Đường dây này đã sản xuất, tiêu thụ hơn 187.000 hộp sữa giả dành cho trẻ sơ sinh, phụ nữ mang thai và người bệnh.
Đường dây cũng bị cáo buộc lập “hệ sinh thái” 11 công ty, giấu hơn 1.000 tỉ đồng doanh thu để trốn thuế và đưa hàng tỉ đồng cho cựu cán bộ công an nhờ “chạy án”.
Vũ Mạnh Cường – Giám đốc Công ty dược Quốc Tế, đồng thời là cổ đông Công ty Rance Pharma và Hacofood – bị truy tố về ba tội: sản xuất, buôn bán hàng giả là lương thực, thực phẩm, phụ gia thực phẩm; vi phạm quy định về kế toán gây hậu quả nghiêm trọng và đưa hối lộ. Hoàng Mạnh Hà, cổ đông Công ty Rance Pharma và Hacofood, cũng bị truy tố ba tội danh trên.
Một số người khác bị truy tố về các tội môi giới hối lộ, nhận hối lộ, đưa hối lộ. Riêng bị can Bùi Quốc Hưng, cựu Phó trưởng Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Vĩnh Phúc (cũ), bị truy tố về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản với cáo buộc nhận hàng tỉ đồng hứa “chạy án” cho doanh nghiệp sản xuất sữa giả.
Theo cáo trạng, từ năm 2019 – 2025, Cường cùng đồng phạm thành lập nhiều doanh nghiệp, tạo thành một “hệ sinh thái” sản xuất và phân phối sữa trên phạm vi toàn quốc. Năm 2021, nhận thấy thị trường sữa mang lại lợi nhuận lớn, Cường và Hà thành lập Công ty Rance Pharma do Hà đứng tên giám đốc. Sau đó nhóm này tiếp tục lập Hacofood Group, giao cho Cường điều hành.
Để phục vụ hoạt động sản xuất, nhóm của Cường và Hà xây dựng nhà máy tại cụm công nghiệp Phú Nghĩa, huyện Chương Mỹ (cũ), Hà Nội. Nhà máy do Hồ Sỹ Ý trực tiếp quản lý, vận hành dưới danh nghĩa pháp nhân của Rance Pharma và Hacofood.
Không dừng lại ở đó, nhóm này còn thành lập thêm 9 công ty khác để đứng tên hồ sơ công bố sản phẩm, quảng bá thương hiệu và phân phối hàng hóa ra thị trường.
Kết quả điều tra xác định các sản phẩm của đường dây sữa giả này chủ yếu hướng đến nhóm khách hàng là trẻ sinh non, trẻ thiếu tháng, phụ nữ mang thai, người tiểu đường và bệnh nhân suy thận.
Trên bao bì, các sản phẩm được quảng cáo chứa nhiều thành phần cao cấp như tổ yến, đông trùng hạ thảo, bột óc chó, bột mắc ca… Tuy nhiên, kết quả điều tra cho thấy thực tế hoàn toàn không có các thành phần này.
Để giảm chi phí sản xuất và tăng lợi nhuận, từ cuối năm 2021, nhóm lãnh đạo công ty đã thống nhất thay đổi công thức sản phẩm so với hồ sơ đã công bố với cơ quan chức năng. Viện kiểm sát cáo buộc Vũ Mạnh Cường và đồng phạm đã sản xuất, tiêu thụ 426 lô sữa giả có giá trị hơn 54 tỉ, thu lợi bất chính gần 40 tỉ đồng.
Không chỉ sản xuất và buôn bán sữa giả, đường dây của Cường và Hà còn bị cáo buộc chi hàng tỉ đồng “phí ngoài” để được tạo điều kiện trong quá trình công bố sản phẩm và quảng cáo thực phẩm dinh dưỡng.
Trong đó, hai bị can Bùi Đinh Thị Dinh, cựu Chi cục trưởng Chi cục An toàn vệ sinh thực phẩm tỉnh Hòa Bình (cũ), và cấp dưới là Bùi Thị Trang bị truy tố về tội “nhận hối lộ”.
Theo cáo trạng, sau khi thành lập Công ty Rance Pharma, Hacofood cùng nhà máy sản xuất sữa tại Chương Mỹ (Hà Nội), Cường và Hà bắt đầu triển khai việc đăng ký bản công bố sản phẩm, tự công bố và xác nhận nội dung quảng cáo.
Thông qua các mối quan hệ cá nhân, Cường và Hà trực tiếp gặp bà Dinh để nhờ tạo điều kiện trong quá trình tiếp nhận, xử lý hồ sơ công bố sản phẩm cho hai doanh nghiệp.
