Những phút cuối trận, khán giả Brighton đồng thanh hát: “Chúng tôi có thể đá với các bạn mỗi tuần không?”. Tuy nhiên, không nhiều CĐV Chelsea nghe thấy để đáp lại, vì phần lớn đã rời sân từ trước đó để không phải xem hết màn thể hiện nhạt nhòa của thầy trò Liam Rosenior. Đây là lần đầu sau 114 năm, Chelsea mới thua năm trận liên tiếp mà không ghi bàn nào ở giải vô địch Anh.
Ngay từ khai cuộc, thế trận đã nghiêng hẳn về phía đội chủ nhà. Brighton chỉ cần chưa đầy ba phút để mở tỷ số. Từ quả phạt góc bên cánh trái, đội khách phá bóng không tốt và để Ferdi Kadioglu sút bồi cận thành. Bóng chạm nhẹ Wesley Fofana đổi hướng khiến thủ môn Robert Sanchez không thể cản phá. Bàn thắng đến ở mốc 2 phút 54 giây, nhanh nhất của Brighton tại Ngoại hạng Anh mùa này.
Chelsea tiếp tục phơi bày khả năng phòng ngự tình huống cố định kém. Họ đã thủng lưới 11 bàn từ các quả phạt góc ở Ngoại hạng Anh 2025-2026, thành tích tệ ngang mùa 1994-1995. Bàn thua này còn đánh dấu pha thủng lưới sớm nhất họ nhận từ phạt góc kể từ năm 2003.
Sau bàn mở tỷ số, Brighton hoàn toàn làm chủ cuộc chơi. Trong 23 phút đầu, họ dứt điểm bảy lần, bốn lần trúng đích, trong khi Chelsea không có nổi một cú sút cầu môn. Sự chênh lệch thể hiện rõ qua cách hai tuyến giữa vận hành. Moises Caicedo và Enzo Fernandez với phí chuyển nhượng hàng trăm triệu USD, nhưng bị lấn át bởi Carlos Baleba bên phía Brighton. Bình luận viên John Southall của Radio 5 Live nhận xét Fernandez “chơi một trận tệ hại và hoàn toàn lép vế”.
Bên phía Brighton, Pascal Gross tiếp tục cho thấy tầm ảnh hưởng lớn. Kể từ khi trở lại Brighton tháng 1/2026, chỉ Bruno Fernandes tạo ra nhiều cơ hội hơn anh tại Ngoại hạng Anh (58 so với 32). Riêng trận này, tiền vệ người Đức đã có thêm bốn đường chuyền tạo cơ hội.
Khán giả trên sân Amex không bỏ lỡ cơ hội gây áp lực lên các cầu thủ cũ của họ như Sanchez, Caicedo hay Marc Cucurella. Những tiếng la ó xuất hiện liên tục mỗi khi bộ ba này chạm bóng. Ở chiều ngược lại, các CĐV Chelsea bắt đầu thể hiện sự thất vọng theo cách châm biếm. Ngay đầu hiệp hai, sau cú sút đầu tiên của đội nhà vọt xà, một nhóm CĐV hát vang: “Chúng ta cuối cùng cũng có một cú sút”, như một cách chế giễu màn trình diễn nhạt nhòa.
Chelsea điều chỉnh nhân sự khi tung Alejandro Garnacho vào sân thay Fofana đầu hiệp hai, nhưng thế trận không thay đổi đáng kể. Phút 56, khi đội khách còn mải phản ứng tình huống bóng chạm tay Yankuba Minteh, Brighton phản công nhanh. Georginio Rutter dẫn bóng từ giữa sân rồi chuyền dọn cỗ để Jack Hinshelwood sút chìm về góc gần, nâng tỷ số lên 2-0.
Ngoài đường biên, HLV Liam Rosenior gần như chết lặng. Khán đài, những tiếng hô phản đối HLV người Anh bắt đầu xuất hiện. Ngay cả CĐV Brighton cũng góp vui với những câu hát châm biếm: “Liam Rosenior, ông là một phần của chúng tôi”.
