Trong khi đó, cũng có người cố gắng đi bộ nhiều hơn với suy nghĩ càng vận động thì khớp càng khỏe. Trên thực tế, 2 cách này đều có thể không phù hợp, theo chuyên trang sức khỏe Medical News Today (Anh).
Khớp gối cần vận động ở mức hợp lý để duy trì sự linh hoạt. Khi đi bộ nhẹ nhàng, dịch khớp được lưu thông tốt hơn, giúp bôi trơn bề mặt sụn và giảm cảm giác cứng khớp, đặc biệt sau khi ngồi lâu hoặc mới ngủ dậy.
Đi bộ còn giúp tăng cường sức mạnh của các nhóm cơ xung quanh đầu gối như cơ đùi trước, cơ đùi sau và cơ hông. Những nhóm cơ này giúp nâng đỡ khớp, giảm áp lực trực tiếp lên đầu gối khi đứng, leo cầu thang.
Hiện chưa có bằng chứng cho thấy tất cả người bị đau khớp gối đều bắt buộc phải đi bộ mỗi ngày. Điều quan trọng hơn là duy trì vận động đều đặn ở mức phù hợp với thể trạng.
Một nghiên cứu đăng trên chuyên san Journal of Orthopaedic Surgery and Research cho thấy các hình thức tập luyện aerobic, chẳng hạn đi bộ, bơi lội hay đạp xe, có thể giúp cải thiện cơn đau và chức năng vận động ở người bị thoái hóa khớp gối. Điều này cho thấy lợi ích đến từ việc vận động hợp lý và đều đặn, chứ không phải cố gắng đi thật nhiều mỗi ngày.
Nếu cơn đau ở mức nhẹ, đầu gối không bị sưng và người mắc vẫn đi lại bình thường thì có thể duy trì thói quen đi bộ mỗi ngày. Những người bị cứng khớp sau khi ngồi lâu hoặc thoái hóa khớp gối giai đoạn sớm thường có thể đi bộ khoảng 20 – 30 phút/ngày với tốc độ vừa phải. Khi mới bắt đầu tập, hãy chia nhỏ thành nhiều lần trong ngày để giảm áp lực lên khớp.
Để xác định mức đi bộ phù hợp, mọi người hãy chú ý đến cảm giác sau khi đi. Mức đi phù hợp là cảm giác đau ở đầu gối không tăng lên, cảm giác khó chịu biến mất nhanh chóng sau khi nghỉ ngơi.
Trong một số trường hợp, người bị đau đầu gối không nên cố đi bộ mỗi ngày. Cụ thể, nếu đầu gối bị sưng nhiều, đau dữ dội khi chịu lực hoặc có cảm giác lỏng khớp, người bệnh không nên cố gắng tiếp tục đi bộ.
Ngoài ra, nếu đầu gối bị cứng khớp, khó co duỗi, đau sau chấn thương hoặc xuất hiện tình trạng đỏ nóng quanh khớp thì nên đi khám sớm. Đây có thể là dấu hiệu của rách sụn chêm, tổn thương dây chằng, viêm khớp hoặc những vấn đề cần được bác sĩ đánh giá. Trong những trường hợp này, việc cố gắng đi bộ mỗi ngày có thể khiến tình trạng nghiêm trọng hơn, theo Medical News Today.
Thận có nhiệm vụ lọc chất thải, loại bỏ nước dư thừa và duy trì cân bằng nhiều khoáng chất quan trọng trong máu. Khi cơ quan này hoạt động kém hiệu quả, các chất cặn bã có thể tích tụ trong cơ thể và ảnh hưởng đến nhiều cơ quan, trong đó có da, theo chuyên trang sức khỏe Healthline (Mỹ).
Các triệu chứng thường gặp của bệnh thận là phù ở chân hoặc quanh mắt, tiểu đêm nhiều, nước tiểu có bọt hoặc lẫn máu, mệt mỏi kéo dài, chán ăn và tăng huyết áp. Tuy nhiên, nhiều trường hợp bệnh thận giai đoạn đầu không có triệu chứng rõ ràng.
