Theo Reuters, Chủ tịch FIFA Gianni Infantino khẳng định đội tuyển Iran sẽ tham dự World Cup 2026 và thi đấu tại Mỹ theo đúng lịch đã công bố.
Phát biểu tại Đại hội FIFA lần thứ 76 diễn ra ngày 30.4.2026 ở Vancouver (Canada), ông Infantino nhấn mạnh: “Iran chắc chắn sẽ tham dự World Cup 2026 và sẽ thi đấu tại Mỹ. Lý do rất đơn giản: chúng ta cần đoàn kết. Đó là trách nhiệm của tất cả chúng ta”.
World Cup 2026 là kỳ giải đầu tiên có sự tham dự của 48 đội tuyển, do 3 quốc gia Mỹ, Canada và Mexico đồng đăng cai. Mô hình tổ chức xuyên biên giới khiến các đội tuyển, quan chức và lực lượng phục vụ phải liên tục di chuyển giữa nhiều quốc gia, làm phát sinh không ít thách thức về thủ tục nhập cảnh, kiểm soát an ninh cũng như các vấn đề ngoại giao.
Iran đã giành vé dự World Cup, nhưng việc góp mặt của đội tuyển này trở nên nhạy cảm kể từ khi xảy ra xung đột quân sự liên quan đến Mỹ và Israel từ cuối tháng 2. Trước bối cảnh đó, Liên đoàn Bóng đá Iran từng đề nghị FIFA cho phép chuyển các trận đấu của họ khỏi lãnh thổ Mỹ để đảm bảo an toàn, song đề xuất này đã bị bác bỏ.
Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio cũng xác nhận Washington không phản đối việc các cầu thủ Iran tham dự giải đấu. Tuy nhiên, ông nhấn mạnh những cá nhân có liên quan đến Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) sẽ không được phép nhập cảnh vào Mỹ, điều có thể ảnh hưởng đến thành phần đi cùng đội tuyển.
Trong diễn biến liên quan, theo AFP, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã lên tiếng về việc Iran tham dự World Cup 2026. Khi được hỏi về khả năng đội tuyển này thi đấu tại Mỹ, ông nói: “Nếu Gianni nói vậy thì tôi đồng ý. Hãy để họ thi đấu”.
Đáng chú ý, khi phóng viên đặt câu hỏi “Nếu họ vô địch thì sao?”, ông Trump đáp: “Nếu họ vô địch thì chúng ta sẽ phải tính đến chuyện đó. Tôi sẽ phải lo sau. Nhưng cứ để họ thi đấu”.
Ông cũng nhấn mạnh mối quan hệ với Chủ tịch FIFA: “Gianni rất tuyệt vời, ông ấy là bạn của tôi. Tôi nói với ông ấy rằng cứ làm theo điều ông muốn”.
Những phát biểu này cho thấy Mỹ không có ý định ngăn cản Iran góp mặt tại World Cup, dù vẫn duy trì các điều kiện kiểm soát liên quan đến an ninh và nhập cảnh.
Bên cạnh đó, vấn đề Iran cũng gây chú ý khi phái đoàn Liên đoàn Bóng đá Iran (FFIRI) không thể tham dự Đại hội FIFA tại Canada. Theo Reuters, một thành viên bị từ chối nhập cảnh, khiến cả đoàn quyết định không tiếp tục tham dự. Chủ tịch FFIRI Mehdi Taj từng có liên hệ với IRGC – tổ chức bị Canada liệt vào danh sách “khủng bố”.
Theo lịch, đội tuyển Iran nằm ở bảng G cùng New Zealand, Bỉ và Ai Cập. Họ sẽ đá trận mở màn gặp New Zealand tại Los Angeles ngày 15.6.
Sự vượt trội đầu tiên và rõ nhất có lẽ là chất lượng cầu thủ khi tuyển Anh sở hữu dàn ngôi sao trị giá 1,36 tỉ euro. Trong khi đó, toàn đội hình Na Uy có giá khoảng 590 triệu euro. Lịch sử cũng đang nghiêng về "tam sư" khi họ thắng 7 và chỉ thua 2 trong 12 lần đối đầu với Na Uy.
Trong quá khứ, tuyển Anh đã từng đăng quang World Cup 1966, còn thành tích tốt nhất của Na Uy chính là tứ kết giải đấu năm nay. Thời điểm này, mỗi bước đi của Erling Haaland và đồng đội đều là lịch sử.
Ngoài những sự vượt trội nói trên, chất lượng chuyên môn của tuyển Anh so với Na Uy tại World Cup 2026 chưa thật sự đáng kể.
"Tam sư" kiểm soát bóng với tỉ lệ đường chuyền chính xác cao hơn, bàn thắng kỳ vọng và số cú sút trúng đích đều tốt hơn Na Uy.
