Hành trình tìm lại căn tính đã giúp anh thay đổi, từ người đứng giữa hai thế giới muốn là Mỹ nhưng chưa đủ… Mỹ, muốn là Việt mà cũng chẳng phải Việt…; giờ là người kể chuyện Việt Nam đầy sâu sắc và hơn thế, góp phần kết nối những tấm lòng hướng về quê hương. Câu chuyện của Chris Trần là ví dụ điển hình cách một người trẻ đi qua những băn khoăn về bản sắc để tìm thấy nơi mình thuộc về và chọn ở lại, không phải để hoài niệm, mà để hành động.
Sinh ra tại Mỹ, Chris Trần, Christopher Hargraves Tran, tên Việt là Trần Thái Minh, lớn lên trong môi trường Mỹ, nhưng cảm giác “thuộc về” lại chưa bao giờ thật sự trọn vẹn. “Ở Mỹ, người ta gọi tôi là Chris. Tên Minh chỉ có gia đình gọi. Khi về Việt Nam, mọi người gọi tôi là Minh, tự nhiên thấy gần gũi, như được trở về nhà”, anh nói, giọng chậm lại như đưa người nghe chạm đến vùng thăm thẳm của ký ức sống nơi đất Mỹ năm nào.
Tuổi thơ của Minh không hoàn toàn là bức tranh màu hồng vẽ ký ức đẹp. Anh từng cảm giác xấu hổ khi mẹ nói tiếng Việt trước cổng trường, từng muốn trốn đi khi nghe những giai điệu cải lương vang lên từ chiếc xe của mẹ. Ở trường tiểu học, giữa môi trường đa sắc tộc nhưng ít người châu Á, Minh lại bị trêu chọc. Ở nhà, anh phải nói tiếng Việt để giữ gốc gác. Ngoài xã hội, anh lại cố gắng trở thành một người Mỹ. Giữa mênh mang ấy, Minh từng không biết mình thực sự thuộc về đâu.
Cảm giác lửng lơ đó theo anh suốt những năm tháng học trò. Thời trung học, Thái Minh nhận ra: Việt Nam gần như vắng bóng trong các bài giảng, ngoài câu chuyện chiến tranh. Sự thiếu vắng ấy đã khơi dậy hành trình tìm hiểu sâu hơn. Sau đó khi bước vào đại học, Minh chọn học Lịch sử châu Á như cách đi tìm câu trả lời cho chính mình. Năm cuối đại học, Minh quyết định sang Việt Nam du học, và lựa chọn ấy đã “Thay đổi hoàn toàn cuộc đời tôi, lần đầu tiên tôi cảm thấy mình được thuộc về nơi tìm thấy kết nối thật sự”.
Tốt nghiệp năm 2008, Minh trở lại Mỹ, làm công việc giảng dạy ổn định. Nhưng nỗi nhớ Việt Nam lớn dần. “Tôi nhớ Việt Nam mỗi ngày”, Minh nói đầy chân thành. Đến năm 2011, Minh quyết định quay lại Việt Nam, không phải đi ngắn, mà là để an cư. Anh chọn TP.HCM, nơi có bạn bè, có cơ hội dạy học và quan trọng hơn, là nơi anh cảm thấy mình được là chính mình.
Tiếp đó, những chuyến xuyên Việt bắt đầu. Không chỉ là du lịch, đó là hành trình khám phá văn hóa, con người, lịch sử – những điều anh từng không được biết đến khi còn ở Mỹ. Mỗi vùng đất, mỗi giọng nói, mỗi món ăn đều mở ra một lớp nghĩa mới về đất nước này. “Việt Nam đa dạng đến mức hiểu bao nhiêu cũng không đủ”, anh nói, như một lời thú nhận giản dị mà đầy xúc động.
“Nhiều người Việt ở nước ngoài bây giờ chỉ biết đến Việt Nam qua phở, bánh mì. Nhưng Việt Nam còn nhiều thứ khác”, Thái Minh tâm sự câu chuyện anh khởi đầu với kênh quảng bá văn hóa và hình ảnh Việt Nam đến bạn bè đồng trang lứa và những người gốc Việt được sinh ra lớn lên ở môi trường ngoài Việt Nam.
