Nguồn: https://vnexpress.net/nguoi-dan-ong-nhat-10-nam-nhat-rac-o-tp-hcm-5056176.html

Anh Nguyện, 32 tuổi, cho biết phát hiện chiếc túi xách lạ trong quán, chiều 30/4. Anh hỏi những người xung quanh nhưng không ai nhận nên đoán là của khách trước đó để quên. Kiểm tra túi, anh thấy có giấy tờ tùy thân, tiền mặt và một số vật dụng cá nhân.
Lúc này, một phụ nữ tại quán xưng là người quen của chị Oanh và ngỏ ý nhận hộ, nhưng anh Nguyện từ chối.
"Tôi không đưa vì không xác minh được danh tính. Nếu không tìm được chủ nhân, tôi sẽ giao nộp công an địa phương", anh nói. Vợ anh sau đó chụp ảnh chiếc túi cùng giấy tờ tùy thân, đăng lên mạng xã hội để tìm người.
Một khách hàng tại quán kể lại sự việc cho anh Lê Minh Châu, 41 tuổi, tài xế ở xã Xuân Mai (Hà Nội). Anh Châu lập tức chia sẻ thông tin lên các diễn đàn giao thông và nhờ bạn bè, đồng nghiệp cùng tìm kiếm.
Đến 21h, anh Châu liên lạc được với chị Oanh, chủ nhân chiếc túi, qua số điện thoại do cộng đồng mạng cung cấp. Lúc này, người phụ nữ mới biết mình để quên tài sản dọc đường.
Chị Oanh cho biết ngày 30/4 cùng gia đình đi du lịch từ Hà Nội lên Mộc Châu (Sơn La). Chiều hôm đó chị dừng nghỉ chân tại một quán nhỏ ven đường trên đỉnh đèo Đá Trắng và để quên túi xách.
Do đang ở Mộc Châu, cách đèo Đá Trắng gần 100 km, chị Oanh hẹn quay lại quán nước vào hôm về Hà Nội. Trong hai ngày này, chủ quán giúp bảo quản túi xách.
"Anh Châu không chỉ báo tin mà còn theo sát, kết nối liên tục với tôi và chủ quán cho đến khi tôi nhận lại đồ", chị Oanh kể.
Ngày 2/5, khi nhận lại đầy đủ đồ đạc, chị Oanh ngỏ ý gửi tiền cảm ơn nhưng vợ chồng chủ quán từ chối.
Anh Nguyện cho biết trước đây từng nhiều lần trả lại đồ cho khách hoặc mang nộp công an xã. "Thấy khách nhận lại được đồ là tôi vui", anh nói.
Câu chuyện về lòng tốt trên đỉnh đèo được chị Oanh chia sẻ lên mạng xã hội chiều 3/5, thu hút gần 2.000 lượt thích và hàng trăm bình luận cảm kích
Riêng với chị, đây là kỷ niệm đáng nhớ nhất trong chuyến du lịch. " Nếu không có anh Châu và vợ chồng chủ quán, tôi sẽ mất nhiều công sức và thời gian để làm lại giấy tờ. Sự tử tế của mọi người khiến tôi rất trân quý", chị Oanh nói.
Tin Gốc: Vnexpress

Theo Business Insider, Raymond Zeng chuyển từ Dallas đến Vùng Vịnh San Francisco, bang California 8 tháng trước. Dù bị nhận xét có cuộc sống khắc khổ, nam kỹ sư cho biết đây là quyết định được tính toán kỹ.
"Lối sống của tôi có chủ đích. Tôi đủ khả năng mua đồ nội thất hoặc chi tiêu nhiều hơn, nhưng ưu tiên cho đầu tư, du lịch và sở thích cá nhân", Zeng nói.
Cắt bỏ tối đa vật chất
Thu nhập hàng năm của Zeng ở Meta (Facebook) bao gồm lương cơ bản 185.000 USD, 93.000 USD cổ phiếu và tiền thưởng. Tùy thời điểm nhận thưởng và cổ phiếu, anh tiết kiệm từ 5.000 đến 20.000 USD mỗi tháng.