Nhưng đội bóng Bắc Âu lại có số đường chuyền nhiều hơn, ghi nhiều bàn thắng hơn và đặc biệt là có tỉ lệ chuyển hóa bàn thắng cao hơn. Điều này cũng khá dễ hiểu khi Na Uy sở hữu cỗ máy ghi bàn mang tên Erling Haaland.
Trận đấu này cũng sẽ rất thú vị khi Haaland chạm trán Harry Kane - đối thủ trực tiếp trong cuộc đua vua phá lưới. Chưa hết, Haaland sẽ còn đối đầu với các trung vệ tuyển Anh vốn đã quá hiểu anh. Nhưng đổi lại, chân sút của Na Uy cũng không lạ gì với trung vệ tuyển Anh.
Vì vậy, câu chuyện ai bắt bài ai vẫn chưa thể nói trước!
Trận đại chiến giữa Bồ Đào Nha và Croatia vào sáng 3.7 xứng đáng được lấy làm ví dụ điển hình cho sự kịch tính và nghiệt ngã của bóng đá. Nhập cuộc với vị thế cửa trên, Bồ Đào Nha nhanh chóng áp đặt thế trận, kiểm soát bóng vượt trội nhờ hàng tiền vệ toàn sao. Tuy nhiên, việc cầm bóng nhiều không đồng nghĩa sẽ mang lại hiệu quả. Croatia dưới sự chỉ huy của "lão tướng không phổi" Luka Modric đã bày ra thế trận phòng ngự vô cùng kỷ luật. Đoàn quân áo ca rô duy trì cự ly đội hình cực tốt, bịt kín các khoảng trống và nhiều lần bẻ gãy các đợt lên bóng ở cả hai biên lẫn trung lộ của "selecao châu Âu".
Bất ngờ lớn đã xảy ra ở phút 53 khi lão tướng 37 tuổi Ivan Perisic đưa Croatia vươn lên dẫn 1-0 sau pha tổ chức phản công sắc lẹm. Khi sự bế tắc càng nhân lên gấp bội, bước ngoặt của trận đấu đã đến từ một tình huống phạt góc. Veiga khi nỗ lực băng vào đánh đầu đã bị hậu vệ Croatia phạm lỗi trong vòng cấm, mang về quả phạt đền cho Bồ Đào Nha. Trên chấm 11 m, áp lực đè nặng lên vai Ronaldo. Nhưng chính trong khoảnh khắc ấy, "bản lĩnh thép" của một huyền thoại đã được thể hiện. CR7 dứt điểm quyết đoán vào chính giữa khung thành, đánh lừa hoàn toàn thủ môn Croatia để gỡ hòa 1-1.
Bàn thắng này đã phá bỏ "cái dớp" đeo bám suốt sự nghiệp, kể từ ngày anh trình làng World Cup vào năm 2006. Đây là pha lập công đầu tiên của Ronaldo tại vòng knock-out World Cup. Đồng thời, bàn thắng này còn đánh dấu pha lập công thứ 4 của CR7 từ chấm phạt đền trong các kỳ World Cup, giúp anh san bằng thành tích và chia sẻ kỷ lục ghi nhiều bàn thắng nhất trên chấm 11 m tại World Cup với Lionel Messi.
Chưa hết, bàn thắng trên còn giúp CR7 trở thành cầu thủ lớn tuổi nhất lịch sử từng ghi bàn tại vòng đấu loại trực tiếp. Bàn gỡ của Ronaldo đã tháo gỡ hoàn toàn nút thắt tâm lý cho Bồ Đào Nha, để sau đó Goncalo Ramos, tiền đạo thế chỗ Ronaldo ở cuối trận, đã chọn vị trí thông minh và bật cao đánh đầu ghi bàn quý như vàng, nâng tỷ số lên 2-1 ở phút 90+4.
Trận đấu kết thúc, nhưng dư âm chắc chắn vẫn đọng lại rất lâu, đặc biệt là với các cầu thủ và người hâm mộ Croatia. Phút 90+13, lưới của Bồ Đào Nha rung lên sau cú dứt điểm của Pasalic. Tuy nhiên, bàn thắng đã bị từ chối vì lỗi việt vị.
Điều đáng nói là lỗi việt vị này được xác định bởi công nghệ mới trên trái bóng "Trionda" của World Cup 2026. Quả bóng tích hợp cảm biến thông minh đã xác định chính xác có pha chạm bóng rất nhẹ của cầu thủ Croatia trước đó. Một tình huống mà bằng mắt thường không thể nhìn ra, nhưng đã tước đi hy vọng cuối cùng, như cách mà báo chí Croatia thốt lên sau trận: "Thật tàn nhẫn".
