Bất chấp dấu hiệu chệch choạc gần đây, Arsenal vẫn bước vào những tuần cuối mùa với giấc mơ cú đúp – Ngoại hạng Anh và Champions League – còn nguyên vẹn. Trận thắng Newcastle 1-0 tại Emirates cuối tuần qua mang về ba điểm quý giá để trở lại đỉnh bảng Ngoại hạng Anh, nhưng cũng để lộ hình ảnh một tập thể đã thấm mệt. Đó là điều thầy trò Mikel Arteta không được phép tái hiện khi bước vào chuyến làm khách đầy bão táp tại Metropolitano.
Mùa 2024-2025, Arsenal gục ngã ở bán kết trước PSG, để lại nỗi tiếc nuối vẫn còn âm ỉ đến tận hôm nay. Lần này, “Pháo thủ” trở lại với quyết tâm không dừng lại ở dở dang, mà phải biến giấc mơ Champions League thành hiện thực.
Nhưng Atletico cũng là đội bóng sống cùng những vết thương châu Âu. Dưới triều đại của Diego Simeone, họ từng hai lần gục ngã trong trận chung kết Champions League – đều trước kình địch cùng thành phố Real Madrid, cùng một lần dừng chân ở bán kết. Đó là những ký ức đủ để biến mỗi trận đấu như thế này thành một cuộc chiến của danh dự và khát vọng.
Chính Arsenal và Atletico lại là hai đội thi đấu nhiều trận nhất trong lịch sử Cup C1 châu Âu/Champions League mà chưa từng chạm tay vào chiếc Cup tai voi danh giá. Arsenal đã chơi 223 trận, còn Atletico là 190 – những con số vừa đáng tự hào, vừa như lời nhắc về một khoảng trống chưa thể lấp đầy.
Arsenal hành quân tới Metropolitano với phong độ ổn định: bất bại 12 trận gần nhất tại Champions League (10 thắng, 2 hòa). Lần gần nhất “Pháo thủ” có chuỗi bất bại dài hơn là giai đoạn 13 trận từ tháng 3/2005 đến tháng 4/2006 – hành trình kết thúc bằng trận chung kết thua Barca tại Paris.
Sự chắc chắn của Arsenal đi kèm với tính thực dụng. 4 trận knock-out mùa này của họ chỉ chứng kiến tổng cộng 5 bàn thắng (ghi 4, thủng lưới 1 bàn) – trung bình 1,25 bàn/trận. Ở tứ kết, họ thắng Sporting chung cuộc 1-0. Một kịch bản chặt chẽ nữa hoàn toàn có thể lặp lại.
Chiều ngược lại, Atletico mang đến hình ảnh hoàn toàn trái ngược, đặc biệt bùng nổ ở vòng knock-out. Họ ghi dấu bằng hành trình vượt qua Club Brugge, Tottenham và Barca với tổng cộng 28 bàn qua 6 trận (ghi 17, thủng lưới 11 bàn) trung bình 4,7 bàn/trận – con số đủ khiến bất kỳ hàng thủ nào phải dè chừng.
Trung tâm trong lối chơi ấy là Julian Alvarez. Tiền đạo người Argentina đã ghi 9 bàn tại Champions League mùa này – thành tích tốt nhất của một cầu thủ Atletico trong một mùa giải Cup C1 châu Âu/Champions League. Không chỉ sắc bén trước khung thành, nhà vô địch World Cup 2022 còn là “cỗ máy pressing” đáng sợ: anh dẫn đầu toàn giải về tổng số pha gây áp lực cường độ cao (853 lần), đồng thời đứng đầu luôn về trung bình mỗi 90 phút (70 lần, với điều kiện thi đấu tối thiểu 500 phút). Một biểu tượng hoàn hảo cho tinh thần Simeone.
Sát cánh cùng anh nhiều khả năng là Antoine Griezmann. Tiền đạo người Pháp đang bước vào chương cuối tại Atletico, khi dự kiến chuyển sang Orlando City từ hè 2026. Kể từ sau Siêu Cup châu Âu 2018, Griezmann vẫn chưa có thêm danh hiệu lớn nào cùng CLB, và Champions League là giấc mơ lớn nhất còn dang dở.
