Khoảng 3 năm nay, ông Cường ghi dấu ấn tại các giải chạy bộ địa hình với cự ly siêu dài 100 km. Để hoàn thành quãng đường xuyên qua những cánh rừng, leo dốc hay vượt đồi núi, VĐV không chỉ cần đam mê mà còn phải có thể lực tốt và quá trình tích lũy sức bền qua tập luyện.
Hình ảnh ông Cường với dáng người mảnh mai, rắn rỏi, gương mặt cương nghị, thể hiện rõ quyết tâm trên đường chạy, đã thu hút sự chú ý của nhiều VĐV trẻ. Tại giải chạy Dalat Ultra Trail tổ chức cuối tháng 3, ông hoàn thành cự ly 100 km trong thời gian 18 giờ 18 phút và về nhất trong nhóm tuổi trên 60, đánh dấu lần thứ 4 chinh phục thành công cột mốc này trong 3 năm qua.
Cũng trong giải chạy đó, con trai ông là anh Nguyễn Phương Hiếu (32 tuổi) về nhất chung cuộc cự ly 100 km với thành tích 12 giờ 34 phút. Việc hai bố con cùng đoạt thành tích cao tại giải nhận được sự ngưỡng mộ từ cộng đồng yêu thể thao.
Trong cuộc đua, khi mới được khoảng 1/3 chặng đường, một chiếc gậy hỗ trợ của ông Cường bị gãy, khiến việc di chuyển trở nên khó khăn. Sau đó, ông còn gặp tình trạng căng cơ, chân đau rõ rệt nên phải chủ động giảm tốc độ.
“Ngay lúc đó, ý nghĩ dừng lại thoáng qua trong đầu tôi. Tuy nhiên, tôi chọn đi bộ, lắng nghe cơ thể và tiếp tục chạy với quyết tâm phải về đích”, ông Cường chia sẻ.
Hoàn thành cuộc đua trước, anh Hiếu quay lại đón bố tại con dốc cuối cùng trước khi về đích. “Thành công lớn nhất của tôi khi chơi thể thao là dụ được bố cùng tham gia. Khi ban tổ chức trao giải cho bố, nhìn ông đứng trên bục, bên dưới mọi người vỗ tay cổ vũ, tôi cảm thấy hạnh phúc khó tả”, anh Hiếu nói.
Dù là “tay ngang” bước vào thể thao, nhưng những năm gần đây, anh Hiếu đã trở thành gương mặt có nhiều thành tích nổi bật. Những kinh nghiệm tích lũy được, anh áp dụng cho bản thân và đồng thời hướng dẫn bố, với nguyên tắc chạy theo ngưỡng thoải mái của cơ thể. Sau mỗi buổi tập, anh thường xem lại các chỉ số như quãng đường, nhịp tim, tốc độ, mức gắng sức… để góp ý, điều chỉnh cho bố.
Ông Cường là nông dân trồng cà phê ở vùng Cầu Đất (Lâm Đồng). Gắn bó với lao động chân tay nhiều năm, ông có nền tảng thể lực tốt nhưng chưa từng nghĩ sẽ tham gia thể thao. Đến năm 2023, khi anh Hiếu bắt đầu tập chạy bộ và tham gia các giải địa hình, ông mới thử sức. Xuất phát từ những bước chạy ngắn từ nhà ra vườn, ông dần nâng quãng đường lên vài km, rồi 10 km, 21 km… Sau một thời gian chạy trên đường, lo ngại vấn đề an toàn giao thông, hai bố con chuyển sang tập luyện tại các quả đồi gần nhà.
Theo anh Hiếu, tùy vào điều kiện sức khỏe, mỗi người có thể lựa chọn môn thể thao phù hợp để rèn luyện, đặc biệt là người lớn tuổi. Từ ngày tham gia chạy bộ, ông Cường không chỉ cải thiện thể lực mà còn có nhiều thay đổi tích cực về tinh thần.
Việc cùng chia sẻ niềm đam mê cũng giúp hai bố con gắn bó hơn. Họ thường xuyên trò chuyện và động viên nhau trong quá trình tập luyện. Ông Cường cũng chủ động từ bỏ một số thói quen không lành mạnh để duy trì sức bền, hướng tới những cự ly dài.
