Kênh CNA gần đây dẫn hồ sơ tòa án ở Singapore cho hay ông Singh (24 tuổi) đã mua một chiếc đồng hồ Rolex GMT Saru với giá 55.000 euro (82.295 SGD) từ một người quen tên là “Matteo” vào khoảng tháng 2 hoặc 3.2025.
Singh nghĩ rằng mình đã mua được món hời vì anh ta tin rằng chiếc đồng hồ này có giá trị khoảng 90.000 euro trên thị trường đồng hồ cũ nên có thể kiếm lời.
Theo lời đồn chỉ có khoảng 20 chiếc đồng hồ chính hãng loại này đang lưu hành, nên bạn bè khuyên Singh nên kiểm tra thêm.
Một cửa hàng đồng hồ nói với Singh rằng vỏ đồng hồ có thể đã bị thay thế và số sê-ri của một chiếc Rolex GMT Saru chính hãng có thể đã được khắc laser lên chiếc đồng hồ mà anh ta đã mua.
Singh nghĩ rằng mình có thể đã bị lừa và chiếc đồng hồ đó là hàng giả, nên quyết định bán.
Vào ngày 27.11.2025, Singh đến Singapore cùng bạn bè bằng máy bay, với ý định bán chiếc đồng hồ và mua những chiếc đồng hồ xa xỉ khác để bán lại ở châu Âu.
Vào khoảng 14 giờ ngày 28.11.2025, Singh đến một trung tâm thương mại ở khu Bencoolen của Singapore và vào một cửa hàng tên là The Watch Room. Anh ta cho một nhân viên bán lẻ 32 tuổi người Singapore xem chiếc đồng hồ cùng với thẻ bảo hành.
Nạn nhân nhận ra chiếc đồng hồ là một chiếc Rolex không có trong danh mục, trị giá khoảng 120.000 SGD và bày tỏ ý muốn mua chiếc đồng hồ đó.
Hai người thương lượng và thống nhất giá 94.700 SGD. Thay vì thanh toán qua chuyển khoản ngân hàng như nạn nhân đề nghị, Singh nói rằng anh ta không muốn tiền mặt và thay vào đó muốn lấy 3 chiếc đồng hồ.
Đó là một chiếc Rolex Daytona trị giá 25.200 SGD, một chiếc Rolex GMT trị giá 25.400 SGD và một chiếc Rolex Submariner trị giá 44.000 SGD.
Nạn nhân đồng ý và yêu cầu để lại thẻ bảo hành để kiểm tra và quay lại sau 30 phút. Nạn nhân dùng đèn pin tia cực tím để kiểm tra chữ trên thẻ bảo hành và hài lòng rằng đó là hàng thật.
Khi Singh quay lại, họ đổi đồng hồ như đã thỏa thuận và Singh được trả thêm 300 SGD vì anh ta không nhận được hộp Rolex cho ba chiếc đồng hồ nói trên.
Nạn nhân đưa hóa đơn cho việc đổi đồng hồ và Singh xuất trình bản sao hộ chiếu giả để làm thủ tục giao dịch. Anh ta đã chỉnh sửa ảnh hộ chiếu, đổi tên thành “Sinsi Deepak” và thay đổi số hộ chiếu.
Singh làm như thế để trốn tránh trách nhiệm hình sự và bất kỳ khoản thuế nào có thể phát sinh từ việc bán hàng.
Trong suốt vụ việc này, Singh nghĩ rằng chiếc đồng hồ anh ta đang bán là hàng giả và nhận thức rằng mình đang lừa đảo nạn nhân.
Sau khi Singh rời khỏi cửa hàng, nạn nhân cùng bạn của mình đã đến các cửa hàng đồng hồ lân cận và nhờ các nhà bán lẻ khác kiểm tra chiếc Rolex GMT Saru mua từ Singh.
Theo lời khuyên của một chủ cửa hàng khác, nạn nhân đã dùng kính lúp để xem xét kỹ số seri được khắc trên đồng hồ và phát hiện ra rằng số seri đã bị tẩy xóa và sau đó được khắc bằng laser.
