Tôi 28 tuổi, bạn gái 27 tuổi, yêu nhau 3 năm, hai bên gia đình đã sang nhà gặp gỡ và định ngày cưới. Mọi thứ diễn ra tốt đẹp, tình cảm chúng tôi ngày càng mặn nồng, chỉ còn gần tháng nữa chúng tôi sẽ tổ chức đám cưới. Tuy nhiên, do những giây phút bồng bột, ham chơi, tôi đã làm mất sạch số tiền tích góp gần 200 triệu đồng vào tiền ảo, thậm chí nhà bố mẹ mua cho trước cưới, tôi cũng mang giấy tờ đi cầm cố, mọi thứ chỉ diễn ra trong vòng gần hai tháng nay.
Giờ tôi không biết có nên hủy hôn để tập trung vào kiếm tiền, làm lại từ đầu? Tôi sợ cưới giờ, bạn gái sẽ khổ khi có người chồng nợ nần, cuộc sống không ổn định. Tôi cũng không chắc mình có thể đảm bảo cuộc sống cho bạn gái và tương lai còn có con nữa. Mong được các bạn chia sẻ.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi ngoài 30 tuổi, đã lập gia đình và có con trai 3 tuổi. Vợ chồng đang sống chung với ba mẹ vợ tại Đà Nẵng. Nhà bên vợ có dãy trọ cho thuê nằm ngay cạnh nhà đang ở, gồm hai phòng phía trước và bốn phòng phía sau. Gia đình vợ có hai chị em. Em trai vợ hiện làm việc ở Sài Gòn, nhiều năm nay không có ý định về Đà Nẵng sinh sống. Vợ chồng tôi có công việc ổn định, tích góp đủ tiền để xây một căn nhà nhỏ riêng. Tôi không có ý tranh giành tài sản, chỉ muốn có một không gian riêng tư cho gia đình nhỏ của mình.
Tôi từng ngỏ ý xin ba mẹ vợ phần đất phía trước, nơi đang là hai phòng trọ khoảng 40 m2, rồi xây một căn nhà nhỏ. Tôi nghĩ nếu được ở gần ba mẹ thì tiện chăm sóc và phụng dưỡng ông bà sau này, vợ chồng con cái cũng có cuộc sống riêng tư hơn. Tuy nhiên, ba vợ từ chối với lý do giữ lại dãy trọ để dưỡng già. Tôi hiểu suy nghĩ của ba mẹ. Ở tuổi đó, ai cũng cần một nguồn thu ổn định để cảm thấy an tâm. Hiện ba vợ có lương hưu khoảng 14 triệu đồng mỗi tháng, mẹ vợ thu nhập tháng khoảng 5 triệu đồng. Dãy trọ cũng là tài sản mà ba mẹ đã vất vả gây dựng cả đời nên việc không muốn chia hay cắt bớt cũng là điều dễ hiểu.
Ở góc độ của một người đàn ông đã có gia đình và con nhỏ, tôi cũng có nhiều áp lực, sống chung lâu dài khiến mọi sinh hoạt thiếu sự riêng tư. Có những lúc vợ chồng muốn tự quyết việc nuôi dạy con, chi tiêu hay đơn giản là cần không gian của riêng mình cũng khó. Tôi từng nghĩ chỉ cần cố gắng làm ăn, có tiền tự xây nhà thì mọi chuyện sẽ dễ hơn, nhưng thực tế lại không đơn giản như vậy. Đi thuê nhà riêng thì chi phí hàng tháng hiện tại vượt quá khả năng của vợ chồng tôi.
Nếu cố ra ở riêng lúc này, kinh tế sẽ rất áp lực vì còn con nhỏ và nhiều khoản phải lo. Tiếp tục sống chung, trong lòng tôi lại luôn có cảm giác mình chưa thật sự có một mái nhà đúng nghĩa. Nhiều đêm tôi suy nghĩ rất nhiều, tiếp tục ở bên nhà vợ để tiết kiệm, chấp nhận đánh đổi sự riêng tư thêm vài năm nữa có được không? Hay nên mạnh dạn ra ngoài thuê ở riêng, dù vất vả hơn, để có cuộc sống độc lập?
