Cú sảy chân trước Bournemouth và chiến thắng thuyết phục của Man City trước Chelsea khiến cuộc đua vô địch Ngoại hạng Anh bất ngờ nóng trở lại. Khoảng cách giữa Arsenal và Man City bị rút ngắn từ chín xuống còn sáu điểm, trong khi thầy trò Pep Guardiola vẫn còn một trận chưa đấu với Crystal Palace. Tuy nhiên, theo các dữ kiện và thống kê, đội bóng của Mikel Arteta vẫn nắm nhiều lợi thế để cán đích đầu tiên.
Trước hết, Man City cần thắng toàn bộ phần còn lại của mùa giải để có thể vượt qua Arsenal. Tuy nhiên, nhiệm vụ này không dễ xảy ra như nhiều nhận định. Trong hai mùa gần nhất, chuỗi thắng dài nhất của đội chủ sân Etihad chỉ dừng ở sáu trận, và phần lớn thời gian họ chỉ duy trì được mạch bốn trận thắng. So với hình ảnh “cỗ máy chiến thắng” gần như hoàn hảo cách đây hai mùa giải trở về trước, Man City hiện tại vẫn rất mạnh nhưng không còn ổn định tuyệt đối. Vì thế, nhận định họ thắng các trận còn lại mang tính cảm tính nhiều hơn thực tế.
Arsenal dĩ nhiên vẫn nắm quyền tự quyết. Trận đối đầu trực tiếp giữa hai đội trên sân Etihad ở vòng 33 có thể định đoạt cục diện. Nhưng khác với tâm lý e dè thường thấy trước đây, Arsenal bước vào cuộc đấu này với thành tích đối đầu tích cực. Họ bất bại trong năm lần gần nhất gặp Man City tại Ngoại hạng Anh, thắng hai và hòa ba. Đây là cải thiện đáng kể nếu so với chuỗi 12 thất bại liên tiếp trước đó.
Không chỉ riêng Man City, Arsenal dưới thời Arteta còn thể hiện bản lĩnh trong các trận cầu lớn. Trong khoảng ba mùa rưỡi gần nhất, nếu chỉ tính các cuộc đối đầu giữa nhóm “Big 6”, Arsenal thua ít nhất và giành nhiều điểm nhất. Họ thường mất điểm trước các đối thủ bị đánh giá thấp hơn, thay vì gục ngã khi gặp những đội cạnh tranh trực tiếp. Điều này giúp người hâm mộ có cơ sở để tin rằng chuyến làm khách tại Etihad là cơ hội để “Pháo Thủ” duy trì, thậm chí nới rộng cách biệt.
Một yếu tố khác nghiêng về Arsenal là lịch đấu. Theo chỉ số sức mạnh của Opta, các đối thủ còn lại của Arsenal có mức độ khó trung bình thấp hơn so với Man City. Cụ thể, chỉ số trung bình của các đối thủ Arsenal là 90,4, trong khi con số này của Man City là 92,0. Xét toàn giải, Arsenal có lịch đấu dễ thứ tư trong giai đoạn còn lại. Nếu tránh được thất bại trước Man City, họ hoàn toàn có thể duy trì lợi thế đến cuối mùa, đặc biệt là ba trong năm trận cuối được chơi trên sân nhà.
Phong độ gần đây của Arsenal gây lo ngại, khi chỉ thắng một trong năm trận gần nhất và bị loại khỏi cả hai Cup quốc nội. Tuy nhiên, các chỉ số chuyên môn của Arsenal vẫn rất tích cực. Họ tiếp tục có hàng thủ tốt nhất giải. Từ đầu năm 2026, Arsenal là đội duy nhất tại Ngoại hạng Anh phải nhận trung bình dưới một bàn thua kỳ vọng mỗi trận (0,76 xG). Ngay cả trong giai đoạn sa sút, họ cũng hiếm khi để đối phương tạo ra nhiều cơ hội rõ rệt.
Trong tấn công, Arsenal vẫn tạo ra đủ cơ hội để thắng trong phần lớn trận đấu. Họ thắng cuộc chiến xG ở 11 trong 13 trận gần nhất tại giải. Trận thua Bournemouth là ví dụ điển hình. Dù chỉ tạo ra 0,19 xG từ bóng sống, tổng xG của Arsenal vẫn lên tới 2,32, phần lớn từ các tình huống cố định. Khả năng tận dụng bóng chết trở thành vũ khí quan trọng với thầy trò Arteta.