Để thực hiện mục tiêu, Zeng cắt giảm các chi phí không mang lại giá trị. Anh thuê căn hộ một phòng ngủ giá 2.600 USD mỗi tháng. Phòng khách không tivi hay sofa, chỉ trang bị máy tính làm việc. Phòng ngủ chỉ có giường, chăn, gối và một tủ hồ sơ làm bàn.
Zeng không có ôtô, ưu tiên đi bộ, dùng xe buýt công ty hoặc tàu điện với chi phí chưa đến 30 USD mỗi tháng. Tiền ăn uống được khống chế ở mức 300 USD cho thực phẩm tự nấu và 75 USD để ăn ngoài. Nhờ công ty hỗ trợ bữa sáng và trưa, chi phí thực tế thường thấp hơn ngân sách. Thời gian rảnh, thay vì đến nhà hàng hay quán bar, anh thường giao lưu với bạn bè qua không gian thực tế ảo (VR) tại nhà.
Dù tiết kiệm tiền đồ đạc và đi lại, Zeng lại thoải mái chi tiền cho trải nghiệm cá nhân. Anh dành 400-500 USD mỗi tháng cho du lịch và trả 1.000 USD phí thường niên cho thẻ tín dụng để đổi vé máy bay hạng thương gia. "Tôi chỉ chi tiền cho những vật dụng thực sự nâng cao chất lượng sống", Zeng cho biết.
Chiến lược đầu tư
Để khối tài sản sinh lời, Zeng tận dụng các công cụ ưu đãi thuế của Mỹ. Hàng năm, anh đóng mức tối đa vào quỹ hưu trí doanh nghiệp 401(k). Kế tiếp, anh chuyển tiền vào tài khoản hưu trí cá nhân (Roth IRA - nơi tiền đóng góp là tiền sau thuế nên toàn bộ vốn và lãi sẽ không bị tính thuế khi rút ra) và tài khoản tiết kiệm y tế (HSA). Khoản dôi dư được đưa vào chứng khoán.
Zeng tự thiết kế bảng tính để theo dõi dòng tiền và danh mục đầu tư. Theo lộ trình, anh cần đạt mốc 1,6 triệu USD để nghỉ hưu ở tuổi 30.
Nam kỹ sư cho biết không ép bản thân tằn tiện mù quáng. "Bài học lớn nhất tôi rút ra từ cộng đồng độc lập tài chính là thiết kế cuộc sống mong muốn, sau đó lên kế hoạch tiết kiệm", anh nói.
Tin Gốc: Vnexpress
Gia Đình
Không thể giao trẻ em cho mạng xã hội: Đừng để trẻ lạc giữa thế giới số

Trẻ em dùng mạng xã hội không còn là tranh luận xa xôi mà đã trở thành mối bận tâm toàn cầu. Ngày càng nhiều quốc gia nhìn thấy mặt tối của "thế giới số" đối với trẻ vị thành niên. Sau Úc, nhiều nước như Anh, Hy Lạp, Nhật Bản cũng đang xem xét siết độ tuổi sử dụng mạng xã hội.
Rõ ràng, mạng xã hội không giống với công nghệ học tập. Và trẻ em ở độ tuổi chưa hoàn thiện nhận thức rất dễ trở thành đối tượng bị dẫn dắt bởi những thuật toán gây nghiện.
Phụ huynh hay nói: "Thời đại này không cho con dùng công nghệ sao được?". Tất nhiên, không ai có thể kéo trẻ em ra khỏi kỷ nguyên số, song cần phân biệt giữa sử dụng công nghệ và bị công nghệ "chiếm hữu".
