Kể từ khi Sir Alex Ferguson giải nghệ năm 2013, số năm Man Utd đứng ngoài đấu trường danh giá nhất châu Âu gần bằng số lần họ góp mặt. Mùa này, có những thời điểm “Quỷ Đỏ” tưởng như sẽ tiếp tục đứng bên lề cuộc chơi. Tuy nhiên, từ khi tiếp quản ghế nóng Old Trafford theo kiểu chữa cháy hồi tháng 1, Michael Carrick đã lèo lái Man Utd hoàn thành mục tiêu cốt lõi mà giới thượng tầng đặt ra cho mùa 2025-2026, đồng thời mở ra vận hội mới cho CLB.
Gia tăng doanh thu. Cũng như mọi CLB khác giành quyền góp mặt ở vòng bảng phân hạng Champions League, Man Utd sẽ nhận được khoảng 21,8 triệu USD, cùng khoản thưởng cho thành tích thi đấu thực tế. Tuy nhiên, các vòng knock-out mới thực sự là “mỏ vàng”, với tiền thưởng tăng dần qua từng vòng đấu.
Ngoài ra còn có hệ thống “trụ cột giá trị” (value pillar) của Liên đoàn Bóng đá châu Âu UEFA, nhằm thưởng cho các CLB dựa trên thành tích trong quá khứ tại đấu trường châu Âu và quy mô thị trường bản quyền truyền hình quốc gia.
Hệ số 5 năm của Man Utd bị ảnh hưởng do không tham dự đấu trường châu lục mùa này và hiện chỉ xếp thứ 21, ngay dưới Aston Villa. Song hệ số 10 năm của họ vẫn mạnh, và các đội Ngoại hạng Anh luôn hưởng lợi khi Anh là thị trường bản quyền truyền hình lớn thứ hai của giải đấu.
Nếu Man Utd góp mặt ở Champions League mùa 2025-2026 này, họ đã có thể bỏ túi khoảng 36,4 triệu USD từ “trụ cột giá trị” và dự kiến sẽ nhận được con số tương tự vào mùa tới.
Giả sử mùa tới nửa đỏ thành Manchester lọt vào top 8 đội mạnh nhất lần đầu tiên sau 8 năm, có một màn trình diễn ổn định ở vòng bảng (xếp thứ 12 với 4 thắng, 2 hòa, 2 bại), cộng các khoản thưởng thành tích và giá trị thương hiệu, bấy giờ CLB có thể kỳ vọng nhận được khoảng 107,4 triệu USD trực tiếp từ UEFA.
Man Utd cũng sẽ thu lợi gián tiếp từ việc thăng hạng doanh thu ở các mảng khác. Sẽ có ít nhất bốn trận Champions League diễn ra tại Old Trafford mùa tới. Với việc Sir Jim Ratcliffe đã tiến hành các đợt tăng giá vé gây tranh cãi trong năm qua, CLB đã thu về 10,3 triệu USD mỗi trận sân nhà mùa này, tăng đáng kể so với mức 7,2 triệu mùa trước. Với tốc độ đó, chỉ riêng bốn trận vòng bảng Champions League cũng mang về thêm 41,3 triệu USD doanh thu trong ngày diễn ra trận đấu.
Về mặt thương mại, trở lại Champions League sẽ lập tức khôi phục giá trị hợp đồng 122,3 triệu USD/mùa với nhà tài trợ áo đấu adidas. Mùa này do không tham dự Champions League, lần đầu tiên trong lịch sử 11 năm hợp tác, một điều khoản phạt Man Utd đã được áp dụng, khiến CLB mất trắng 13,6 triệu USD.
