Khi tiếng còi trận bán kết lượt về Champions League 2025 – 2026 giữa Bayern Munich với PSG vang lên, ống kính ngay lập tức hướng về Harry Kane.
Lại một lần nữa người ta thấy tiền đạo người Anh rời sân với khuôn mặt thất thần và bước chân nặng trĩu. Cảm giác ấy lặp lại gần giống như một năm trước, khi “hùm xám” gục ngã trước Inter Milan ở tứ kết.
Thất bại chung cuộc với tổng tỉ số 5-6 sau hai lượt trận đã chính thức đóng sập cánh cửa tiến tới trận chung kết tại Budapest của thầy trò HLV Vincent Kompany. Pha lập công muộn màng ở phút 90+4 của Kane là không đủ để đội bóng nước Đức lội ngược dòng trước PSG.
Bàn thắng này đã giúp Harry Kane sánh ngang kỷ lục của Cristiano Ronaldo khi ghi bàn trong 6 trận liên tiếp tại vòng knock-out Champions League..
Bóng đá vốn dĩ không có sự công bằng tuyệt đối. Lịch sử của môn thể thao vua từng ghi nhận vô số những cầu thủ mà bộ sưu tập cúp vô địch của họ đồ sộ hơn rất nhiều so với tài năng thực tế. Điều này do họ may mắn được đặt vào đúng một “hệ thống bách chiến bách thắng”.
Ở chiều ngược lại, có những ngôi sao bị trói buộc vào một số phận đầy bi kịch. Harry Kane chính là hình ảnh rõ nhất và cũng xót xa nhất.
Bi kịch của thủ quân đội tuyển Anh không đến từ sự yếu kém hay vòng lặp sai lầm. Ngược lại, điều khiến những người yêu mến anh phải nuối tiếc chính là Kane càng cháy rực rỡ bao nhiêu thì số phận lại nghiệt ngã với anh bấy nhiêu.
Ở tuổi 32 – con số mà nhiều cầu thủ đã ở bên kia sườn dốc của sự nghiệp, Harry Kane lại trình diễn một đẳng cấp vượt trội. Với 56 lần lập công chỉ sau 49 lần ra sân mùa này, hiệu suất ghi bàn của anh không chỉ dẫn đầu nước Đức mà còn bỏ xa các tiền đạo trên bình diện châu Âu.
Trên “sân khấu” Champions League, số 9 của Bayern đã thi đấu vượt xa định nghĩa của một tiền đạo cắm thông thường. Anh không “mắc võng” trong vòng cấm địa để chờ đợi bóng từ đồng đội.
Thay vào đó, người ta thấy Kane liên tục lùi sâu về khu vực giữa sân để tự mình châm ngòi cho các đợt tấn công khi tung ra những đường tỉa bóng. Anh tham gia pressing liên tục, dũng mãnh tranh chấp và sẵn sàng lên tiếng kết liễu trận đấu ở những thời khắc quyết định.
Thế nhưng trái bóng vẫn cứ lăn theo quỹ đạo tàn nhẫn của riêng nó, và Harry Kane vô tình bị cuốn vào vòng lặp đó.
Hãy nhìn lại hành trình khi Harry Kane quyết định dứt áo rời bỏ mái nhà xưa Tottenham để khoác lên mình màu áo của Bayern Munich.
Khi đó, Kane mang theo một mục tiêu chinh phục Champions League. Ở bắc London cùng Tottenham, Kane có vị thế của một huyền thoại sống, nhưng phòng truyền thống lại trống rỗng.
Rời nước Anh, Kane đặt cược tuổi thanh xuân và di sản của mình để bước vào “cỗ máy chiến thắng” tại Bavaria – nơi sở hữu 6 chức vô địch châu Âu và mặc định thống trị nền bóng đá Đức. Về lý thuyết, đó là một nước đi hoàn hảo cho chặng cuối sự nghiệp.
Thế nhưng Bayern Munich dù vẫn dư sức thống trị ở đấu trường quốc nội, nhưng ra châu Âu lại là câu chuyện khác. Đội hình hiện tại vẫn dồi dào nhân sự, nhưng đội bóng đã đánh mất sự lạnh lùng cần thiết.
Lấy trận bán kết lượt về trên sân nhà làm minh chứng cho nhận định này. Bayern kiểm soát bóng 66%, tung ra 18 cú sút. Nhưng họ không thể quật ngã được tập thể của HLV Luis Enrique. Và thế là bi kịch mang tên Harry Kane lại tiếp diễn. Anh xuất sắc, nhưng chừng đó là không đủ để chạm tay vào chiếc cúp tai voi.