Tầm ảnh hưởng của Griezmann là không thể phủ nhận – anh đã góp dấu giày vào 56/231 bàn thắng của Atletico tại Champions League (40 bàn, 16 kiến tạo), tương đương 24,2% – tỷ lệ cao nhất trong lịch sử giải đối với các cầu thủ thuộc những CLB ghi trên 100 bàn, thậm chí nhỉnh hơn cả Lionel Messi tại Barca (24,1%).
Tuy nhiên, hàng công ấy sẽ phải đối đầu với một trong những hệ thống phòng ngự ổn định nhất châu Âu. Khi bộ ba David Raya – William Saliba – Gabriel Magalhaes cùng đá chính, Arsenal chỉ thủng lưới 11 bàn qua 22 trận Champions League (trung bình 0,5 bàn/trận) và giữ sạch lưới tới 59% (13 trận).
Bài toán khiến Arteta đau đầu nhất nằm ở hàng công. Sự trở lại của Bukayo Saka – người vào sân từ ghế dự bị trước Newcastle – có thể là chìa khóa. Thống kê cho thấy Arsenal ghi trung bình 2,6 bàn và đạt 2,3 xG mỗi trận khi có Saka (8 trận), nhưng chỉ còn 1,5 bàn và 1,8 xG khi thiếu anh (4 trận).
Không chỉ vậy, Saka đã thực hiện 3 pha căng ngang thành công tại Champions League mùa này – nhiều hơn tổng cộng của Gabriel Martinelli, Noni Madueke và Leandro Trossard (2). Sự hiện diện của ngôi sao người Anh có thể là “phao cứu sinh” cho Viktor Gyokeres, người vẫn chưa ghi bàn ở 4 trận knock-out mùa này, chỉ tung ra 6 cú sút – ít hơn 28 cầu thủ khác kể từ vòng 1/8.
Hai đội đã gặp nhau ở vòng bảng mùa này, khi Arsenal vùi dập Atletico 4-0 tại Emirates. Trước đó, họ chỉ gặp nhau tại bán kết Europa League 2017-2018, nơi Atletico đi tiếp với tổng tỷ số 2-1 (hòa 1-1 sân khách, thắng 1-0 sân nhà).
Sân nhà vẫn là pháo đài của Atletico. Tại cả sân nhà cũ Vicente Calderon lẫn Metropolitano, họ chưa từng thua một đại diện Anh nào ở vòng knock-out Champions League (6 trận: thắng 3, hòa 3), trước các đối thủ gồm Chelsea, Leicester City, Liverpool, Man Utd, Man City và Tottenham Hotspur.
Theo siêu máy tính của Opta, Atletico thắng 35% trong các mô phỏng trước trận lượt đi, Arsenal thắng 37%, còn khả năng hòa là 27,9%. Nhưng xét tổng thể, Arsenal vẫn được đánh giá cao hơn với 72% cơ hội vào chung kết, so với 28% của Atletico. “Pháo thủ” cũng là ứng viên số một cho chức vô địch Champions League (36%), nhỉnh hơn Bayern Munich (35%), PSG (21%) và Atletico (8%).
Giữa Madrid rực lửa và một Arsenal vừa lì lợm vừa mong manh, trận bán kết này không chỉ là cuộc đấu chiến thuật. Đó còn là cuộc đối đầu của hai giấc mơ dang dở – nơi chỉ một đội được quyền viết tiếp câu chuyện còn lại.
Đây là lần đầu Fury thượng đài từ tháng 1/2025, khi anh tuyên bố giải nghệ sau hai thất bại liên tiếp dưới tay nhà vô địch thế giới Oleksandr Usyk. Quyết định trở lại của Fury được cho là nhằm hướng tới trận đấu lớn nhất sự nghiệp, khi đối thủ lâu năm Anthony Joshua có mặt theo dõi trực tiếp bên võ đài.
