Khuya 30-4, HLV trưởng Cristiano Roland đã rút gọn danh sách đội tuyển U17 Việt Nam xuống còn 23 cầu thủ, để đăng ký dự Giải U17 châu Á 2026 theo điều lệ ban tổ chức.
Theo đó, 4 cầu thủ phải nói lời chia tay đội là Hồ Lê Nguyên Chương, Nguyễn Lê Quang Khôi, Phùng Quang Danh và Tạ Đình Phong. Đây là những cầu thủ không thi đấu hoặc ít thi đấu ở Giải U17 Đông Nam Á vừa qua.
Bị loại đồng nghĩa việc các cầu thủ chính thức hết cơ hội dự Giải U17 châu Á và U17 World Cup trong những năm tới do quá tuổi. HLV Roland đã gặp gỡ động viên các cầu thủ này tiếp tục nỗ lực tập luyện, duy trì phong độ và sẵn sàng cho những cơ hội lên các đội tuyển quốc gia cấp cao hơn trong tương lai.
Song song với đó, HLV Roland cũng triệu tập trở lại Trần Mạnh Quân, tiền đạo ghi 29 bàn sau 29 trận trong năm 2025 để đá Giải U17 châu Á. Trước đó, anh vắng mặt trong đội hình U17 Việt Nam giành chức vô địch giải Đông Nam Á.
Trong đêm 30-4, U17 Việt Nam lên đường ra sân bay Nội Bài (Hà Nội) để đi chuyến bay sang Saudi Arabia lúc 2h sáng 1-5. Toàn đội quá cảnh ở Doha (Qatar) trước khi đến Jeddah vào khoảng 10h ngày 1-5 (theo giờ địa phương), tức 14h cùng ngày (theo giờ Việt Nam).
U17 châu Á 2026 ban đầu có 16 đội chia làm 4 bảng, mỗi bảng chọn 2 đội (nhất, nhì) vào tứ kết, tương đương suất dự U17 World Cup 2026. U17 Triều Tiên đã rút khỏi bảng D vào phút chót.
Thầy trò HLV Cristiano Roland sẽ lần lượt đấu với U17 Yemen, Hàn Quốc và UAE ở bảng C. U17 Hàn Quốc được đánh giá cao nhất và là ứng viên sáng giá cho một suất đầu bảng. Cuộc cạnh tranh suất nhì bảng sẽ tập trung vào U17 Việt Nam, U17 UAE và U17 Yemen.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Thể Thao
Thua 0-3 vẫn tuyên bố hay hơn, HLV Canada bị HLV Ma Rốc ‘khen’: Phải khá gan mới dám nói vậy

Đội tuyển Canada rời World Cup 2026 sau thất bại 0-3 trước Ma Rốc ở vòng 16 đội vào rạng sáng 5.7. Nhưng sau trận, HLV Jesse Marsch đưa ra một tuyên bố gây chú ý: Đội bóng của ông mới là bên chơi hay hơn.
HLV Marsch nói: “Chúng tôi hoàn toàn kiểm soát trận đấu. Chúng tôi là đội có nhiều khả năng thắng hơn. Xét tổng thể, chúng tôi chơi hay hơn họ”.
Nhận xét ấy lập tức vấp phải phản ứng từ HLV Ma Rốc Mohamed Ouahbi: “Phải khá gan mới nói như vậy khi thua 0-3”.
Cuộc tranh luận giữa 2 HLV phản ánh khá rõ nghịch lý của trận đấu. Canada thực sự có những giai đoạn chơi tốt, thậm chí lấn lướt đối thủ. Nhưng Ma Rốc mới là đội ghi 3 bàn và bước vào tứ kết.
Theo ESPN, Canada có hiệp 1 đầy ấn tượng. Ma Rốc dù kiểm soát bóng 65% nhưng chỉ tung ra 1 cú sút, đạt chỉ số bàn thắng kỳ vọng (xG) 0,02 và chỉ có 11 đường chuyền ở 1/3 cuối sân, so với 38 của Canada.
