Tại bảng A vòng chung kết U.17 nữ châu Á 2026, U.17 nữ Trung Quốc được đánh giá là có đẳng cấp vượt trội so với U.17 nữ Thái Lan, U.17 nữ Myanmar và U.17 nữ Việt Nam. Với lợi thế sân nhà cùng nền tảng thể lực và kỹ thuật tốt hơn, đội bóng trẻ của đất nước tỷ dân khả năng cao sẽ giành vé đi tiếp với vị trí dẫn đầu.
Thực tế này buộc U.17 nữ Việt Nam phải xác định rõ mục tiêu trong cuộc đối đầu sắp tới với U.17 nữ Trung Quốc, lúc 18 giờ 30 ngày 4.5. Theo đó, đội bóng sao vàng cần nỗ lực tích lũy điểm số, hoặc ít nhất là bảo vệ chỉ số phụ trước khi bước vào trận đấu quyết định ở lượt cuối với U.17 nữ Myanmar.
Trong bóng đá, bất ngờ luôn có thể xảy ra. Tuy nhiên, việc gây bất ngờ với U.17 nữ Trung Quốc lúc này là nhiệm vụ vô cùng gian nan. Do đó, mục tiêu khả thi nhất mà thầy trò ông Okiyama hướng tới có lẽ là 1 điểm. Muốn đạt được điều này, các cầu thủ trẻ Việt Nam cần nhập cuộc với sự thận trọng tối đa, chơi phòng ngự lùi sâu, bọc lót chặt chẽ và đặc biệt là phải duy trì được sự tập trung tuyệt đối trong suốt 90 phút.
Một kịch bản khác cũng cần được tính đến là trường hợp không thể giành điểm. Khi đó, bài toán hiệu số bàn thắng bại sẽ trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. U.17 nữ Việt Nam cần hạn chế tối đa số lần thủng lưới bởi ở lượt trận cuối, chúng ta vẫn còn cơ hội lớn khi đối đầu với U.17 nữ Myanmar. Trong khi đó, U.7 nữ Thái Lan sẽ chạm trán U.17 nữ Trung Quốc ở trận hạ màn bảng A.
Nếu giữ được hiệu số tốt, đoàn quân của HLV Okiyama có cơ hội cạnh tranh vị trí nhì bảng, hoặc hy vọng đi tiếp vào suất dành cho hai đội đứng thứ ba có thành tích xuất sắc nhất vòng bảng.
VCK U.17 nữ châu Á 2026 có 3 bảng đấu, mỗi bảng 4 đội. Các đội thi đấu vòng tròn 1 lượt để tính điểm và xếp hạng. Theo đó, hai đội đứng đầu mỗi bảng cùng hai đội đứng ba có thành tích tốt nhất sẽ góp mặt ở vòng tứ kết.
Đây đồng thời là vòng loại của VCK U.17 World Cup nữ 2026. Bốn đội góp mặt ở bán kết giải đấu châu lục sẽ giành vé dự U.17 World Cup nữ 2026 diễn ra tại Morocco vào tháng 11 năm nay.
Tin Gốc: Thanh Niên

Từ mức 4,5 suất ít ỏi trước đây, AFC giờ đây sở hữu tới 8,5 suất. Với chiến thắng nghẹt thở của Iraq trước Bolivia trong trận play-off liên lục địa vừa qua, con số chính thức đã chạm mốc 9.
Trong danh sách 9 đại diện này, Nhật Bản và Hàn Quốc vẫn là những đầu tàu được kỳ vọng nhiều nhất. Sau kỳ World Cup 2022, cả hai đội tuyển đều đã có những bước tiến dài về mặt tư duy chơi bóng và chất lượng đội hình với hàng loạt ngôi sao đang chinh chiến tại các giải hàng đầu châu Âu.
Hàn Quốc nằm ở bảng A cùng với chủ nhà Mexico, Nam Phi và Czech. Đây được xem là một bảng đấu vừa tầm nhưng cũng khá rủi ro. Mexico luôn cực mạnh khi được thi đấu tại khu vực Bắc Mỹ. Trong khi Czech sở hữu lối chơi khoa học đặc trưng của châu Âu.
Tuy nhiên với bản lĩnh của đội tuyển từng lọt vào bán kết World Cup 2002 và tinh thần không bỏ cuộc, Son Heung Min và các đồng đội hoàn toàn có thể nhắm tới ngôi nhì bảng hoặc ít nhất là một vị trí chắc chắn đi tiếp.
