Vào lúc 18 giờ hôm nay 15.5, CLB CA TP.HCM và CLB Đà Nẵng đã cùng bước vào trận đấu sớm nhất của vòng 23, nơi cả 2 đều rất quyết tâm giành trọn 3 điểm để phục vụ cho những mục tiêu riêng của mình.
Việc cùng có chiến thắng ở vòng đấu trước giúp cả 2 đội bóng đều có trạng thái tâm lý rất tốt, đặc biệt là đội khách cực kỳ nỗ lực để tìm đường sống trong cuộc đua trụ hạng, trong cuộc đua với PVF-CAND cho suất play-off.
Tinh thần chiến đấu cao đó càng rực lửa hơn khi ngay ở phút thứ 6 tiền đạo Milan Makaric đã ghi bàn mở tỷ số, trước khi toàn đội Đà Nẵng cùng nhau giăng ra thế trận phòng ngự nhiều chiều chống trả lại những đường lên bóng mạnh mẽ của CLB CA TP.HCM.
Bước ngoặt trận đấu diễn ra ở phút 45+1, khi nỗ lực cản phá trong khu vực cấm địa của tiền vệ Anh Tuấn đã để bóng chạm tay. Trên chấm 11 m, Lee Williams đã thực hiện cực kỳ chính xác để san bằng tỷ số 1-1 cho đội chủ nhà.
Bước vào hiệp 2, CLB CA TP.HCM quyết tâm tìm thêm bàn thắng để giữ trọn 3 điểm ở lại sân Bình Dương, tiếp tục tràn lên phần sân của đội khách và tạo ra áp lực rất lớn về phía hàng thủ CLB Đà Nẵng được chỉ huy bởi đội trưởng Quế Ngọc Hải – người bước sang tuổi 33 vào đúng hôm nay, 15.5.
Từ một quả phạt góc, cầu thủ vào sân thay người Makrillos đã bật rất cao đánh đầu để giúp CLB CA TP.HCM dẫn ngược 2-1 ở phút 68. Nhưng sau bàn thua này, CLB Đà Nẵng với tinh thần không có gì để mất đã chơi bùng nổ, có bàn gỡ 2-2 sau pha xoay người sút chéo góc rất căng của Nguyên Hoàng ở phút 76.
Đến phút 90+2, Lê Nguyên Hoàng đã nhận thẻ vàng thứ 2 đồng nghĩa tấm thẻ đỏ và rời sân sau pha phạm lỗi nguy hiểm với cầu thủ CLB CA TP.HCM. Nhưng trong những phút cuối Quế Ngọc Hải đã cùng các đồng đội bảo vệ thành công tỷ số hòa 2-2.
Kết quả này đã giúp CLB Đà Nẵng quân bình điểm số với PVF-CAND (cùng có 17 điểm) nhưng tạm xếp trên nhờ thành tích đối đầu.
Trong khi đó CLB CA TP.HCM cũng có lý do để không hài lòng khi về một trận thắng đã vuột khỏi tay, khiến HLV Phùng Thanh Phương không thể có chiến thắng thứ 2 liên tiếp kể từ khi thay HLV Lê Huỳnh Đức.
Gary Lineker, cựu danh thủ người Anh, đã nói rằng: "Bóng đá là trò chơi đơn giản, 22 người đuổi theo một quả bóng, và cuối cùng người Đức luôn chiến thắng". Câu nói đó cho thấy "Cỗ xe tăng" từng là biểu tượng, hình mẫu của giới túc cầu. Thế nhưng suốt gần 1 thập niên qua, hình ảnh ấy đã phai nhạt đáng kể. Từ đỉnh cao World Cup 2014 tại Brazil, đội tuyển Đức bắt đầu tụt dốc. Năm 2018, họ gây sốc khi bị loại ngay vòng bảng sau thất bại trước Hàn Quốc. 4 năm sau tại Qatar, kịch bản tương tự lặp lại khi trận thua Nhật Bản khiến tuyển Đức một lần nữa phải xách va li về nước sớm. Hai kỳ World Cup liên tiếp bị loại từ vòng bảng là điều gần như không thể tưởng tượng với một thế lực từng được xem là chuẩn mực của bóng đá.