Nạn nhân đã kiểm tra thêm và cảm thấy rằng chiếc đồng hồ là hàng giả, nên đã gọi cho Singh nhiều lần qua điện thoại.
Cuối cùng, Singh nhấc máy và nói rằng anh ta sẽ quay lại cửa hàng. Tuy nhiên, anh ta không hề có ý định quay lại. Nạn nhân đã báo cáo vụ việc cho cảnh sát.
Singh phớt lờ tất cả các cuộc gọi tiếp theo và đặt vé máy bay từ Singapore đến Rome (Ý), quá cảnh ở Helsinki (Phần Lan). Chuyến bay dự kiến khởi hành vào khoảng 22 giờ ngày 28.11.2025.
Tuy nhiên, Singh đã bị bắt tại sân bay Changi ngay trước khi chuyến bay cất cánh.
Sau đó, cảnh sát đã đưa chiếc Rolex GMT Saru đến Trung tâm Dịch vụ Rolex, nơi một kỹ thuật viên đồng hồ đã đánh giá tính xác thực của chiếc đồng hồ. Kỹ thuật viên xác nhận rằng tất cả các bộ phận của chiếc đồng hồ đều là hàng chính hãng và còn nguyên bản.
Công tố viên cho biết hành vi của Singh là “những bước tiến đáng kể hướng tới việc phạm tội lừa đảo và củng cố mạnh mẽ ý định lừa gạt nạn nhân của anh ta”.
Trích dẫn Điều 511(3) của Bộ luật Hình sự Singapore, Phó công tố viên trưởng Sean Teh kết luận Singh đã cố lừa đảo nạn nhân, dù có những sự thật mà anh ta không biết, khiến việc lừa đảo nạn nhân trở nên bất khả thi.
Singh đã bị kết án 7 tháng tù giam vào ngày 20.4. Anh ta đã nhận tội một tội danh cố ý lừa đảo, trong đó thiệt hại sẽ xảy ra đối với nạn nhân nếu chiếc đồng hồ là hàng giả.
Các luật sư bào chữa cho Singh đề nghị mức án 6 tháng tù giam. Họ lập luận: “Cần phải giảm nhẹ hình phạt đáng kể vì không có thiệt hại nào xảy ra”.
Các luật sư yêu cầu tòa án xem xét giảm nhẹ hình phạt dựa trên sự cảm thông đối với những khó khăn mà việc giam giữ Singh ở Singapore gây ra cho anh ta và gia đình.
Họ nói rằng Singh là “một thanh niên tốt bụng, có tiềm năng thay đổi cuộc đời” và đây là lần đầu tiên anh ta vướng vào vòng lao lý.
“Deepak xuất thân từ một gia đình lao động. Cha mẹ cậu ấy đã di cư đến Ý trước khi Deepak ra đời, để tìm kiếm một cuộc sống tốt đẹp hơn”, các luật sư nói.
Cha mẹ của Singh, một người giúp việc và một người nấu ăn, kiếm được dưới 2.300 SGD/tháng và không đủ khả năng thường xuyên đến Singapore thăm con trai duy nhất của họ.
CBS News ngày 1/6 dẫn lời hai nguồn tin am hiểu vấn đề cho biết một phi công tiêm kích F-15E Mỹ đã "hai lần phóng ghế thoát hiểm trong hơn một tháng", khi máy bay của người này lần lượt bị Kuwait và Iran bắn rơi.
Lần nhảy dù đầu tiên diễn ra ngày 2/3, khi lực lượng Kuwait bắn nhầm 3 tiêm kích F-15E Mỹ tham gia chiến dịch nhằm vào Iran. Bộ tư lệnh Trung tâm (CENTCOM), cơ quan phụ trách hoạt động của quân đội Mỹ tại Trung Đông, cho biết cả 6 người thuộc 3 tổ lái đều phóng ghế thoát hiểm an toàn.
