Em đang học năm thứ hai ngành Kinh tế xây dựng. Nhưng từ khi lên đại học, em cảm thấy rất bế tắc và ngày càng thất vọng về bản thân. Trong học tập, em luôn cố gắng và chăm chỉ nhưng kết quả lại không tương xứng với công sức em bỏ ra, thậm chí còn khá thấp. Hiện tại em chưa đi làm vì muốn học thêm kỹ năng để năm thứ ba có thể xin thực tập tại công ty. Nhưng càng học, em càng thấy bế tắc, học trước quên sau. Nhìn bạn bè xung quanh, có người đã đi làm văn phòng, có người kinh doanh kiếm được nhiều tiền, em chỉ thấy tự ti về bản thân.
Em xin chia sẻ thêm một chút: trước đây em tiếp thu khá nhanh nhưng đến hè lớp 11, em bị trầm cảm và phải dùng thuốc. Sau đó em tự ý bỏ thuốc giữa chừng và từ đó em cảm thấy mình chậm chạp hơn rất nhiều, từ xử lý vấn đề hàng ngày, tiếp thu thông tin, đến tính toán và tư duy. Nếu bạn bè chỉ cần học 30 phút là hiểu, em phải mất 2-3 tiếng. Em thực sự rất mệt mỏi. Có những lúc em muốn dừng lại nhưng rồi lại nghĩ đến tương lai của mình và gia đình. Vì em là con một nên trách nhiệm rất lớn. Em đã sống vật vờ một thời gian dài, mất niềm tin vào bản thân, làm gì cũng sợ sai và luôn cảm thấy mình kém cỏi. Em rất mong nhận được lời khuyên từ anh chị. Em cảm ơn ạ.
Từ nhỏ tới giờ, em luôn là người chậm chạp, ù lì, phụ thuộc, thụ động, đầu óc chậm tiêu. Em có vấn đề về khả năng tư duy, không biết tự suy nghĩ khi gặp khó khăn để giải quyết các vấn đề trong cuộc sống, dù là những vấn đề nhỏ, đơn giản. Em phụ thuộc, dựa dẫm, ỷ lại vào người khác rất nhiều. Em không phải người độc lập, tự suy nghĩ, tự tìm cách giải quyết mọi chuyện trong cuộc sống nên người khác cảm thấy rất phiền phức và khó chịu.
Thời đi học, em khó khăn trong việc tiếp thu kiến thức, em chậm hiểu hơn mọi người trong lớp. Em thường xuyên bị bắt nạt hồi còn đi học nhưng không dám phản kháng vì hèn nhát, nhu nhược. Em chậm chạp nhưng vẫn cố gắng học lên được đại học, rồi bỏ dở vì không theo nổi nữa.
Bây giờ lớn lên, ra ngoài xã hội vẫn vậy, em ngại va chạm, lo sợ xung đột, mâu thuẫn trong cuộc sống nên tìm cách né tránh. Em cũng gặp khó khăn trong việc giao tiếp và kết giao với người khác nên không có mối quan hệ nào, vì em bất tài, vô dụng nên không ai muốn giao du cùng.
Em giờ 24 tuổi nhưng vẫn còn ăn bám, ngửa tay xin tiền gia đình, sống cô lập với xã hội, không bạn bè, không công việc, không mục tiêu, định hướng, không bằng cấp. Em cảm thấy tự ti về bản thân, đau khổ, bế tắc và chán nản. Em không biết mình cần phải làm gì? Không biết tại sao mình sinh ra lại chậm chạp và đầu óc có vấn đề, không thể bình thường như người khác được? Em không biết làm sao mình có thể thoát khỏi tình cảnh này. Mọi người có thể cho em lời khuyên và giải pháp được không? Em xin cảm ơn.
Tôi và anh quen và yêu nhau từ thời học sinh. Sau đó cả hai cùng thi vào đại học nhưng anh lên Hà Nội, còn tôi vẫn học ở quê. Khi đi làm, anh vào Nam làm việc trong khi đó tôi vẫn công tác tại quê nhà. Vì quá yêu nhau nên chúng tôi hứa hẹn rất nhiều. Đúng ngót 12 năm yêu nhau nhưng tôi và anh gặp gỡ nhau rất ít. Lâu dần, chúng tôi tính chuyện xa hơn thì anh trở về thành phố quê anh lập nghiệp, cũng là để gần nhau hơn rồi tính chuyện lâu dài. Tôi vỡ òa trong niềm hạnh phúc vì cuối cùng cũng được gần anh.
