Với trận hòa này, Leicester chỉ có trong tay 42 điểm sau 44 vòng đấu. “Bầy cáo” kém đội đứng thứ 21 là Blackburn 7 điểm, trong khi Championship chỉ còn 2 vòng đấu nữa là khép lại.
League One là hạng đấu thứ 3 của bóng đá Anh sau Premier League (Giải ngoại hạng Anh) và Championship (hạng nhất Anh).
Leicester rớt hai hạng trong vòng 10 năm, kể từ khi vô địch Premier Leagie 2015-2016. Đường trở lại Premier League dự báo sẽ còn rất xa với “bầy cáo”.
Leicester từng là “câu chuyện cổ tích đẹp đẽ nhất” bóng đá Anh khi từ chỗ không được đánh giá cao đã vượt mặt hàng loạt đại gia để đăng quang chức vô địch Premier League 2015-2016.
Họ cũng từng được biết đến là đội bóng có chính sách chuyển nhượng khôn ngoan, mua rẻ bán đắt. Tuy nhiên, Leicester không duy trì được điều đó khi họ mua bán sai lầm trong 5 năm trở lại đây và bắt đầu xuống dốc.
Mùa giải 2022-2023, Leicester rớt hạng tại Premier League dù quỹ lương của họ lúc đó chỉ kém 6 CLB hàng đầu bóng đá Anh. Những tưởng việc “bầy cáo” xuống chơi tại Premier League chỉ là tạm thời nhưng bi kịch đã ập đến với Leiceter ở mùa bóng năm nay khi họ tiếp tục rớt hạng.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Cục diện nhánh đấu đầu tiên tại vòng tứ kết World Cup 2026 đã ngã ngũ với sự khẳng định đẳng cấp từ hai đại diện hùng mạnh của bóng đá châu Âu. Đội tuyển Pháp bước vào bán kết sau chiến thắng thuyết phục 2-0 trước Ma Rốc nhờ các pha lập công đẳng cấp của bộ đôi Kylian Mbappe và Ousmane Dembele.
Ngay sau đó, trận đấu nảy lửa giữa Tây Ban Nha và Bỉ đã khép lại với kịch bản đầy kịch tính. Fabian Ruiz mở tỷ số sớm cho đoàn quân xứ sở bò tót, còn Charles De Ketelaere thắp lại hy vọng cho "quỷ đỏ" bằng bàn gỡ hòa. Bước ngoặt đã đến ở phút 88 khi Mikel Merino ghi bàn thắng quý như vàng ấn định thắng lợi sát nút 2-1, chính thức mang về tấm vé đi tiếp cho Tây Ban Nha.
Màn so tài đỉnh cao giữa Pháp và Tây Ban Nha vào ngày 15.7 tới hứa hẹn là trận "chung kết sớm" của ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh.
Bên cạnh sự định hình của nhánh đấu tử thần, người hâm mộ bóng đá toàn cầu sẽ hướng sự chú ý về hai tấm vé bán kết còn lại với những màn so tài kịch tính diễn ra vào ngày 12.7 theo giờ Việt Nam.
Đầu tiên sẽ là cuộc đụng độ giữa đội tuyển Anh và Na Uy, nơi chứng kiến màn thư hùng đỉnh cao giữa 2 siêu tiền đạo hàng đầu thế giới hiện nay là Harry Kane và Erling Haaland. Ngay sau đó, nhà đương kim vô địch Argentina cùng siêu sao Lionel Messi sẽ bước vào thử thách mang tên Thụy Sĩ với mục tiêu không gì khác ngoài một chiến thắng để tiếp tục hành trình bảo vệ ngai vàng thế giới.
Tin Gốc: Thanh Niên
Thể Thao
Việt kiều Khoa Ngô giỏi thế nào, thầy Kim đã thấy: Lên thẳng đội tuyển Việt Nam?

Danh sách đội tuyển Việt Nam thực tế đã có thể được công bố từ tuần trước, nhưng HLV Kim Sang-sik đã hoãn ngày "chốt sổ" do muốn theo dõi thêm một số trận đấu để đánh giá năng lực học trò. Cúp quốc gia chính là nơi ông Kim để mắt tới, nơi tiền vệ Việt kiều Khoa Ngô đã để lại ấn tượng đậm nét trên hành trình vô địch của CLB Công an TP.HCM.
Chiến lược gia Hàn Quốc đã dự khán trận chung kết Cúp quốc gia giữa Ninh Bình và Công an TP.HCM (ngày 14.6), tận mắt chứng kiến những Việt kiều trẻ tuổi như Khoa Ngô (2006), Lee Williams (2007) cùng nhau tỏa sáng, giúp đại diện miền Nam vượt qua dàn sao của Ninh Bình với thế trận và tỷ số thuyết phục.