Thái Minh làm nội dung trên mạng xã hội một cách tự nhiên, từ chính niềm yêu thích ngôn ngữ. Là một giáo viên, anh nhìn tiếng Việt không chỉ là phương tiện giao tiếp, mà là chìa khóa mở ra văn hóa. “Mỗi video ngắn là cách tôi chia sẻ trải nghiệm học tiếng Việt. Tôi thường khuyên mọi người khi mới bắt đầu, không cần nói hoàn hảo, chỉ cần yêu tiếng Việt là đã đủ để kết nối với gia đình, với cội nguồn”, Minh nói.
Trên kênh nội dung của Thái Minh, thấy rõ mạch thể hiện không chạy theo những thứ phổ biến. Minh chọn về những vùng đất ít người biết, kể những câu chuyện ít người để ý. Từ khám phá chi tiết giản đơn trong tranh Đông Hồ ở Bắc Ninh, đi gặp gỡ các nghệ sĩ cải lương miền Tây, làm phim ngắn giới thiệu phương ngữ đặc trưng của Nghệ An, Quảng Nam…; giải thích ý nghĩa, nói như Minh là: “Nhiều người gốc Việt chưa từng được nghe, chưa từng tiếp cận những thông tin thú vị ấy, nên mình muốn giới thiệu cái thú vị ấy cho mọi người hiểu Việt Nam hơn”.
Với lợi thế là nhà ngôn ngữ học, cùng nền tảng giáo dục gia đình và tình mẫu tử thời thơ ấu, những bài học về làm người, về gốc gác dân tộc, Thái Minh thừa hưởng nhiều từ mẹ. Hỏi điều gì khiến Minh ấn tượng khi về sống ở Việt Nam, anh bảo ngay: “Tình đoàn kết, cái đó mạnh lắm. Nhất là khi có bão lũ, thiên tai, con người gặp cảnh khốn khó, mọi người đoàn kết lại hỗ trợ lẫn nhau rất mạnh”.
Cũng từ tự hào về đức tính ấy của người Việt, khi các vùng miền chịu đựng thiên tai, Thái Minh lại chung tay cùng người dân Việt tham gia cứu trợ nạn nhân bão lũ, nạn nhân chất độc da cam, quyên tiền làm cầu đường, gắn đèn năng lượng mặt trời cho các tuyến đường ban đêm dễ xảy ra tai nạn ở vùng nông thôn thuộc xã Tân Hào, Vĩnh Long.
Điều thú vị hơn nữa là trong các chuyến đưa bạn bè, người quen ở nước ngoài về Việt Nam, ý tưởng ban đầu của họ về chỉ để đi ăn, đi chơi và trải nghiệm, nhưng sau chuyến đi họ đều thay đổi suy nghĩ về Việt Nam. Họ tự thấy mình có trách nhiệm và mong gắn bó hơn với Việt Nam, giúp người, giúp đời, chứ không chỉ đơn thuần là suy nghĩ về hưởng thụ như trước.
Ở một nơi từng xa lạ, giờ đây đã trở thành nhà. Và trong hành trình ấy, Chris Trần, hay Trần Thái Minh, không chỉ tìm lại được căn tính của mình, mà còn chọn cách sống để giữ gìn và lan tỏa nó.
Báo Thanh Niên cập nhật nhanh nhất kết quả xổ số miền Nam ngày 20 tháng 4; kết quả xổ số miền Bắc, kết quả xổ số miền Trung, kết quả xổ số điện toán trực tiếp nhanh nhất hôm nay thứ hai ngày 20.4.2026.
Xổ số TP.HCM, Đồng Tháp, Cà Mau, Huế, Phú Yên...
Mời bạn đọc xem kết quả xổ số (KQXS) miền Bắc (XSMB), kết quả xổ số miền Nam (XSMN), kết quả xổ số miền Trung (XSMT) được cập nhật trên Báo Thanh Niên mỗi ngày.
Buổi chiều Huế nắng dịu dần, gió từ sông Hương thổi vào Thành nội mang theo chút mặn mòi của đầm phá Tam Giang. Gã về thăm lại cố đô sau bao năm xa cách và gặp lại cô bạn học ngày xưa - cô gái Huế chính gốc, mái tóc dài đen nhánh, giọng nói nhẹ như lời ru - đón gã bằng nụ cười e ấp quen thuộc.