Điểm tựa khác cho niềm tin của Arsenal đến từ các mô hình dự đoán. Theo siêu máy tính của Opta, sau 10.000 lần mô phỏng, Arsenal vô địch trong 87% kịch bản. Con số này cao gần gấp bảy lần so với Man City. Các nhà cái cũng giữ Arsenal ở vị trí ứng viên số một. Những dự báo này dựa trên sức mạnh đội hình, phong độ, lịch đấu và xác suất kết quả.
Tất nhiên, những cảnh báo dành cho Arsenal là có thật. Thất bại trước Bournemouth và trận thua Man City ở chung kết Cup Liên đoàn cho thấy dấu hiệu tâm lý khi chịu áp lực. Tháng Tư cũng không phải giai đoạn Arteta thường đạt thành tích tốt. Nhưng khác với những mùa giải trước, Arsenal đang có nền tảng đủ vững để vượt qua biến động.
Cuộc đua vô địch vì thế vẫn mở. Man City đang có đà hưng phấn, và chỉ cần một cú sảy chân của đối thủ, họ có thể tận dụng ngay. Nhưng Arsenal chưa đánh mất lợi thế. Nếu nhìn vào dữ kiện thay vì cảm xúc, CLB thành London vẫn là ứng viên sáng giá nhất cho ngôi vương.
Phần còn lại của mùa giải sẽ kiểm chứng bản lĩnh của họ. Và nếu duy trì được sự chắc chắn nơi hàng thủ, cùng hiệu quả từ các tình huống cố định, Arsenal có đủ cơ sở để tin vào chức vô địch đầu tiên sau 22 năm.
Căng thẳng nhen nhóm giữa 2 ngôi sao Real Madrid bắt đầu từ buổi tập vào ngày 6-5 (theo giờ địa phương). Khi đó, Tchouameni đã có một pha vào bóng cực mạnh nhắm vào Valverde.
Dù tiền vệ người Pháp khẳng định mình không cố ý, nhưng cầu thủ mang áo số 8 của Real Madrid không chấp nhận lời xin lỗi. Và ngay lập tức, Valverde đáp trả bằng một cú tắc bóng tương tự.
Cuộc tranh cãi nảy lửa sau đó chỉ tạm dừng khi các đồng đội lao vào can ngăn.
Sang buổi tập tiếp theo vào tối 7-5 (theo giờ Việt Nam), tình hình càng trở nên tồi tệ hơn. Bất chấp thiện chí bắt tay làm hòa của Tchouameni, Valverde đã thẳng thừng từ chối.
Đáng chú ý, ngay trong pha bóng đầu tiên của trận đấu tập, cầu thủ người Uruguay một lần nữa thực hiện cú xoạc bóng quyết liệt vào người đồng đội. HLV Alvaro Arbeloa dù đã nỗ lực hạ nhiệt bằng cách xếp cả hai đá chung đội nhưng bầu không khí giữa đôi bên vẫn vô cùng căng thẳng cho đến cuối buổi tập.
Đỉnh điểm của vụ việc xảy ra khi toàn đội đi vào phòng thay đồ. Valverde cáo buộc Tchouameni chính là người tuồn tin về cuộc cãi vã ngày hôm trước cho truyền thông. Trong lúc tranh cãi lên đến đỉnh điểm, sự mất kiểm soát đã dẫn đến ẩu đả.
Theo các nguồn tin tại hiện trường, Tchouameni đã tung một cú đấm khiến Valverde ngã gục, đập đầu xuống sàn và gần như bất tỉnh. Tiền vệ người Uruguay sau đó đã phải rời sân tập bằng cáng và nhập viện khẩn cấp dưới sự hộ tống của HLV Arbeloa.
Việc cầu thủ xảy ra mâu thuẫn với nhau không phải là hiếm. Nhưng vụ việc bị đẩy đến mức đánh nhau to dẫn đến việc cả đội cùng đích thân Chủ tịch CLB Real Madrid, ông Florentino Perez phải có mặt can thiệp (theo báo Marca) thì chưa từng có tiền lệ trong lịch sử câu lạc bộ.
Sau khi ổn định sức khỏe, Valverde đã lên tiếng phủ nhận việc bị đồng đội tác động vật lý. Đồng thời anh đưa ra một lý do có phần nhẹ nhàng hơn: "Trong lúc cãi vã, tôi vô tình va vào một cái bàn và gây ra vết thương ở trán.
Không có chuyện đồng đội đánh tôi. Sự mệt mỏi và nỗi thất vọng sau một mùa giải trắng tay đã khiến tôi mất kiểm soát và vượt quá giới hạn. Tôi thực sự xin lỗi vì đã làm tổn hại đến hình ảnh CLB”.
