Khi cuộc đua vô địch gần như hạ màn khi CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) đã hơn đội nhì Thể Công Viettel đến 9 điểm, sức nóng của V-League lại tập trung ở cuối bảng, nơi CLB Đà Nẵng và PVF-CAND đang đua tranh sinh tồn theo cách gay gắt, khó đoán nhất.
Vòng 20 V-League đã chứng kiến bước ngoặt đầu tiên. Đọ sức với đội Thanh Hóa đang “lao đao” vì tài chính và chỉ còn duy nhất một ngoại binh, nhưng PVF-CAND đã thua bạc nhược 0-1 trên sân khách.
Lối chơi nghèo nàn, thiếu đột biến dù sở hữu lực lượng nhỉnh hơn của PVF-CAND là gam màu tương phản với chủ nhà Thanh Hóa, nơi học trò HLV Mai Xuân Hợp dù gặp khó khăn nhưng vẫn chơi đầy quyết tâm, có đường nét rõ ràng.
Chính thất bại trước CLB Thanh Hóa đã đẩy PVF-CAND xuống cuối bảng. Bởi ở trận đấu còn lại, CLB Đà Nẵng có trận hòa 3-3 để đời với Thể Công Viettel. Hai lần để đối thủ vươn lên dẫn bàn, nhưng học trò HLV Lê Đức Tuấn đã không từ bỏ. Đội chủ sân Chi Lăng đã chiến đấu đến cùng, giành giật từng đường bóng với đội bóng đang ở thế đua vô địch như Thể Công Viettel. Cũng giống trận vòng trước gặp Nam Định, CLB Đà Nẵng chơi tất tay trước đối thủ mạnh hơn, ngay cả khi bị dồn ép bởi chất lượng đội hình yếu hơn. Nhưng, khác với vòng trước, lần này đại diện miền Trung đã giữ lại 1 điểm. Bàn thắng phút 90+2 của Joel Brandon Lopez (ngoại binh ghi 3 bàn trong 2 trận gần nhất) giúp CLB Đà Nẵng vươn lên chiếm vị trí thứ 13 của PVF-CAND.
Lúc này, cuộc đua sinh tử có lẽ đã hẹp lại, chỉ còn 2 ứng viên: PVF-CAND (cuối bảng) và CLB Đà Nẵng (áp chót). Hai đội cùng có 13 điểm, song CLB Đà Nẵng xếp trên do hơn cả hiệu số bàn thắng bại lẫn hệ số đối đầu.
Xét về lịch thi đấu, PVF-CAND và CLB Đà Nẵng có độ khó tương đương nhau. Đội bóng của HLV Trần Tiến Đại gặp 4 đối thủ gần như không còn mục tiêu thành tích trong 6 trận còn lại. Đó là Hà Tĩnh, HAGL, Hải Phòng và SLNA.
Hai đối thủ “nặng” trong thời gian còn lại của PVF-CAND là CLB Hà Nội (sân nhà, vòng 23) và Thể Công Viettel (sân khách, vòng 24).
Trong khi đó, CLB Đà Nẵng chỉ có trận gặp CLB Hà Nội ở vòng 21 là “nặng đô”. 5 đối thủ còn lại của đội bóng sông Hàn gồm Becamex TP.HCM, CLB Công an TP.HCM, Hải Phòng, Hà Tĩnh và Thanh Hóa cũng gần như không còn động lực thành tích rõ ràng.
Tuy nhiên, yếu tố định hình đua trụ hạng không chỉ là lịch thi đấu, mà còn là tinh thần chiến đấu của các đội. Trên khía cạnh này, CLB Đà Nẵng đang nhỉnh hơn. Cựu vương V-League mạnh lên nhờ được bổ sung lực lượng, với thủ môn Văn Toản, trung vệ Ngọc Hải, tiền đạo Lucas Ribamar hay Brandon Lopez. Tinh thần thi đấu của CLB Đà Nẵng cũng đáng khen, khi luôn đá cực nhiệt, đặc biệt trên sân nhà.
Ngược lại, PVF-CAND đang gặp khó với băng ghế huấn luyện xáo trộn (đã dùng 3 HLV mùa này, gồm Thạch Bảo Khanh, Nguyễn Thành Công và Trần Tiến Đại), cùng lối chơi rời rạc, nhạt nhòa.
CLB PVF-CAND cũng gặp bất lợi, khi sở hữu vốn kinh nghiệm mỏng hơn. CLB Đà Nẵng đã đá V-League ngót hai thập kỷ, vô địch năm 2008, 2012 và mới một lần xuống hạng (mùa 2023). Mùa trước, học trò HLV Lê Đức Tuấn phải đua trụ hạng đến vòng cuối cùng. Kinh nghiệm chống xuống hạng và phân phối sức lực ở V-League của CLB Đà Nẵng vượt trội đối thủ.