Trong sự việc ngày 3/4, phi công này tiếp tục phải phóng ghế thoát hiểm tiêm kích F-15E trúng tên lửa trên bầu trời Iran. Quân đội Mỹ sau đó mở chiến dịch quy mô lớn để giải cứu tổ lái, chưa rõ phi công này là người được sơ tán trước hay sau.
Lầu Năm Góc và CENTCOM đều từ chối bình luận về thông tin.
"Đây là sự trùng hợp cực kỳ hiếm gặp. Điều này giống như bị sét đánh hai lần", David Deptula, cựu thiếu tướng không quân Mỹ, cho hay. Ông thêm rằng kể từ những năm 1950 tới nay, không có phi công nào của Mỹ bị bắn hạ trong hai lần xuất kích riêng biệt thuộc cùng một chiến dịch.
Sau khi chiếc F-15E rơi tại Iran, phi công buồng trước được sơ tán ngay trong ngày 3/4. Sĩ quan điều khiển vũ khí leo lên sườn núi ở độ cao khoảng 2.100 m để tránh sự truy đuổi của dân quân Iran và được giải cứu hai ngày sau đó.
Một cường kích A-10 cũng bị Iran bắn rơi khi đang yểm trợ lực lượng tìm kiếm cứu hộ. Các đơn vị đặc nhiệm Mỹ đã phá hủy 6 máy bay, gồm hai vận tải cơ MC-130J và 4 trực thăng, trước khi rời đi để ngăn chúng rơi vào tay Iran. Trong khi đó, Iran tuyên bố hạ hai trực thăng và một máy bay vận tải C-130 tham gia chiến dịch.
Tổng thống Mỹ Donald Trump ngày 6/4 cho biết Iran dùng tên lửa phòng không vác vai nhắm bắn chiếc F-15E, quả đạn lao vào động cơ khiến tiêm kích rơi tại chỗ. CNN đánh giá quân đội Mỹ đã chịu thiệt hại hàng trăm triệu USD "chỉ vì một tên lửa phòng không vác vai trị giá vài nghìn USD".
"Khoa học đã chứng minh nồng độ testosterone thường giảm một cách tự nhiên khi chúng ta già đi", Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Pete Hegseth cho biết trong bài đăng trên mạng xã hội ngày 15/7, khi thông báo chương trình xét nghiệm testosterone đối với quân nhân từ 30 tuổi trở lên trong đợt khám sức khỏe hàng năm.
Testosterone là hormone sinh dục quan trọng nhất của nam giới, quyết định các đặc điểm thể chất như râu, cơ bắp, giọng nói, điều hòa ham muốn tình dục, duy trì khả năng sinh sản, mật độ xương và sức khỏe tổng thể.
Ông Hegseth nhấn mạnh mục tiêu của chương trình không nhằm tăng cường năng lực của binh sĩ bằng biện pháp nhân tạo, mà là khôi phục và tối ưu hóa khả năng tự nhiên của cơ thể, bảo vệ sức khỏe lâu dài, đồng thời bảo đảm quân nhân "có nền tảng sinh học cần thiết để duy trì sức chiến đấu".
Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ khẳng định quá trình điều trị suy giảm testosterone sẽ không mang tính bắt buộc. Quân nhân thiếu hụt testosterone có quyền tự quyết định điều trị theo khuyến nghị hay không. Quân nhân dưới 30 tuổi vẫn có thể đăng ký xét nghiệm nếu có nhu cầu.
Ông Hegseth sử dụng các thuật ngữ trung tính về giới như "quân nhân" và "binh sĩ", không nêu rõ chương trình xét nghiệm và điều trị có áp dụng cho nữ quân nhân hay không. Cơ thể phụ nữ cũng sản sinh testosterone, với mức thấp hơn nhiều so với nam giới, và nồng độ cũng giảm dần theo thời gian.
Theo Hiệp hội Tiết niệu Mỹ, tiêu chí xác định tình trạng thiếu testosterone chưa hoàn toàn thống nhất, khiến tỷ lệ mắc dao động khá lớn, từ 2% đến 50% tùy nghiên cứu.