Các lợi ích thương mại khác tuy nhỏ hơn nhưng vẫn đáng kể, đó là doanh thu từ cửa hàng Megastore tại Old Trafford (thường đạt từ 340.000 đến 407.000 USD mỗi ngày diễn ra trận đấu) và lượng khách tham quan bảo tàng đông đảo hơn trước các trận ở châu Âu. Ngoài ra, các đối tác tài trợ hiện tại cũng có thêm đặc quyền như cơ hội di chuyển cùng đội bóng trong các chuyến làm khách ở châu Âu.
Nhưng quan trọng nhất, dù khó đong đếm bằng con số, chính là giá trị thương hiệu. Việc hiện diện tại Champions League giúp nâng tầm vị thế của Man Utd trong mắt các đối tác. Hiện tại, thỏa thuận áo tập trị giá 32,6 triệu USD/năm với công ty blockchain Tezos đã hết hạn và chưa có bên thay thế. Hợp đồng với nhà tài trợ trên tay áo DXC Technology cũng sẽ kết thúc vào hè này. Có vé Champions League sẽ giúp chủ sân Old Trafford có lợi thế trên bàn đàm phán với các đối tác tiềm năng bằng những con số thống kê về lượng người xem.
Lịch thi đấu. Với chỉ 40 trận, 2025-2026 là mùa mà Man Utd thi đấu nhất trong vòng 111 năm qua. Do đó, sự chuyển giao từ việc đá một trận/tuần sang mật độ 3-4 ngày/trận vào mùa tới là một thử thách không thể bị đánh giá thấp.
Các buổi tập bấy giờ sẽ phải tập trung vào hồi phục nhiều hơn là rèn chiến thuật. Cả Erik ten Hag lẫn Ruben Amorim trước đây thường chọn tập trọn buổi tại Carrington vào buổi sáng trước khi hành quân xa nhà. Đổi lại, họ sẽ đến nơi muộn hơn.
Khâu hồi phục vào ngày hôm sau cũng thường diễn ra tại địa điểm thi đấu để cầu thủ được nghỉ ngơi trọn vẹn, đồng nghĩa với việc họ sẽ phải xa gia đình nhiều hơn. Đội ngũ nhân viên cũng chịu áp lực lớn, từ bộ phận y tế phải đẩy nhanh quá trình hồi phục của cầu thủ để xoay tua, đến các chuyên gia phân tích hiệu suất phải xử lý khối lượng trận đấu gấp đôi.
2026-2027 sẽ là mùa bóng châu Âu đầu tiên của Man Utd sau khi họ hoàn tất chương trình tái cơ cấu, cắt giảm tới 450 nhân sự ở mọi bộ phận, đưa quy mô nhân sự xuống ngang mức Arsenal hay Chelsea. Một bộ máy tinh gọn phải vận hành trong một mùa giải bận rộn nhất kể từ Thế chiến thứ nhất sẽ là thử thách thực sự cho năng lực quản trị của CLB.
Tác động lên thị trường chuyển nhượng. Giờ này năm ngoái, Amorim từng công khai về việc ban lãnh đạo có hai kế hoạch chuyển nhượng là một cho kịch bản có vé Champions League và một cho kết quả ngược lại. Dưới thời Carrick, ông chưa bao giờ tiết lộ quá nhiều về hậu trường.
Tuy nhiên, Man Utd vẫn chi tiêu kiểu “đại gia” ngay cả khi vắng bóng ở Champions League. Hè 2025, họ chi tới 391,3 triệu USD cho Matheus Cunha, Bryan Mbeumo, Benjamin Sesko, Senne Lammens và Diego Leon. Trong khi ngay trước mùa dự Champions League gần nhất 2023-2024, con số này là 262,3 triệu USD.
Có vé Champions League không hẳn là điều kiện tiên quyết để vung tiền, nhưng nó giúp việc chi tiêu trở nên bền vững hơn và hạn chế phải vay vốn ngân hàng. Quan trọng hơn, nó là nền tảng để CLB thu hút các mục tiêu chuyển nhượng hàng đầu, cũng như giữ chân các trụ cột trước sự chèo kéo từ những miền đất hứa khác.