Tôi không trách ba mẹ vợ, cũng không nghĩ mình đúng hoàn toàn. Có lẽ mỗi thế hệ đều có nỗi lo riêng. Người già sợ mất chỗ dựa tuổi già, còn người trẻ lại mong có một tổ ấm độc lập cho gia đình nhỏ của mình. Tôi chỉ thấy bản thân đang đứng giữa rất nhiều áp lực: tự trọng của một người đàn ông, trách nhiệm với vợ con và cả sự hòa thuận trong gia đình bên vợ. Tôi phải làm sao đây?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là độc giả lâu năm của chuyên mục Tâm sự. Sau khi đọc bài "Bài học tôi nhận ra được sau một năm ly hôn", tôi nhận thấy có nhiều điểm khá giống với hoàn cảnh gia đình mình. Tôi xin chia sẻ câu chuyện, mong nhận được góc nhìn khách quan để tránh những quyết định dẫn đến hối tiếc sau này.
Tôi 35 tuổi, vợ 31 tuổi, kết hôn được hai năm, chưa có con. Cả hai đến với nhau khi đã khá chín chắn, cảm thấy nhiều điểm phù hợp nên quyết định lập gia đình. Tuy nhiên, yêu và sống chung là hai chuyện rất khác. Khi về chung một nhà, nhiều vấn đề bắt đầu xuất hiện.
Thứ nhất, về cách xử lý mâu thuẫn: tôi và vợ đều có cái tôi cao. Khi bất đồng quan điểm, tôi thường chọn cách im lặng, lắng nghe, hạn chế phản bác để tránh xung đột leo thang. Ngược lại, vợ luôn muốn giải quyết ngay, không chấp nhận thua cuộc và luôn phải là người đúng. Những lần tranh cãi thường rất căng thẳng vì vợ hay dùng từ ngữ gây tổn thương và thiếu tôn trọng tôi như: hèn, nhu nhược, không tử tế... Tôi đã nhiều lần chọn thời điểm vui vẻ, tạo không gian riêng (quán cà phê, du lịch...) để góp ý và chia sẻ. Tuy nhiên, mọi việc chỉ cải thiện trong thời gian ngắn rồi đâu lại vào đó. Các vấn đề gốc rễ hiếm khi được giải quyết đến nơi đến chốn vì vợ khó lắng nghe và luôn muốn giữ thế thắng trong tranh luận.
Thứ hai, về quan điểm tài chính: Tôi là người cẩn trọng, có xu hướng lập kế hoạch tiết kiệm và chuẩn bị cho tương lai. Tôi ưu tiên tích lũy, dự phòng rủi ro. Vợ lại có quan điểm thoải mái hơn, cho rằng "tiền làm ra để tiêu, miễn hiện tại vui vẻ". Vợ cũng có tiết kiệm nhưng rất nhỏ và chủ yếu phụ thuộc bảo hiểm sức khỏe và phần thưởng để ra. Vợ đang nuôi em trai và học thêm thạc sĩ cũng là một khoản chi phí trong gia đình.
Thứ ba, về quan điểm hưởng thụ: Tôi hướng đến cuộc sống đơn giản, tiện lợi; ưu tiên dùng tiền để đầu tư cho tri thức và các mục tiêu dài hạn, hưởng thụ ở mức vừa phải. Vợ hướng nhiều hơn đến trải nghiệm, du lịch, làm mới bản thân. Điều này không sai nhưng việc lập kế hoạch và cân đối tài chính chưa phù hợp, dẫn đến áp lực lâu dài.
