công tác quản lý văn bằng, chứng chỉ năm 2026 do Bộ GD-ĐT tổ chức, với sự tham dự của lãnh đạo các sở GD-ĐT, các cơ sở giáo dục đại học (ĐH) và giáo dục nghề nghiệp phía nam.
Theo GS-TS Huỳnh Văn Chương, Cục trưởng Cục Quản lý chất lượng Bộ GD-ĐT, năm 2026 là năm có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với công tác quản lý văn bằng chứng chỉ khi Bộ GD-ĐT ban hành Thông tư số 10 (ngày 26.2.2026) về Quy chế văn bằng, chứng chỉ của hệ thống giáo dục quốc dân.
Quy chế mới này đã thể chế hóa các quy định mới của luật Giáo dục, luật Giáo dục ĐH và luật Giáo dục nghề nghiệp; đồng thời đẩy mạnh phân cấp, giao quyền tự chủ cho các cơ sở giáo dục đi đôi với tăng cường trách nhiệm giải trình, công khai, minh bạch trong toàn bộ quy trình quản lý, cấp phát văn bằng chứng chỉ (VBCC).
"Một trong những nội dung trọng tâm của quy chế mới là triển khai quản lý VBCC chỉ trên môi trường số; xây dựng, cập nhật và khai thác cơ sở dữ liệu VBCC thống nhất toàn quốc, tiến tới phục vụ hiệu quả công tác quản lý nhà nước, xác thực thông tin, giao dịch điện tử và nhu cầu của người dân, doanh nghiệp", GS-TS Chương cho hay.
Được biết, trong thời gian qua, nhiều trường đã chủ động triển khai số hóa dữ liệu VBCC nhưng thực tiễn triển khai đã phát sinh không ít khó khăn, vướng mắc. Đặc biệt là vấn đề cấp phát, in sao bằng tốt nghiệp của những đơn vị không còn giữ tên cũ sau khi sáp nhập vào với đơn vị mới.
Có mặt tại hội thảo, đại diện Trường cao đẳng (CĐ) Đà Nẵng cho biết: "Đối với các cơ sở giáo dục nghề nghiệp, hiện nay không còn CĐ nghề và trung cấp nghề, vậy việc cấp bản sao là theo mẫu bằng nào? Trường chúng tôi sáp nhập và đã đổi tên, vậy bản sao bằng tốt nghiệp của sinh viên trước khi sáp nhập sẽ được cấp ra sao?".
Ông Đoàn Xuân Quang đến từ Trường ĐH Luật TP.HCM cũng băn khoăn Trường CĐ Luật miền Trung hiện đã sáp nhập vào Trường ĐH Luật TP.HCM, hiện giờ trường không còn đào tạo CĐ và trung cấp nên không có mẫu phôi bằng của 2 bậc học này, trong khi còn khoảng 100 sinh viên năm sau mới tốt nghiệp.
"Trường có được phép sử dụng văn bằng ĐH và mua phôi bằng CĐ, trung cấp của Trung tâm Công nhận văn bằng không, vì nếu thiết kế phôi mới thì quy trình khá rườm rà, phức tạp", ông Quang hỏi.
Trong khi đó, bà Đào Thị Diễm Thúy (Trường CĐ nghề số 21, Gia Lai) nêu: "Mẫu bằng của Bộ LĐ-TB-XH trước kia có danh hiệu kỹ sư thực hành (nhóm ngành kỹ thuật) hoặc cử nhân thực hành (ngành sức khoẻ). Vậy bằng của những sinh viên chuẩn bị tốt nghiệp có còn để danh hiệu đó hay không?".
Giải đáp chung cho các thắc mắc trên, đại diện Cục Quản lý chất lượng cho hay: "Theo quy định, các trường sau khi sáp nhập, chia tách hay giải thể, đơn vị nào được giao sổ gốc có trách nhiệm cấp bản sao cho người học và bản sao này có nội dung như bằng gốc chứ không theo mẫu mới, trường mới".
Tiến sĩ Lê Mỹ Phong, Phó Cục trưởng Cục Quản lý chất lượng, khẳng định Trường ĐH Luật TP.HCM được chủ động và chịu trách nhiệm hoàn toàn về việc cấp bằng cho 100 sinh viên CĐ. "Tùy theo điều kiện thực tế của trường, có thể tự in hoặc phối hợp với các đơn vị khác để hợp đồng cung ứng phôi, cấp văn bằng kịp thời cho người học theo quy định", tiến sĩ Phong chia sẻ.