The Guardian cũng chỉ ra mức độ lấn lướt của đội đồng chủ nhà: Ma Rốc chỉ có đúng 1 lần chạm bóng trong vòng cấm Canada ở hiệp 1.
Những con số ấy đủ để lý giải vì sao HLV Marsch tin rằng đội bóng của mình chơi hay hơn. Canada pressing mạnh, duy trì cường độ cao và khiến đội từng vào bán kết World Cup 4 năm trước gặp rất nhiều khó khăn. Nhưng bóng đá knock-out không trao vé đi tiếp cho đội tạo ra cảm giác tốt hơn.
Sau giờ nghỉ, chỉ 1 khoảnh khắc đã thay đổi tất cả. Azzedine Ounahi tận dụng cơ hội để mở tỷ số ở phút 50. Canada sau đó không thể tìm lại thế trận như hiệp 1, trước khi Ma Rốc ghi thêm 2 bàn để khép lại chiến thắng 3-0. Diễn biến ấy cho thấy khoảng cách giữa 2 đội không nhất thiết nằm ở khả năng kiểm soát trận đấu trong suốt 90 phút. Nó nằm ở cách xử lý những khoảnh khắc quyết định.
Canada có thể pressing tốt hơn, tạo ra nhiều sức ép hơn và khiến đối thủ lúng túng. Nhưng Ma Rốc có thứ mà những đội bóng lớn thường sở hữu ở vòng knock-out: khả năng đứng vững khi chơi không tốt và trừng phạt đối thủ khi cơ hội xuất hiện.
4 năm trước, hành trình vào bán kết World Cup khiến Ma Rốc trở thành bất ngờ lớn nhất giải đấu. Nhưng đến World Cup 2026, cách gọi ấy có lẽ không còn phù hợp.
Theo ESPN, đội bóng Bắc Phi đã đối đầu sòng phẳng với Brazil ở vòng bảng, loại Hà Lan trên chấm luân lưu và giờ tiếp tục vượt qua Canada để lần thứ 2 liên tiếp góp mặt ở tứ kết World Cup. Đó không còn là chuỗi kết quả có thể giải thích đơn giản bằng cảm hứng.
Trước Canada, Ma Rốc chơi không tốt trong hiệp 1. Achraf Hakimi và Brahim Diaz mờ nhạt, khả năng triển khai bóng bị pressing bóp nghẹt, trong khi đội bóng gần như không tạo được sức ép trong vòng cấm đối phương. Nhưng họ không sụp đổ.
Đây là khác biệt đáng chú ý giữa một đội đang học cách tiến sâu và một đội đã tích lũy kinh nghiệm ở sân khấu lớn. Ma Rốc chịu đựng thời điểm khó khăn, giữ trận đấu trong tầm kiểm soát và chờ cơ hội. Khi Canada mắc sai lầm, họ lập tức trừng phạt.
Ounahi là biểu tượng rõ nhất cho phẩm chất ấy. Tiền vệ từng gây tiếng vang tại World Cup 4 năm trước ghi 2 bàn, trong khi Brahim Diaz để lại dấu ấn trong 2 pha lập công cuối trận. Những ngôi sao của Ma Rốc có thể im tiếng trong thời gian dài, nhưng chỉ cần vài khoảnh khắc để quyết định trận đấu.
Đó là thứ chất lượng mà HLV Marsch cũng phải thừa nhận. Theo ESPN, ông Marsch cho rằng Ma Rốc “có thêm một chút chất lượng ở 1/3 cuối sân”.
Một chút, nhưng ở World Cup, đôi khi đó là toàn bộ khoảng cách giữa đi tiếp và về nhà. Canada có quyền tự hào. Họ đã chứng minh mình có thể chơi sòng phẳng, thậm chí lấn lướt một trong những đội bóng mạnh của giải. Việc thiếu Alphonso Davies cũng khiến đội đồng chủ nhà mất đi một trong những cầu thủ quan trọng nhất. Nhưng tỷ số 0-3 vẫn là lời nhắc nghiệt ngã. Chơi hay trong 45 phút, pressing tốt hay tạo nhiều cơ hội hơn không tự động mang lại chiến thắng.