Trang chủ CLB Real Madrid cũng đã phải đưa ra thông báo chính thức về vụ việc: "CLB quyết định tiến hành các thủ tục kỷ luật nội bộ đối với Federico Valverde và Tchouameni. Kết luận cuối cùng sẽ được công bố sau khi quá trình xem xét hoàn tất".
Ngoài ra, CLB Real Madrid cũng xác nhận Valverde sẽ không góp mặt trong trận gặp Barca vì chấn thương. Anh được chẩn đoán bị chấn thương sọ não nhẹ sau cuộc kiểm tra bởi bộ phận y tế CLB Real Madrid (ngày 8-5, giờ Việt Nam).
Với thông tin này cùng với án phạt kỷ luật sẽ được đưa ra, gần như cả Valverde và Tchouameni sẽ không thể góp mặt trong trận đấu với Barcelona vào rạng sáng 11-5 tại vòng 35 Giải vô địch Tây Ban Nha.
"Tôi đang đi ngược đám đông. Nhưng với một trận đấu chứa đầy sự can thiệp của VAR, không phòng ngự, không kèm người và không có sự phối hợp chặt chẽ ở tuyến giữa, tôi cảm thấy buồn nôn. Các bạn có biết ai yêu thích thứ bóng đá này không? Các đài truyền hình, bình luận viên và những CĐV mừng bàn thắng mà không hiểu bóng đá. Bóng đá ngày nay chính là NBA mới", Melli so sánh trận PSG thắng Bayern 5-4 tối 28/4 với giải bóng rổ NBA, nơi các trận đấu thường kết thúc với hơn 100 điểm mỗi trận.
Cựu tuyển thủ Italy cũng cho rằng quan điểm mỗi đợt tấn công đều có thể dẫn tới bàn thắng đang trở nên phổ biến. Ông lo ngại điều này cùng luật lệ, VAR và xu hướng lãng quên văn hóa phòng ngự sẽ khiến bóng đá trở nên mất cân bằng, đồng thời dẫn đến các trận đấu có kết quả phi lý nhiều hơn. "Rồi chúng ta sẽ thấy các trận đấu có tỷ số 7-5, 6-6, hoặc cao hơn. Điều này, tất nhiên, sẽ giúp truyền hình tăng lượng người xem", Melli nói thêm.
Khi còn thi đấu, Melli chơi ở vị trí tiền đạo, giành Cup C2 cũ, Cup Italy, hai Siêu Cup châu Âu với AC Parma và AC Milan. Ông từng khoác áo tuyển Italy hai lần vào năm 1993. Sau khi giải nghệ, ông làm Tổng giám đốc AC Parma từ năm 2005 đến 2015.
Trong khi Melli chỉ trích, một số cầu thủ đương thời phản ứng tích cực với trận PSG - Bayern. Erling Haaland viết: "Đây mới là bóng đá", còn Rafael Leao bình luận: "Bóng đá đích thực".
Một số cựu cầu thủ đang làm bình luận viên thì có ý kiến trái chiều nhau. Trong khi Thierry Henry cho rằng trận lượt đi bán kết trên sân Parc des Princes xóa tan hoài nghi về sự nhàm chán trong bóng đá, Wayne Rooney phàn nàn về thái độ người trong cuộc khi để lọt lưới quá nhiều. "Thật điên rồ và hỗn loạn. Chúng ta đã chứng kiến một số bàn thắng tuyệt vời. Nhưng tôi không hiểu làm thế nào mà bạn, dù là HLV hay cầu thủ, có thể vào phòng thay đồ và cảm thấy vui vẻ sau khi để thủng lưới bốn hay năm lần", Rooney nói.
Trận PSG - Bayern mang đến một cuộc rượt đuổi hiếm thấy. Sau khi Harry Kane sút phạt đền mở tỷ số ở phút 17 cho Bayern, PSG đáp trả bằng pha cứa lòng của Khvicha Kvaratskhelia và cú đánh đầu của Joao Neves. Sau khi Michael Olise đột phá gỡ hòa 2-2 cho đội khách, nhà đương kim vô địch một lần nữa vượt lên với quả phạt đền của Ousmane Dembele.
Sau giờ nghỉ, PSG nới rộng cách biệt lên 5-2 nhờ công Kvaratskhelia và Dembele. Tuy nhiên, trong nỗ lực tuyệt vời để cứu vãn trận đấu, Bayern gỡ liên tiếp hai bàn nhờ công Dayot Upamecano và Luis Diaz.