Sau chuyến thăm nhà máy của Rance Pharma và Hacofood, bà Dinh đồng ý hỗ trợ. Để hợp thức điều kiện nộp hồ sơ tại Hòa Bình, Cường và Hà chỉ đạo cấp dưới lập khống chi nhánh của hai công ty tại địa phương này.
Theo cáo buộc, bà Dinh sau đó giới thiệu để nhóm doanh nghiệp làm việc với Trang, đồng thời chỉ đạo cấp dưới tạo điều kiện tiếp nhận xử lý hồ sơ cho doanh nghiệp của Cường và Hà.
Từ tháng 5-2023 đến cuối năm 2024, Phạm Thị Hương (nhân viên của công ty) đã nộp tổng cộng 340 bộ hồ sơ công bố sản phẩm, tự công bố và xác nhận nội dung quảng cáo cho hai công ty. Mỗi hồ sơ tự công bố được chi “phí ngoài” 5 triệu đồng, hồ sơ đăng ký công bố là 7 triệu đồng. Ngoài ra, Hương còn đưa thêm cho Trang 1 triệu đồng mỗi hồ sơ.
Cơ quan tố tụng xác định tổng số tiền phía Rance Pharma và Hacofood chuyển cho Trang gần 2,5 tỉ đồng. Trong đó, Trang bị cáo buộc chuyển lại cho cấp trên là Dinh gần 2,2 tỉ đồng, còn hưởng lợi cá nhân khoảng 300 triệu đồng.
Ngoài các sai phạm trong sản xuất sữa giả và kế toán, Cường còn bị cáo buộc thông qua nhiều mối quan hệ để “móc nối”, đưa hối lộ cho một số cá nhân có chức vụ, quyền hạn nhằm được tạo điều kiện trong việc công bố sản phẩm tại Chi cục An toàn vệ sinh thực phẩm tỉnh Hòa Bình (cũ).
Khi biết hoạt động của Rance Pharma và Hacofood bị C05 Bộ Công an kiểm tra thu giữ sản phẩm sữa, nhóm bị can đã tìm cách nhờ người can thiệp nhằm tránh bị xử lý hình sự và sớm được giải phóng hàng hóa đang bị tạm giữ. Phạm Gia Khải là người tiếp nhận thông tin từ Hà về việc các công ty bị kiểm tra thu giữ sản phẩm. Hà nhờ Khải tìm người kết nối, đưa tiền nhờ giúp “chạy án”.
Nhận lời, Khải tìm gặp Nguyễn Văn Quân (Chủ tịch Công ty đầu tư xây dựng Bắc Á) đề nghị giúp cho “trùm” đường dây sữa giả không bị xử lý hình sự. Quân nhận từ Hà 150.000 USD và hứa tìm người có khả năng, thẩm quyền giúp đỡ để không bị xử lý hình sự, cáo trạng nêu.
Sau đó Quân cùng một người khác đã tìm gặp Bùi Quốc Hưng, cựu Phó trưởng Phòng Cảnh sát hình sự Công an tỉnh Vĩnh Phúc (cũ), nhờ “lo giúp” cho hai công ty sản xuất sữa giả.
Viện kiểm sát cáo buộc dù biết rõ việc nhận tiền để tác động đến người có thẩm quyền là trái pháp luật nhưng Hưng vẫn nhận lời. Hưng đã hai lần nhận 100 triệu đồng và 140.000 USD, tương đương gần 3,5 tỉ đồng, từ nhóm của Quân. Sau khi nhận tiền, bị can Hưng đã đến gặp người có thẩm quyền tại C05 Bộ Công an để hỏi thông tin và “nhờ giúp đỡ”.
Quá trình điều tra, Hưng khai chỉ nhận 100 triệu đồng, phủ nhận việc cầm 140.000 USD từ Quân. Tuy nhiên, cáo trạng nêu kết quả điều tra có đủ căn cứ xác định Hưng đã nhận cả 100 triệu đồng và 140.000 USD để “lo giúp việc” cho hai doanh nghiệp sữa theo đề nghị từ Quân.
Từ đó, viện kiểm sát truy tố Hưng về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Nhóm của Quân, Khải bị cáo buộc phạm tội môi giới hối lộ.
Ngày 19/6, Công an xã Phú Giáo (TPHCM) đang củng cố hồ sơ để xử lý Nguyễn Ngọc Trí (25 tuổi, ngụ địa phương) về hành vi sử dụng trái phép chất ma túy.