Với PVF-CAND, đây mới là mùa đầu đội bóng này chinh chiến ở V-League. Trải nghiệm đua trụ hạng trước những đội lão luyện hơn có lẽ không thoải mái với Thanh Nhàn cùng đồng đội. V-League rất khác hạng nhất, PVF-CAND hiểu điều đó, nhưng dường như chuẩn bị chưa đủ tốt.
Hoàng Hên vốn là cầu thủ thích "dính mực", nhưng động thái lần này không đơn thuần mang ý nghĩa thẩm mỹ mà còn là mà là lời khẳng định đanh thép về tình cảm, sự gắn bó với mảnh đất hình chữ S, nơi anh đã chính thức mang quốc tịch và khoác lên mình màu áo đội tuyển Việt Nam. Trước đó, anh ra sân trong các trận đấu với Bangladesh (giao hữu quốc tế) và Malaysia (vòng loại cuối Asian Cup 2027). Màn trình diễn của anh ở 2 trận này đều rất ấn tượng, mang đến nhiều hy vọng cho người hâm mộ Việt Nam.
Tình yêu của Đỗ Hoàng Hên dành cho Việt Nam còn được minh chứng qua nỗ lực bền bỉ trong việc hòa nhập văn hóa. Sau thời gian dài chăm chỉ rèn luyện, khả năng giao tiếp bằng tiếng Việt của anh đã tiến bộ vượt bậc. Giờ đây, tiền đạo này không chỉ nói chuyện thuần thục trong sinh hoạt hàng ngày mà còn có thể thực hiện các bài phỏng vấn bằng tiếng Việt một cách vô cùng lưu loát và mượt mà.
Đáng chú ý, sự trân trọng dành cho đất nước Việt Nam còn lan tỏa sang cả người bạn gái của Hoàng Hên. Trên trang cá nhân, Lais Machado cũng vừa chia sẻ hình ảnh đưa quốc kỳ Việt Nam lên cánh tay mình cùng những dòng trạng thái đầy cảm xúc. Cô khẳng định Việt Nam chính là "nhà", nơi đã đón nhận cô bằng tất cả sự ấm áp và lòng hiếu khách, khiến cô muốn lưu giữ sự kết nối này như một cách để bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc. Cô cũng bày tỏ rằng bản thân rất yêu Việt Nam.
Ít ai có thể ngờ nhà vô địch thế giới bốn lần lại vắng mặt ba kỳ World Cup liên tiếp.
Cái kết nghiệt ngã tại Zenica vào rạng sáng 1-4 của tuyển Ý không phải sự lụi tàn trong thoáng chốc. Bosnia và Herzegovina không thắng bằng sự áp đảo về kỹ thuật hay tầm vóc, mà tuyển Ý đã tự thua trong một hành trình đầy rẫy sai lầm và sự bạc nhược.
Trước khi phải bước vào loạt play-off sinh tử, tuyển Ý đã có một chiến dịch vòng loại đáng thất vọng khi kém đội dẫn đầu bảng Na Uy tới 6 điểm. Việc phải đi con đường "vé vớt" đầy rủi ro vốn đã là dấu hiệu cho sự bất ổn.
Trong trận chung kết play-off, mọi thứ dường như đã nằm trong tầm tay của đoàn quân HLV Gennaro Gattuso khi Moise Kean mở tỉ số sớm. Tuy nhiên, bản lĩnh của một "ông lớn" từng biết cách kết liễu đối thủ đã biến mất. Chiếc thẻ đỏ tai hại của Alessandro Bastoni ở cuối hiệp một chính là biểu tượng cho sự nôn nóng và thiếu kiểm soát của người Ý hiện tại.
Khi trận đấu kéo vào loạt luân lưu 11m, nơi họ từng lên ngôi vương tại Euro 2020, sự tự tin đã không còn. Những cú sút hỏng ăn của Pio Esposito và Bryan Cristante cho thấy sự thất bại của thế hệ. Nhưng liệu có thể đổ lỗi cho mặt cỏ tệ hại ở Zenica hay độ ẩm 97% như những lời bào chữa? Câu trả lời là không. Một đội tuyển tầm cỡ như Ý không nên để số phận của mình bị định đoạt bởi thời tiết hay những lá thăm may rủi của UEFA Nations League.
Sự sa sút này là một quá trình kéo dài. Sau chức vô địch Euro 2020 - thứ mà giờ đây người ta gọi là "một ảo ảnh rực rỡ", tuyển Ý đã không còn là chính mình. Họ lạc lối trong việc định hình phong cách khi từ bỏ lối chơi phòng ngự Catenaccio truyền thống nhưng lại chưa đủ sắc sảo để vận hành một hệ thống tấn công áp đặt.