Nếu như Bồ Đào Nha nghẹt thở vượt qua vòng 32 đội, thì người láng giềng trên bán đảo Iberia là Tây Ban Nha không tốn nhiều sức để giành vé đi tiếp. Đội bóng xứ bò tót đã có lời khẳng định đanh thép với tư cách là ứng viên sáng giá nhất cho chức vô địch khi đánh bại Áo với tỷ số 3-0. Ngôi sao sáng nhất trận là Mikel Oyarzabal với cú đúp bàn thắng đẳng cấp, bàn còn lại được ghi bởi Pedro Porro.
Theo đó, Tây Ban Nha sẽ chạm trán với Bồ Đào Nha tại vòng 16 đội, diễn ra lúc 2 giờ ngày 7.7. Derby bán đảo Iberia này tái hiện chung kết UEFA Nations League 2025, trận đấu mà Ronaldo cùng các đồng đội đã giành chiến thắng trên chấm luân lưu để vô địch (hòa 2-2 sau 120 phút).
Nhìn vào các thống kê ở trận ra quân World Cup 2026, nhiều người sẽ nghĩ đội tuyển Tây Ban Nha giành một chiến thắng dễ dàng trước Cabo Verde. "Bò tót" kiểm soát bóng tới 75%, tung ra 27 cú sút, thực hiện hơn 700 đường chuyền và gần như chơi trên nửa sân đối phương trong phần lớn thời gian trận đấu. Cabo Verde chỉ biết co cụm phòng ngự. Thế nhưng kết thúc trận đấu, bảng tỷ số vẫn là 0-0. Đó là nghịch lý. Tây Ban Nha có thể thống trị thế trận trước hầu hết đối thủ. Họ sở hữu những tiền vệ có khả năng điều khiển nhịp độ trận đấu tốt nhất thế giới như Rodri, Pedri hay Fabian Ruiz. Hai cánh là những cầu thủ giàu đột biến như Nico Williams và Lamine Yamal.
Các cầu thủ này đều rất giỏi tạo cơ hội, nhưng Tây Ban Nha không có người kết thúc. Mikel Oyarzabal là ví dụ rõ nhất trong trận gặp Cabo Verde. Tiền đạo của CLB Real Sociedad được bố trí đá cao nhất trên hàng công, nhưng gần như mất hút giữa vòng vây hậu vệ đối phương. Thậm chí Oyarzabal không chạm bóng trong suốt 30 phút đầu tiên của trận đấu dù Tây Ban Nha áp đảo hoàn toàn thế trận. Trong khi đó, sự xuất hiện của Yamal ở hiệp 2 lập tức giúp hàng công Tây Ban Nha trở nên sống động hơn. Ngôi sao trẻ của Barcelona liên tục tạo ra đột biến bằng những pha rê bóng và xâm nhập vòng cấm. Nhưng việc một đội tuyển đặt kỳ vọng lớn nhất lên vai một cầu thủ chạy cánh tuổi teen cũng là dấu hiệu cho thấy họ đang thiếu điều gì đó.
Trường hợp của Alvaro Morata thể hiện rõ vấn đề của bóng đá Tây Ban Nha. Trong phần lớn sự nghiệp, Morata chưa bao giờ được xếp vào nhóm tiền đạo xuất sắc nhất châu Âu. Anh không thể trở thành ngôi sao số một tại Real Madrid, Chelsea hay Juventus. Khả năng dứt điểm thiếu ổn định khiến anh thường xuyên trở thành mục tiêu chỉ trích của người hâm mộ. Mùa giải vừa qua, Morata thậm chí không ghi nổi bàn thắng nào cho Como tại Serie A. Chính phong độ ấy khiến anh mất suất dự World Cup 2026. Nhưng điều đáng suy ngẫm là một tiền đạo thường bị xem là "hạng trung" lại chính là số 9 xuất sắc nhất mà Tây Ban Nha sở hữu trong gần một thập niên trở lại đây.
Morata rời đội tuyển với 37 bàn thắng, đứng thứ tư trong danh sách ghi bàn nhiều nhất lịch sử của đội tuyển Tây Ban Nha. Anh từng là đội trưởng đưa Tây Ban Nha đến chức vô địch EURO 2024. Điều đó cho thấy vấn đề không nằm ở Morata. Vấn đề nằm ở việc bóng đá Tây Ban Nha không tìm ra ai tốt hơn anh. Kể từ sau thế hệ vàng của David Villa và Fernando Torres, Tây Ban Nha gần như không sản sinh thêm một trung phong đẳng cấp thế giới nào.
Trận hòa Cabo Verde vì thế không đơn thuần là cú sẩy chân ở vòng bảng. Nó giống một lời cảnh báo dành cho cả nền bóng đá Tây Ban Nha. Bởi ở World Cup hay bất cứ giải đấu nào khác, kiểm soát bóng có thể giúp bạn thống trị trận đấu nhưng chỉ những bàn thắng mới giúp bạn vô địch.