Ác mộng chưa dừng lại ở đó với Chelsea. Đến phút bù đầu tiên hiệp hai, thủ thành Bart Verbruggen phất dài cho Maxim De Cuyper thoát xuống bên trái, trước khi chuyền vào cho Danny Welbeck đệm một chạm về góc cao tầm xa, ấn định thắng lợi 3-0.
Thất bại 0-3 khiến Chelsea nhận chuỗi năm trận thua tại Ngoại hạng Anh, điều họ chưa từng trải qua kể từ tháng 11/1993. Họ gần như hết hy vọng dự Champions League mùa sau, và thậm chí có nguy cơ không được dự Cup châu Âu. Ngược lại, chiến thắng giúp Brighton vượt qua chính Chelsea và đứng thứ sáu, nuôi mộng dự Champions League lần đầu trong lịch sử.
Ở trận tiếp theo, Chelsea gặp Leeds ở bán kết Cup FA trên sân Wembley ngày 26/4. Trong khi, Brighton với sáu chiến thắng trong tám trận gần nhất, sẽ gặp chủ nhà Newcastle ngày 2/5.
V-League suốt hơn 2 thập niên qua (kể từ thời điểm chuyển mình sang chuyên nghiệp mùa 2000-2001) luôn là "vùng đất khó sống" với các chân sút nội. Ngoại binh thường chiếm vai trò ghi bàn chủ lực, còn cầu thủ Việt Nam chủ yếu đá dạt biên, làm bóng hoặc hỗ trợ chiến thuật. Bởi vậy, việc một nội binh cán mốc trên 10 bàn đã là thành tích đáng kể, còn cuộc đua Vua phá lưới gần như mặc định thuộc về các tiền đạo nước ngoài.
Trong lịch sử V-League chuyên nghiệp, chỉ có Nguyễn Anh Đức từng giành danh hiệu Vua phá lưới với tư cách cầu thủ nội. Mùa trước, Tiến Linh suýt trở thành người thứ 2, nhưng do BTC điều chỉnh phút cuối (bàn thắng ghi vào lưới CLB Hải Phòng chuyển thành pha phản lưới của Bùi Tiến Dụng), chân sút sinh năm 1997 chỉ còn 13 bàn, kém Alan của CLB Công an Hà Nội 1 bàn. Nếu không có "sự cố" này, Tiến Linh thậm chí trở thành cầu thủ Việt Nam duy nhất có 2 mùa ghi từ 14 bàn trở lên.
Những con số ấy phần nào cho thấy chuỗi phong độ hiện tại của Đình Bắc là rất đặc biệt. Nếu tiếp tục hiệu suất ghi bàn đáng sợ như hiện tại (1,67 bàn/trận), tiền đạo quê Nghệ An có thể đi vào lịch sử với tư cách một trong những chân sút nội xuất sắc nhất V-League.
Điều đáng chú ý hơn nằm ở cách Đình Bắc ghi bàn. Anh không phải mẫu tiền đạo "đóng đinh" trong vòng cấm để chờ cơ hội. Cầu thủ của CLB CAHN được phép di chuyển rộng, dám rê bóng, dám đối đầu và đặc biệt rất lạnh lùng trong các pha xử lý cuối cùng. Từ những cú dứt điểm một chạm, đánh đầu cho đến các tình huống phản công tốc độ cao, Đình Bắc đều cho thấy sự hoàn thiện đáng kể.
Dĩ nhiên, hành trình phía trước không hề dễ dàng. CLB vẫn còn gặp Thanh Hóa, Hà Tĩnh, Becamex TP.HCM và Thể Công Viettel. Đây đều là những đối thủ từ tốp giữa trở lên nên mọi chuyện sẽ rất khó khăn. Đồng thời, khi đạt phong độ cao, Đình Bắc sẽ lập tức trở thành mục tiêu bị "chăm sóc đặc biệt". Các hàng thủ chắc chắn sẽ nghiên cứu kỹ hơn cách di chuyển của Đình Bắc, đồng thời hạn chế khoảng trống phía sau lưng hàng phòng ngự, nơi anh đặc biệt nguy hiểm với khả năng bứt tốc, càn lướt mạnh mẽ.