Sự thay đổi liên tục trên băng ghế huấn luyện - từ Roberto Mancini sang Luciano Spalletti rồi đến Gattuso - khiến tuyển Ý như một con tàu mất phương hướng. Người Ý thất bại vì họ không còn biết mình là ai trên bản đồ bóng đá thế giới.
Câu hỏi nhức nhối này đang bủa vây bóng đá Ý. "Tuyển Ý đã trở thành trò cười của thế giới" - huyền thoại Alessandro Del Piero đã thốt lên như vậy. Một nền bóng đá từng sản sinh ra những Maldini, Baggio, Pirlo giờ đây lại không thể tìm thấy một trung phong đẳng cấp hay một thủ lĩnh tinh thần đủ tầm để vực dậy đồng đội trong cơn bĩ cực. Gốc rễ của cuộc khủng hoảng nằm ở cấu trúc của toàn bộ nền bóng đá Ý
Serie A, giải đấu từng là "World Cup thu nhỏ", giờ đây đang tụt hậu xa so với Premier League hay Laliga về cả tài chính lẫn tầm nhìn. Các CLB tại Ý vì áp lực thành tích ngắn hạn đã chọn cách mua sắm các ngoại binh giá rẻ hoặc tin dùng những cựu binh già nua. Việc không trao cơ hội cho các tài năng trẻ từ học viện đã ngăn cản sự phát triển của thế hệ kế cận. Nó khiến các nội binh Ý thiếu đi kinh nghiệm thực chiến ở những đấu trường đỉnh cao.
Bên cạnh đó là sự thua thiệt về kinh tế. Việc các CLB không sở hữu SVĐ riêng khiến nguồn thu bị hạn chế dẫn đến việc thiếu hụt ngân sách đầu tư cho đào tạo trẻ và cơ sở hạ tầng. Khi các tài năng trẻ hiếm hoi của Ý như Barella hay Bastoni phải gồng gánh một hệ thống cũ kỹ, họ dễ dàng bị kiệt sức hoặc mất phương hướng trước những nền bóng đá đang chuyển mình mạnh mẽ ở châu Âu.
Tương lai của bóng đá Ý sẽ đi về đâu nếu họ vẫn tiếp tục bám víu vào những hào quang quá khứ? Nếu LĐBĐ Ý (FIGC) không thực hiện một cuộc cách mạng triệt để, bắt đầu từ việc thay đổi quy định về cầu thủ nội địa tại Serie A đến thống nhất triết lý huấn luyện ở mọi cấp độ trẻ, thì nỗi đau vắng mặt tại World Cup sẽ không dừng lại.
Bóng đá Ý cần phải có làn sóng phục hưng thực sự, chứ không phải những lời hứa suông. Họ cần tìm lại bản sắc của mình. Đó là sự lì lợm, tính kỷ luật và bản lĩnh thép trong những thời khắc sinh tử.
12 năm, và giờ là 16 năm, đứng ngoài World Cup là một nỗi đau quá lớn đối với niềm tự hào của người hâm mộ Ý. Khi sắc thiên thanh đã nhạt nhòa đến mức gần như vô hình trên bản đồ bóng đá thế giới, đó là lúc phải chấp nhận đập đi xây lại từ đầu. Nếu không, họ sẽ mãi chỉ còn là một hoài niệm đẹp trong những thước phim cũ của lịch sử bóng đá.
HLV Harry Kewell đã hoàn thành 13 trận đầu tiên trên cương vị "thuyền trưởng" CLB Hà Nội. Đó là con số đáng nói, bởi 13 trận bằng đúng chiều dài của nửa mùa giải, là thước đo phù hợp để đánh giá một chiến lược gia có hợp với tập thể mà ông huấn luyện hay không. Dù Kewell đã nức tiếng khi còn chơi cho Liverpool và là huyền thoại bóng đá Úc, V-League vẫn có những thước đo riêng biệt, nơi đôi khi danh tiếng không phải chìa khóa mở cửa danh vọng.
Sau 13 trận, Kewell cùng học trò thắng 8, hòa 1, thua 4, giành 25 trên tổng số 39 điểm tối đa. Đó là điểm số chấp nhận được với nhiều đội bóng, nhưng không phải... CLB Hà Nội. Trước ngày Kewell đến, đội bóng thủ đô đứng hạng 6. Sau 13 trận, đội tăng 2 bậc, nhích lên hạng 4, nhưng vẫn chưa thể vào nhóm 3 đội dẫn đầu như kỳ vọng.