Ma Rốc có thể bị dồn ép. Họ có thể chơi dưới sức trong một hiệp. Nhưng họ không gãy. Sau 2 kỳ World Cup liên tiếp tiến ít nhất đến tứ kết, đã đến lúc nhìn Ma Rốc bằng một vị thế khác: không còn là hiện tượng, mà là đội bóng đủ bản lĩnh và chất lượng để chiến thắng ở vòng knock-out.
Tin Gốc: Thanh Niên

Trận đấu này lẽ ra được tổ chức trên sân nhà của Svay Rieng hồi tháng 1 năm nay. Tuy nhiên do lo ngại vấn đề an ninh trong bối cảnh hai nước Campuchia và Thái Lan có xung đột, phía CLB Bangkok United từ chối sang thi đấu.
Liên đoàn Bóng đá Đông Nam Á (AFF) đã phải ra quyết định mượn sân Hàng Đẫy của Việt Nam làm sân trung lập để đăng cai tổ chức trận đấu.
Cả CLB Svay Rieng lẫn Bangkok United đều đã bị loại, nhưng trận đấu vẫn phải diễn ra theo thủ tục.
Trong buổi họp báo chiều 21-4 tại sân Hàng Đẫy (Hà Nội), HLV trưởng Totchtawan Sripan của Bangkok United chia sẻ: "Kết quả trận tới sẽ không thay đổi sự thật rằng cả hai đội không còn cơ hội đi tiếp. Lúc này, sự an toàn là điều quan trọng nhất. Việc thi đấu ở một nước trung lập như Việt Nam là rất hợp lý và công bằng".
Chiến lược gia người Thái Lan cũng nói thêm rằng đây sẽ là cơ hội để các cầu thủ trẻ thể hiện và tỏa sáng.
Bên phía Svay Rieng, HLV trưởng Matthew McConkey thừa nhận việc không được thi đấu trên sân nhà và bị đổi lịch là bất lợi với ông và học trò.
"Tôi không muốn nhắc đến chính trị hay lý do vì sao phải đổi sân. Tôi chỉ muốn nói Svay Rieng có quá ít thời gian để chuẩn bị cho trận đấu này vì kế hoạch đảo lộn và lịch trình dày đặc. Ban tổ chức lẽ ra phải chốt từ tháng 1 chứ không phải bây giờ, và nó làm ảnh hưởng đến cả các giải đấu khác mà chúng thôi tham dự, ảnh hưởng đến cả các CLB khác của Campuchia", HLV McConkey nói.
"Đây là dịp để chúng tôi khẳng định trình độ với đội bóng mạnh như Bangkok. Chúng tôi từng suýt thắng Johor Darul Ta'zim hay có những màn trình diễn hay tại Myanmar và Singapore. Tôi muốn nói các CLB Campuchia có thể thi đấu sòng phẳng với khu vực", cầu thủ Yudai Ogawa cho biết.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Sân MetLife ở Mỹ chứng kiến Tây Ban Nha khiến Argentina trải qua trận đấu lép vế nhất từ đầu World Cup 2026. Nhà vô địch châu Âu kiểm soát bóng 65%, với 878 đường chuyền - gần gấp đôi đối thủ. Lamine Yamal và các đồng đội dứt điểm 20 trúng 12, trong đó có cú sút chân trái của Ferran Torres tung lưới Argentina ở phút 106.
Ở chiều ngược lại, đoàn quân của Lionel Scaloni không tung ra cú sút trúng đích nào. Sau những màn vượt khó trước Cape Verde, Ai Cập, Thụy Sĩ và Anh, Lionel Messi gần như bị cô lập, đến phút 114 mới tung ra cú dứt điểm đầu tiên. Lối chơi quyết liệt với 25 pha phạm lỗi, 6 thẻ vàng cùng một thẻ đỏ của Enzo Fernandez ở phút bù hiệp hai khiến đại diện Nam Mỹ chịu nhiều chỉ trích.