Vinh quang cao nhất mà anh có thể chạm tới mùa này chỉ là đĩa bạc Bundesliga và Cúp quốc gia Đức. Có danh hiệu, thoát cảnh trắng tay, nhưng đó rõ ràng không phải là thứ khiến anh dứt áo rời Tottenham. Thứ Kane khao khát nhất là đỉnh cao châu Âu. Sắp bước sang tuổi 33, quỹ thời gian thi đấu đỉnh cao của anh đang cạn dần.
Nhìn hình ảnh Kane ôm mặt che đi giọt nước mắt cay đắng, người hâm mộ không khỏi xót xa. Tiếc cho anh, bởi vì anh đã quá hoàn hảo mà lại thiếu Champions League. Làng bóng đá thế giới chỉ còn hy vọng Harry Kane cùng tuyển Anh có thể làm nên chuyện ở World Cup 2026 sắp tới.
Theo phóng viên Elizabeth Conway của BBC Sport tại sân Dallas, Cristiano Ronaldo tươi cười khi dẫn đầu các cầu thủ Bồ Đào Nha ra sân khởi động. Siêu sao 41 tuổi nhận tràng pháo tay từ hàng nghìn CĐV Bồ Đào Nha, xen lẫn những tiếng la ó từ các CĐV Tây Ban Nha trên khán đài.
Tây Ban Nha càng chơi càng hay tại World Cup 2026 và vừa có màn trình diễn thuyết phục nhất khi thắng Áo 3-0 ở vòng 1/16. Mikel Oyarzabal tiếp tục đạt phong độ cao với 17 bàn trong 16 trận đá chính gần nhất cho đội tuyển, còn Lamine Yamal cho thấy đã hoàn toàn bình phục.
Điểm mạnh nhất của Tây Ban Nha vẫn là hàng thủ. Đội bóng của HLV Luis de la Fuente chưa thủng lưới lần nào tại giải và gây áp lực quyết liệt khiến các đối thủ rất ít cơ hội tổ chức tấn công. Nếu giữ sạch lưới trước Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha sẽ lập kỷ lục sáu trận liên tiếp không để lọt lưới ở World Cup.
Khả năng phòng ngự tập thể của Tây Ban Nha cũng khiến các trung phong gặp nhiều khó khăn. Ở trận thắng Croatia 2-1, Cristiano Ronaldo chỉ có một lần chạm bóng trong cấm địa đối phương, chính là quả phạt đền thành bàn.
Tây Ban Nha: Unai Simon; Pedro Porro, Pau Cubarsi, Aymeric Laporte, Marc Cucurella; Rodri, Pedri, Dani Olmo; Lamine Yamal, Alex Baena, Mikel Oyarzabal.
HLV Luis de la Fuente giữ nguyên đội hình xuất phát giúp Tây Ban Nha thắng Áo 3-0 ở vòng 1/16, với Pedro Porro, Dani Olmo, Alex Baena và Mikel Oyarzabal tiếp tục đá chính. Bên phía Bồ Đào Nha, HLV Roberto Martinez thay một vị trí khi trao suất đá chính cho Joao Felix trên hàng công cùng Cristiano Ronaldo và Pedro Neto. Bruno Fernandes, Vitinha, Joao Neves án ngữ tuyến giữa, còn Ruben Dias chỉ huy hàng thủ trước khung thành của Diogo Costa. Trong khi đó, Rafael Leao trở lại ghế dự bị.
Hai CĐV Bồ Đào Nha cùng giơ biểu ngữ: "Ronaldo, tôi sẽ bỏ chồng vì anh", và "Ronaldo, tôi sẽ bỏ vợ vì anh".
Trong họp báo trước trận, Ronaldo nói: "Tôi là mẫu cầu thủ chơi gần cấm địa, thu hút các trung vệ. Nhưng tôi biết nếu bóng tới và có cơ hội, tôi sẽ ghi bàn. Chúng ta phải tôn trọng Tây Ban Nha, đối thủ khó chịu. Nhưng tôi tự tin chúng tôi sẽ chơi tốt, và tôi sẽ thắng".
Bồ Đào Nha hướng đến lần thứ tư vào tứ kết World Cup, và lần đầu tiên làm được điều đó ở hai kỳ liên tiếp. Họ chưa thắng hai trận knock-out World Cup liên tiếp kể từ năm 2006, khi hạ Hà Lan và Anh trước khi thua Pháp ở bán kết.
Tây Ban Nha bất bại 34 trận liên tiếp trên mọi đấu trường (thắng 25, hòa 9), chỉ còn kém kỷ lục của chính họ một trận (35, giai đoạn 2007-2009). Trong các đội tuyển châu Âu, chỉ Italy có chuỗi bất bại dài hơn trong giai đoạn gần đây (37 trận từ 2018 đến 2021).