Dù không trực tiếp ghi bàn như Lee Williams, nhưng Khoa Ngô đã chơi tròn vai ở cánh phải khi liên tục đeo bám, đánh chặn để bảo toàn hành lang biên trước áp lực dồn dập của chủ nhà Ninh Bình. Không có thể hình lý tưởng (chỉ cao 1,65 m), song bù lại, Việt kiều Úc có nguồn năng lượng dồi dào cùng tinh thần chiến binh, không ngại lao vào tranh chấp tay đôi và chạy liên tục để đảm bảo vị trí khi CLB Công an TP.HCM phản công.
Khoảnh khắc ấn tượng nhất của Khoa Ngô diễn ra ở phút 81. Nhận đường chuyền dài từ sân nhà, Khoa Ngô bứt tốc nhanh như sóc vượt qua hậu vệ Lê Ngọc Bảo. Bị đốn ngã, anh vẫn đứng dậy, tiếp tục rê bóng cắt ngang vòng cấm trước mặt 3 cầu thủ Ninh Bình rồi dứt điểm cực hiểm, khiến thủ môn Đặng Văn Lâm phải đổ người cứu thua.
Màn độc diễn ấn tượng của cầu thủ nhỏ con ở vị trí đòi hỏi rất nhiều sức lực, khi trận đấu đã trôi dần về cuối, cho thấy ngọn lửa chiến đấu tiềm tàng của cầu thủ còn chưa có đầy nửa năm khoác lên mình màu áo CLB Công an TP.HCM.
Mùa này, Khoa Ngô chơi 14 trận, ghi 3 bàn, có 1 kiến tạo. 7 trong số 11 trận V-League, Khoa Ngô đá trọn vẹn 90 phút, dù phải nhấn mạnh lại, vị trí và cách chơi của Khoa Ngô đòi hỏi thể lực rất bền bỉ, nhưng anh vẫn đủ sức vượt qua.
Khoa Ngô đã có quốc tịch Việt Nam, lấy tên Ngô Đăng Khoa. Điều kiện cần để khoác áo đội tuyển Việt Nam là có quốc tịch và được đá chính tại V-League, tiền vệ sinh năm 2006 đã có.
Điều kiện đủ là cái gật đầu của HLV Kim Sang-sik, người đã có thời gian tính toán, cân nhắc kỹ lưỡng rằng có nên trao cơ hội cho chàng trai Việt kiều còn rất mới mẻ hay không.
Điểm mạnh của Khoa Ngô là tư duy chơi bóng gọn gàng, hiện đại. Anh có sự chuẩn chỉ và chuyên nghiệp để thực hiện mọi nhiệm vụ được giao, từ triển khai bóng, tạo đột biến đến pressing và hỗ trợ phòng ngự. Khoa Ngô cũng còn rất trẻ (chưa đầy 20 tuổi), với tiềm năng tiến xa.
Sự xuất hiện của Khoa Ngô ở đội tuyển Việt Nam, nếu xảy ra, sẽ giúp tập thể của ông Kim có luồng gió mới, đan xen với các trụ cột vốn dĩ đã quen mặt. Chuyện HLV Hàn Quốc đôn những gương mặt lạ lên đội tuyển quốc gia đã có tiền lệ, mà Doãn Ngọc Tân hay Bùi Vĩ Hào là điển hình. Với ông Kim, lựa chọn cầu thủ phù hợp vẫn hơn là chỉ chọn người dựa trên đẳng cấp.
Tuy nhiên, điểm trừ của Khoa Ngô là thời gian ở Việt Nam chưa lâu, vốn tiếng Việt để giao tiếp thuần thục vẫn là dấu hỏi. Đồng thời, Khoa Ngô chưa từng khoác áo một cấp độ đội trẻ nào trước đây.
Dành một suất quý giá ở đội tuyển cho gương mặt lạ như vậy, hiển nhiên là "canh bạc". Có thử nghiệm hay không, còn tùy vào đánh giá rủi ro của ông Kim.
Nhưng rõ ràng, đội tuyển Việt Nam cần những làn gió trẻ táo bạo và mới lạ, thay vì chỉ dựa vào lớp cựu binh đã "cũ mòn".
Tin Gốc: Thanh Niên

Giải vô địch bóng bàn đồng đội thế giới diễn ra 2 năm/lần, là đấu trường mà người Trung Quốc luôn thống trị vì chất lượng đồng đều của các tay vợt hàng đầu.
Lần gần nhất tuyển bóng bàn nam Trung Quốc phải nhận một trận thua trong khuôn khổ thế giới là vào năm 2000, khi họ thua tuyển Thụy Điển ở chung kết.
Từ đó, các tay vợt nam Trung Quốc không hề nếm mùi thất bại, kể cả trong khuôn khổ một trận đấu vòng bảng. Nhưng rồi mạch thống trị này đang có dấu hiệu lung lay nghiêm trọng ở giải năm 2026, diễn ra tại Anh.