Về việc cấp bằng cho người học các khóa đào tạo cũ, trước khi thông tư mới có hiệu lực, đại diện cục cho biết các khóa đào tạo trước 1.1.2016 vẫn cấp bằng theo quy định của luật Giáo dục nghề nghiệp 2014 và trên bằng có danh hiệu cử nhân thực hành hoặc kỹ sư thực hành tùy vào ngành học.
Trao đổi thêm về việc số hóa dữ liệu VBCC, tiến sĩ Lê Mỹ Phong lưu ý phải đảm bảo nguyên tắc đầu tiên và cốt lõi quan trọng nhất, đó là trung thực, tuyệt đối trung thành với sổ gốc. Do vậy, những thông tin nào không có trên văn bằng thì không tự động ghi vào hoặc ghi thêm.
Lãnh đạo Cục Quản lý chất lượng đề nghị các sở GD-ĐT, các cơ sở giáo dục ĐH, các viện nghiên cứu có đào tạo tiến sĩ, cơ sở giáo dục nghề nghiệp khẩn trương triển khai số hóa dữ liệu theo đúng lộ trình đã được Bộ GD-ĐT ban hành. Đặc biệt chú trọng chất lượng dữ liệu, bảo đảm tính đầy đủ, chính xác, an toàn dữ liệu.
Tin Gốc: Thanh Niên
Giáo Dục
Chủ tịch Liên hiệp phát minh sáng chế Pháp giao lưu với sinh viên học tại Báo Tuổi Trẻ

Buổi giao lưu không chỉ là dịp để sinh viên lắng nghe những chia sẻ từ doanh nhân quốc tế, mà còn là cơ hội để các bạn thực hành kỹ năng phỏng vấn, đặt câu hỏi và tiếp cận nhân vật với vai trò của người làm báo trong môi trường thực tế.
Nhiều câu hỏi sôi nổi từ sinh viên, đặc biệt là hành trình hội nhập của người trẻ Việt Nam trong bối cảnh toàn cầu.
Trả lời câu hỏi của sinh viên về yếu tố để phát triển trong ngành truyền thông, ông cho rằng mỗi cá nhân là một ẩn số với nhiều yếu tố chi phối như động cơ học tập, khát vọng thăng tiến hay lợi ích cá nhân.
Theo ông, lĩnh vực truyền thông luôn mở ra nhiều cơ hội và thu hút đông đảo người theo học, nhưng để phát triển điều này phụ thuộc nhiều vào tính cách, sự chủ động và khả năng tự phát triển của mỗi người. Nhà trường chỉ có thể tạo nền tảng chung, còn sự bứt phá phụ thuộc vào chính mỗi cá nhân.
Đề cập đến tác động của trí tuệ nhân tạo (AI), ông ví AI giống như quan điểm về “cái lưỡi” của Aesop: “Cái lưỡi là thứ tốt nhất, nhưng cũng có thể là thứ tồi tệ nhất”.
Theo đó, AI cũng mang hai mặt, vừa hữu ích vừa tiềm ẩn rủi ro. Nếu thiếu ý thức và nền tảng kiến thức, người dùng rất dễ tiếp nhận toàn bộ câu trả lời từ AI mà không kiểm chứng tính đúng sai. Việc lạm dụng AI khiến con người dần mất đi kỹ năng và trở nên thụ động.
“Điều này giống như một người thợ mộc sẽ không còn biết đục đẽo nếu quá phụ thuộc vào máy móc, cũng như chúng ta vậy, khi quá lạm dụng nó, kiến thức và kỹ năng có thể bị tịch thu một cách âm thầm”, ông Bernard Hồ Đắc Tấn nhấn mạnh.
Tham gia chương trình, bạn Bảo Thy - sinh viên năm hai khoa Truyền thông sáng tạo - cho biết đây là năm thứ hai cô học tập, thực hành tại báo Tuổi Trẻ.
Bảo Thy cho rằng các chương trình thực hành ngày càng phong phú, giúp sinh viên có cơ hội tiếp xúc với nhiều nhân vật, nhiều lĩnh vực khác nhau. Ngoài ra, bạn được gặp gỡ nhiều người hơn, từ đó hiểu thêm nhiều câu chuyện và có thêm nhiều góc nhìn về một vấn đề nào đó.
"Chương trình hôm nay có nhiều ý nghĩa đối với tôi. Tôi nhận được nhiều cảm hứng và kinh nghiệm, không chỉ trong chuyên môn mà còn ở phong thái và cách giao tiếp từ ông Bernard, những điều mà ông chia sẻ rất phù hợp với sinh viên Gen Z.