Hiện tại, ông chưa đặt mục tiêu chinh phục những cự ly dài hơn 100 km. Tuy nhiên, ông vẫn mong muốn tiếp tục hoàn thành thêm nhiều lần 100 km trong thời gian tới. “Với người lớn tuổi, khi đã bước qua giai đoạn mưu sinh, việc được vận động, tập luyện với cường độ phù hợp sẽ giúp họ yêu đời hơn, có thêm niềm vui và cảm thấy bản thân vẫn còn giá trị”, anh Hiếu chia sẻ.
Theo kết quả xổ số miền Nam ngày 18 tháng 4, đại lý vé số Thanh Vũ ở Tây Ninh (Long An cũ) thông báo đã bán trúng 16 tờ vé giải an ủi đài Hậu Giang, tổng trị giá 800 triệu đồng (chưa trừ thuế).
Cụ thể, những tờ vé có dãy số 153092, trúng xổ số Hậu Giang ngày 18 tháng 4. "Tôi bán 16 tờ cho 2 khách, 1 người trúng 10 tờ và người còn lại trúng 6 tờ. Hiện tôi đang tìm khách trúng số để hỗ trợ đổi thưởng. Chúc mừng những vị khách may mắn trúng số", đại lý vé số Thanh Vũ chia sẻ.
Đại lý vé số Lộc Phát ở TP.HCM (Bình Dương cũ) cũng thông báo đã bán trúng cho khách 160 vé giải bảy xổ số Hậu Giang ngày 18 tháng 4. Những tờ vé này có dãy số cuối 090, tổng trị giá 32 triệu đồng.
Xổ số ngày 18 tháng 4 mở thưởng 4 đài gồm đài TP.HCM với dãy số trúng độc đắc là 724556, đài Long An với dãy số trúng độc đắc là 479455, đài Bình Phước với dãy số trúng độc đắc là 424189 và đài Hậu Giang với dãy số trúng độc đắc là 453092.
Trong khi đó, số 77 mang tới may mắn cho nhiều khách mua xổ số Long An ngày 18 tháng 4 khi trúng giải tám. Đại lý vé số Út Thúy ở Tây Ninh thông báo bán trúng nguyên cây vé số giải này cho khách.
Kết quả xổ số ngày 18 tháng 4 cũng như hình ảnh những tờ vé trúng số lộ diện sớm được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng chủ nhân may mắn. Bên cạnh đó, một số người cũng để lại bình luận hy vọng bản thân có cơ hội trúng số.
Đại lý vé số Đại Hồng Phát ở TP.HCM cho biết họ đã bán trúng và đổi thưởng cho khách có 160 tờ trúng số. Cụ thể, 160 tờ có dãy số cuối là 11982 thuộc đài Bình Dương mở thưởng xổ số miền Nam ngày 17 tháng 4 trúng giải nhì, trị giá 2,4 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
"Chủ nhân của 160 tờ vé số may mắn là khách ở phường Thủ Đức, sau khi có kết quả xổ số ngày 17 tháng 4 liền thông báo và chúng tôi đã đổi thưởng cho khách", đại lý Đại Hồng Phát chia sẻ.
Tôi ngồi viết những câu thơ này mà lòng bồi hồi xúc động khi giữa buổi ban trưa gay gắt, những người thợ điện của thành phố mang tên Bác đang vắt vẻo trên không trung, cách mặt đất hàng chục mét bất chấp nguy hiểm, để thi công thay trụ và lưới điện thông minh trên đường Phan Xích Long (TP.HCM).
Hai giờ sáng, khu hồi sức tích cực của Bệnh viện Chợ Rẫy vẫn sáng trắng thứ ánh sáng lạnh quen thuộc. Tiếng monitor vang lên đều đặn giữa hành lang dài gần như không còn dấu hiệu của ngày hay đêm. Nữ điều dưỡng kéo cao khẩu trang, lặng lẽ đẩy xe thuốc đi ngang qua những cánh cửa kính đang phủ hơi sương máy lạnh.
Ở nơi ấy, đêm và ngày dường như không còn khác biệt. Phía sau mỗi cánh cửa là những bệnh nhân đang phụ thuộc vào máy thở, máy lọc máu, hệ thống ô xy và hàng chục thiết bị y tế hoạt động liên tục. Chỉ một sự cố điện kéo dài vài phút cũng có thể khiến mọi thứ trở nên mong manh.
Nhưng rất ít người biết rằng, phía sau những hành lang chưa bao giờ tắt đèn ấy luôn có những con người âm thầm thức cùng bệnh viện.
Họ không mặc áo blouse trắng. Họ là những người giữ điện.
