Giải vô địch bóng bàn đồng đội thế giới diễn ra 2 năm/lần, là đấu trường mà người Trung Quốc luôn thống trị vì chất lượng đồng đều của các tay vợt hàng đầu.
Lần gần nhất tuyển bóng bàn nam Trung Quốc phải nhận một trận thua trong khuôn khổ thế giới là vào năm 2000, khi họ thua tuyển Thụy Điển ở chung kết.
Từ đó, các tay vợt nam Trung Quốc không hề nếm mùi thất bại, kể cả trong khuôn khổ một trận đấu vòng bảng. Nhưng rồi mạch thống trị này đang có dấu hiệu lung lay nghiêm trọng ở giải năm 2026, diễn ra tại Anh.
Sáng 3-5, Trung Quốc thua Hàn Quốc 1-3 ở lượt đấu thứ 2 bảng 1A, nội dung đồng đội nam. Một phần nguyên do trận thua này đến từ việc ngôi sao số 1 thế giới Wang Chuqin (Vương Sở Khâm) được cho nghỉ ngơi dưỡng sức.
Nhưng đến tối 3-5, Wang Chuqin đã trở lại trong đội hình thi đấu, thế nhưng Trung Quốc phải nhận thất bại thứ 2 liên tiếp ở giải, lần này là trước Thụy Điển ở lượt trận cuối cùng giai đoạn vòng bảng.
Nói đúng ra Thụy Điển luôn là một thế lực đáng gờm, và đang có dấu hiệu xưng hùng trở lại với sự tiến bộ vượt bậc của Truls Moregardh (hạng 2 thế giới) trong vài năm trở lại đây.
Dù vậy, xét về yếu tố đồng đều, Thụy Điển vẫn kém hơn nhiều so với Nhật Bản, Hàn Quốc hay cả Đức, Pháp. Sau Moregardh, tay vợt Thụy Điển có hạng cao nhất là Anton Kallberg.
Có thể nói bí mật chiến thắng của Thụy Điển nằm ở tài điều binh của HLV. Kallberg được chọn đánh trận tiên phong, thay vì Moregardh. Anh phải chạm trán Wang Chuqin và hiển nhiên phải nhận thất bại 0-3 chóng vánh.
Bất ngờ tiếp theo, tay vợt đánh trận thứ 2 của Thụy Điển là Elias Ranefur – hiện xếp hạng 70 thế giới. Đối thủ của anh là Lin Shidong (Lâm Thi Đống), hạng 6 thế giới.
Ranefur gây sốc cho Lin Shidong với thắng lợi 11-9, 11-6 ở 2 ván đầu tiên, trước khi tay vợt Trung Quốc bừng tỉnh gỡ hòa 2-2.
Nhưng sức ép căng cứng khiến họ Lâm mắc nhiều sai lầm ở ván quyết định, và rồi nhận thua 9-11, giúp Thụy Điển gỡ hòa 1-1.
Từ chỗ là siêu sao số 1, Moregardh bị đẩy xuống trận 3, tức anh chỉ đánh 1 trận. Đối thủ của Moregardh là Liang Jingkun (Lương Tĩnh Côn) đang sa sút không phanh, và tất nhiên Moregardh thắng trận này, dù khá chật vật với tỉ số 3-2.
Ở trận 4, Wang Chuqin trở lại và nhanh chóng giải mã Ranefur với thắng lợi 3-0 dễ dàng, đưa trận đấu về lại tỉ số hòa 2-2.
Đến trận thứ 5, người hâm mộ nhận thức rõ canh bạc xuất sắc của HLV tuyển bóng bàn Thụy Điển, khi ông hoán đổi thứ tự quen thuộc của các tay vợt.
Lin Shidong – trong trạng thái suy sụp từ thất bại trước Hàn Quốc vào buổi sáng, chơi như người mất hồn ở trận cuối cùng. Kết quả là Kallberg thắng dễ 3-1, qua đó giúp Thụy Điển thắng chung cuộc Trung Quốc 3-2.
Như vậy là lần đầu tiên trong lịch sử Giải vô địch bóng bàn đồng đội thế giới, Trung Quốc thậm chí không lọt vào nổi 2 vị trí đầu tiên của bảng đấu ở giai đoạn vòng bảng. Họ đứng dưới Hàn Quốc và Thụy Điển (đầu bảng).