Fury bước ra sàn với màn tri ân giàu cảm xúc dành cho người bạn thân, huyền thoại quyền Anh quá cố Ricky Hatton - người qua đời hồi tháng 9/2025. Anh sử dụng ca khúc "Blue Moon" gắn liền với Hatton, mặc quần thi đấu theo phong cách của đàn anh. Bầu không khí lắng đọng nhanh chóng chuyển thành bùng nổ khi pháo hoa và hiệu ứng lửa rực sáng quanh sân khấu, nơi Fury đứng trên bục cao, nhảy múa và khuấy động hàng vạn khán giả.
Trước trận, nhà tổ chức Turki Alalshikh úp mở rằng cuộc đối đầu giữa Fury và Joshua - được mô tả là "trận đấu lớn nhất lịch sử nước Anh" - đang ở rất gần. Điều đó khiến màn so tài với Makhmudov không chỉ là trận tái xuất, mà còn là bước đệm cho phần thưởng lớn nhất sự nghiệp của Fury.
Dù không tên tuổi bằng Joshua, Makhmudov được đánh giá là một trong những tay đấm nguy hiểm nhất hạng nặng hiện nay. Võ sĩ người Nga thắng knock-out ở 19 trong 23 trận đã đấu, trong đó có 13 trận kết thúc ngay ở hiệp đầu.
Makhmudov duy trì lối chơi quen thuộc khi nhập cuộc cực kỳ mạnh mẽ. Ngay từ hiệp một, võ sĩ người Nga lao lên tấn công dồn dập, ép Fury lùi thẳng và có thời điểm đẩy đối thủ vào dây đài. Những cú đấm tay phải của Makhmudov tạo ra nguy hiểm ban đầu, dù phần lớn mang tính bộc phát và thiếu chính xác. Sức ép này buộc Fury phải nhanh chóng điều chỉnh và tìm cách kiểm soát khoảng cách.
Đến hiệp ba và bốn, cựu vô địch người Anh bắt đầu chiếm ưu thế rõ rệt với các cú móc và đòn tay phải chính xác, thậm chí có lúc khiến đối thủ chao đảo. Từ nửa sau trận đấu, Fury bắt bài đối thủ, hoàn toàn làm chủ nhịp độ, liên tục ghi điểm bằng những pha ra đòn chắc chắn. Dù không thể knock-out, cựu vô địch quyền Anh hạng nặng vẫn thắng áp đảo với các điểm số 120-108, 120-108, 119-109.
Ngay khi kết quả được công bố, Fury lập tức hướng về phía Joshua và thách đấu: "Tiếp theo, tôi muốn mang đến trận đấu mà tất cả đang chờ đợi. Joshua, tôi muốn anh. Hãy tạo nên trận chiến nước Anh. Anh có chấp nhận không?".
Joshua không né tránh, đáp trả gay gắt: "Tyson, anh chỉ đang tìm sự chú ý. Tôi chưa bao giờ ngại đấu với anh. Khi còn trẻ tôi từng đánh bại anh, và sau khi xem trận này, tôi sẽ làm lại điều đó. Nhưng hôm nay là đêm của anh. Anh không thể ra lệnh cho tôi. Khi sẵn sàng, hãy đến gặp tôi với điều khoản cụ thể. Tôi mới là người quyết định".
Tyson Fury từng nắm giữ nhiều đai vô địch hạng nặng thế giới, gồm việc thâu tóm bốn danh hiệu cao quý WBA, IBF, IBO, WBO giai đoạn 2015-2016, hai lần giữ đai The Ring trong giai đoạn 2015-2022, đai WBC từ năm 2020 đến 2024. Ở cấp độ khu vực, võ sĩ cao 2,06 mét này từng hai lần vô địch Anh, giành đai châu Âu, Commonwealth và nhiều danh hiệu hạng nặng khác.
Trong sự nghiệp nhà nghề, Fury thắng 34, hòa 1, thua hai trận đều trước Oleksandr Usyk. Trước khi chuyển sang thi đấu chuyên nghiệp, anh có thành tích nổi bật ở nghiệp dư với HC đồng giải trẻ thế giới 2006, HC vàng giải trẻ EU 2007, HC bạc giải trẻ châu Âu 2007 và vô địch hạng siêu nặng giải ABA năm 2008.