Tuy nhiên, ở chiều bán cầu thủ, có vé Champions League đôi khi lại gây khó khăn. Hợp đồng cho mượn của nhiều cầu thủ như Marcus Rashford hay Andre Onana có điều khoản tự động tăng 25% lương khi Man Utd đoạt vé. Mức lương cao này có thể là rào cản nếu CLB muốn thanh lý họ vào hè này.
Tương lai của Carrick. Champions League là mục tiêu được Man Utd điều chỉnh ngay sau khi Amorim rời đi. Giờ đây, đạt mục tiêu này trở thành chiến tích có sức nặng, giúp Carrick ít nhiều ghi được điểm ưu trong mắt các sếp lớn ở Old Trafford.
Tuy nhiên, theo truyền thông Anh, CLB khẳng định họ vẫn sẽ thực hiện một quy trình tuyển lọc ứng viên kỹ lưỡng. Họ muốn tránh lặp lại sai lầm với Ole Gunnar Solskjaer vào tháng 3/2019, tức bổ nhiệm chính thức quá sớm để rồi sau đó đội bóng sa sút và chỉ về đích thứ 6 ở Ngoại hạng Anh.
Việc trì hoãn quyết định giúp ban lãnh đạo có cái nhìn đa chiều hơn về năng lực của Carrick cũng như khả năng tiếp cận các ứng viên khác. Nhưng khi danh sách các ứng viên thay thế ngày càng hẹp dần, Carrick rõ ràng đã tự giành được cơ hội không thể tốt hơn để dẫn dắt “Quỷ Đỏ” lâu dài.
Ở trận ra quân, U.17 nữ Việt Nam bất phân thắng bại với U.17 nữ Thái Lan sau màn rượt đuổi bàn thắng "nghẹt thở" 2-2. Trong khi đó U.17 nữ Trung Quốc khẳng định sức mạnh với thắng lợi 6-0 trước U.17 nữ Myanmar. Vì thế lượt trận thứ 2 tại vòng chung kết U.17 nữ châu Á 2026 rất quan trọng với đội U.17 nữ Việt Nam.
Trước đối thủ rất mạnh, là ứng viên hàng đầu cho danh hiệu vô địch, mục tiêu khả dĩ của U.17 nữ Việt Nam là tìm kiếm trận hòa. Với việc chọn 2 đội xếp nhất, nhì của 3 bảng cùng 2 đội hạng nhì có thành tích tốt vào tứ kết, trong trường hợp để thua chủ nhà Trung Quốc, các học trò HLV Okiyama Masahiko cũng cố gắng hạn chế bàn thua nhằm cạnh tranh suất đi tiếp với các đối thủ còn lại, nhất là kình địch Thái Lan.
Tiền đạo Nguyễn Thị Thanh Lam bày tỏ quyết tâm: “Trung Quốc là đội rất mạnh. Toàn đội đã phân tích băng hình và tập luyện kỹ. Tôi hy vọng sẽ tiếp tục ghi bàn và cùng đội đạt kết quả tốt”. Ở trận đấu với U.17 nữ Thái Lan, Thanh Lam được tung vào sân và có bàn thắng quý giá giúp U.17 nữ Việt Nam cân bằng tỷ số 2-2.
Trong khi đó HLV Okiyama Masahiko cho biết, sau trận đấu đầu tiên căng thẳng, nhiệm vụ quan trọng của ban huấn luyện là giúp các cầu thủ nhanh chóng hồi phục để chuẩn bị cho trận gặp U.17 nữ Trung Quốc. "U.17 nữ Việt Nam sẽ chơi theo cách khác để phù hợp với trình độ của đối thủ ở lượt trận thứ 2. Mong rằng người hâm mộ sẽ tiếp tục ủng hộ cho U.17 nữ Việt Nam".