Một kỹ sư điện từng nói rằng, công việc ở bệnh viện khiến anh áp lực hơn bất kỳ công trình nào khác. Bởi ở đây, điện không chỉ vận hành bóng đèn hay máy lạnh mà điện giữ cho máy thở hoạt động, cho những màn hình sinh tồn không ngừng nhấp nháy giữa đêm, cho phòng mổ tiếp tục sáng đèn trong những ca cấp cứu kéo dài nhiều giờ.
"Ở quán cà phê, mất điện là bất tiện. Nhưng trong phòng hồi sức, vài phút mất điện có thể ảnh hưởng trực tiếp đến sự sống của bệnh nhân", anh nói.
Tại các bệnh viện tuyến cuối như Chợ Rẫy, Nhân dân 115 hay Nhi đồng 1, hệ thống điện luôn được bảo vệ bằng nhiều lớp. Ngoài nguồn điện chính từ lưới điện thành phố còn có máy phát điện dự phòng, tủ chuyển nguồn tự động và đội ngũ kỹ thuật trực liên tục suốt ngày đêm. Có những người gần như thuộc lòng tiếng rung của từng máy biến áp. Chỉ cần âm thanh khác đi đôi chút, họ đã biết phải kiểm tra ở đâu. Công việc ấy âm thầm đến mức phần lớn bệnh nhân và người nhà chưa từng biết tên họ.
Trong ký ức của nhiều người dân TP.HCM, những năm tháng dịch Covid-19 có lẽ là khoảng thời gian thành phố căng thẳng nhất. Các bệnh viện dã chiến được dựng lên trong thời gian rất ngắn. Những khu hồi sức sáng đèn xuyên đêm. Máy thở hoạt động liên tục. Hệ thống ô xy phải duy trì ổn định từng giờ. Khi ấy, điện không còn là tiện nghi nữa. Điện là sự sống.
Có những đêm mưa lớn, đội ngũ kỹ thuật vẫn phải liên tục kiểm tra hệ thống điện dự phòng tại các khu điều trị. Những chiếc máy phát được vận hành thử xuyên đêm để chắc chắn không có sai sót nào xảy ra. Giữa thời điểm cả thành phố nhắc nhiều về các bác sĩ, điều dưỡng và lực lượng tuyến đầu, vẫn có những con người lặng lẽ đứng phía sau để giữ cho ánh sáng trong bệnh viện không bao giờ tắt. Không nhiều người biết đến họ. Nhưng họ hiểu rằng, phía sau mỗi ổ cắm điện trong khu hồi sức có thể là sinh mạng của một con người.
Suốt 50 năm qua, ngành điện TP.HCM đã đi cùng nhịp phát triển của thành phố. Từ những khu dân cư cũ với dây điện chằng chịt đến các tuyến metro, khu công nghệ cao, trung tâm dữ liệu và những bệnh viện vận hành liên tục 24 giờ mỗi ngày.
Người dân nhìn thấy thành phố qua ánh đèn bên sông Sài Gòn, qua những tuyến đường rực sáng ở trung tâm hay những tòa nhà chưa bao giờ tắt điện. Nhưng có lẽ ít nơi nào cảm nhận rõ giá trị của điện như ở bệnh viện. Bởi ở đó, phía sau ánh sáng của một phòng mổ là niềm hy vọng của cả một gia đình đang chờ ngoài hành lang. Phía sau tiếng máy thở đều đặn giữa đêm là sự sống của một bệnh nhân đang giành giật từng nhịp thở.
Và phía sau sự bình yên ấy là rất nhiều con người âm thầm đứng sau ánh sáng.
Người ta thường nhớ đến ngành điện qua những cột điện cao thế, những người công nhân sửa chữa giữa nắng gắt hay mưa giông. Nhưng ở một góc khác của TP.HCM, có những con người đang lặng lẽ giữ điện cho những nơi không được phép tối. Họ không xuất hiện trong những câu chuyện hào nhoáng của thành phố. Cũng giống như điện, hiện diện mỗi ngày đến mức người ta quen thuộc và đôi khi quên mất giá trị của nó. Chỉ đến khi một bệnh viện vẫn sáng đèn giữa đêm mưa, một ca cấp cứu không bị gián đoạn hay một phòng hồi sức vẫn vận hành bình yên, người ta mới hiểu rằng phía sau sự bình thường ấy là biết bao nỗ lực âm thầm.
50 năm của ngành điện thành phố mang tên Bác không chỉ được đo bằng những công trình hay những con số tăng trưởng mà còn được đo bằng những ánh đèn chưa bao giờ tắt, ở những nơi đang giữ sự sống cho con người.