Fury nằm trong nhóm vận động viên có thu nhập cao nhất hành tinh, xếp thứ ba trong danh sách của Sportico và Forbes năm 2025, với thu nhập ước tính khoảng 146-147 triệu USD. Theo BoxRec, Fury nằm trong top 10 võ sĩ hạng nặng đang thi đấu, trong khi The Ring đánh giá anh là tay đấm số hai thế giới, chỉ xếp sau nhà vô địch Oleksandr Usyk.
Joshua cũng là võ sĩ hạng nặng hàng đầu của Anh, từng gây tiếng vang khi thắng knock-out kỹ thuật "Tiến sĩ búa thép" Wladimir Klitschko năm 2017. Nhưng những năm qua, sự nghiệp của Joshua đi xuống, trong đó, anh thua liền hai trận dưới tay võ sĩ Ukraine Oleksandr Usyk và mất danh hiệu. Trong sự nghiệp nhà nghề, anh thua 4 và thắng 29 trận, trong đó có 26 lần knock-out đối thủ.
"Messi, 38 tuổi, đã kiếm được hơn 700 triệu USD tiền lương và tiền thưởng kể từ năm 2007. Sau khi điều chỉnh thuế, hiệu suất thị trường và thu nhập từ đầu tư và tài trợ, giá trị tài sản ròng của Messi hiện đã vượt qua mốc 1 tỉ USD", Bloomberg công bố ngày 22.5. Điều này, cũng chính thức giúp Messi gia nhập "CLB tỉ phú" cùng Ronaldo, trở thành hai cầu thủ bóng đá duy nhất cho đến nay đều có tài sản vượt mốc hơn 1 tỉ USD.
Nằm trong danh sách "CLB tỉ phú" bóng đá, ông David Beckham, Chủ tịch và đồng sở hữu CLB Inter Miami, cũng có tên, nhờ những khoản thu nhập cực khủng sau khi đã giải nghệ và công việc kinh doanh đầy thuận lợi của mình. Bên cạnh vợ ông, Victoria, cũng là một doanh nhân cực kỳ thành công. Theo Sunday Times, tài sản của vợ chồng Beckham đã đạt gần 1,6 tỉ USD.
Trong khi đó, theo phân tích của Bloomberg, Messi là người mới nhất trong giới bóng đá gia nhập "CLB tỉ phú", sau khi anh tích lũy được hơn 700 triệu USD tiền lương và tiền thưởng kể từ năm 2007, cùng với lợi nhuận đầu tư, tài trợ và tài sản kinh doanh, qua đó đã giúp giá trị tài sản ròng của anh vượt qua mốc hơn 1 tỉ USD.
Thu nhập của Messi bao gồm tiền lương và thưởng từ CLB Inter Miami, cũng như các thỏa thuận chia sẻ bản quyền hình ảnh, bán áo đấu và sự hợp tác với "gã khổng lồ" công nghệ Apple để chia sẻ doanh thu truyền hình. Bên cạnh đó là hoạt động kinh doanh, bao gồm bất động sản và thậm chí cả cổ phần trong một chuỗi nhà hàng ở Argentina, đã giúp anh gia nhập CLB tỉ phú, theo Bloomberg.
"Việc Messi chuyển đến Mỹ cũng mở ra những cách thức trả lương mới lạ khác. Trong các cuộc đàm phán hợp đồng ban đầu, giải bóng đá nhà nghề Mỹ (MLS) và Apple đã thảo luận về một thỏa thuận chia sẻ doanh thu, theo đó Messi sẽ nhận được một phần doanh thu từ các đăng ký mới cho gói phát trực tuyến MLS Season Pass của Apple TV+", theo The Athletic đưa tin.
Jorge Mas, đồng sở hữu Inter Miami cùng với ông David Beckham, cho biết số lượng người đăng ký dịch vụ phát trực tuyến đã tăng gấp đôi trong những tháng sau khi Messi gia nhập. Trong một cuộc phỏng vấn hồi đầu năm nay, Mas đã ám chỉ tổng thu nhập hàng năm của Messi từ CLB vào khoảng từ 70 triệu USD đến 80 triệu USD, bao gồm cả quyền sở hữu cổ phần và tiền lương cầu thủ.