Đặc biệt khi nói về AI, ông nhấn mạnh không nên quá phụ thuộc mà cần giữ tư duy và bản sắc cá nhân. Tôi nghĩ đây là điều rất cần thiết trong bối cảnh hiện nay”, Thy bày tỏ.
Tương tự, bạn Khánh Quỳnh - sinh viên năm hai khoa Truyền thông sáng tạo - cho rằng buổi giao lưu mang lại cho bạn nhiều giá trị, đặc biệt ở tính kết nối giữa các thế hệ.
“Tôi thích cách một người đi trước truyền tải lại những trải nghiệm, bài học mà họ đã đi qua cho mình, điều đó giúp chúng tôi hiểu rõ hơn về con đường mình đang chọn”, Quỳnh chia sẻ.
Bạn Thanh Trúc (ảnh trái) và bạn Trâm Anh (ảnh phải) đặt câu hỏi cho ông Bernard về hành trình trở về Việt Nam - Ảnh: DUYÊN PHAN

Điều này cho thấy vấn đề không nằm ở thiện chí quản lý mà nằm ở tư duy lập quy vẫn chưa tìm ra đáp án của bài toán dạy thêm.
Vấn đề cốt lõi không phải là cấm hay cho phép dạy thêm. Điều 11 luật Nhà giáo 2025 xác lập nguyên tắc rõ ràng khi quy định nhà giáo không được ép buộc người học tham gia học thêm dưới mọi hình thức, không được ép buộc người học nộp các khoản tiền hoặc hiện vật ngoài quy định của pháp luật và không được lợi dụng chức danh nhà giáo để thực hiện hành vi vi phạm pháp luật. Luật không cấm dạy thêm mà cấm hành vi trục lợi và ép buộc. Đây là quan điểm đúng đắn. Nhưng từ nguyên tắc luật đến thực tế triển khai thì khoảng cách vẫn còn rất xa.
Thông tư 29 quy định giáo viên đang dạy học tại các nhà trường không được dạy thêm ngoài nhà trường có thu tiền đối với học sinh mà giáo viên đó đang được phân công dạy theo kế hoạch giáo dục của nhà trường. Quy định nghe hợp lý nhưng trên thực tế đã sinh ra một biến tướng phổ biến mà chính dự thảo sửa đổi cũng chưa có giải pháp. Đó là hiện tượng "dạy thêm chéo cánh" khi giáo viên trong cùng trường hoặc nhiều trường liên kết, đổi chéo học sinh để dạy thêm tại các trung tâm bên ngoài. Cách làm này giúp giáo viên né quy định không dạy thêm chính học sinh của mình nhưng về bản chất, áp lực lên phụ huynh và học sinh không hề giảm. Học sinh vẫn phải đi học thêm chỉ khác là với thầy cô khác, tại một địa điểm khác với chi phí thậm chí cao hơn.
Bất cập đầu tiên nằm ở cơ chế tài chính. Thông tư 29 quy định dạy thêm trong nhà trường chỉ được tổ chức cho 3 nhóm đối tượng và không được thu tiền. Ba nhóm đó gồm học sinh có kết quả môn học cuối kỳ liền kề ở mức chưa đạt, học sinh được chọn bồi dưỡng giỏi và học sinh lớp cuối cấp tự nguyện đăng ký ôn thi. Kinh phí tổ chức do ngân sách nhà nước chi trả.
Quy định này nghe rất nhân văn nhưng đặt ra câu hỏi thực tế. Khi ngân sách không đủ bù đắp, giáo viên vẫn phải dạy thêm miễn phí trong trường nhưng không có thù lao xứng đáng. Một chính sách buộc giáo viên làm thêm mà không trả công tương xứng. Trong khi cánh cửa dạy thêm ngoài trường lại mở sẵn, tất yếu sẽ đẩy nhu cầu ra ngoài xã hội, nơi chi phí cao hơn và ít được kiểm soát hơn.
Bất cập thứ hai nằm ở quyền lực mềm của giáo viên mà hệ thống quy định hiện hành chưa đề cập tới. Dù luật Nhà giáo cấm ép buộc học sinh tham gia học thêm dưới mọi hình thức nhưng ranh giới giữa "gợi ý" và "ép buộc" trong thực tế rất mờ nhạt.
Một giáo viên không cần nói thẳng, chỉ cần cho điểm thấp hơn kỳ vọng, cắt xén nội dung chính khóa hoặc đơn giản là tạo ra bầu không khí rằng ai không học thêm sẽ thua thiệt. Phụ huynh dù biết rõ tình hình vẫn buộc phải cho con đi học thêm để "giữ hòa khí" với thầy cô.