CLB Hà Nội kém hạng 3 của Ninh Bình 4 điểm (33 so với 37). Nếu bại trận trước Ninh Bình ở vòng này, cơ hội có huy chương của thầy trò HLV Kewell xem như không còn. Mà không vào được tốp 3 (lần đầu tiên từ khi lên chơi V-League năm 2008), HLV Kewell coi như thất bại. Bởi đã không lọt vào tốp 3, thì đứng hạng 4 hay hạng 6 có lẽ không khác nhau nhiều.
Do đó, HLV Kewell hiểu rõ tính chất sống còn của màn thư hùng trên sân Ninh Bình, diễn ra lúc 18 giờ ngày 24.4 ở vòng 20 V-League. Chính Ninh Bình là đối thủ trong trận ra mắt của Kewell trên cương vị "thuyền trưởng" CLB Hà Nội cách đây nửa năm. Dù chơi hay hơn hẳn, nhưng học trò Kewell bỏ lỡ quá nhiều cơ hội, lại kém duyên khi liên tục sút dội xà cột, sau cùng phải chịu thất bại 1-2 sau... 2 pha bóng nguy hiểm của đối thủ. Trong khi Ninh Bình lì lợm và biết chắt chiu, CLB Hà Nội lại chơi phóng khoáng và không nắm giữ được thời cơ.
Đó cũng là trận đấu khiến HLV Kewell và CLB Hà Nội hoàn toàn thay đổi. Đội bóng thủ đô đá chặt chẽ và thực dụng hơn, với tinh thần trực diện: đưa bóng tiếp cận cầu môn đối thủ càng nhanh càng tốt, sẵn sàng đá bóng bổng và sút xa, vốn không phải "vũ khí" ưa thích của đội Hà Nội trước đây.
CLB Hà Nội vẫn trọng kiểm soát bóng, nhưng tiết chế những đường chuyền thừa, mà biến thời lượng cầm bóng thành sức ép dồn dập, triệt đề, thành những cú "dội bom" mang đến hy vọng có bàn thắng, thay vì chỉ đan bóng đập nhả thuần túy.
Sự chuyển mình về triết lý mới thực sự là giá trị mà HLV Kewell mang lại. Tuy nhiên, bóng đá là câu chuyện của chiến thắng và điểm số. Nếu không vào tốp 3, chưa chắc Kewell được giữ, cũng chưa chắc HLV người Úc được đánh giá là thành công.
HLV Kewell phải thắng, và tốt hơn hết là thắng một đội bóng mạnh như cách hạ CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) trước đây.
So tài với HLV Kewell là HLV Bae Ji-won, người từng là trợ lý thể lực của HLV Park Hang-seo tại U.23 và đội tuyển Việt Nam trong năm 2018.
Ông Bae đã nghỉ đội tuyển quốc gia đầu năm 2019 để theo học bằng HLV. Tham vọng của ông thầy Hàn Quốc là trở thành HLV trưởng, thay vì chỉ đóng vai trợ lý.
Sau thời gian ngắn ở Thể Công Viettel, ông Bae Ji-won sẽ ngồi ghế "lái trưởng" ở đội bóng giàu tham vọng bậc nhất V-League. Nhiệm vụ của HLV Hàn Quốc vẫn là huấn luyện thể lực, còn về chiến thuật, hỗ trợ ông Bae là "bộ não" của giám đốc kỹ thuật (GĐKT) Vũ Tiến Thành, người sắm vai HLV tạm quyền ngay trước khi Bae Ji-won có mặt.
Cuộc đấu sức giữa HLV Kewell và Bae Ji-won dường như... bất cân xứng, khi chiến lược gia Úc đã huấn luyện CLB Hà Nội suốt 6 tháng, còn ông Bae mới "chân ướt chân ráo" đến đất cố đô. Tuy nhiên, ưu thế sân nhà, cộng với dàn sao đã vào phom trở lại với 3 chiến thắng liên tục sẽ là điểm tựa để Ninh Bình thắng trận đấu then chốt. Về tâm lý, Ninh Bình cũng thoải mái hơn với 4 điểm nhiều hơn Hà Nội. Chỉ cần hòa, đội bóng cố đô sẽ giữ được cách biệt an toàn trong cuộc đua danh hiệu. Còn CLB Hà Nội buộc phải dồn lên để thắng.
Giữa một đội bóng đã hết đường lùi, và một đội có tinh thần thoải mái (thậm chí được phép thua), rõ ràng học trò Bae Ji-won đang có lợi hơn. Nếu thắng CLB Hà Nội, HLV người Hàn Quốc sẽ tích lũy đủ tự tin để chèo lái Ninh Bình về đích suôn sẻ.