Chẳng ai học được chữ ngờ, chúng tôi thu xếp công việc để gần nhau hơn, thời gian dành cho nhau nhiều hơn thì tôi phát hiện anh có thật nhiều bí ẩn. Tôi phát hiện sau lưng tôi, anh dùng một chiếc điện thoại khác nhưng khi tôi hỏi, anh chối bay. Ngoài ra, anh thường xuyên "biến mất" không lý do. Tôi hỏi, anh không nói gì hoặc trả lời qua quýt đại khái đó là việc riêng của anh.
Đỉnh điểm, tôi đã cáu mà nói lời khiếm nhã với anh. Sau lần đó, anh thay đổi hẳn thái độ, cực ít nhắn tin, gọi điện cho tôi. Thậm chí nếu tôi có nhớ gọi hay nhắn tin cho anh cũng rất khó. Anh chỉ gặp tôi khi anh chủ động, ngược lại tôi sẽ không bao giờ gặp được anh khi anh không chủ động. Thực sự tôi rất sốc vì khi yêu xa và khi về gần khác nhau quá xa, anh hoàn toàn trở thành con người khác. Tôi mong muốn nói chuyện thẳng thắn với anh nhưng anh không hợp tác.
Xin nói thêm anh là người rất được con gái để ý. Dù yêu tôi nhưng anh chưa khi nào để tôi cảm thấy yên lòng. Tôi ghen tuông, đẩy mối quan hệ vào vực thẳm nhưng linh cảm của tôi rất bất an về anh. Xin độc giả cho tôi lời khuyên, tôi phải làm gì để mối quan hệ này có kết quả. Tôi thực sự rất mệt mỏi.
Gia đình tôi phức tạp và nhiều chuyện không vui nên tôi chỉ mong kiếm được ai đó yêu thương mình thật lòng, cùng nhau cố gắng, đó là điều giản dị tôi mong có được. Bạn trai tôi là dân tỉnh lẻ, lên thành phố học tập và làm việc, gia cảnh bình thường, làm kỹ thuật bình thường, khó có khả năng mua được nhà. Anh hiền lành, có ý chí. Chúng tôi yêu nhau bằng tình cảm chân thành, ở bên anh tôi thấy rất hạnh phúc. Yêu nhau ba năm, anh chỉ để dành được tiền để cưới tôi, không có nhà và xe, không tiền tích lũy. Bố mẹ không đồng ý tình yêu này vì cho rằng tôi xinh xắn, nhiều người theo đuổi, không nên cưới người không có điều kiện, sau này sẽ vất vả.
Tôi cố gắng đấu tranh cho tình yêu của mình nhưng càng ngày càng bất lực trước sức ép từ gia đình, dư luận. Tôi đắn đo khi nhiều người cho rằng giờ làm gì còn "một túp lều tranh hai trái tim vàng"? Từ trước giờ, tôi luôn được gia đình bao bọc, ở nhà không phải lo gì, giờ cưới chồng rồi ra thuê trọ, cùng anh gánh vác cuộc sống, có khi nào tôi sẽ hối hận không? Bạn bè xung quanh bảo hãy suy nghĩ thật kỹ. Những đứa bạn tôi có chút nhan sắc đều cưới được chồng có điều kiện, cuộc sống ổn định, có nhà và xe, chồng yêu thương và chiều chuộng, cuộc sống không phải vất vả và suy nghĩ gì.
Tôi đang quen sống sướng, liệu có chịu nổi áp lực cơm áo gạo tiền không? Khi tài chính eo hẹp, vợ chồng lục đục cãi nhau, liệu còn cảm nhận nổi tình yêu nữa không? Tôi không ham vật chất nhưng khi đối mặt với thực tế cuộc sống, nhiều lúc cũng thấy mệt mỏi, muốn gục ngã. Tôi cảm thấy bối rối và mệt mỏi trước những áp lực vô hình của cuộc sống. Gia đình bảo nếu tôi cố lấy anh, sướng khổ tự chịu, đừng mong sự hỗ trợ.
Tôi không còn trẻ, cũng muốn sớm ổn định cuộc sống. Tôi phải làm sao đây? Có phải tôi quá ích kỷ, sợ khổ mà không dám bảo vệ tình yêu này?