Thất bại ê chề này không khiến Trung Quốc bị loại. Giải năm nay có thể thức đặc biệt, xếp 8 đội hạt giống vào 2 bảng nhóm A, thi đấu chỉ nhằm phân nhánh cho vòng đấu loại trực tiếp – gồm tổng cộng 32 đội.
8 đội hạt giống này chắc chắn sẽ đi tiếp, trong khi 24 suất còn lại là cuộc đua của 14 bảng đấu nhóm B (56 đội).
Dù chưa bị loại, việc để thua liên tiếp 2 trận vòng bảng vẫn là thất bại quá ê chề với bóng bàn Trung Quốc, báo hiệu cho một cuộc suy thoái đã được dự đoán từ khoảng một năm qua.
Thật khó tin, nhưng hiện tại Trung Quốc chỉ còn sở hữu duy nhất một tay vợt trong top 5 đơn nam thế giới, là Wang Chuqin. Dù vẫn là người xuất sắc nhất, Wang hoàn toàn không thể gánh vác nổi toàn đội một khi bước ra những giải đấu đồng đội.
Tối 21.5, Liên đoàn Bóng đá thế giới (FIFA) tiến hành lễ bốc thăm chia bảng và xếp lịch thi đấu FIFA U17 World Cup Qatar 2026 tại Zurich, Thụy Sĩ. U.17 Việt Nam nằm ở bảng G, cùng các đối thủ U.17 Mali, U.17 Bỉ và U.17 New Zealand.
Trong số các đối thủ cùng bảng, U.17 Bỉ được đánh giá là đại diện mạnh của bóng đá châu Âu với nền tảng kỹ thuật và tư duy chiến thuật hiện đại. Trong khi đó, U.17 Mali nằm ở nhóm hạt giống số một trước lễ bốc thăm và tiếp tục khẳng định vị thế của bóng đá trẻ châu Phi ở các giải đấu thế giới.
Giải U.17 châu Phi 2026 hiện vẫn đang diễn ra và U17 Mali đã giành 5 điểm sau vòng bảng để đứng nhì, qua đó giành quyền vào vòng đấu loại trực tiếp gặp U.17 Senegal. Đây cũng sẽ là cơ sở quan trọng để HLV Cristiano Roland cùng ban huấn luyện nghiên cứu, đánh giá chuyên môn đối thủ.
Đội bóng còn lại của bảng G là U.17 New Zealand, đương kim vô địch U.17 châu Đại Dương 2026, sau chiến thắng 2-0 trước U.17 New Caledonia trong trận chung kết khu vực.
Đánh giá về kết quả bốc thăm, Phó chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) Trần Anh Tú cho rằng bảng đấu của U.17 Việt Nam có tính cạnh tranh rất cao với sự góp mặt của các đại diện đến từ châu Phi, châu Âu và châu Đại Dương, những khu vực sở hữu nền bóng đá giàu thể lực, chất lượng chuyên môn tốt và nhiều kinh nghiệm thi đấu quốc tế.
"Tuy nhiên, việc góp mặt tại FIFA U.17 World Cup đã là cột mốc lịch sử rất đáng tự hào đối với bóng đá Việt Nam. Quan trọng hơn, đây sẽ là cơ hội quý giá để các cầu thủ trẻ tiếp tục trưởng thành, tích lũy kinh nghiệm và khẳng định bản lĩnh ở sân chơi bóng đá lớn nhất thế giới dành cho lứa tuổi U.17", Phó chủ tịch Trần Anh Tú nhấn mạnh.
Theo Phó chủ tịch VFF Trần Anh Tú, việc tham dự FIFA U.17 World Cup 2026 không chỉ có ý nghĩa với riêng thế hệ cầu thủ hiện tại mà còn tạo động lực cho các lứa U.17 tiếp theo của bóng đá Việt Nam phấn đấu vươn tới sân chơi thế giới, từ đó hình thành nền tảng vững chắc cho lực lượng kế cận của đội tuyển quốc gia trong tương lai.
Phó chủ tịch Trần Anh Tú đồng thời khẳng định VFF xác định công tác chuẩn bị cho U.17 Việt Nam trong thời gian tới có ý nghĩa đặc biệt quan trọng.
Trên cơ sở kế hoạch chuyên môn đã xây dựng, VFF sẽ tiếp tục phối hợp chặt chẽ với ban huấn luyện để tạo điều kiện tốt nhất cho đội tuyển tập huấn, thi đấu cọ xát quốc tế, nâng cao năng lực chuyên môn, thể lực cũng như bản lĩnh thi đấu trước khi bước vào giải.