Theo cơ quan chức năng, qua tin báo của người dân và công tác nắm tình hình địa bàn, Công an xã Phú Giáo xác định Trí thuộc diện quản lý sau cai nghiện ma túy tại địa phương, có dấu hiệu liên quan đến việc sử dụng trái phép chất ma túy.
Lực lượng chức năng đã nhiều lần mời Trí đến trụ sở làm việc để kiểm tra theo quy định; tuy nhiên, người này không chấp hành, thường xuyên lẩn tránh trong nhà. Gia đình Trí cũng chưa phối hợp tích cực với cơ quan chức năng trong công tác quản lý, giáo dục và giám sát.
Đáng chú ý, trong thời gian này, Trí còn sử dụng tài khoản Facebook cá nhân đăng tải nhiều nội dung mang tính thách thức, thể hiện thái độ coi thường pháp luật và lực lượng chức năng.
Trước diễn biến trên, Công an xã Phú Giáo đã tiến hành kiểm tra hành chính, áp dụng các biện pháp nghiệp vụ theo đúng quy định để làm rõ vụ việc.
Qua kiểm tra, cơ quan công an xác định Nguyễn Ngọc Trí dương tính với ma túy đá. Đối tượng sau đó được đưa về trụ sở để phục vụ công tác điều tra, hoàn thiện hồ sơ xử lý theo quy định của pháp luật.
Hiện vụ việc được Công an xã Phú Giáo tiếp tục xác minh, xử lý.
Cuối tháng 6, Bộ Công an xây dựng dự thảo Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Xử lý vi phạm hành chính. Dự thảo đề xuất tăng mức phạt hành chính tối đa lên 1,5 tỷ đồng với cá nhân, gấp đôi với tổ chức, tức gấp 1,5 lần hiện hành.
Góp ý dự thảo, các cơ quan, bộ ngành cho rằng nâng trần phạt tiền là điều chỉnh tất yếu và phù hợp với thực tiễn phát kinh tế - xã hội hiện nay, nâng cao tính răn đe, đặc biệt lĩnh vực có lợi nhuận kinh tế lớn.
Tuy nhiên, mức phạt cao hơn có thể tạo áp lực tài chính đáng kể đặc biệt là các doanh nghiệp nhỏ và vừa. Bên cạnh đó, nếu không đi kèm với cơ chế kiểm tra, giám sát chặt chẽ cũng có thể làm gia tăng nguy cơ lạm dụng thẩm quyền trong quá trình xử phạt, Đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Phú Thọ nêu quan điểm.
Một số địa phương cũng bày tỏ sự thận trọng về mức tăng tiền phạt và yêu cầu các căn cứ cụ thể.
Đoàn Đại biểu Quốc hội TP Hà Nội, Ninh Bình đề nghị đánh giá tác động một cách toàn diện và đầy đủ đối với người dân, doanh nghiệp; đưa ra các số liệu thực tiễn thuyết phục hơn để giải thích cho mức tăng này.
Vi phạm ở thành phố có thể bị phạt cao hơn
Dự thảo của Bộ Công an đề xuất Hội đồng nhân dân thành phố có quyền áp dụng mức phạt cao hơn tại các thành phố nhưng không vượt quá hai lần mức phạt chung.
Đoàn Đại biểu Quốc hội TP Đà Nẵng cơ bản thống nhất với chủ trương phân quyền này để địa phương chủ động trong quản lý kinh tế - xã hội đặc thù. Tuy nhiên, để bảo đảm quyền lực được kiểm soát và tránh gây bất bình đẳng vùng miền, Đà Nẵng đề nghị bổ sung các tiêu chí xác định yêu cầu quản lý đặc thù ngay trong Luật.
Đơn vị này cho rằng việc quyết định mức phạt cao hơn phải dựa trên các căn cứ khoa học như đặc điểm dân cư, mật độ dân số, trình độ phát triển hạ tầng và mức độ phổ biến của hành vi.
Điều này bảo đảm nguyên tắc phân quyền đi đôi với kiểm soát quyền lực, hạn chế tình trạng áp dụng không thống nhất giữa các địa phương.
Đoàn Đại biểu Quốc hội TP Hà Nội cũng bày tỏ lo ngại về tính thống nhất của hệ thống pháp luật và môi trường đầu tư khi mức xử phạt có sự khác biệt giữa các địa phương. Điều này có thể làm phát sinh sự chênh lệch về chi phí tuân thủ pháp luật, gây khó khăn cho các doanh nghiệp hoạt động trên nhiều địa bàn khác nhau.