"Hôm nay mình làm cho T. ăn bún giấm nuốc, món mà ngoài Huế không ai làm được đâu", cô nói, mắt long lanh như mặt nước hồ Tịnh Tâm lúc hoàng hôn. Cô dẫn gã vào căn bếp nhỏ trong ngôi nhà cũ, tường vôi đã ngả màu thời gian, mùi khói bếp thoang thoảng hòa với hương ngọc lan ngoài vườn tỏa vào.
Trên chiếc mâm gỗ, nguyên liệu đã được chuẩn bị sẵn, tỉ mỉ như cách người Huế vẫn làm từ đời này sang đời khác. Vừa làm vừa cất giọng nhỏ nhẹ như muốn nhắc lại cho gã nhớ đến cách làm món ăn mà gã đã quên mất sau mấy mươi năm rong ruổi lập thân nơi xa xứ: Trước hết là con nuốc - linh hồn của món ăn.
Những con nuốc tươi rói, thân trắng đục, chân giòn sần sật, được mua từ sáng sớm ở chợ Đông Ba. Khi mua về ngâm chúng trong chậu nước lạnh, thả vào vài lá ổi vò nát để giữ độ giòn dai đặc trưng, không bị mềm nhũn. Gần lúc ăn mới vớt ra, vắt ráo từng con, để nguyên hình dáng nguyên sơ, không cắt nhỏ, để giữ trọn cái hồn của đầm phá.
Rồi đến phần nước dùng - phần quan trọng nhất, đòi hỏi sự kiên nhẫn. Mình phải dùng tôm tươi còn nhảy tanh tách, bóc vỏ, bỏ đầu nhưng giữ nguyên đuôi cho đẹp mắt, người Huế mà, ăn cũng phải đẹp.
Thịt ba chỉ cắt nhỏ, ướp chút nước mắm, tiêu, đường. Chảo dầu nóng, phi thơm hành khô, thêm tí ớt bột cho màu đỏ au bắt mắt. Tôm và thịt được xào lửa nhỏ, thấm gia vị từ từ, không vội.
Sau đó châm nước dùng xương hầm sẵn, thả thêm vài lát cà chua chín mọng và miếng thơm chua ngọt để cân bằng vị. Nước dùng sôi liu riu, tỏa mùi thơm ngậy của tôm tươi quyện béo ngậy của thịt, chua nhẹ của thơm và cà chua - cái vị đậm đà mà chỉ Huế mới có đó nghe! Rồi cô bạn pha thêm chén mắm ruốc - thứ mắm đặc trưng xứ này, đánh tan với chút nước lọc, thêm ớt tươi giã nhuyễn và chút xíu đường cho dịu bớt mặn, tạo nên thứ nước chấm chua cay nồng nàn, ăn cùng nuốc là "trên cả tuyệt vời".
Với bàn tay thon nhỏ, cô bạn sắp đặt những con bún tươi sợi to, trắng mịn được trần qua nước sôi rồi xả lạnh cho dai. Rau sống bày biện đầy đủ: bắp chuối sứ bào mỏng ngâm nước chanh cho trắng giòn, xà lách, húng quế, kinh giới, giá đỗ, rau thơm đủ loại. Đậu phộng rang vàng giã dập rắc lên trên, vài miếng bánh tráng nướng mè giòn tan.
Khi tô bún được dọn ra, cô cẩn thận xếp từng lớp: Bún làm nền, rau xanh mơn mởn, vài lát thơm và cà chua đỏ au, tôm thịt rim óng ánh, đậu phộng vàng ruộm, rồi đặt lên trên 1 - 2 con nuốc trắng ngần. Cuối cùng chan nước lèo nóng hổi vừa đủ, thơm phức bốc khói nghi ngút. Cô bạn không quên đưa thêm chén mắm ruốc ớt và bảo: "Ăn đi T., nuốt miếng nuốc chấm mắm ruốc, rồi mới gắp rau với bún, đừng bỏ sót gì hết nghe".