"VFF tin tưởng U.17 Việt Nam với sự chuẩn bị tốt nhất sẽ thể hiện hình ảnh tích cực của bóng đá trẻ Việt Nam tại đấu trường U.17 thế giới", Phó chủ tịch Trần Anh Tú bày tỏ.
FIFA U17 World Cup Qatar 2026 sẽ diễn ra từ ngày 19.11 đến 13.12 với sự tham dự của 48 đội tuyển, được chia vào 12 bảng đấu. Các đội thi đấu vòng tròn một lượt tính điểm. 24 đội đứng nhất, nhì các bảng cùng 8 đội xếp thứ ba có thành tích tốt nhất sẽ giành quyền vào vòng đấu loại trực tiếp.
Ghana "mở tiệc", một kiểu ví von về các trận thắng, vì mỗi khi có tiền vệ Thomas Partey thi đấu trong đội hình, đội bóng này thường giành các kết quả khả quan. Nhưng lần này, tại World Cup 2026, "Những ngôi sao đen" thi đấu trận ra quân mà không có tiền vệ chủ chốt này góp mặt, dù khỏe mạnh và không bị chấn thương.
Lý do, Partey không được nước đồng chủ nhà Canada cấp thị thực nhập cảnh để thi đấu. Trận đội tuyển Ghana gặp Panama diễn ra tại sân BMO Field ở Toronto, Canada. Trong khi hai trận còn lại ở bảng L, Ghana gặp đội tuyển Anh và Croatia diễn ra ở Mỹ.
Ban đầu lý do được cho là vì Partey có liên quan tới một vụ án với "cáo buộc hình sự về tội tấn công tình dục ở nước Anh" và đang trong quá trình chờ xử lý.
Sự cố này khiến phía Ghana phản ứng dữ dội. Tuy nhiên, lý do chính khiến Partey không được cấp thị thực vào Canada là vì anh đã khai trên đơn xin thị thực, rằng mình không có cáo buộc hình sự nào đang chờ xử lý. Trong khi thực tế là vẫn đang phải đối mặt với cáo buộc hiếp dâm ở Anh, theo báo Tây Ban Nha, AS.
Đây chính là lý do, dù Liên đoàn Bóng đá Ghana và giới chức nước này liên tục can thiệp bằng nhiều cách, vẫn không thể giúp Partey có thị thực vào Canada để thi đấu.
Partey hiện vẫn ở lại Boston (Mỹ), trong trại huấn luyện của Ghana, trong khi phần còn lại của đội tuyển châu Phi này đến Toronto để đối đầu với Panama. Về nguyên tắc, Partey sẽ không phải đối mặt với bất kỳ vấn đề pháp lý nào khác ngăn cản anh tham dự các trận tiếp theo vòng bảng còn lại, với đội tuyển Anh và Croatia, sẽ được tổ chức tại Mỹ, theo AS.
Vắng Partey, đội tuyển Ghana sẽ bị ảnh hưởng đáng kể về khả năng chuyên môn, do cựu cầu thủ của các CLB Arsenal và Villarreal, hiện thi đấu cho Villarreal (Tây Ban Nha), là trụ cột ở hàng tiền vệ. HLV Carlos Queiroz, người sẽ có lần thứ 5 dự World Cup, sẽ phải có giải pháp thay thế.
Phần còn lại, đội tuyển Ghana, dù xếp hạng 73 thế giới, nhưng mang đến World Cup 2026 nhiều ngôi sao hàng đầu, đáng chú ý là tiền đạo Antoine Semenyo của Man City, Inaki Williams, anh trai của ngôi sao Nico Williams (đội tuyển Tây Ban Nha). Chân sút kỳ cựu Jordan Ayew vẫn góp mặt cùng các cầu thủ tài năng khác.
Mặc dù vậy, Ghana đến World Cup 2026 với thành tích rất tệ, họ không thắng một trận nào từ đầu năm, với 3 thua và 1 hòa trước Xứ Wales với tỷ số 1-1 ngày 3.6. Trong khi Panama (đại diện khu vực CONCACAF) không có nhiều cầu thủ đáng chú ý, chỉ có hậu vệ Jose Cordoba thi đấu cho Norwich City (Anh), và hiện xếp hạng 34 thế giới.