Dưới đây là những dấu hiệu trên da có thể cảnh báo bệnh thận:
Da khô là một trong những biểu hiện ngoài da thường gặp ở người mắc bệnh thận mạn tính. Khi chức năng thận suy giảm, cơ thể có thể gặp những rối loạn về cân bằng nước và khoáng chất. Đồng thời, hoạt động của tuyến mồ hôi và tuyến bã nhờn cũng có thể giảm sút, khiến da mất đi độ ẩm tự nhiên.
Người bệnh thường nhận thấy da trở nên sần sùi, bong tróc hoặc dễ nứt nẻ hơn bình thường, đặc biệt ở cẳng chân, cẳng tay hoặc vùng đùi. Không ít trường hợp dù đã sử dụng kem dưỡng ẩm nhưng tình trạng khô da vẫn kéo dài. Một bài nghiên cứu tổng quan đăng trên chuyên san International Journal of Nephrology cho thấy tình trạng khô da xuất hiện ở khoảng 50-85% bệnh nhân lọc máu định kỳ.
Nhiều người mắc bệnh thận mạn tính thường xuyên bị ngứa da kéo dài dù không bị dị ứng hay mắc các bệnh da liễu thông thường. Cơn ngứa có thể xuất hiện ở nhiều vị trí như lưng, bụng, cánh tay hoặc toàn thân. Không giống cảm giác ngứa do côn trùng đốt, tình trạng này thường kéo dài dai dẳng, tái diễn nhiều lần và đôi khi khiến người bệnh mất ngủ.
Khi bệnh thận tiến triển, một số người có thể nhận thấy màu da thay đổi. Da có thể trở nên nhợt nhạt, hơi vàng hoặc mang sắc xám nhiều hơn so với trước đây. Một trong những nguyên nhân là bệnh thận mạn tính thường gây thiếu máu.
Thận khỏe mạnh sẽ sản xuất hoóc môn erythropoietin, có nhiệm vụ kích thích tủy xương tạo hồng cầu. Khi chức năng thận suy giảm, lượng hoóc môn này giảm theo, khiến số lượng hồng cầu trong máu giảm và làm da trở nên nhợt nhạt hơn.
Thận giúp loại bỏ lượng muối và nước dư thừa khỏi cơ thể. Khi chức năng lọc của thận suy giảm, chất lỏng có thể bị giữ lại trong các mô, dẫn đến tình trạng phù nề.
Biểu hiện thường gặp là vùng quanh mắt sưng nhẹ vào buổi sáng hoặc bàn chân, cổ chân, cẳng chân bị sưng vào cuối ngày. Khi phù xuất hiện, da ở vùng bị ảnh hưởng thường căng bóng hơn bình thường, theo Healthline.
Nhiều người cho rằng chỉ cần đánh răng vào buổi sáng là đủ, nên việc thỉnh thoảng không đánh răng trước khi đi ngủ cũng không gây ảnh hưởng đáng kể.
Tuy nhiên, tiến sĩ Kunal Sood, bác sĩ gây mê, chuyên gia điều trị đau can thiệp ở Mỹ, cho biết nếu bỏ qua việc đánh răng vào buổi tối, bạn có thể không chỉ đối mặt với nguy cơ sâu răng. Nghiên cứu cho thấy vệ sinh răng miệng kém có liên quan đến nguy cơ mắc bệnh tim và suy tim cao hơn.
Theo tiến sĩ Sood, các vi khuẩn có hại trong khoang miệng có thể xâm nhập vào máu, kích hoạt phản ứng viêm và theo thời gian gây ảnh hưởng đến tim.
Ông Sood giải thích: Các nhà khoa học cho rằng vi khuẩn từ khoang miệng có thể đi vào máu, gây viêm và tác động đến tim theo thời gian. Mặc dù chưa có bằng chứng chứng minh vệ sinh răng miệng kém là nguyên nhân trực tiếp gây bệnh tim, nhưng nhiều nghiên cứu đã ghi nhận mối liên hệ chặt chẽ giữa 2 vấn đề này. Những người đánh răng thường xuyên và duy trì vệ sinh răng miệng tốt thường có sức khỏe tim mạch tốt hơn.
Từ đó, tiến sĩ Sood khuyến nghị rằng nếu có thể, mọi người nên đánh răng ít nhất 2 lần mỗi ngày và đi khám nha khoa, lấy cao răng định kỳ. Theo ông, nhiều nghiên cứu cho thấy những thói quen này có liên quan đến nguy cơ mắc bệnh tim thấp hơn.
