Khi cuộc đua vô địch gần như hạ màn khi CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) đã hơn đội nhì Thể Công Viettel đến 9 điểm, sức nóng của V-League lại tập trung ở cuối bảng, nơi CLB Đà Nẵng và PVF-CAND đang đua tranh sinh tồn theo cách gay gắt, khó đoán nhất.
Vòng 20 V-League đã chứng kiến bước ngoặt đầu tiên. Đọ sức với đội Thanh Hóa đang “lao đao” vì tài chính và chỉ còn duy nhất một ngoại binh, nhưng PVF-CAND đã thua bạc nhược 0-1 trên sân khách.
Lối chơi nghèo nàn, thiếu đột biến dù sở hữu lực lượng nhỉnh hơn của PVF-CAND là gam màu tương phản với chủ nhà Thanh Hóa, nơi học trò HLV Mai Xuân Hợp dù gặp khó khăn nhưng vẫn chơi đầy quyết tâm, có đường nét rõ ràng.
Chính thất bại trước CLB Thanh Hóa đã đẩy PVF-CAND xuống cuối bảng. Bởi ở trận đấu còn lại, CLB Đà Nẵng có trận hòa 3-3 để đời với Thể Công Viettel. Hai lần để đối thủ vươn lên dẫn bàn, nhưng học trò HLV Lê Đức Tuấn đã không từ bỏ. Đội chủ sân Chi Lăng đã chiến đấu đến cùng, giành giật từng đường bóng với đội bóng đang ở thế đua vô địch như Thể Công Viettel. Cũng giống trận vòng trước gặp Nam Định, CLB Đà Nẵng chơi tất tay trước đối thủ mạnh hơn, ngay cả khi bị dồn ép bởi chất lượng đội hình yếu hơn. Nhưng, khác với vòng trước, lần này đại diện miền Trung đã giữ lại 1 điểm. Bàn thắng phút 90+2 của Joel Brandon Lopez (ngoại binh ghi 3 bàn trong 2 trận gần nhất) giúp CLB Đà Nẵng vươn lên chiếm vị trí thứ 13 của PVF-CAND.
Lúc này, cuộc đua sinh tử có lẽ đã hẹp lại, chỉ còn 2 ứng viên: PVF-CAND (cuối bảng) và CLB Đà Nẵng (áp chót). Hai đội cùng có 13 điểm, song CLB Đà Nẵng xếp trên do hơn cả hiệu số bàn thắng bại lẫn hệ số đối đầu.
Xét về lịch thi đấu, PVF-CAND và CLB Đà Nẵng có độ khó tương đương nhau. Đội bóng của HLV Trần Tiến Đại gặp 4 đối thủ gần như không còn mục tiêu thành tích trong 6 trận còn lại. Đó là Hà Tĩnh, HAGL, Hải Phòng và SLNA.
Hai đối thủ “nặng” trong thời gian còn lại của PVF-CAND là CLB Hà Nội (sân nhà, vòng 23) và Thể Công Viettel (sân khách, vòng 24).
Trong khi đó, CLB Đà Nẵng chỉ có trận gặp CLB Hà Nội ở vòng 21 là “nặng đô”. 5 đối thủ còn lại của đội bóng sông Hàn gồm Becamex TP.HCM, CLB Công an TP.HCM, Hải Phòng, Hà Tĩnh và Thanh Hóa cũng gần như không còn động lực thành tích rõ ràng.
Tuy nhiên, yếu tố định hình đua trụ hạng không chỉ là lịch thi đấu, mà còn là tinh thần chiến đấu của các đội. Trên khía cạnh này, CLB Đà Nẵng đang nhỉnh hơn. Cựu vương V-League mạnh lên nhờ được bổ sung lực lượng, với thủ môn Văn Toản, trung vệ Ngọc Hải, tiền đạo Lucas Ribamar hay Brandon Lopez. Tinh thần thi đấu của CLB Đà Nẵng cũng đáng khen, khi luôn đá cực nhiệt, đặc biệt trên sân nhà.
Ngược lại, PVF-CAND đang gặp khó với băng ghế huấn luyện xáo trộn (đã dùng 3 HLV mùa này, gồm Thạch Bảo Khanh, Nguyễn Thành Công và Trần Tiến Đại), cùng lối chơi rời rạc, nhạt nhòa.