Mạng xã hội ngày nay không đơn thuần là nơi giao tiếp, kết nối mà là một cỗ máy khai thác sự chú ý. Những đoạn video ngắn liên tục, những nội dung giật gân, câu view, những chuẩn mực ngoại hình méo mó hay văn hóa công kích… đang bủa vây trẻ em mỗi ngày.
Một nghiên cứu tại Úc cho thấy 44% thanh thiếu niên từng trải qua trải nghiệm tiêu cực trên mạng; gần một nửa cảm thấy tự ti hơn về hình ảnh bản thân sau khi dùng mạng xã hội.
Các nghiên cứu quốc tế cũng ghi nhận việc trẻ dành quá nhiều thời gian trước màn hình liên quan đến lo âu, trầm cảm, rối loạn giấc ngủ và giảm khả năng tập trung. Vì vậy, khi Úc cấm trẻ dưới 16 tuổi sử dụng mạng xã hội, điều họ nhắm tới không phải là chống lại công nghệ mà là bảo vệ trẻ em trước một môi trường mà ngay cả người lớn đôi khi còn không đủ khả năng tự vệ.
Tuy nhiên, nếu chỉ cấm mà không tạo ra môi trường thay thế lành mạnh, lệnh cấm rất dễ thất bại. Thực tế, tại Úc, nhiều trẻ vẫn tìm cách "vượt rào" bằng tài khoản giả hoặc nhờ người lớn đăng ký hộ. Điều đó cho thấy nghiện mạng xã hội là một vấn đề tâm lý - xã hội toàn cầu.
Trẻ ở thành phố sinh ra, lớn lên trong những căn hộ chật hẹp, thiếu sân chơi, thiếu không gian công cộng, thiếu cả thời gian trò chuyện với cha mẹ. Sau giờ học thêm, thứ dễ tiếp cận nhất là điện thoại. Mạng xã hội bấy giờ trở thành nơi giải trí rẻ tiền, nhanh chóng và gây kích thích liên tục.
Nếu trẻ không dùng mạng xã hội thì sẽ làm gì? Đọc sách? Chơi thể thao? Học nhạc? Tham gia hoạt động cộng đồng? Đi dạo công viên?... Đó lẽ ra phải là câu hỏi của quy hoạch đô thị, của giáo dục và của đời sống gia đình. Đáng lo là người lớn nhiều khi cũng vừa ăn cơm vừa lướt điện thoại, không ít người giao luôn chiếc smartphone cho con như một "bảo mẫu điện tử". Bởi vậy, không chỉ cấm mà cần kiến tạo một hệ sinh thái bảo vệ trẻ em.
Nhà nước cần có khung pháp lý mạnh hơn về xác minh độ tuổi, kiểm soát nội dung độc hại, nâng cao trách nhiệm của các nền tảng công nghệ. Nhà trường phải dạy kỹ năng số, kỹ năng phản biện và sức khỏe tinh thần thay vì chỉ cấm đoán hình thức. Gia đình cần thiết lập "kỷ luật số" như giờ không điện thoại, không lướt mạng xã hội trong bữa cơm, tăng thời gian trò chuyện trực tiếp…
Không ai phủ nhận mạng xã hội có mặt tích cực. Người sử dụng có thể học ngoại ngữ, tiếp cận tri thức, kết nối bạn bè, phát triển kỹ năng sáng tạo… Nhưng vấn đề nằm ở chỗ trẻ dưới 16 tuổi chưa đủ khả năng phân biệt đâu là thông tin đúng sai, đâu là độc hại, đâu là sự thao túng cảm xúc từ thuật toán.
Trẻ em thì chưa đủ trưởng thành để lái xe, uống rượu hay chịu trách nhiệm pháp lý, do vậy cũng cần đặt giới hạn cho việc bước vào một "xa lộ tâm lý" đầy cạm bẫy của mạng xã hội. Nếu không, mạng xã hội sẽ tiếp tục nuôi lớn một thế hệ quen sống bằng lượt thích, phản ứng nhanh và sự cô đơn ngay giữa thế giới kết nối vô tận.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