Đội tuyển Panama đã thủ hòa Bosnia & Herzegovina tỷ số 1-1 khi chạy đà trước World Cup 2026. Trong lịch sử đối đầu, Panama và Ghana chưa từng gặp nhau. Cuộc gặp tại World Cup 2026 là lần đầu tiên hai đội đối đầu nhau.
Nhật Bản chỉ cần 2 trận đấu ở World Cup để chứng minh, đội bóng này vẫn là niềm tự hào lớn nhất của bóng đá châu Á. Trong khi Jordan, Qatar đã bị loại, Uzbekistan, Iraq, Iran, Úc, Ả Rập Xê Út vẫn ở thế "chới với" còn Hàn Quốc phải hồi hộp chờ đợi do chỉ đứng thứ ba, Nhật Bản dù nằm ở bảng đấu khó, vẫn biết cách thể hiện bản lĩnh.
Học trò HLV Hajime Moriyasu kiên cường hòa 2-2 với Hà Lan ngày ra quân, rồi đè bẹp Tunisia (4-0) ở lượt hai. Dẫu vắng nhiều hảo thủ như Wataru Ento, Kaoru Mitoma hay Takefusa Kubo, Nhật Bản vẫn cứ là... Nhật Bản: kiểm soát bóng bằng các pha đan lát nhuần nhuyễn, khoa học, triển khai tấn công mạch lạc, điềm tĩnh kéo giãn đối thủ để mở khoảng trống, trước khi xuyên phá bằng tốc độ và nhãn quan chiến thuật sắc bén.
Với toàn bộ đội hình đang đá ở "lục địa già", Nhật Bản chẳng khác nào một đội tuyển châu Âu đẳng cấp cao. Tinh thần "một Nhật Bản" HLV Moriyasu đề cập đã giúp toàn đội có sự đoàn kết và nhuệ khí vượt khó cao độ. Nhật Bản chơi rất bản lĩnh, không để hoàn cảnh làm lung lay ý chí. Đội bóng như vậy xứng đáng vào vòng knock-out.
Trái ngược với Nhật Bản, Thụy Điển dù ra quân tưng bừng khi thắng Tunisia 5-1, nhưng đã về lại mặt đất với trận thua Hà Lan... 1-5. Chiến thắng trận đầu đến từ việc Tunisia quá yếu và bất ổn, hơn là Thụy Điển mạnh. Đội bóng của HLV Graham Potter được đá play-off World Cup nhờ vé vớt Nations League, thay vì có thành tích tốt ở vòng loại (Thụy Điển chỉ đứng áp chót). Có những ngôi sao như Viktor Gyokeres, Alexander Isak, nhưng Thụy Điển là đội bóng rời rạc, thiếu kết nối và cũng... không nhìn về một hướng. Chính sự lỏng lẻo ấy khiến đại diện Bắc Âu sụp đổ trước áp lực tấn công khủng khiếp của Hà Lan.
Nhật Bản đủ sức tấn công theo kiểu Hà Lan, một khi thầy trò HLV Moriyasu đã "nóng máy". Trận thắng đậm Tunisia với các pha dàn xếp ghi bàn từ mọi hướng cho thấy, "Samurai xanh" có thể hạ gục đối thủ bằng bất cứ đòn thế nào. Đây là thử thách cực đại cho hàng thủ đã lọt lưới 6 bàn sau 2 trận của Thụy Điển.
Dù vậy, không thể xem thường Thụy Điển, khi học trò Potter vẫn còn cơ hội đứng nhì bảng để vào vòng knock-out. Nếu thắng Nhật Bản, Isak cùng đồng đội sẽ đi tiếp. Quyền tự quyết mang đến cho Thụy Điển động lực lớn, để thức tỉnh đúng vào giai đoạn quan trọng nhất.
Nhật Bản chỉ cần 1 điểm để chắc chắn đi tiếp, nhưng nếu đá để hòa, Ritsu Doan cùng đồng đội dễ sa bẫy.
Đại diện châu Á đủ sức thắng và phải đá để thắng. HLV Moriyasu tuyên bố Nhật Bản đủ sức vô địch World Cup nếu đồng lòng. Đó là hành trình dài đầy rẫy khó khăn, mà trận gặp một Thụy Điển đang sa cơ là một trong số đó. Sức mạnh của "Samurai xanh" cần thể hiện ở giai đoạn này. Nhật Bản sẽ thắng để trở thành đại diện châu Á có thể là duy nhất bước tới vòng knock-out.