Khủng hoảng không chỉ nằm ở kết quả. Người Đức đánh mất bản sắc. Họ không còn sự lạnh lùng, thực dụng và ổn định từng giúp mình thống trị các giải đấu lớn. Những vấn đề về tâm lý, cấu trúc đội hình và sự chuyển giao thế hệ khiến Mannschaft trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Chính vì thế sự xuất hiện của HLV Julian Nagelsmann được xem là bước ngoặt. Nhà cầm quân trẻ tuổi không lập tức biến Đức thành ứng viên vô địch, mà giúp đội tuyển tìm lại sự đoàn kết và niềm tin đã mất. Giám đốc thể thao Rudi Voller từng nhấn mạnh rằng Nagelsmann đang xây dựng lại tinh thần tập thể, thứ từng là nền tảng thành công lớn nhất của bóng đá Đức.
Những kết quả gần đây cũng mang đến tín hiệu tích cực. Đội tuyển Đức vượt qua vòng loại World Cup tương đối thuyết phục (giành ngôi nhất bảng A) và vừa thắng Thụy Sĩ, Ghana lẫn Phần Lan trong các trận giao hữu chuẩn bị cho giải đấu. Chiến thắng 4-0 trước Phần Lan đặc biệt gây chú ý khi hàng công chơi bùng nổ với Deniz Undav, Florian Wirtz và Jamal Musiala cùng ghi dấu ấn.
Nếu nhìn vào tương quan lực lượng hiện nay, rất khó để xếp đội tuyển Đức ngang hàng với những ứng viên hàng đầu như Argentina, Pháp hay Tây Ban Nha. Tuy nhiên, điều đó không đồng nghĩa họ yếu hơn quá nhiều. Điểm đáng chú ý nhất của tuyển Đức lúc này nằm ở sự cân bằng giữa kinh nghiệm và sức trẻ. Joshua Kimmich vẫn là thủ lĩnh về chuyên môn lẫn tinh thần. Antonio Rudiger tiếp tục đóng vai trò chốt chặn quan trọng nơi hàng thủ. Trong khung gỗ, Manuel Neuer bất ngờ trở lại đội tuyển và mang theo kinh nghiệm của một nhà vô địch World Cup.
Quan trọng hơn, Đức đang sở hữu một trong những thế hệ cầu thủ tấn công trẻ giàu tiềm năng nhất thế giới. Jamal Musiala có thể là mẫu cầu thủ tạo đột biến tốt bậc nhất giải đấu. Florian Wirtz ngày càng hoàn thiện về khả năng kiến tạo lẫn ghi bàn. Bên cạnh đó là Kai Havertz, Leroy Sane, Deniz Undav hay Nick Woltemade, những cái tên mang đến nhiều phương án tiếp cận khung thành khác nhau. Họ có nhiều nguồn cung cấp bàn thắng, nhiều cầu thủ có thể tạo đột biến và linh hoạt trong cách triển khai lối chơi.
Dĩ nhiên vẫn tồn tại những dấu hỏi. Hàng phòng ngự chưa hoàn toàn đạt độ ổn định tuyệt đối. Một số nhân tố trẻ vẫn thiếu trải nghiệm ở sân khấu World Cup. Hãng tin Al Jazeera cũng nhận định rằng chất lượng đội hình Đức vẫn cần được kiểm chứng trước áp lực thực sự. Nhưng có lẽ đây lại là lợi thế của Mannschaft, họ bước vào World Cup 2026 với vị thế thấp hơn thường lệ, ít chịu sức ép hơn so với những giai đoạn được xem là ứng viên vô địch; đôi khi điều đó lại mở ra cơ hội lớn. Đội tuyển Đức có thể không phải đội tuyển mạnh nhất thế giới vào lúc này, nhưng với một thế hệ tài năng đang bước vào độ chín, cùng một HLV giàu ý tưởng như Nagelsmann, "Cỗ xe tăng" vẫn sở hữu đủ năng lực để khiến bất cứ ai coi thường họ phải trả giá.