CLB PVF-CAND cũng gặp bất lợi, khi sở hữu vốn kinh nghiệm mỏng hơn. CLB Đà Nẵng đã đá V-League ngót hai thập kỷ, vô địch năm 2008, 2012 và mới một lần xuống hạng (mùa 2023). Mùa trước, học trò HLV Lê Đức Tuấn phải đua trụ hạng đến vòng cuối cùng. Kinh nghiệm chống xuống hạng và phân phối sức lực ở V-League của CLB Đà Nẵng vượt trội đối thủ.
Với PVF-CAND, đây mới là mùa đầu đội bóng này chinh chiến ở V-League. Trải nghiệm đua trụ hạng trước những đội lão luyện hơn có lẽ không thoải mái với Thanh Nhàn cùng đồng đội. V-League rất khác hạng nhất, PVF-CAND hiểu điều đó, nhưng dường như chuẩn bị chưa đủ tốt.
Trừ khi chơi quật khởi trong 6 trận còn lại, còn không, PVF-CAND khó thoát chuyến tàu ngược.
Zeno Debast (22 tuổi) đã bị chấn thương đùi khi thi đấu cho Sporting Lisbon ở Giải vô địch Bồ Đào Nha vào cuối tháng 5 vừa qua. Dù vậy, anh vẫn được HLV Rudi Garcia triệu tập vào đội tuyển Bỉ để tham dự World Cup 2026.
Trong 4 trận đầu tiên của tuyển Bỉ tại giải, Debast không có tên trong danh sách đăng ký. Đến trận gặp đội chủ nhà Mỹ ở vòng 16 đội, trung vệ cao 1,91m này có tên trong danh sách dự bị nhưng vẫn chưa được ra sân.
Đến trước trận đấu với Tây Ban Nha, các bác sĩ của đội tuyển Bỉ khẳng định Debast đã hoàn toàn bình phục chấn thương và có thể ra sân, ít nhất là trên băng ghế dự bị.
Nhưng phía Sporting Lisbon đã ngay lập tức lên tiếng ngăn cấm cầu thủ này ra sân vì họ không muốn anh mạo hiểm với chấn thương. Điều này do Debast vẫn còn hợp đồng với Sporting Lisbon đến tháng 6-2029.
Trước sự ngăn cản quyết liệt của Sporting Lisbon, tuyển Bỉ cuối cùng đã phải chịu thua và tuyên bố gạch tên Debast khỏi danh sách thi đấu ở trận tứ kết.
Tuy nhiên Liên đoàn Bóng đá Bỉ vẫn khá "ấm ức" khi thông báo tin này trên trang web Sporza rằng: "Zeno Debast đã bị loại khỏi vòng tứ kết. Bởi CLB của anh ấy là Sporting Lisbon không cho rằng anh đủ điều kiện sức khỏe để tham gia. Điều này trái ngược với đánh giá của đội ngũ y tế của tuyển Bỉ và các cơ quan bảo hiểm của FIFA, những đơn vị đã bật đèn xanh cho anh thi đấu".
U17 Tajikistan đã thi đấu khá hay ở vòng bảng giải U17 châu Á. Họ đã giành chiến thắng 2-0 trước U17 Thái Lan, thắng 1-0 trước U17 Myanmar, trước khi hòa 5-5 trước U17 Saudi Arabia. Thế nhưng, đại diện Trung Á vẫn lép vế hoàn toàn khi đối đầu với U17 Nhật Bản ở vòng tứ kết.
Đội bóng xứ mặt trời mọc đã thị uy sức mạnh khi giành chiến thắng với tỷ số 5-0 trước U17 Tajikistan. Trong đó, tấm thẻ đỏ của Hikmatullo Kabirov ở phút 54 (khi U17 Tajikistan bị dẫn trước 0-1) đã mở ra bước ngoặt trận đấu. Việc phải chơi thiếu người khiến U17 Tajikistan thua tan nát trước U17 Nhật Bản.
Với kết quả này, U17 Nhật Bản đã giành quyền vào bán kết. Họ sẽ đối đầu với đội thắng ở cặp tứ kết giữa U17 Hàn Quốc và U17 Uzbekistan (23h ngày 16/5) ở vòng bán kết.
Ngay sau tiếng còi khai cuộc, U17 Nhật Bản đã tạo ra sức ép dữ dội về phía khung thành của U17 Tajikistan. Tuy nhiên, hàng thủ của đội bóng Trung Á đã chơi tốt. Điều đó khiến cho “Samurai xanh” gần như không tạo ra cơ hội nguy hiểm nào.
Thế nhưng, sức ép khủng khiếp của U17 Nhật Bản cuối cùng đã khiến U17 Tajikistan mắc sai lầm. Hàng thủ Tajikistan đã bỏ quên tiền đạo Kitahara trong vòng cấm. Cầu thủ này thực hiện cú dứt điểm rất nhanh bằng chân trái tung lưới U17 Tajikistan, mở tỷ số cho U17 Nhật Bản.