Báo Tây Ban Nha Marca gọi cách chơi của Argentina là "các chiêu trò và thủ đoạn". Tờ này cho rằng: "Argentina cố gắng biến trận đấu thành chiến trường, với nhiều pha va chạm, gián đoạn, tắc bóng sai thời điểm và bị các mánh khóe chi phối. Nhưng Tây Ban Nha không bị cuốn theo. Đội liên tục chuyền bóng và tin tưởng vào thứ bóng đá đã định sẵn".
Quan điểm này cũng nhận được sự đồng tình từ nhiều chuyên gia và cựu cầu thủ, như Toni Kroos, Rio Ferdinand, Michael Owen hay cựu siêu sao bóng rổ Argentina Manu Ginobili. Cựu tuyển thủ Italy Giuseppe Rossi thì cho rằng "đây là trận chung kết World Cup chênh lệch nhất lịch sử".
Với chiến thắng này, Tây Ban Nha trở thành đương kim vô địch World Cup nam và nữ, Euro và Olympic nam. DNA kiểm soát bóng đồng nhất đã giúp đất nước này thống trị bóng đá thế giới. Nó từng là nỗi khiếp sợ trong giai đoạn năm 2008 đến 2012. Từ Xavi, Iniesta, Sergio Busquets, Tây Ban Nha vẫn tiếp tục sở hữu những cầu thủ điềm tĩnh đáng kinh ngạc như Rodri, Fabian Ruiz, Aymeric Laporte. Sự kiên trì với lối chơi này sau 16 năm giúp Tây Ban Nha có ngôi sao thứ hai trên ngực áo.
Đây còn là danh hiệu lớn thứ hai của Luis de la Fuente, người đại diện tiêu biểu cho các HLV ở Tây Ban Nha. "Những HLV này vẫn tiếp tục dạy các em nhỏ rằng trận đấu bắt đầu từ phía sau, phải kiểm soát trước khi phá bóng, phải nhìn trước khi sút, không được nóng nảy và phải bắt tay với đối phương", Marca bình luận. "Chuỗi liên kết vô hình bắt đầu từ các khu phố đã kết thúc bằng Cup vàng thế giới. Tây Ban Nha không chỉ thắng ở chung kết. Đội tuyển đã bảo vệ một lối chơi, đã cứu vãn bóng đá".
Theo miêu tả của tờ báo Tây Ban Nha, 9 trong 10 CĐV trên sân MetLife là người Argentina. Nhưng sự im lặng chết người đã bao trùm lên những CĐV cuồng nhiệt bậc nhất, và màn trình diễn của thầy trò De la Fuente khiến chính những người này tin rằng đối thủ trước mắt vượt trội hơn nhiều.
Ngay cả báo Argentina Ole cũng thừa nhận: "Argentina đã không thể bảo vệ ngôi vương trước một Tây Ban Nha chơi hay hơn, áp đảo hơn, tấn công từ mọi phía và cuối cùng trở thành nhà vô địch xứng đáng".
BBC của Anh thì cho rằng đây là kết quả đúng đắn xét trên mọi tiêu chí bóng đá, và cả về mặt đạo đức như một số người đang bàn luận. Theo tác giả, ngay cả trong một thế giới bóng đá khó định lượng, Tây Ban Nha rõ ràng đã vượt Argentina trên mọi phương diện. "Argentina không thể phá hỏng bữa tiệc của Tây Ban Nha", bài viết có đoạn. "Đội tuyển này thường bị miêu tả như kẻ phản diện của bóng đá quốc tế, đặc biệt với người Anh. Họ dường như chỉ quan tâm để ngăn chặn người khác chơi bóng, thay vì tự mình chơi".
Theo BBC, Argentina không chỉ mất ngôi vương, mà còn "mất đi phẩm giá" sau khi hết trận. Bài báo điểm lại việc Nahuel Molina lấy tay chặn Rodri, khi tiền vệ này đang chạy vào sân ăn mừng. Nó khơi mào cho một vụ xô xát, nơi Leandro Paredes đẩy ngã Eric Garcia, xô xát căng thẳng với Gavi trước khi rời sân với một tấm thẻ đỏ.
Tin Gốc: Vnexpress