Dù vậy, cả 4 CLB này đều không chơi kiểm soát bóng nhiều, thiên về phòng ngự phản công. Vì thế, CLB CAHN sẽ tiếp tục duy trì lối đá tấn công áp đảo, từ đó mở ra nhiều cơ hội cho Đình Bắc. Quan trọng hơn, anh đang sở hữu thứ mà mọi tiền đạo đều cần khi bước vào giai đoạn bùng nổ: sự tự tin. Một tiền đạo đạt "điểm rơi" phong độ thường có khả năng biến những cơ hội rất nhỏ thành bàn thắng. Đình Bắc hiện mang lại cảm giác ấy mỗi khi chạm bóng trong khu vực 16m50.
Bóng đá Việt Nam từng mất rất nhiều năm để chờ đợi một chân sút đẳng cấp xuất hiện. Sau thời Công Vinh, Anh Đức rồi Tiến Linh, người ta kỳ vọng các chân sút như Trần Danh Trung, Nhâm Mạnh Dũng... bùng nổ nhưng điều đó đã không xảy ra.
Sự xuất hiện của Đình Bắc vì thế không đơn thuần là hiện tượng phong độ. Nó còn đem đến hy vọng rằng V-League có thể lại sản sinh một trung phong nội đủ sức cạnh tranh sòng phẳng với ngoại binh, một điều cực khó xảy ra. Và 4 vòng cuối sẽ là phép thử với Đình Bắc. Nhưng ngay cả khi chưa thể chạm tay vào mọi cột mốc lịch sử, Đình Bắc vẫn đang chứng minh anh không còn là "sao mai" nữa mà dần chuyển mình thành một ngôi sao thực thụ.
Trận chung kết World Cup billiards TP.HCM 2026 giữa Chiêm Hồng Thái và Frederic Caudron diễn ra tại nhà thi đấu Nguyễn Du vào chiều 24.5. Trước đó tại vòng bán kết, đại diện Việt Nam ngược dòng không tưởng để thắng Eddy Merckx (Bỉ) với điểm số 50-46, sau 25 lượt cơ. Thiên tài người Bỉ giành chiến thắng 50-34 trước Marco Zanetti (Ý).
Nếu như ở bán kết, Caudron thi đấu đầy thận trọng trước đối thủ đồng lứa thì đến trận đấu tranh chức vô địch, cơ thủ người Bỉ lại chơi tấn công vô cùng mạnh mẽ. Tay cơ sinh năm 1968 thể hiện khả năng ra cơ nhanh, chính xác và ghi điểm như một "cỗ máy" được lập trình.
Trong 8 lượt cơ đầu trận, Caudron đã có 2 sê-ri 5 và 1 sê-ri 6, vươn lên dẫn trước 20-10. Cách biệt đã được rút ngắn xuống còn 8 điểm cho Hồng Thái, khi điểm số là 15-23 ở lượt cơ thứ 14. Tuy nhiên, cơ thủ người Bỉ trước khi đưa trận đấu vào giờ nghỉ giải lao đã bất ngờ tăng tốc.
Ở lượt cơ 15, Caudron tung sê-ri lớn 15 điểm để dẫn 38-15. Trước khoảng cách quá lớn cùng khả năng ghi điểm đều tay của thiên tài người Bỉ, Chiêm Hồng Thái không có cơ hội để xoay chuyển cục diện trận đấu. Chung cuộc, Chiêm Hồng Thái nhận thất bại 25-50 trước Caudron.