Hộ kinh doanh không nên bị phạt bằng mức cá nhân
Một khía cạnh khác về sự công bằng trong trách nhiệm pháp lý được chỉ ra liên quan đến hộ kinh doanh. Cụ thể, dự thảo đề xuất: hộ kinh doanh, hộ gia đình, cộng đồng dân cư vi phạm hành chính bị áp dụng mức phạt tiền đối với cá nhân.
Đoàn Đại biểu Quốc hội tỉnh Quảng Ngãi nhận thấy trong thực tiễn có nhiều hộ kinh doanh có quy mô sản xuất rất lớn, doanh thu cao và sử dụng nhiều lao động tương đương với doanh nghiệp, nhưng theo dự thảo họ vẫn bị áp dụng mức phạt tiền như cá nhân.
Do đó, việc cào bằng mức phạt cá nhân cho mọi hộ kinh doanh là thiếu công bằng và chưa tương xứng với trách nhiệm pháp lý của các chủ thể kinh doanh lớn.
Từ đó, đơn vị này đề nghị cơ quan soạn thảo nghiên cứu quy định theo hướng phân loại hộ kinh doanh theo quy mô, doanh thu hoặc tiêu chí phù hợp để xác định mức phạt tương ứng, bảo đảm công bằng, thống nhất trong môi trường kinh doanh.
Trước các đóng góp ý kiến này, Bộ Công an với vai trò cơ quan chủ trì soạn thảo giải thích các chính sách về nâng mức phạt tiền đã được Chính phủ thông qua trong hồ sơ dự án Luật. Căn cứ thực tiễn dẫn chứng là sự biến động lớn của quy mô kinh tế, thu nhập bình quân và sự trượt giá của đồng tiền trong hơn một thập kỷ qua.
Báo cáo tổng kết cho thấy mức phạt hành chính và mức phạt tiền tối đa trong các lĩnh vực vẫn giữ nguyên từ năm 2012 đến nay. Trong khi lương cơ sở năm 2012 là 1.050.000 đồng/tháng đã tăng 2,2 lần vào năm 2025, lên 2.340.000 đồng/tháng. Thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam năm 2012 khoảng 2 triệu đồng/tháng, đến năm 2024 đã là 7,7 triệu đồng (gấp 3,85 lần).
Bộ Công an đánh giá tại nhiều lĩnh vực như môi trường, an toàn thực phẩm, khoáng sản hay an ninh mạng, lợi nhuận thu được từ vi phạm thường cao gấp nhiều lần số tiền phạt tối đa hiện tại, khiến chế tài hành chính mất đi ý nghĩa phòng ngừa.
Riêng đối với các thành phố, việc áp dụng mức phạt cao hơn trong các lĩnh vực như giao thông, đất đai, môi trường và an toàn thực phẩm được kế thừa từ quy định hiện hành và bổ sung thêm các lĩnh vực mới phát sinh yêu cầu quản lý cao như phòng cháy chữa cháy để đảm bảo an toàn đô thị.
Dự thảo dự kiến trình Quốc hội xem xét, thông qua tại Kỳ họp thứ 2, Quốc hội khóa XVI (tháng 10/2026).
Trong gần 300 bị can bị Công an TP.HCM khởi tố liên quan các vụ án "lừa đảo chiếm đoạt tài sản" xảy ra ở nhiều doanh nghiệp trong lĩnh vực du lịch, nghỉ dưỡng, có rất nhiều người còn rất trẻ, tuổi đời chỉ trên dưới 20.
Có học thức, được đào tạo bài bản, họ lại chọn kiếm tiền bằng cách lừa những người đáng tuổi ông bà mình bằng kịch bản "sở hữu kỳ nghỉ" một cách tinh vi.
Gần một tháng sau song sắt là khoảng thời gian T.M.T. (23 tuổi, quê Cà Mau) đủ để thấm thía về những sai lầm của mình. "Phải chi em đừng nghe sếp mình trấn an", T. liên tục tự trách.
Tốt nghiệp một trường cao đẳng tại TP.HCM, T. lao vào cuộc mưu sinh với mong muốn giản đơn: tìm một công việc để trang trải cuộc sống.
Sau gần 3 tháng tìm việc, T. quyết định ứng tuyển vào Công ty League of Resorts (LORS), bởi cô cho rằng vị trí telesale với mức lương 8 - 10 triệu đồng/tháng là khá phù hợp với năng lực của sinh viên mới ra trường như mình.
Tháng 10-2024, T. chính thức làm việc tại Công ty LORS (phường Thạnh Mỹ Tây). Nhiệm vụ mỗi ngày của T. là nhận data từ trưởng nhóm, từ đó gọi điện thoại cho 200 người để mời dự sự kiện kèm hứa hẹn tặng voucher du lịch miễn phí.