Ông cũng lưu ý không nên xem nhẹ các dấu hiệu như bệnh nướu răng, mất răng hoặc vệ sinh răng miệng kém, bởi chúng có thể phản ánh nguy cơ sức khỏe vượt ra ngoài phạm vi khoang miệng, theo Hindustan Times (Ấn Độ).
Việc duy trì đánh răng 2 lần/ngày (sáng và tối trước khi đi ngủ), mỗi lần ít nhất 2 phút và thực hiện đúng kỹ thuật là nền tảng quan trọng để bảo vệ sức khỏe răng miệng.
Thiếu tướng, TS.BS Trần Quốc Việt, Giám đốc Bệnh viện Quân y 175, tại lễ ký kết bản ghi nhớ hợp tác với Nutifood ngày 20/6, cho biết nhu cầu dinh dưỡng cho bệnh nhân nội trú, đặc biệt ở nhóm ung bướu, hồi sức và lão khoa, hiện vẫn là một khoảng trống lớn trong thực hành lâm sàng.
Theo ông, bệnh nhân ung thư cần chế độ dinh dưỡng phù hợp, "đủ nhưng không quá tải", vừa hỗ trợ sức khỏe vừa không làm nặng thêm tình trạng bệnh. Tuy nhiên, thực tế tại bệnh viện hiện vẫn chủ yếu sử dụng suất ăn từ bếp ăn tập thể, trong khi các sản phẩm dinh dưỡng chuyên biệt nhập khẩu có giá thành cao, khó tiếp cận rộng rãi.
Các nghiên cứu tại nhiều bệnh viện lớn Việt Nam cho thấy 50-70% bệnh nhân nội trú bị suy dinh dưỡng trong quá trình điều trị. Tình trạng này không chỉ làm kéo dài thời gian hồi phục mà còn làm tăng nguy cơ biến chứng và tử vong, đặc biệt ở nhóm bệnh nhân nặng và người cao tuổi.
Từ thực tế này, lãnh đạo bệnh viện kỳ vọng hợp tác với doanh nghiệp dinh dưỡng sẽ mở ra hướng tiếp cận mới, trong đó các sản phẩm được nghiên cứu, kiểm chứng và điều chỉnh phù hợp với thể trạng người Việt. Kết quả nghiên cứu ban đầu sẽ góp phần xây dựng cơ sở dữ liệu dinh dưỡng cho bệnh nhân, đặc biệt ở các nhóm có nhu cầu cao như ung bướu, hồi sức, nhi khoa và lão khoa.
Theo thỏa thuận, hai bên sẽ phối hợp triển khai các nghiên cứu lâm sàng, đánh giá tính an toàn, khả năng dung nạp và hiệu quả dinh dưỡng trên người bệnh, kết hợp dữ liệu y khoa của bệnh viện với năng lực nghiên cứu của Viện Nghiên cứu Dinh dưỡng TP HCM (NRI). Giai đoạn đầu tập trung vào bệnh nhân ung thư và đái tháo đường, thời gian nghiên cứu dự kiến 6-12 tháng trước khi đánh giá và nghiệm thu kết quả.
Ông Trần Bảo Minh, Phó chủ tịch Hội đồng quản trị Nutifood, cho rằng nghiên cứu lâm sàng là bước bắt buộc trong phát triển dinh dưỡng công thức hiện đại. Dù các công thức có thể đạt tiêu chuẩn quốc tế, vẫn cần kiểm chứng trên người Việt để đảm bảo phù hợp thể trạng và nhu cầu thực tế.
Theo ông, việc kết hợp sản xuất trong nước với nghiên cứu lâm sàng tại Việt Nam có thể giúp giảm 20-30% chi phí so với sản phẩm nhập khẩu, đồng thời tăng khả năng tiếp cận của người bệnh. Doanh nghiệp cũng đang triển khai nhiều dự án nghiên cứu với các viện và trường đại học trong và ngoài nước, trong đó giai đoạn kiểm chứng lâm sàng tại Việt Nam được xem là bước quan trọng để hoàn thiện sản phẩm trước khi ứng dụng rộng rãi.