Trong khi đó, Nhật Bản tại bảng F sẽ phải đối mặt với thử thách cực lớn mang tên Hà Lan. Hai đối thủ còn lại là Thụy Điển và Tunisia cũng không hề dễ chơi.
Tuy nhiên, lối đá kỹ thuật, kỷ luật và khả năng chuyển trạng thái cực nhanh của "samurai xanh" đã từng khiến Đức và Tây Ban Nha phải ôm hận cách đây 4 năm. Việc đối đầu với những đối thủ có thiên hướng chơi bóng dựa trên thể hình như Thụy Điển chính là cơ hội để Nhật Bản chứng minh sự tinh quái và chiến thuật linh hoạt của mình.
Đồng thời phong độ rất cao trong những trận giao hữu gần đây khi đánh bại tuyển Anh, Scotland cho thấy niềm tin rất lớn vào đội bóng "xứ mặt trời mọc".
Nhìn tổng thể vào kết quả bốc thăm cho thấy các đại diện châu Á năm nay rơi vào những bảng đấu rất đa dạng.
Tại bảng D, Úc sẽ phải đương đầu với chủ nhà Mỹ, Paraguay và Thổ Nhĩ Kỳ. Đây là bảng đấu các đội có trình độ khá tương đồng. Úc với lối chơi thực dụng và thể lực dồi dào hoàn toàn có khả năng tạo nên bất ngờ nếu biết chắt chiu cơ hội trước Thổ Nhĩ Kỳ hay Paraguay.
Iran (bảng G) có lẽ là đội bóng châu Á dễ thở nhất khi chỉ phải gặp New Zealand và một Ai Cập đang trong giai đoạn chuyển giao, bên cạnh gã khổng lồ Bỉ. Họ đang đứng trước cơ hội lớn nhất từ trước đến nay để lần đầu tiên vượt qua vòng bảng World Cup.
Ngược lại, thử thách cực đại sẽ dành cho Saudi Arabia (bảng H) khi họ phải chung bảng với Tây Ban Nha và Uruguay. Dù từng đánh bại Argentina ở kỳ World Cup trước, nhưng sẽ rất khó cho cho đại diện Tây Á tiến sâu.
Đội tuyển Iraq (bảng I) sau khi vượt qua vòng play-off sẽ có trải nghiệm đáng nhớ khi đối đầu với nhà đương kim á quân Pháp. Sự góp mặt của Senegal và Na Uy (với tiền đạo Erling Haaland) biến bảng đấu này thành cơn "ác mộng" thực sự. Tuy nhiên việc được hít thở bầu không khí World Cup sau 40 năm đã là một thành công vang dội với bóng đá Iraq.
Điểm nhấn của bóng đá châu Á ở World Cup lần này chính là sự xuất hiện của những tân binh như Uzbekistan và Jordan.
Uzbekistan (bảng K) sau nhiều năm lỡ hẹn đã chính thức góp mặt. Tuy nhiên, lá thăm may rủi đã đưa họ vào bảng đấu có sự hiện diện của Bồ Đào Nha và Colombia. Đây là bài kiểm tra trình độ khắc nghiệt nhất cho sự tiến bộ của đội bóng Trung Á.
Tương tự, Jordan (bảng J) sẽ đối đầu với nhà vô địch thế giới Argentina. Dù cơ hội đi tiếp là không cao trước những đối thủ như Áo hay Algeria, nhưng việc được so tài với Lionel Messi là phần thưởng vô giá cho sự kiên trì của họ.
Cuối cùng là chủ nhà của kỳ World Cup trước - Qatar (bảng B). Rơi vào bảng đấu có Canada, Thụy Sĩ và Bosna & Hercegovina, Qatar có cơ hội để gỡ gạc lại hình ảnh sau màn trình diễn thất vọng năm 2022.
Việc có 9 đại diện tham dự World Cup 2026 là một cú hích cho sự phát triển của bóng đá châu Á. Nó không chỉ mang lại nguồn tài chính lớn từ bản quyền truyền hình và quảng cáo mà còn giúp các cầu thủ châu lục có cơ hội cọ xát thường xuyên hơn với bóng đá đỉnh cao thế giới.