Trong thống kê mới nhất của Forbes, Messi đã có thu nhập trong năm 2026 lên đến 140 triệu USD, bao gồm 70 triệu USD từ lương và thưởng, và 70 triệu USD còn lại là các thu nhập bên ngoài sân cỏ từ hoạt động kinh doanh và thương mại.
Con số này với Ronaldo là lên đến 300 triệu USD, tiếp tục dẫn đầu danh sách VĐV thể thao được trả lương cao nhất thế giới theo xếp hạng của Forbes năm thứ tư liên tiếp.
Tuy nhiên, Ronaldo làm được điều này chủ yếu nhờ bản hợp đồng "bom tấn" với CLB Al Nassr ở Ả Rập Xê Út, với mức lương mỗi năm lên đến 235 triệu USD, trong khi thu nhập ngoài sân cỏ là 65 triệu USD. Ronaldo đã trở thành cầu thủ tỉ phú đầu tiên của bóng đá thế giới, sau công bố của Bloomberg hồi tháng 9 năm ngoái.
"Messi trên thực tế hoàn toàn có thể sớm vào "CLB tỉ phú" và là người đầu tiên sẽ đạt được cột mốc này, cũng như sẽ nhận mức lương mỗi năm lên đến 400 triệu USD, nếu như sau chức vô địch World Cup 2022 cùng đội tuyển Argentina, anh đồng ý gia nhập giải VĐQG Ả Rập Xê Út (Saudi Pro League).
Thay vào đó, Messi lại chọn gia nhập Inter Miami, trong khi Ronaldo ký hợp đồng riêng với Ả Rập Xê Út vào năm 2023, trị giá hơn 200 triệu USD mỗi năm. Gần đây, Ronaldo đã gia hạn thêm 2 năm nữa và vừa toại nguyện với danh hiệu vô địch đầu tiên cùng Al Nassr", Bloomberg đánh giá.
Mặc dù vậy, quyết định đến Mỹ của Messi, dù không thể mang lại tiền bạc ào ạt ngay lập tức, nhưng với các thỏa thuận và dự án thể thao, cùng kinh doanh, cuối cùng cũng giúp danh thủ này vượt mốc tài sản ròng hơn 1 tỉ USD.
"Tiền bạc chưa bao giờ là vấn đề hay trở ngại đối với tôi", Messi nói với tờ Mundo Deportivo trong một cuộc phỏng vấn trước đây. "Nếu là vì tiền, tôi đã đến Ả Rập Xê Út hoặc một nơi nào khác rồi", Messi nhấn mạnh.
Bloomberg đã dẫn lại các phát biểu này, như để khẳng định, Messi đã trở thành tỉ phú mà không cần những bản hợp đồng béo bở với Ả Rập Xê Út, với một hướng đi khác và phù hợp với cuộc sống gia đình.
Một trong những vấn đề khiến FIFA và IFAB đau đầu trong nhiều năm qua là tình trạng câu giờ ngày càng phổ biến. Không ít trận đấu lớn bị cắt vụn bởi những pha nằm sân, thay người chậm hoặc kéo dài thời gian đưa bóng vào cuộc. Để giải quyết vấn đề này, IFAB đã đưa ra hàng loạt biện pháp mạnh tay, áp dụng ngay ở World Cup 2026.
Đầu tiên là quy định thủ môn chỉ được giữ bóng tối đa 8 giây. Trong 5 giây cuối, trọng tài sẽ thực hiện động tác đếm ngược bằng tay để tất cả cầu thủ đều nhận biết. Nếu vi phạm, đội đối phương sẽ được hưởng phạt góc thay vì quả đá phạt gián tiếp như trước.
Thay đổi thứ 2 liên quan đến các quả ném biên. Nếu đội thực hiện cố tình kéo dài thời gian, trọng tài có quyền chuyển quyền ném biên cho đối phương. Tương tự, các quả phát bóng lên từ cầu môn cũng sẽ bị giám sát chặt chẽ hơn nhằm tránh việc thủ môn hoặc hậu vệ trì hoãn trận đấu.