Cơ thủ người Bỉ đăng quang đầy thuyết phục. Đây là lần đầu tiên Caudron vô địch World Cup billiards kể từ sau khi ông trở lại UMB vào năm 2024. Với chức vô địch này, Caudron nhận 16.000 euro (khoảng 489 triệu đồng) tiền thưởng.
Trong khi đó, Chiêm Hồng Thái có lần đầu tiên góp mặt ở trận chung kết và đoạt vị trí á quân tại một chặng World Cup billiards. Trước đó, cơ thủ sinh năm 1999 từng hai lần về đích ở vị trí đồng hạng ba. Hồng Thái nhận 10.000 euro (khoảng 305 triệu đồng) tiền thưởng.
Hai cơ thủ đồng hạng ba của World Cup billiards TP.HCM 2026 là Marco Zanetti và Eddy Merckx. Mỗi người nhận 6.000 euro (tương đương 183 triệu đồng) tiền thưởng.
Thanh Lực và Jaspers rượt đuổi tỷ số trong trận tứ kết sáng 12/4, giờ Hà Nội. Nhưng ở thời điểm gần cuối, cơ thủ Hà Lan vượt lên dẫn 43-36 rồi 46-37. Kể từ đó, ông chỉ ghi điểm ở một trong sáu lượt cơ cuối cùng. Trong khi, Thanh Lực ghi điểm ở bốn lượt cơ, trong đó có chuỗi 6 điểm. Chung cuộc, đại diện Việt Nam thắng 50-48 sau 33 lượt cơ.
Theo chuyên gia carom 3 băng người Hà Lan Bert van Manen, trận đấu giữa Thanh Lực và Jaspers hấp dẫn nhất vòng đấu. "Cả hai đều không thể dễ dàng vượt qua đối thủ: tỷ số là 26-25 rồi sau đó là 44-46", ông viết trên trang cá nhân. "Trong những lượt cuối đầy căng thẳng, Jaspers đã mắc sai lầm với cú đánh dẫn đến hôn bi. Thanh Lực đã tận dụng cơ hội với một cú đánh kết thúc tuyệt đẹp, ghi liền 4 điểm".
Trước đó ở vòng 1/8, Thanh Lực thắng cơ thủ Thổ Nhĩ Kỳ Birol Uymaz 50-32 sau 24 lượt đánh. Tại bán kết, anh sẽ gặp đại diện Đức Martin Horn lúc 1h30 sáng 13/4, giờ Hà Nội. Nếu vào chung kết, Thanh Lực sẽ gặp số một thế giới Cho Myung-woo hoặc Tayfun Tasdemir lúc 6h cùng ngày.
Thanh Lực sinh năm 1990 tại Bình Dương, cũng từng thắng Jaspers ở bán kết World Championship 2024 và bán kết World Cup Bogota 2025. Anh lên ngôi ở Bogota năm ngoái, sau khi thắng đối thủ Thổ Nhĩ Kỳ Tayfun Tasdemir 50-47 ở trận chung kết.
Thanh Lực là đại diện cuối cùng của Việt Nam tại giải. Đội còn một cơ thủ cũng vào vòng knock-out là Chiêm Hồng Thái. Cơ thủ 27 tuổi thắng Jeremy Bury 50-21 sau 26 lượt cơ vòng 1/8, nhưng thua Cho 30-50 sau 25 lượt đánh ở tứ kết.
Trần Quyết Chiến và Bao Phương Vinh đã dừng bước từ vòng bảng. Trong khi Quyết Chiến thắng hai, thua một và bị loại bởi chỉ số phụ, Phương Vinh toàn thua ba trận.
Bogota là chặng World Cup đầu tiên trong năm 2026, diễn ra từ 6/4 đến 12/4. Do đứng trong Top 14 thế giới, Thanh Lực và Quyết Chiến được vào thẳng vòng bảng, trong khi Phương Vinh, Hồng Thái và Nguyễn Trần Thanh Tự phải thi đấu từ vòng loại.