Châu Á vừa tạo nên lịch sử khi lần đầu tiên có 9 đội có vé tham dự vòng chung kết World Cup. Đây là bước đà hoàn hảo khẳng định sự chuyển mình mạnh mẽ của bóng đá vùng "trũng" sau nhiều thập niên nỗ lực thu hẹp khoảng cách với thế giới.
Nguồn: https://tuoitre.vn/trang-moi-cua-bong-da-chau-a-20260403100812888.htm

Tối 10-4, tại nhà thi đấu Trung tâm Dịch vụ thi đấu thể thao tỉnh Khánh Hòa, Cục Thể dục thể thao Việt Nam, Liên đoàn Bóng rổ Việt Nam phối hợp với Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Khánh Hòa cùng Công ty cổ phần New Sports tổ chức lễ khai mạc Giải vô địch bóng rổ 5x5 các đội mạnh quốc gia năm 2026.
DIễn ra từ ngày 10 đến 19-4, giải quy tụ hơn 200 vận động viên đến từ 12 đội bóng nam và nữ có trình độ chuyên môn cao, hứa hẹn mang đến những trận đấu hấp dẫn, kịch tính, phục vụ người hâm mộ.
Ông Nguyễn Tuấn Thanh - Phó giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Khánh Hòa, Phó trưởng Ban tổ chức giải - cho biết giải đấu không chỉ là sân chơi thể thao chuyên nghiệp cho các vận động viên mà còn góp phần thúc đẩy phong trào bóng rổ phát triển trên cả nước, đồng thời là dịp phát hiện, bồi dưỡng những tài năng cho đội tuyển quốc gia hướng đến các giải đấu khu vực và quốc tế.
"Bên cạnh yếu tố chuyên môn, giải còn là cơ hội để các địa phương tăng cường giao lưu, học hỏi, thắt chặt tình đoàn kết thông qua thể thao" - ông Thanh chia sẻ.
Theo Ban tổ chức, giải đấu nằm trong hệ thống các giải thi đấu cấp quốc gia, được Cục Thể dục thể thao Việt Nam, Liên đoàn Bóng rổ Việt Nam ban hành điều lệ, nhằm chuẩn bị tốt cho Đại hội Thể thao toàn quốc lần thứ X năm 2026.
Các đội bóng tham gia giải thi đấu theo thể thức vòng tròn một lượt để tính điểm, xếp hạng. Bốn đội có thành tích tốt nhất sẽ giành quyền vào bán kết. Hai đội thắng ở bán kết vào chung kết tranh huy chương vàng, trong khi hai đội thua nhận đồng hạng ba.

Haaland đang là nỗi ám ảnh với nhiều hàng thủ tại World Cup 2026. Tiền đạo Na Uy ghi 7 bàn chỉ sau 4 trận, góp công lớn giúp đội nhà lần lượt loại Bờ Biển Ngà rồi Brazil để lần đầu vào tứ kết. Nhưng sức mạnh của Na Uy không chỉ nằm ở khả năng săn bàn từ Haaland. Anh là điểm kết thúc của cả một hệ thống được HLV Stale Solbakken xây dựng bài bản. Đó cũng là bài toán mà tuyển Anh phải giải nếu muốn vào bán kết.
Sai lầm phổ biến của nhiều đối thủ là chỉ tập trung khóa Haaland. Thực tế, Na Uy tạo ra cơ hội cho tiền đạo này nhờ hệ thống triển khai bóng đa dạng.
Tranh bóng bổng với Sorloth
Mọi thứ bắt đầu từ thủ môn Orjan Nyland. Trong những tình huống phát bóng, Na Uy ưu tiên phối hợp ngắn. Hai trung vệ giãn rộng, thủ môn trở thành một mắt xích chuyền bóng, còn hai tiền vệ phòng ngự lùi thấp nhận bóng. Nhờ vậy, Na Uy thường tạo ra lợi thế quân số ngay từ phần sân nhà. Đây cũng là cách triển khai của hầu hết đội tuyển ở World Cup 2026.
Nếu đối phương dâng cao bịt mọi phương án phối hợp ngắn, Nyland lập tức chuyển sang phương án B, đó là phất bóng dài sang cánh phải cho Alexander Sorloth.
Tiền đạo cao 1,96 m không đá trung phong mà thường xuất phát bên phải như một "trạm trung chuyển". Những đường chuyền chéo sân của Nyland nhiều lần giúp Na Uy vượt qua lớp pressing đầu tiên chỉ bằng một đường bóng.