HLV Luis de la Fuente bất bại cả 11 trận đầu tại World Cup hoặc Euro (thắng 10, hòa 1), chỉ thủng lưới bốn bàn. Nếu thắng Bồ Đào Nha, De la Fuente sẽ trở thành HLV thứ ba trong lịch sử bất bại 12 trận đầu ở các giải lớn, sau Aime Jacquet và Louis van Gaal.
Tây Ban Nha có hiệu số bàn thắng kỳ vọng (xG) trung bình +1,80 mỗi trận (2,0 xG tạo ra, 0,2 xG phải chịu), tốt nhất trong các đội châu Âu vượt qua vòng bảng kể từ Pháp năm 1998 (+1,82). Bồ Đào Nha đạt trung bình 1,6 xG mỗi trận, cao nhất của họ tại World Cup kể từ năm 2014 (1,7).
Trong năm lần gặp nhau ở các giải lớn (World Cup và Euro), hai đội cân bằng: mỗi bên thắng một trận, hòa ba.
Ở chung kết Cúp TDDC thế giới (FIG World Challenge Cup 2026) diễn ra hôm nay, Nguyễn Thị Quỳnh Như hoàn thành phần thi nội dung nhảy chống cực kỳ ấn tượng, đạt 13.175 điểm. Thành tích này mang về cho tuyển thủ đến từ TP.HCM tấm HCV quý giá.
Đây là thành tích lịch sử với cá nhân VĐV sinh năm 1998 Nguyễn Thị Quỳnh Như. Trước đó cô từng có thành tích tốt nhất là tấm HCB châu Á, cũng ở nội dung sở trường nhảy chống. Trước đó ở SEA Games 31 năm 2022 tại Hà Nội, Quỳnh Như đoạt HCB cũng ở nội dung nhảy chống.
Tiếp nối thành công của Quỳnh Như, Nguyễn Văn Khánh Phong cũng mang về cho đội tuyển TDDC Việt Nam HCB nội dung vòng treo.
Đội tuyển TDDC Việt Nam tham dự Cúp TDDC thế giới lần này với 5 tuyển thủ là Nguyễn Văn Khánh Phong, Đặng Ngọc Xuân Thiện, Nguyễn Thị Quỳnh Như, Vũ Tiến Anh và Nguyễn Phước Hải. Đây là những VĐV chủ chốt, được đầu tư hướng đến thành tích cao ở ASIAD 20 diễn ra vào tháng 10 tới tại Nhật Bản.
Zeno Debast (22 tuổi) đã bị chấn thương đùi khi thi đấu cho Sporting Lisbon ở Giải vô địch Bồ Đào Nha vào cuối tháng 5 vừa qua. Dù vậy, anh vẫn được HLV Rudi Garcia triệu tập vào đội tuyển Bỉ để tham dự World Cup 2026.
Trong 4 trận đầu tiên của tuyển Bỉ tại giải, Debast không có tên trong danh sách đăng ký. Đến trận gặp đội chủ nhà Mỹ ở vòng 16 đội, trung vệ cao 1,91m này có tên trong danh sách dự bị nhưng vẫn chưa được ra sân.
Đến trước trận đấu với Tây Ban Nha, các bác sĩ của đội tuyển Bỉ khẳng định Debast đã hoàn toàn bình phục chấn thương và có thể ra sân, ít nhất là trên băng ghế dự bị.
Nhưng phía Sporting Lisbon đã ngay lập tức lên tiếng ngăn cấm cầu thủ này ra sân vì họ không muốn anh mạo hiểm với chấn thương. Điều này do Debast vẫn còn hợp đồng với Sporting Lisbon đến tháng 6-2029.
Trước sự ngăn cản quyết liệt của Sporting Lisbon, tuyển Bỉ cuối cùng đã phải chịu thua và tuyên bố gạch tên Debast khỏi danh sách thi đấu ở trận tứ kết.
Tuy nhiên Liên đoàn Bóng đá Bỉ vẫn khá "ấm ức" khi thông báo tin này trên trang web Sporza rằng: "Zeno Debast đã bị loại khỏi vòng tứ kết. Bởi CLB của anh ấy là Sporting Lisbon không cho rằng anh đủ điều kiện sức khỏe để tham gia. Điều này trái ngược với đánh giá của đội ngũ y tế của tuyển Bỉ và các cơ quan bảo hiểm của FIFA, những đơn vị đã bật đèn xanh cho anh thi đấu".