Trong một hội thảo về liệu pháp thay thế testosterone hồi năm 2025, lãnh đạo Cơ quan Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Mỹ (FDA) khi đó là Marty Makary dẫn nghiên cứu năm 2007 cho biết khoảng 5,6% nam giới ở nước này trong độ tuổi 30-79 bị thiếu testosterone, kèm các triệu chứng như trầm cảm và suy giảm sức mạnh cơ bắp.
Các nhà nghiên cứu cũng phát hiện quá trình huấn luyện và cường độ hoạt động quân sự có thể ảnh hưởng đến nồng độ testosterone của binh sĩ.
Thiếu tá Theodore Crisostomo-Wynne, bác sĩ tiết niệu tại Trung tâm Quân y Madigan của Mỹ, cho biết tình trạng thiếu testosterone đặc biệt đáng lo ngại trong lực lượng đặc nhiệm, do cường độ tác chiến và mức độ căng thẳng rất cao.
"Chúng tôi cho rằng hội chứng này xuất phát từ căng thẳng kéo dài, tiếp xúc với sóng xung kích từ các vụ nổ, chấn thương sọ não và rối loạn giấc ngủ, từ đó gây mất cân bằng nội tiết tố cũng như thay đổi về tâm trạng và nhận thức. Trong những vấn đề y khoa và tâm lý liên quan hội chứng này, suy giảm testosterone và rối loạn nội tiết dường như xuất hiện ở hầu hết trường hợp", ông cho hay.
Ngay trước thềm 10 năm Tòa trọng tài quốc tế ở The Hague (PCA) đưa ra phán quyết về Biển Đông (12.7.2016), Sáng kiến Minh bạch hàng hải châu Á (AMTI), thuộc Trung tâm nghiên cứu chiến lược và quốc tế (CSIS, Mỹ), vừa công bố kết quả nghiên cứu về hoạt động của Trung Quốc và Philippines quanh bãi cạn Scarborough. Đây là thực thể mà Bắc Kinh đã chiếm quyền kiểm soát của Manila kể từ năm 2012 sau một sự cố căng thẳng.
Theo đó, bằng cách phân tích dữ liệu hệ thống nhận dạng tự động (AIS) quanh bãi cạn Scarborough, AMTI cho rằng lực lượng hải cảnh Trung Quốc (CCG) - lực lượng then chốt của chiến lược vùng xám mà Bắc Kinh theo đuổi - gia tăng rất nhanh sự hiện diện tại đây.
Lấy đơn vị tính là tàu - ngày (tức mỗi tàu xuất hiện 1 ngày), thì năm 2025 là năm mà CCG có tần suất hoạt động cao đột biến với 1.099 tàu - ngày, tăng hơn gấp đôi so với mức 516 tàu - ngày của năm 2024. Thế nhưng, từ ngày 1.1 - 30.6 vừa qua, CCG đã đạt tần suất hoạt động lên đến 933 tàu - ngày quanh bãi cạn Scarborough, tăng hơn 73% so với mức 537 tàu - ngày của cùng giai đoạn năm 2025. Như vậy, chỉ nửa năm 2026 nhưng mức độ hoạt động tương đương 85% cả năm 2025 và cao hơn 80% so với cả năm 2024. Tính từ tháng 3 - 6.2026 vừa qua, tần suất hoạt động của CCG hầu như đều khoảng gấp đôi so với cùng kỳ năm trước. Cũng theo AMTI, 6 tháng qua, nhiều tàu CCG thường phối hợp để duy trì vành đai tuần tra bao phủ tất cả các tuyến tiếp cận Scarborough trong bán kính khoảng 30 hải lý. Bên trong vành đai này, một nhóm từ 6 - 8 tàu dân quân biển Trung Quốc xuất hiện dai dẳng ở khu vực gần bãi cạn hơn. Bên cạnh đó, một số hình ảnh vệ tinh chụp được trong thời gian qua cho thấy Bắc Kinh dường như đang tăng cường phát triển hạ tầng.