Theo T., mức lương thực nhận là hơn 7 triệu đồng. Ngoài ra, cứ mỗi khách hàng đến dự sự kiện khoảng 60 phút trở lên thì T. sẽ được nhận thêm 60.000 - 100.000 đồng/khách.
"Khoảng 3-4 tháng làm việc là tôi cảm thấy nghi ngờ về hoạt động của công ty. Mỗi lần khách phàn nàn, hay đến đòi lại tiền thì tôi đều được trưởng nhóm hoặc lãnh đạo công ty trấn an.
Họ nói công ty làm việc là có đăng ký hợp pháp, nếu như có vi phạm pháp luật thì đã bị bắt từ lâu rồi chứ không có còn duy trì tới bây giờ, khuyên tôi cứ an tâm làm việc.
Tháng 8-2025 thì tôi có xin nghỉ, nghỉ được 1 tháng thì trưởng nhóm liên tục liên lạc gọi trở về làm việc và hứa hẹn sẽ có thêm nhiều phúc lợi. Lúc đó tôi chưa tìm được việc mới nên quay lại làm tạm, vì thời gian làm việc cũng phù hợp để tôi học tiếng Anh vào buổi tối.
Trong thời gian đó tôi vẫn đi tìm việc khác, nhưng mỗi lần xin nghỉ thì công ty không đồng ý cho nghỉ ngay và nếu nghỉ sẽ bị giam lương, nên không thể nghỉ ngang. Xin vào thì dễ nhưng xin nghỉ rất khó", T. kể.
Nhìn lại hành vi của mình, T. chia sẻ rất ray rứt khi đã tiếp tay cho công ty lừa dối để bòn rút hết tiền của những người bằng tuổi ông bà mình.
"Lúc đầu tôi nghĩ chỉ mời khách lên, không liên quan gì đến việc lừa đảo của công ty. Đến khi bị bắt thì tôi hụt hẫng lắm vì không nghĩ việc mình làm nghiêm trọng đến vậy, gây thiệt hại lớn cho nhiều người, đặc biệt là những ông bà lớn tuổi và những người có hoàn cảnh khó khăn.
Sau khi làm việc với điều tra viên, tôi đã nhận thức được việc làm của mình là giúp sức cho hành vi lừa đảo, tôi rất hối hận", T. nói.
Từ trường hợp của mình, T. gửi lời nhắn nhủ tới các bạn sinh viên mới ra trường rằng khi bắt đầu tìm kiếm một công việc, điều quan trọng nhất là phải tìm hiểu thật kỹ thông tin về công ty, cũng như tính chất thực tế trong hoạt động của công ty.
Năm 2021, N.T.T. (28 tuổi, quê Hưng Yên) tốt nghiệp một trường cao đẳng tại Hà Nội và có khoảng 1 năm làm việc trong lĩnh vực công nghệ thông tin theo đúng chuyên ngành được đào tạo.
Nhưng như một bước ngoặt cuộc đời, năm 2022 T. chuyển hướng sang làm cho công ty bán thẻ sở hữu kỳ nghỉ sau khi vô tình thấy một mẩu tuyển dụng trên mạng.
Đến tháng 7-2025, T. Nam tiến và làm việc cho Công ty JJ Travel (phường Thạnh Mỹ Tây, TP.HCM) với vị trí nhân viên sale.
Với kinh nghiệm trong lĩnh vực, T. được phân công nhiệm vụ gọi điện thoại mời khách đến công ty dự sự kiện từ nguồn data khách hàng do công ty cung cấp.
Khi mồi chày được khách đến công ty, T. sẽ tư vấn về những sản phẩm kỳ nghỉ tại công ty để ký hợp đồng.
T. cho biết mức lương cố định mà công ty trả là khoảng 8,5 triệu đồng. Ngoài ra còn được nhận từ 6,5% hoa hồng trên mỗi hợp đồng mà mình ký được với khách, thấp nhất là 75 triệu đồng.
"Tôi nhận thức được việc làm của mình là sai, là lừa khách hàng, nhưng tôi vẫn cố chấp làm vì được hưởng những khoản hoa hồng hậu hĩnh.
Tôi cũng biết việc dụ dỗ những khách hàng lớn tuổi lấy hết khoản lương hưu để đóng vào công ty như vậy thì là sai, bởi vì dù sao những ông bà đó cần có khoản tiền để dưỡng già", T. thừa nhận hành vi phạm tội của mình.