Chạm trán với U.17 nữ Trung Quốc mạnh vượt trội, chắc chắn U.17 nữ Việt Nam sẽ phải xây dựng lối chơi phòng ngự chặt chẽ, có chiều sâu. Các học trò HLV Okiyama Masahiko bày tỏ quyết tâm thi đấu lăn xả nhằm có được kết quả khả quan. Với U.17 nữ Trung Quốc việc được thi đấu trên sân nhà cùng sự chuẩn bị kỹ lưỡng, đội hình mạnh đồng đều nên mục tiêu là đánh bại U.17 nữ Việt Nam để sớm chốt hạ tấm vé đi tiếp ở vòng chung kết U.17 nữ châu Á 2026.
Chiều 1-5, đội tuyển U17 nữ Việt Nam cầm hòa U17 nữ Thái Lan tại trận ra quân bảng A Giải U17 nữ châu Á 2026. Các học trò HLV Okiyama Masahiko 2 lần bị Thái Lan dẫn trước, đã xuất sắc gỡ hòa nhờ các pha lập công của Phan Thị Thu Phương và Nguyễn Thị Thanh Lam.
“U17 nữ Việt Nam không bỏ cuộc cho đến phút chót, đã chạy nhiều hơn đối thủ. U17 nữ Thái Lan có những cầu thủ bị chuột rút ở cuối trận nhưng các cầu thủ của tôi thì không", HLV trưởng Okiyama Masahiko chia sẻ.
HLV người Nhật Bản cho biết sau trận đấu đầu tiên căng thẳng, U17 nữ Việt Nam cần tập trung hồi phục cho trận quan trọng tiếp theo gặp U17 nữ Trung Quốc vào ngày 4-5.
"Chúng tôi sẽ phục hồi cho các cầu thủ vì họ trải qua 90 phút mệt mỏi. Những cầu thủ chưa hoặc ít được thi đấu sẽ tập luyện thêm để hoàn thiện bản thân. U17 nữ Việt Nam sẽ thay đổi cách tiếp cận trận đấu để phù hợp với trình độ của đối thủ”, ông Masahiko nói.
Ông tiếp tục: "Rất tiếc khán giả không thể trực tiếp đến sân cổ vũ cho U17 nữ Việt Nam. Tôi mong rằng khán giả sẽ tiếp tục ủng hộ từ xa".
Trước thềm vòng 16 đội World Cup 2026, các hãng thống kê đưa ra số liệu gây sốc: Lionel Messi và Kylian Mbappe là những cầu thủ có quãng đường đi bộ nhiều nhất World Cup, với trên dưới một nửa thời lượng các cầu thủ này có mặt trên sân. Giữa thời đại bóng đá nơi pressing và chuyển đổi trạng thái lên ngôi, nơi các cầu thủ phải chạy liên tục (quãng đường trung bình mỗi trận tầm 11-13 km), lại có những cầu thủ lững thững đi bộ định hình cuộc chơi. Messi thậm chí là cầu thủ chạy ít nhất vòng bảng, đứng thứ 618/618, thấp nhất trong các cầu thủ (không tính thủ môn).
Vậy nhưng Messi và Mbappe đều đang dẫn đầu danh sách vua phá lưới World Cup 2026 (cùng có 7 bàn thắng, tính đến trước khi Argentina đá với Ai Cập vào khuya 7.7).
Chạy ít, ghi bàn nhiều, đó không phải mệnh đề mâu thuẫn, mà nói lên tầm ảnh hưởng của những "số 10" thực thụ. Messi ít bứt tốc, không pressing, cầm bóng ở mức độ vừa phải. Thế nhưng từng bước xử lý của tiền vệ 39 tuổi đều có giá trị rất cao. Khi Messi cầm bóng, cả đội Argentina lập tức di chuyển kéo người, tìm kiếm không gian để thủ quân của mình thỏa sức sáng tạo. HLV Lionel Scaloni đã thành công trong việc xây dựng một tập thể tương thích tuyệt đối với tài năng của Messi. Anh được dồn năng lượng cho những khoảnh khắc quyết định. Sức lực của anh là tài nguyên quý giá được Argentina bảo tồn và khai thác cẩn thận.