Một thay đổi đáng chú ý khác liên quan đến việc thay người. Theo quy định mới, cầu thủ được thay ra phải rời sân trong vòng 10 giây kể từ khi trọng tài cho phép thay người. Nếu cố tình đi chậm hoặc câu giờ, cầu thủ dự bị sẽ phải chờ thêm 60 giây mới được vào sân, đồng nghĩa đội bóng sẽ phải thi đấu thiếu người trong khoảng thời gian đó.
Đây được xem là một trong những biện pháp mạnh tay nhất của IFAB nhằm ngăn chặn tình trạng kéo dài thời gian ở những phút cuối trận.Cuối cùng là quy định liên quan đến chăm sóc y tế. Những cầu thủ phải nhận sự hỗ trợ từ đội ngũ y tế trên sân sẽ phải rời sân trong một khoảng thời gian nhất định trước khi được trở lại thi đấu. Mục tiêu là hạn chế tình trạng nằm sân kéo dài để cắt nhịp trận đấu hoặc giúp đồng đội có thời gian nghỉ ngơi.
Tổng cộng có 5 thay đổi được thiết kế riêng cho mục tiêu chống câu giờ, cho thấy IFAB đang quyết tâm đưa bóng đá trở lại với tinh thần thi đấu liên tục và tốc độ cao.
Bên cạnh việc cải thiện nhịp độ trận đấu, IFAB cũng muốn tạo ra môi trường tôn trọng trọng tài hơn. Một trong những hình ảnh quen thuộc của bóng đá hiện đại là cảnh hàng loạt cầu thủ vây quanh trọng tài sau các quyết định gây tranh cãi, tạo áp lực không cần thiết lên người điều khiển trận đấu.
Vì vậy, IFAB tiếp tục thúc đẩy nguyên tắc chỉ đội trưởng mới được quyền tiếp cận trọng tài để trao đổi về các quyết định chuyên môn. Thực tế, quy định này đã được áp dụng tại EURO 2024, một số giải vô địch quốc gia và lần đầu xuất hiện ở World Cup.
Một nội dung khác thu hút nhiều sự chú ý là các biện pháp nhằm ngăn chặn hành vi xúc phạm hoặc phân biệt đối xử trên sân cỏ. Trong những năm gần đây, không ít cầu thủ sử dụng tay hoặc áo đấu che miệng khi tranh cãi với đối thủ hay trọng tài, khiến việc xác minh nội dung phát ngôn trở nên khó khăn hơn.
IFAB không cấm việc che miệng khi trao đổi thông thường, nhưng muốn tăng cường khả năng xử lý những trường hợp bị nghi sử dụng ngôn từ mang tính phân biệt chủng tộc, kỳ thị hoặc xúc phạm nghiêm trọng. Mục tiêu của quy định là nâng cao tính minh bạch và góp phần xây dựng môi trường thi đấu văn minh hơn.
Theo các điều chỉnh mới, VAR sẽ được trao thêm quyền can thiệp trong các trường hợp xác định nhầm cầu thủ nhận thẻ phạt, các tình huống liên quan đến thẻ đỏ phát sinh từ thẻ vàng thứ hai hoặc những quyết định rõ ràng ảnh hưởng trực tiếp đến trận đấu.
Bên cạnh đó, công nghệ video hỗ trợ trọng tài cũng sẽ tham gia nhiều hơn vào việc xác định đội nào là bên chạm bóng cuối cùng trong một số tình huống gây tranh cãi dẫn đến phạt góc hoặc phát bóng lên.
Những thay đổi này phản ánh xu hướng ngày càng phụ thuộc vào công nghệ trong bóng đá đỉnh cao. Dù VAR vẫn là chủ đề gây tranh luận, FIFA và IFAB tin rằng việc mở rộng quyền can thiệp sẽ giúp giảm thiểu các sai sót nghiêm trọng, đặc biệt ở một giải đấu mà chỉ một quyết định của trọng tài cũng có thể thay đổi số phận cả một quốc gia.
World Cup 2026 vì thế sẽ không chỉ là cuộc đua của các đội tuyển hàng đầu thế giới. Đó còn là sân khấu để kiểm chứng một chương mới trong lịch sử luật bóng đá, nơi công nghệ, tính minh bạch và tốc độ thi đấu được đặt lên hàng đầu.