Sự kiện có tổng cộng 7 trận so găng, với sự góp mặt của 14 võ sĩ tài năng từ chủ nhà Việt Nam và các quốc gia có nền quyền anh phát triển như Trung Quốc, Hàn Quốc, Thái Lan, Philippines… Trong đó, tâm điểm của sự kiện là trận tranh đai WBO super lightweight youth title châu Á - Thái Bình Dương ở hạng cân 63,5 kg giữa Balihenbieke (Trung Quốc) và Romer Pinili (Philippines).
Giới chuyên môn đánh giá đây là trận đấu cân sức và khó lường. Bởi lẽ, Balihenbieke (22 tuổi), sở hữu chiều cao 1,80 m cùng phong độ đáng gờm khi toàn thắng cả 7 trận tại đấu trường chuyên nghiệp, trong đó có 5 lần knock-out đối thủ. Bên kia chiến tuyến, Romer Pinili (25 tuổi) kém hơn về chiều cao (1,74 m) và sải tay nhưng có kinh nghiệm dày dặn với 14 lần thượng đài, trong đó có 9 chiến thắng (7 trận knock-out).
Ho Tram Power Clash hứa hẹn là buổi tiệc võ thuật với người hâm mộ Việt Nam khi có đến 3 võ sĩ tài năng từ nước chủ nhà sẽ thượng đài. Phạm Hữu Thương, võ sĩ tài năng của lò Cocky Buffalo từng gây ấn tượng ở những sự kiện quyền anh quốc tế sẽ đối đầu tay đấm người Trung Quốc - Jimo Yipo ở hạng cân 52 kg.
Một võ sĩ khác có nhiều kinh nghiệm ở đấu trường chuyên nghiệp là Thái Hoàng Huy (5 thắng, 3 thua) so tài với Rakmit Assada (Thái Lan). Đây hứa hẹn là thử thách khó khăn cho Hoàng Huy khi đối thủ của anh có kinh nghiệm vượt trội với gần 20 trận thượng đài. Cái tên còn lại của Việt Nam là Nguyễn Hưng Giao sẽ chạm trán Sim Yong-ho (Hàn Quốc).
Ở 3 cặp đấu còn lại, Sim Hyo-chan (Hàn Quốc) đối đầu Zheng Tao (Trung Quốc). Song Sang-hyeon (Hàn Quốc) so tài Xu Zhoufeng (Trung Quốc) và Li Jiaming (Trung Quốc) gặp Kang Jong-seon (Hàn Quốc).
Tất cả các trận đấu tại sự kiện đều được ghi nhận thành tích và xếp hạng trên hệ thống BoxRec.com, đảm bảo giá trị chuyên môn, minh bạch về thành tích và đóng góp trực tiếp vào thứ hạng của võ sĩ trên bản đồ quyền anh thế giới.
Dù chỉ có 2 cầu thủ ngoại 100% nhập tịch trên tuyển, nhưng đội tuyển VN đã đứng thứ 2 ở Đông Nam Á về số lượng. Theo thống kê từ chuyên trang Seasia Goal, trong nhóm cầu thủ gốc ngoại 100%, khu vực Đông Nam Á hiện có 6 cầu thủ đang thi đấu. Đội tuyển Malaysia dẫn đầu danh sách với 3 cầu thủ gồm Sergio Aguero, Endrick và Paulo Josue. Đứng ngay sau Malaysia là đội tuyển VN với hai cái tên nổi bật gồm Xuân Son và Hoàng Hên. Cái tên còn lại trong nhóm này là Kyoga Nakamura của Singapore. Tuy nhiên, mới đây xuất hiện một đội bóng trong khu vực có số lượng cầu thủ ngoại nhập tịch vượt trội, đó là Campuchia. Hiện Liên đoàn Bóng đá Campuchia (FFC) và HLV Koji Gyotoku lên kế hoạch triệu tập 9 cầu thủ nhập tịch chuẩn bị cho giải AFF Cup 2026, gồm: Mohammed Faeez Khan (gốc Nam Phi); Anderson Zogbe, Kader Coulibaly, Abdel (cùng Bờ Biển Ngà); Takaki Ose, Yudai Ogawa, Hikaru Mizuno (cùng Nhật Bản), Rafael Andrés Nieto Rondón (Colombia); Privat Mbarga (Cameroon).