Điều này buộc hậu vệ trái Nico O'Reilly phải sẵn sàng cho những cuộc đấu tay đôi trên không. Với chiều cao 1,93 m, cầu thủ Man City được kỳ vọng đủ thể hình để cạnh tranh với Sorloth.
Nhưng ngay cả khi khống chế được Sorloth, tuyển Anh vẫn chưa giải quyết xong vấn đề. Các cầu thủ Na Uy đã tập luyện kỹ để tìm cách giành lấy bóng hai từ những pha tranh chấp của Sorloth.
"Khóa chân" thủ môn Nyland
Về vấn đề gây áp lực (pressing), Thomas Tuchel có hai lựa chọn. Phương án đầu tiên là pressing một kèm một trên toàn sân.
Đây là cách trực diện nhất để xóa lợi thế quân số của Na Uy ở tuyến dưới. Nếu Nyland buộc phải phất bóng dài, Anh sẽ chấp nhận những cuộc tranh chấp tay đôi với Sorloth. Nhưng nhược điểm là Haaland sẽ có nhiều khoảng trống hơn ở trung lộ.
Khi mọi cầu thủ đều bám người, trung phong Na Uy chỉ cần thắng một pha di chuyển là có thể đối mặt hàng thủ trong thế một đối một. Đây là điều hầu hết HLV đều muốn tránh.
Vì thế, nhiều khả năng Tuchel sẽ giữ lại một hậu vệ thòng phía sau, đồng nghĩa Anh sẽ pressing với ít người hơn. Đó cũng là lúc Na Uy có lợi thế. Bởi họ còn có thủ môn Nyland tham gia luân chuyển bóng. Nếu chỉ dùng Harry Kane và Jude Bellingham gây áp lực, Anh gần như luôn ở thế thiếu người.
Một giải pháp là đẩy Declan Rice lên cao hơn, tạo thành bộ ba pressing. Điều này khiến cấu trúc phòng ngự của Anh mạo hiểm hơn, nhưng đổi lại họ có thể ép Na Uy chơi theo hướng như mong muốn.
Brazil từng tìm cách hóa giải khả năng triển khai bóng của Nyland trong trận thua Na Uy. Thay vì pressing toàn diện, họ chủ động khóa một bên sân, ép Nyland phải đưa bóng sang chân trái và hạn chế các lựa chọn chuyền ngắn.
Về lý thuyết, đây là cách hợp lý. Khi bị dồn sang chân không thuận, thủ môn thường xử lý chậm hơn hoặc chuyền thiếu chính xác. Vấn đề là Nyland vẫn chuyền dài bằng chân trái rất tốt. Nhiều lần anh vẫn đưa bóng chính xác đến vị trí của Sorloth dù bị gây sức ép.
Do đó, mục tiêu của Anh không hẳn là cướp bóng ngay từ chân Nyland, mà là chủ động ép Na Uy thực hiện đường chuyền dài đã được dự đoán trước. Khi bóng hướng đến Sorloth, các cầu thủ Anh sẽ lập tức áp sát điểm rơi để giành quyền kiểm soát. Đây là phương án thực tế hơn so với việc cố ngăn Na Uy triển khai bóng từ đầu.
Cắt nguồn "tiếp đạn" cho Haaland
Khóa Haaland luôn dễ nói hơn làm. Pep Guardiola từng mô tả điều này sau trận Man City gặp West Ham mùa 2025-2026. Ông cho biết quanh Haaland luôn có nhiều tiền vệ và trung vệ vây quanh, bởi ngăn chặn anh là công việc khó khăn.
Thực tế cũng chứng minh điều đó. Ba cách ghi bàn phổ biến nhất của Haaland là chạy cắt vào cột xa đón tạt bóng, băng xuống đón đường chọc khe bên cánh trái và dứt điểm từ những pha trả ngược khi hàng thủ đang lùi về.
Trong số này, những quả tạt về cột hai xuất hiện thường xuyên nhất tại World Cup. Na Uy xây dựng cả một hệ thống để tạo ra kiểu cơ hội này. Ở cánh trái, Antonio Nusa và Andreas Schjelderup liên tục đổi vị trí.