Gã húp một miếng nước lèo - ngọt thanh từ tôm, béo nhẹ từ thịt, chua dịu từ dứa cà chua, cay nồng thoảng qua. Rồi gắp miếng nuốc đưa lên miệng: giòn sần sật, mát lạnh, vị biển mặn mà xen lẫn chút dai dai đặc trưng, chấm với mắm ruốc thì… tê tái cả tâm hồn.
Cái giòn của nuốc, cái béo của đậu phộng, cái thơm của rau, cái chua cay của nước chấm - tất cả hòa quyện trong một tô bún ấm nóng, như chính tình yêu của cô gái Huế: Đằm thắm, tinh tế, và không lẫn vào đâu được.
Ăn xong, gã ngẩng lên nhìn cô. Cô cười, má ửng hồng dưới ánh đèn dầu ấm áp. Ngoài trời, Huế đã về đêm. Gió vẫn thổi, mang theo hương vị bún giấm nuốc lan tỏa trong ký ức, như một lời nhắc nhở rằng, dù đi đâu, chỉ cần nhớ về Huế là lại thấy vị chua cay giòn giòn ấy trở về, nguyên vẹn và đậm đà. Rứa đó! Mà yêu, mà thương, mà nhớ mãi Huế của tình yêu.
Một bức ảnh độc đáo ghi lại khoảnh khắc mặt trời trứng muối “nuốt trọn” máy bay trên đỉnh tháp nhà thờ đã thu hút sự chú ý của cộng đồng mạng. Đây là tác phẩm đầy tâm huyết của nhiếp ảnh gia Trần Phương. Để sở hữu khung hình độc bản này, anh đã kiên nhẫn "phục kích" tại quán cà phê sân thượng 1 tuần liền.
Tác giả của bức ảnh cho biết anh bắt được khoảnh khắc này vào lúc 17 giờ 58 phút ngày 4.4.2026, đúng chiều Lễ Vọng Phục sinh. Địa điểm được lựa chọn là sân thượng của một quán cà phê, nơi có tầm nhìn thoáng hướng về mặt trời chiều hoàng hôn.
Để chụp được khoảnh khắc này, anh Trần Phương đã có một tuần liên tục "săn ảnh". "Mỗi ngày tôi đều có mặt từ 17 giờ 45 để dàn trận máy móc và chỉ rời đi khi ánh sáng đẹp nhất đã tắt hẳn sau 18 giờ 15. Cô chủ quán thậm chí đã quen mặt vì ngày nào tôi cũng đến", anh Phương tiết lộ.
Bố cục độc đáo này được nhiếp ảnh gia Trần Phương phát hiện ra khi anh tình cờ đi ngang cầu Bình Lợi và bắt gặp được hình ảnh mặt trời trứng muối "nuốt trọn" máy bay chính giữa 2 tháp của nhà thờ Bến Hải (phường An Nhơn, TP.HCM). Từ đó, anh bắt đầu tính toán một kế hoạch tỉ mỉ để bắt trọn khoảnh khắc đó thêm một lần nữa.
Theo anh Trần Phương, cái khó nhất không nằm ở kỹ thuật. Mỗi ngày, quỹ đạo mặt trời đều lệch đi một chút. Anh phải liên tục di chuyển góc máy, tính toán độ cao và dự đoán hướng bay của máy bay.
"Việc canh mặt trời rơi đúng giữa 2 tháp nhà thờ đã khó, chờ thêm 1 chiếc máy bay bay ngang đúng tâm mặt trời lại càng khó hơn. Tất cả chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi", nhiếp ảnh gia cho biết.
Cuối cùng sau 7 ngày chờ đợi, anh đã bắt trọn khoảnh khắc mình mong muốn. "Cảm xúc của tôi lúc đó vừa vui mừng vừa nhẹ nhõm, cuối cùng mình cũng nhận được thành quả xứng đáng".
Đối với nhiếp ảnh gia Trần Phương, hành trình mỗi buổi chiều xách máy ảnh lên sân thượng, kiên nhẫn đợi chờ từng phút giây thay đổi của bầu trời hoàng hôn, thực ra cũng thú vị và đẹp đẽ chẳng kém gì bức ảnh được nhiều người khen ngợi.