Sáng 3-5, Trung Quốc thua Hàn Quốc 1-3 ở lượt đấu thứ 2 bảng 1A, nội dung đồng đội nam. Một phần nguyên do trận thua này đến từ việc ngôi sao số 1 thế giới Wang Chuqin (Vương Sở Khâm) được cho nghỉ ngơi dưỡng sức.
Nhưng đến tối 3-5, Wang Chuqin đã trở lại trong đội hình thi đấu, thế nhưng Trung Quốc phải nhận thất bại thứ 2 liên tiếp ở giải, lần này là trước Thụy Điển ở lượt trận cuối cùng giai đoạn vòng bảng.
Nói đúng ra Thụy Điển luôn là một thế lực đáng gờm, và đang có dấu hiệu xưng hùng trở lại với sự tiến bộ vượt bậc của Truls Moregardh (hạng 2 thế giới) trong vài năm trở lại đây.
Dù vậy, xét về yếu tố đồng đều, Thụy Điển vẫn kém hơn nhiều so với Nhật Bản, Hàn Quốc hay cả Đức, Pháp. Sau Moregardh, tay vợt Thụy Điển có hạng cao nhất là Anton Kallberg.
Có thể nói bí mật chiến thắng của Thụy Điển nằm ở tài điều binh của HLV. Kallberg được chọn đánh trận tiên phong, thay vì Moregardh. Anh phải chạm trán Wang Chuqin và hiển nhiên phải nhận thất bại 0-3 chóng vánh.
Bất ngờ tiếp theo, tay vợt đánh trận thứ 2 của Thụy Điển là Elias Ranefur - hiện xếp hạng 70 thế giới. Đối thủ của anh là Lin Shidong (Lâm Thi Đống), hạng 6 thế giới.
Ranefur gây sốc cho Lin Shidong với thắng lợi 11-9, 11-6 ở 2 ván đầu tiên, trước khi tay vợt Trung Quốc bừng tỉnh gỡ hòa 2-2.
Nhưng sức ép căng cứng khiến họ Lâm mắc nhiều sai lầm ở ván quyết định, và rồi nhận thua 9-11, giúp Thụy Điển gỡ hòa 1-1.
Từ chỗ là siêu sao số 1, Moregardh bị đẩy xuống trận 3, tức anh chỉ đánh 1 trận. Đối thủ của Moregardh là Liang Jingkun (Lương Tĩnh Côn) đang sa sút không phanh, và tất nhiên Moregardh thắng trận này, dù khá chật vật với tỉ số 3-2.
Ở trận 4, Wang Chuqin trở lại và nhanh chóng giải mã Ranefur với thắng lợi 3-0 dễ dàng, đưa trận đấu về lại tỉ số hòa 2-2.
Đến trận thứ 5, người hâm mộ nhận thức rõ canh bạc xuất sắc của HLV tuyển bóng bàn Thụy Điển, khi ông hoán đổi thứ tự quen thuộc của các tay vợt.
Lin Shidong - trong trạng thái suy sụp từ thất bại trước Hàn Quốc vào buổi sáng, chơi như người mất hồn ở trận cuối cùng. Kết quả là Kallberg thắng dễ 3-1, qua đó giúp Thụy Điển thắng chung cuộc Trung Quốc 3-2.
Như vậy là lần đầu tiên trong lịch sử Giải vô địch bóng bàn đồng đội thế giới, Trung Quốc thậm chí không lọt vào nổi 2 vị trí đầu tiên của bảng đấu ở giai đoạn vòng bảng. Họ đứng dưới Hàn Quốc và Thụy Điển (đầu bảng).
Thất bại ê chề này không khiến Trung Quốc bị loại. Giải năm nay có thể thức đặc biệt, xếp 8 đội hạt giống vào 2 bảng nhóm A, thi đấu chỉ nhằm phân nhánh cho vòng đấu loại trực tiếp - gồm tổng cộng 32 đội.
8 đội hạt giống này chắc chắn sẽ đi tiếp, trong khi 24 suất còn lại là cuộc đua của 14 bảng đấu nhóm B (56 đội).
Dù chưa bị loại, việc để thua liên tiếp 2 trận vòng bảng vẫn là thất bại quá ê chề với bóng bàn Trung Quốc, báo hiệu cho một cuộc suy thoái đã được dự đoán từ khoảng một năm qua.
Thật khó tin, nhưng hiện tại Trung Quốc chỉ còn sở hữu duy nhất một tay vợt trong top 5 đơn nam thế giới, là Wang Chuqin. Dù vẫn là người xuất sắc nhất, Wang hoàn toàn không thể gánh vác nổi toàn đội một khi bước ra những giải đấu đồng đội.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