Phút 54, bước ngoặt của trận đấu xuất hiện. Hậu vệ Hikmatullo Kabirov của U17 Tajikistan đã nhận thẻ đỏ trực tiếp sau tình huống vào bóng thô bạo với cầu thủ Sosuke Hoshi của U17 Nhật Bản.
Trong thế thiếu người, U17 Tajikistan đã sụp đổ hoàn toàn trước U17 Nhật Bản. Phút 60, Kitahara đã hoàn tất cú đúp sau tình huống dứt điểm sệt vô cùng hiểm hóc trong vòng cấm.
Phút 69, U17 Nhật Bản có bàn thắng thứ ba do công của Saito. Chưa dừng lại ở đó, trong các phút 79 và 90, đội bóng xứ mặt trời mọc còn ghi thêm hai bàn thắng do công của Satomi và Khodzhiev (đá phản lưới nhà). Trận đấu kết thúc với tỷ số 5-0 nghiêng về U17 Nhật Bản.
"Chúng tôi cảm thấy buồn, nhưng biết rằng mình đã cống hiến hết sức mình. Lòng biết ơn vô bờ bến dành cho những người đồng đội đã đưa chúng tôi đến một trận chung kết World Cup nữa", HLV Scaloni của đội tuyển Argentina bày tỏ một cách điềm tĩnh sau thất bại trước đối thủ Tây Ban Nha ở trận chung kết World Cup 2026.
Ông cũng cho rằng: "Tây Ban Nha là đội đã chiến thắng một cách công bằng. Không thể nào hơn được nữa. Chúng tôi rất buồn, nhưng động lại sau tất cả là những gì chúng tôi gửi lời cảm ơn đến các cầu thủ và người hâm mộ. Họ đã làm và ủng hộ tất cả mọi thứ có thể, cống hiến hết mình đến những giây phút cuối cùng của trận đấu".
Về tương lai của mình, HLV Scaloni nhấn mạnh: "Tôi xứng đáng có thời gian để quyết định mình sẽ làm gì. Tôi sẽ hoàn thành hợp đồng đến tháng 12 năm nay và sau đó sẽ suy nghĩ về những việc cần làm. Nơi này thật tuyệt vời (đội tuyển Argentina). Tôi chưa bao giờ tưởng tượng mình lại ở một vị trí tuyệt vời như thế này".
Về Messi và những đồng đội lớn tuổi nhiều khả năng sẽ khép lại kỳ World Cup cuối cùng của mình, đóng lại một chương đầy vinh quang và kéo dài trong nhiều năm qua.
HLV Scaloni chia sẻ: "Rất khó có khả năng một tập thể tuyệt vời như thế này sẽ lại được tập hợp lại, và điều đó khiến tôi rất đau lòng. Tôi đã có ý tưởng về những gì mình muốn làm, nhưng trước tiên tôi cần nói chuyện với chủ tịch (Liên đoàn Bóng đá Argentina, ông Claudio Tapia)".
"Thật khó để xây dựng một đội bóng vĩ đại như thế này", HLV Scaloni một lần nữa nhắc lại.
"Đội bóng vĩ đại như thế này", như HLV Scaloni nói, đó là với Messi là người thủ lĩnh, người lãnh đạo tinh thần của đội bóng, cùng những công thần như thủ môn Emiliano Martinez, trung vệ Otamendi, hậu vệ Tagliafico, các tiền vệ Paredes, De Paul, và cả tiền đạo kỳ cựu Di Maria hay Aguero trước đó nữa.
Họ đã cùng nhau giành mọi vinh quang gồm 2 chức vô địch Copa America, 1 World Cup và 1 Finalissima. Họ cũng vào đến hai trận chung kết World Cup trong 2 kỳ gần đây (2022 và 2026). Với Messi là 3 kỳ World Cup, bao gồm năm 2014.
Đội tuyển Argentina mới sau triều đại Messi cũng đầy hứa hẹn, với những cầu thủ đã thành danh hiện nay sẽ là trụ cột như Mac Allister, Enzo Fernandez, Almada, Nico Paz, Julian Alvarez hay Giuliano Simeone, Lautaro Martinez...
Đây sẽ là những chất liệu để HLV Scaloni nếu tiếp tục dẫn dắt đội tuyển Argentina đến Copa America 2028 và World Cup 2030, xây dựng một tập thể Albiceleste mới vẫn đầy sức cạnh tranh.