Dự thảo sửa đổi Thông tư 29 đã bổ sung yêu cầu giáo viên phải báo cáo mối quan hệ với chủ thể đứng tên đăng ký kinh doanh cơ sở dạy thêm và cấm giáo viên trực tiếp hoặc gián tiếp tham gia điều hành, chi phối hoạt động tổ chức dạy thêm gây xung đột lợi ích. Nhưng quy định này đặt gánh nặng chứng minh lên hệ thống quản lý mà thiếu công cụ giám sát thực tế.
Bất cập thứ ba là khoảng trống về minh bạch tài chính. Hoạt động dạy thêm ngoài nhà trường được xếp vào loại hình kinh doanh, phải đăng ký kinh doanh và công khai mức thu. Nhưng trên thực tế việc công khai này mang tính hình thức. Không có cơ chế kiểm tra doanh thu thực tế, không có nghĩa vụ báo cáo tài chính định kỳ và đặc biệt là không có quy định về trần mức thu. Khi cánh cửa dạy thêm trong trường đóng lại thì thị trường dạy thêm ngoài trường lập tức mở rộng.
Từ góc độ pháp lý, nhận thấy hệ thống quy định về dạy thêm hiện nay đang mắc một lỗi cấu trúc căn bản. Thay vì xây dựng hành lang pháp lý để quản lý một hoạt động có nhu cầu thực, các văn bản lại thiên về cấm đoán và quản lý hành chính. Kết quả là nhu cầu không giảm, chỉ chuyển hướng sang thị trường phi chính thức.
Để giải quyết thực chất, cần ít nhất ba thay đổi mang tính cấu trúc.
Thứ nhất, cần cho phép tổ chức dạy thêm có thu tiền trong nhà trường với điều kiện công khai, minh bạch. Mọi khoản thu phải qua bộ phận tài vụ của trường, có biên lai và báo cáo tài chính công khai. Giáo viên không được trực tiếp thu tiền từ học sinh hoặc phụ huynh. Mức thu cần được UBND tỉnh quy định khung giá phù hợp với từng địa phương, tránh tình trạng mạnh ai nấy thu như ở thị trường dạy thêm bên ngoài hiện nay.
Thứ hai, cần thiết lập cơ chế giám sát thực chất quyền lợi học sinh. Thay vì chỉ dựa vào "đơn tự nguyện" theo hình thức thì cần quy định nhà trường phải tổ chức khảo sát ẩn danh định kỳ từ học sinh và phụ huynh về hoạt động dạy thêm. Kết quả khảo sát phải được công khai trên cổng thông tin của trường và gửi về sở GD-ĐT. Hiện nay Sở GD-ĐT TP.HCM đã triển khai cổng thông tin quản lý dạy thêm học thêm tại địa chỉ dtht.hcm.edu.vn. Đây là bước đi đúng hướng cần nhân rộng.
Thứ ba, cần tách bạch rõ trách nhiệm giữa hiệu trưởng, giáo viên và cơ quan quản lý. Dự thảo sửa đổi Thông tư 29 trao cho hiệu trưởng quyền chủ động và trách nhiệm giải trình. Nhưng nếu hiệu trưởng vừa quản lý vừa tổ chức dạy thêm mà không có cơ chế kiểm tra chéo từ bên ngoài, nguy cơ "lợi ích nhóm" giữa ban giám hiệu và giáo viên vẫn tồn tại. Cần quy định UBND cấp xã, nơi đã được phân quyền quản lý dạy thêm từ 1.7.2025 theo Thông tư 10/2025/TT-BGDĐT, phải thực hiện kiểm tra định kỳ và đột xuất, không chờ phản ánh mới xử lý.
Dạy thêm không phải là tội lỗi. Nhu cầu học thêm, dạy thêm là có thật nhưng khi nhu cầu chính đáng không có lối đi hợp pháp thì nó buộc phải tìm đường vòng. Và trên con đường vòng đó "lợi ích nhóm" sẽ luôn tìm được chỗ đứng. Chỉ khi nào pháp luật thừa nhận dạy thêm như một hoạt động bình thường cần được quản lý chứ không phải một hành vi cần được ngăn cấm, khi đó mới có thể xây dựng một hệ thống minh bạch, công bằng và thực sự bảo vệ quyền lợi của học sinh.
Nguồn: https://thanhnien.vn/day-them-cach-nao-de-cham-dut-tinh-trang-loi-ich-nhom-185260403100720709.htm