Ngày 6/5, hai đội sẽ chơi trận lượt về tại Đức. Với lợi thế sân nhà, Bayern có quyền hy vọng vào chiến thắng ngược. Trong khi đó, nếu muốn tiếp tục bảo vệ vương miện, PSG cần biết cách bảo vệ thành quả.
Đội tuyển Ai Cập đang viết nên chặng đường lịch sử ở World Cup 2026. Sau khi đánh bại New Zealand ở vòng bảng để lần đầu biết mùi thắng tại sân chơi thế giới sau... 92 năm, Mohamed Salah cùng đồng đội đã vượt vòng bảng, rồi lại có thêm bước tiến dài nữa.
Ở trận đấu vòng 32 đội với Úc (1 giờ ngày 4.7), Ai Cập mở tỷ số ngay phút 13 nhờ công Emam Ashour với cú đánh đầu cận thành uy lực. Nỗ lực của Úc đổi lấy bàn gỡ đầu hiệp 2, do pha phản lưới nhà của hậu vệ Mohamed Hany. Tỷ số 1-1 được duy trì từ hiệp đấu chính thức đến hết hiệp phụ, buộc hai đội phải bước vào loạt đá luân lưu may rủi.
Tại đây, Úc gây áp lực tâm lý cho Ai Cập, khi tung thủ môn kỳ cựu Mathew Ryan vào sân thay Patrick Beach. Câu chuyện thay thủ môn ở loạt luân lưu từng xuất hiện ở World Cup, đơn cử vào năm 2014, Hà Lan đã đưa Tim Krul vào sân thay Jasper Cilessen, để rồi Krul tỏa sáng với pha cản 11 m đưa Hà Lan vượt qua Costa Rica ở tứ kết.
Tuy nhiên, Mathew Ryan đã không thể lặp lại câu chuyện của Krul năm nào. Anh không cản được bất cứ quả luân lưu nào, gián tiếp khiến đội nhà thua 2-4 và dừng cuộc chơi. Đáng chú ý, tận dụng quãng nghỉ ngắn trước khi bước vào loạt luân lưu, HLV Hossam Hassan cùng trợ lý đã mở máy tính cá nhân để cho học trò xem một video đặc biệt. Đó là video về khoảnh khắc thủ môn Ryan bị Kylian Mbappe đánh bại trên chấm phạt đền ở trận đấu giữa Real Madrid và Levante mùa trước. Ở cả hai trận này, Mbappe đều sút phạt đền thành công vào lưới Ryan (thủ môn của Levante), giúp Real Madrid thắng 4-1 ở lượt đi và 2-0 ở lượt về.
Các trợ lý của ông Hassan vừa mở video, vừa giảng giải cho cầu thủ Ai Cập xu hướng bắt luân lưu của Ryan. Toàn đội chỉ xem trong khoảng 1 phút, trước khi bước vào loạt đá khi đã "thuộc lòng" thói quen của đối thủ.
Thực tế trên chấm luân lưu cho thấy, Ryan đã bị bắt bài hoàn toàn. Thủ môn kỳ cựu của Úc có thói quen di chuyển sớm một nhịp, rồi chọn một góc đổ người thật nhanh ngay trước lúc đối thủ chạm bóng.
Dù vậy, Ryan lại dậm chân chọn hướng di chuyển đổ người rất sớm và tương đối lộ, dẫn đến các chân sút Ai Cập chỉ cần quan sát cách Ryan đặt trụ là biết anh sẽ đổ người về đâu.
Kết quả là, Ryan bị khuất phục ở cả 4 cú sút. Thậm chí ở lượt ba, thủ quân Mohamed Salah còn tự tin hạ gục người gác đền Úc bằng cú "panenka" đẳng cấp vào chính giữa khung thành. Nụ cười sảng khoái của Salah sau cú sút này cho thấy Ai Cập trên cơ hoàn toàn cả về tâm lý lẫn sự chuẩn bị.
Ở chiều ngược lại, khi thủ môn Ryan không thể hóa người hùng, các chân sút Úc cũng sút luân lưu rất kém. Trung vệ Harry Souttar sút 11 m thẳng lên khán đài ở lượt một, còn tài năng trẻ Lucas Herrington đá dội xà lượt bốn, khiến Úc phải rời cuộc chơi ở vòng 32 đội.
Ai Cập sẽ viết tiếp hành trình lịch sử tại World Cup 2026, khi đã có mặt ở vòng 16 đội mạnh nhất.