Hậu vệ David Moller Wolfe thường chạy cắt vào để nhận những đường xẻ nách, thay vì bám biên. Những pha di chuyển này kéo tiền vệ đối phương lùi theo, mở khoảng trống để cầu thủ bứt tốc dọc biên. Sau đó là những quả tạt xoáy vào cột hai, nơi Haaland chờ sẵn.
Bàn mở tỷ số vào lưới Brazil là ví dụ. Moller Wolfe hút người, Schjelderup có khoảng trống để tạt, còn Haaland băng vào đánh đầu ghi bàn.
Nếu hậu vệ đối phương bỏ mặc Moller Wolfe để theo sát cầu thủ chạy cánh, chính hậu vệ trái Na Uy sẽ nhận bóng trong khoảng trống rồi căng ngang. Đó là bài toán gần như không có lời giải hoàn hảo.
Không thể "một kèm một" với Haaland
Marc Guehi nhiều khả năng sẽ trực tiếp kèm Haaland nếu kịp bình phục. Nhưng chỉ một mình Guehi là không đủ. Gabriel Magalhaes được coi như trung vệ hay nhất Ngoại hạng Anh mùa trước, cũng thất thế trước Haaland trong tình huống một chọi một.
Chính Guehi cũng từng thất bại khi đối đầu Haaland năm 2024, khi còn khoác áo Crystal Palace. Một quả tạt về cột xa, Haaland tách khỏi Guehi rồi đánh đầu ghi bàn.
Kinh nghiệm từ West Ham cho thấy muốn hạn chế Haaland cần nhiều hơn một trung vệ. Đội bóng của David Moyes khi đó thường xuyên dùng ba trung vệ cùng một tiền vệ phòng ngự áp sát tiền đạo Na Uy, khiến anh có rất ít khoảng trống để xoay trở.
Điều đó đồng nghĩa Bellingham có thể phải lùi sâu nhiều hơn, tạo thành hàng tiền vệ năm người khi Anh phòng ngự. Mục tiêu không chỉ là ngăn Haaland nhận bóng, mà còn giảm khoảng trống để các cầu thủ bám cánh Na Uy tạt đúng sở trường.
Tấn công cũng là cách phòng ngự
Muốn hạn chế Haaland, Anh không thể chỉ chăm chăm phòng ngự. Giữ bóng nhiều cũng là một phương án hữu hiệu. Khi kiểm soát thế trận, Anh sẽ buộc Na Uy phải lùi thấp, giảm số lần Haaland được tham gia phản công.
Ở chiều ngược lại, chính Na Uy cũng để lộ điểm yếu khi dâng đội hình. Brazil không ghi bàn từ bóng sống, nhưng mỗi lần cướp được bóng đều tạo ra những pha phản công nguy hiểm. Tuy nhiên, Endrick bỏ lỡ cơ hội ngon ăn nhất sau đường chọc khe của Vinicius.
Khoảng trống phía sau hàng tiền vệ Na Uy là điều Gordon, Bellingham, Rice hay Noni Madueke đều có thể khai thác. Ngoài ra, các hậu vệ biên Anh cũng có cơ hội tạo ra những tình huống hai đánh một ở biên nếu kết hợp tốt với cầu thủ bám cánh. Đây là cách Bờ Biển Ngà và Iraq từng khiến Na Uy gặp nhiều khó khăn.
Bài toán của Tuchel
Anh gặp Na Uy là màn so tài giữa hai hệ thống chiến thuật có nhiều điểm tương đồng, đều dựa nhiều vào các mảng phối hợp ở biên, các pha chồng cánh và những quả tạt vào cấm địa.
Nếu pressing quá quyết liệt, Anh có thể để Haaland đối mặt hàng thủ trong khoảng trống. Còn nếu lùi quá sâu, họ sẽ trao quyền kiểm soát cho Martin Odegaard và để Na Uy triển khai bóng theo ý muốn.
Giải pháp hợp lý nhất có lẽ là sự cân bằng. Anh cần pressing có chọn lọc, chủ động ép Nyland thực hiện những đường chuyền dài đã được tính toán trước, đồng thời tổ chức phòng ngự theo nhóm để cô lập Haaland trong cấm địa.
Điều quan trọng nhất là Anh không thể xem Haaland như một vấn đề cá nhân. Muốn ngăn tiền đạo số một của Na Uy, trước tiên họ phải phá vỡ cả hệ thống đang phục vụ anh.
Tin Gốc: Vnexpress