Thứ tư, về thu nhập và tài sản: Thu nhập của hai vợ chồng tương đương nhau, khoảng hơn 2x triệu mỗi tháng. Trước hôn nhân, tôi có một căn chung cư nhỏ; vợ không có tài sản riêng (do quan điểm dùng tiền cho việc cá nhân). Tôi tôn trọng điều này và không thấy vấn đề. Sau hôn nhân, chúng tôi góp tiền mua một chiếc ôtô để vợ đi làm, phần tôi đóng góp nhiều hơn vì đã có tài sản trước đó; phần còn lại trả góp. Tuy nhiên, vợ thường chê căn chung cư của tôi nhỏ, xa trung tâm, kẹt xe và chê dân cư nhà tôi ở thu nhập thấp làm vợ không thoải mái.
Thứ năm, về đối nội đối ngoại: Vợ mong muốn về thăm nhà ngoại thường xuyên (khoảng hai lần mỗi tháng). Việc về nhà nội, chỉ khi tôi về vợ mới đi cùng. Khi về nhà nội, vợ gần như không phụ giúp việc gì, luôn giữ tâm thế là khách. Vợ khó hòa hợp với bố mẹ tôi, hay cảm thấy bị soi xét, dạy dỗ kiểu bóng gió nên thường không ở lại quá hai ngày.
Thứ sáu, về việc nhà và hỗ trợ gia đình: Công việc của vợ theo giờ hành chính, còn công việc của tôi linh hoạt hơn dù thỉnh thoảng phải đi công tác. Tôi thường về nhà sớm và chủ động làm nhiều việc nhà như nấu ăn, dọn dẹp, giặt giũ... nhiều hơn vợ.
Thứ bảy, hiện trạng hôn nhân: Hiện tại, chúng tôi đang rơi vào trạng thái khủng hoảng và xa cách. Nhiều lúc tôi muốn buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì cảm giác không được tôn trọng; khác biệt sâu sắc về quan điểm sống và giá trị gia đình; thiếu công bằng trong đối xử; các vấn đề gốc rễ không được giải quyết. Mỗi khi xảy ra mâu thuẫn, vợ thường chọn cách ôm ấp, thể hiện tình cảm để làm lành. Tuy nhiên, những nguyên nhân cốt lõi phía sau gần như không thay đổi.
Tôi thật sự băn khoăn: vợ đang thay đổi hay do tôi nghĩ quá nhiều? Trong hoàn cảnh này, tôi nên tiếp tục cố gắng hay dừng lại để cả hai không tổn thương thêm?
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi lấy chồng 10 năm. Có một thời, chúng tôi từng rất hạnh phúc, từ những cái nắm tay đến khoảnh khắc gần gũi đều đầy cảm xúc. Mọi thứ thay đổi kể từ khi tôi phát hiện anh ngoại tình. Anh quay về, vẫn ở bên tôi, nhưng tôi cảm nhận rõ ràng anh không còn như trước. Sự quan tâm, dịu dàng dần biến mất, thay vào đó là sự lạnh nhạt. Tôi đã cố gắng bỏ qua, tự nhủ chỉ cần anh quay về là đủ.
Gần đây, tôi lại biết thêm những chuyện khiến lòng mình nặng trĩu. Anh tìm đến những thú vui bên ngoài, ngay cả khi ở bên tôi anh cũng không thật sự tập trung. Những lúc vợ chồng gần gũi, anh cầm điện thoại, ánh mắt dán vào màn hình, mọi thứ diễn ra như một thói quen, không cảm xúc. Đến khi xong việc, anh quay lưng, để lại tôi với cảm giác trống rỗng. Tôi không biết mình là ai trong cuộc hôn nhân này. Tôi không dám nói với ai, cũng không biết bắt đầu từ đâu để thay đổi cuộc sống vợ chồng. Tôi phải làm sao đây?
Hoa Hồng
Nguồn: https://vnexpress.net/chong-khong-cam-xuc-xem-dien-thoai-moi-khi-gan-gui-toi-5060562.html