Trong khi đó, các tàu của lực lượng tuần duyên (PCG) và Cục Thủy sản và Tài nguyên biển (BFAR) của Philippines cũng tăng cường hoạt động quanh bãi cạn Scarborough. Từ tháng 1 - 6.2026, tần suất hoạt động trung bình của PCG và BFAR là 43 tàu - ngày mỗi tháng, tăng khoảng 43% so với mức 30 tàu - ngày trung bình mỗi tháng cùng kỳ năm 2025. Như vậy, tuy Philippines gia tăng hoạt động tại vùng biển này nhưng tần suất và mức tăng vẫn thấp hơn rất nhiều so với Trung Quốc.
Việc gia tăng hoạt động của cả Bắc Kinh lẫn Manila đồng nghĩa với rủi ro đụng độ, như từng xảy ra giữa hai bên, sẽ tăng cao.
Thời gian qua, Trung Quốc cũng tăng cường phương tiện, khí tài ở Biển Đông.
Cuối tháng 5, tờ South China Morning Post dẫn lời một số nhà nghiên cứu của Trung Quốc cho hay nước này có thể triển khai các tàu mặt nước không người lái (USV) để triển khai ở các vùng biển xa, bao gồm Biển Đông, nhằm thực thi "quyền hàng hải và nhiệm vụ chấp pháp". Bắc Kinh đã phát triển dòng USV có tầm hoạt động lên đến 10.000 km và vận hành liên tục trong suốt 1 năm nhờ vào việc tận dụng sức đẩy của dòng nước giúp tiết kiệm nhiên liệu. Không những vậy, để hoạt động tự chủ hơn ở vùng biển xa, USV của Trung Quốc tích hợp trí tuệ nhân tạo (AI). Trung Quốc cũng điều động các khí tài tối tân đến Biển Đông, như hồi cuối tháng 4 thông báo tàu đổ bộ tấn công Type 076 là tàu sân bay chở máy bay không người lái (UAV) đầu tiên của nước này được điều đến Biển Đông.
Ngược lại, Philippines gần đây cũng không ngừng mở rộng hợp tác quân sự với Mỹ và Nhật, qua đó nâng cao năng lực quốc phòng. Mới nhất, cuối tháng 6 vừa qua, Đại sứ quán Mỹ tại Manila (Philippines) thông báo chính phủ Mỹ đã bàn giao 4 tàu không người lái Triton cho Lực lượng vũ trang Philippines (AFP) trị giá khoảng 13 triệu USD (gần 350 tỉ đồng). Là loại tàu không người lái có thể di chuyển trên mặt nước lẫn dưới mặt nước (AUSV) và dài hơn 4 m, tàu Triton có thể hoạt động liên tục trong 30 ngày để thực hiện các nhiệm vụ giám sát trên biển lẫn trong lòng biển. Vì thế, loại AUSV này có thể giúp Manila tăng cường năng lực giám sát biển.
Hồi tháng 5.2026, tờ The Japan Times đưa tin Bộ Quốc phòng Nhật Bản đang xem xét cung cấp tên lửa đất đối hạm Type 88 cho Philippines. Trước đó, Tokyo thông báo đang xem xét để sớm cung cấp tàu hộ tống lớp Abukuma và máy bay TC-90 cho Manila. Hiện nay, Philippines đã sở hữu tên lửa chống hạm Brahmos tầm bắn 290 km (được sản xuất bởi liên doanh Ấn Độ - Nga) và tên lửa chống hạm SSM-700K C-Star tầm bắn 180 km (của Hàn Quốc) được gắn trên tàu khu trục. Nếu có thêm tên lửa Type 88, Philippines không chỉ nâng cao sức mạnh quân sự mà còn có thể hợp tác với Nhật Bản, Đài Loan và Mỹ để củng cố sức mạnh quân sự xung quanh chuỗi đảo thứ nhất.