Trong khi đó, cả Indonesia và Philippines đều chỉ sử dụng cầu thủ con lai nhập tịch, nghĩa là cầu thủ có nguồn gốc ông bà, cha mẹ. Philippines giữ vị thế áp đảo với 19 người trong đội hình, đa phần sinh ở Mỹ và châu Âu. Indonesia xếp thứ hai với 16 cầu thủ, phần lớn mang gốc gác Hà Lan. Thái Lan ít hơn hẳn 2 đội trên khi chỉ có 5 cầu thủ gốc châu Âu. Còn đội tuyển VN có 3 cầu thủ thuộc nhóm này (Đặng Văn Lâm, Nguyễn Filip và Pendant Quang Vinh). Như vậy có thể xu thế nhập tịch cầu thủ trong khu vực ngày càng tăng. Điều này rõ ràng đã nâng chất các đội tuyển lên khá nhiều. Điển hình đội Indonesia đã lọt vào đến vòng loại thứ tư World Cup 2026. Đội tuyển VN cũng trở nên sắc bén hơn khi có bộ đôi Xuân Son - Hoàng Hên trên hàng công. Điều này đã được chứng tỏ trong trận thắng Malaysia 3-1 ngày 31.3 vừa qua.
Dù vậy, câu chuyện sử dụng cầu thủ nhập tịch tại đội tuyển VN vẫn nhận được nhiều sự quan tâm của người hâm mộ. Nhiều ý kiến cho rằng đội tuyển VN nên dừng ở mức tối đa 3 cầu thủ ngoại nhập tịch trong đội hình, còn cầu thủ Việt kiều nếu đáp ứng tốt về chuyên môn sẽ không hạn chế. Bởi việc nhập tịch chỉ là giải pháp nhằm bổ sung chất lượng ở những vị trí còn thiếu, tạo thêm phương án chiến thuật và nâng cao sức cạnh tranh cho đội tuyển ở khoảng thời gian ngắn trước mắt. Nó chỉ nên là "gia vị" giúp hoàn thiện đội hình, thay vì trở thành nền tảng chính của cả nền bóng đá.
Thực tế cho thấy Malaysia từng gia tăng số lượng cầu thủ nhập tịch để cải thiện thành tích trong ngắn hạn, nhưng kéo theo nhiều vấn đề về hệ thống và tính ổn định. Kết quả là đội tuyển quốc gia phải gánh chịu hậu quả nặng nề. Chưa kể, dù có đến 13 cầu thủ nhập tịch trong đội hình, đội tuyển Malaysia vẫn nhận thất bại 1-3 trước đội tuyển VN. Điều này cho thấy số lượng cầu thủ nhập tịch không phải là yếu tố quyết định nền tảng sức mạnh của một đội tuyển.
Đặc biệt, một trong những rủi ro lớn nhất khi lạm dụng nhập tịch đó là sẽ ảnh hưởng đến hệ thống đào tạo trẻ. Khi cơ hội lên tuyển bị thu hẹp, động lực phát triển của cầu thủ nội và các CLB cũng giảm dần, kéo theo hệ lụy lâu dài cho nền bóng đá. Quan trọng nhất, việc giữ vững bộ khung nội binh vẫn là yếu tố cốt lõi để đảm bảo sự ổn định và phát triển bền vững của một đội tuyển quốc gia.
Nhìn sang 2 nền bóng đá hàng đầu châu lục là Nhật Bản và Hàn Quốc, có thể thấy họ vẫn duy trì định hướng phát triển đội tuyển quốc gia dựa trên nội lực. Đội tuyển Hàn Quốc không sử dụng cầu thủ ngoại nhập tịch nào, trong khi Nhật Bản gần đây có vài cầu thủ Nhật kiều xuất hiện trong đội hình, nhưng cũng rất ít.
Vì vậy, với đội tuyển VN, việc bổ sung một số cầu thủ nhập tịch chất lượng ở các vị trí then chốt được đánh giá là hướng đi hợp lý, nhưng cần cân bằng giữa nội lực và bổ sung có chọn lọc. Đây sẽ là chìa khóa giúp đội tuyển VN vừa duy trì thành tích, vừa đảm bảo nền tảng dài hạn.