Giá trị thực thụ của Messi nằm ở tư chất thủ lĩnh, thứ đã đưa anh bước khỏi "tổ kén" nhút nhát để trở thành đầu tàu Argentina. Messi là nhà vua không ngai của Argentina, với uy quyền thầm lặng đến từ sự kính nể dành cho tài năng, đạo đức cùng sự cống hiến bền bỉ suốt 20 năm. Nhưng, Messi càng xuất sắc và áp đặt tầm ảnh hưởng trong lối chơi (từ ghi bàn, kiến tạo đến triển khai bóng) thì càng đáng lo cho Argentina. Bởi nếu Messi bị khóa chặt, ai thay "số 10" huyền thoại đảm nhiệm khâu cuối, khi một mình anh ghi 7/11 bàn Argentina đã có ở World Cup 2026?
Cùng có tầm ảnh hưởng như Messi, nhưng Mbappe và Pháp sẽ không đối diện nỗi lo này. Mbappe cũng vươn mình trở thành thủ lĩnh đội tuyển Pháp, là mũi nhọn ghi bàn kiêm sáng tạo (Mbappe thường xuyên lùi về sắm vai cầu nối tấn công). Anh có tầm ảnh hưởng vô song, có tiếng nói quyết định và được đồng đội phục vụ để tiết kiệm năng lượng cho "đầu ra" bàn thắng. Nhưng, ngoài Mbappe, Pháp còn nhiều ngôi sao tấn công như Ousmane Dembele, Desire Doue hay Michael Olise. Với hệ thống tấn công ưu việt, Mbappe chỉ cần chưa tới 3 VCK World Cup để sắp đuổi kịp thành tích của Messi.
Không được chơi cho đội tuyển mạnh, cũng không có đặc quyền chạy ít, được cả đội xoay quanh như Messi hay Mbappe, nhưng những "số 10" hào hoa như Martin Odegaard hay James Rodriguez vẫn là ngôi sao thực thụ.
Ở bên kia sườn dốc, Rodriguez đang gánh trên vai giấc mộng Colombia, hệt như 10 năm trước. Anh không còn là "số 10" cổ điển, hào hoa, giữ vai trò sáng tạo đơn thuần như tại World Cup 2014. Bây giờ Rodriguez chạy nhiều hơn, pressing quyết liệt, tham gia tranh chấp và kéo bóng như một đấu sĩ, để lối đá tấn công của HLV Nestor Lorenzo đảm bảo cả tốc độ lẫn cường độ. Cũng như Messi, Rodriguez là thủ lĩnh thực thụ của Colombia.
Odegaard cũng đang đóng vai chính trên hành trình kỳ diệu của chiến thuyền Viking Na Uy. Giống như tại CLB Arsenal, Odegaard là cầu nối sáng tạo và phát triển lối chơi, có thể nhô cao tạo đột biến, xâm nhập ghi bàn. Là người tiếp đạn để "hoa tiêu" Haaland vươn lên đua danh hiệu vua phá lưới, Odegaard cũng là minh chứng cho nhận định với những "số 10" đẳng cấp, mọi đội bóng đều có thể áp đặt thế trận và vươn lên đẳng cấp mới.
Vị trí số 10 từng bị xem như nốt nhạc lạc lõng giữa lối chơi ngày càng toan tính, khốc liệt và đòi hỏi cường độ lớn hơn. Song, Messi, Mbappe cùng những "số 10" tài hoa tại World Cup 2026 đã chứng minh rằng giữa dòng chảy ấy, vẫn có chỗ cho khoảnh khắc sáng tạo và mộng mơ được tạo ra trên đôi chân thiên tài.