Sau 33 vòng, Al Nassr dẫn đầu bảng với hai điểm nhiều hơn Al Hilal. Điều đó đồng nghĩa thầy trò Jorge Jesus sẽ vô địch nếu thắng Damac trên sân nhà Al Awwal Park.
Nếu Al Nassr không thắng Damac, Al Hilal sẽ vô địch nếu hạ Al Fayha ở trận cùng giờ, do có chỉ số phụ (đối đầu) tốt hơn Al Nassr. Trong trường hợp Al Hilal không thắng Al Fayha, Al Nassr sẽ vô địch bất chấp kết quả ở trận gặp Damac.
Cục diện này khiến trận gặp Damac trở thành thời khắc quyết định với Ronaldo. Nếu Al Nassr không thể vô địch, Ronaldo vẫn chưa thể giải cơn khát danh hiệu chính thức ở Arab Saudi.
Cơ hội vô địch đến với Al Nassr chỉ năm ngày sau thất bại ở chung kết AFC Champions League Two. Hôm 16/5, họ thua Gamba Osaka 0-1 ngay trên sân nhà, trong trận đấu Ronaldo bỏ lỡ nhiều cơ hội. Đó đã là thất bại thứ tư liên tiếp của Al Nassr ở các trận chung kết kể từ khi siêu sao Bồ Đào Nha cập bến đội bóng đầu năm 2023, không tính giải đấu bị coi là giao hữu như Arab Club Champions Cup.
Trước đó, Al Nassr từng thua chung kết King Cup 2024, Siêu Cup Saudi 2024 và Siêu Cup Saudi 2025. Đội bóng này cũng hai lần liên tiếp về nhì ở Saudi Pro League mùa 2023 và 2024, dù sở hữu Ronaldo trong đội hình. Tổng cộng Al Nassr trải qua 14 giải đấu có siêu sao 41 tuổi mà không lên ngôi.
Lần gần nhất Ronaldo giành một danh hiệu là Cup Italy 2021, khi Juventus thắng Atalanta 2-1 trong trận chung kết dù siêu sao Bồ Đào Nha tịt ngòi. Sau đó, anh trải qua hơn một mùa giải cùng Man Utd nhưng trắng tay.
Áp lực dành cho Al Nassr càng lớn bởi Damac vẫn chưa chắc suất trụ hạng. Đội khách hiện hơn nhóm xuống hạng hai điểm và chỉ cần hòa là đủ ở lại Saudi Pro League nhờ thành tích đối đầu tốt hơn Al Riyadh. Vì thế, Damac được dự đoán sẽ chơi phòng ngự chặt nhằm kiếm ít nhất một điểm.
Trong khi đó, Al Hilal vẫn chờ cơ hội lật ngược tình thế. Đội bóng của HLV Simone Inzaghi sẽ làm khách trên sân Al Fayha cùng giờ, khi chủ nhà không còn mục tiêu phấn đấu.
Ngoài cuộc đua tập thể, Ronaldo không còn nhiều cơ hội giành giải thưởng cá nhân. Trong danh sách ghi bàn, Ivan Toney (Al Ahli) đang dẫn đầu với 32 bàn thắng, trong khi thủ quân Al Nassr chỉ đứng thứ ba với 26 bàn, sau cả Julian Quinones (Al Quadisiya, 30 bàn).
So với hai đối thủ Siheung FC và Yongin FC, Gangwon FC có trình độ cao hơn. Họ đang thi đấu tại K-League 1 và mới cầm hòa đội đầu bảng FC Seoul ở vòng gần nhất của giải VĐQG Hàn Quốc. Trước đối thủ này, HLV Kim Sang-sik cho tuyển Việt Nam xuất phát bằng đội hình mạnh nhất với Quang Hải, Hoàng Đức, Xuân Son, Tài Lộc, Hoàng Hên thi đấu từ đầu.
Việt Nam tạo nhiều cơ hội nguy hiểm đầu trận với các pha dứt điểm của Xuân Son, Hoàng Hên, Hoàng Đức nhưng chưa thể có bàn thắng. Không những thế, đội còn bị dẫn 0-1 từ quả phạt đền sau khi hàng thủ mắc lỗi trong vòng cấm ở phút 14.
Với hàng công gồm các cầu thủ nhập tịch và sự hỗ trợ tích cực từ Quang Hải, Hoàng Đức, Việt Nam tấn công mạch lạc. Sau khi Quang Hải dứt điểm trúng xà ngang phút 21, đến phút 28, Tài Lộc kiến tạo để Xuân Son dứt điểm cận thành gỡ hòa 1-1.
Ở hai trận giao hữu trước, HLV Kim Sang-sik sử dụng hai đội hình cho hai hiệp. Nhưng hôm nay, ông giữ đội hình tốt nhất tới phút 60 rồi mới điều chỉnh nhân sự. Và những thay đổi lần này tiếp tục giúp đội chơi tốt.
Phút 62, Nguyễn Ngọc Mỹ cứa lòng đẹp mắt bằng chân phải, khiến thủ môn Gangwon vất vả cản phá. Nhưng không lâu sau đó, nỗ lực của Việt Nam đã được đền đáp. Từ pha lên bóng cánh phải của Văn Đô, bóng được đưa vào thuận lợi để Phạm Gia Hưng dứt điểm chính xác trong vòng cấm, ấn định chiến thắng 2-1.
Sau gần ba tuần hội quân tại Hà Nội rồi sang Hàn Quốc đá tập với các đối thủ có trình độ tăng dần và toàn thắng, ban huấn luyện đã có thêm cơ sở để đánh giá phong độ từng vị trí. Trong thời gian tới, HLV Kim và các cộng sự sẽ rà soát lại lực lượng, hoàn thiện những phương án chiến thuật trước khi bước vào ASEAN Cup 2026.
Ngày mai, đội tuyển Việt Nam sẽ bay về Hà Nội, rồi lên Thái Nguyên ngày 17/7 để thi đấu giao với Myanmar vào ngày 18/7. Đây sẽ là màn tổng duyệt cuối cùng trước khi HLV Kim chốt danh sách dự ASEAN Cup.
ASEAN Cup 2026 diễn ra từ ngày 24/7 đến 26/8. ĐKVĐ Việt Nam ở bảng A cùng Indonesia, Campuchia, Singapore và Timor Leste.
Do sân vận động quốc gia Timor Leste chưa đáp ứng các tiêu chuẩn tổ chức nên họ sân Chonburi làm sân nhà ở ASEAN Cup 2026. Thầy trò ông Kim đá trận ra quân với Timor Leste ngày 24/7 tại Chonburi, Thái Lan.
Phút 32, trên sân Lạch Tray, màn phối hợp giữa Đình Bắc và Quang Hải đã phá vỡ thế trận chặt chẽ và cân bằng. Stefan Mauk mở bóng từ giữa sân sang cánh phải, để Phạm Minh Phúc chuyền đến trước vòng cấm địa. Đình Bắc khống chế, rồi bật tường tốc độ cao với Quang Hải. Anh lừa qua một cầu thủ Hải Phòng trước khi sút chân trái vào góc thấp trái mở tỷ số.
Tiền đạo sinh năm 2004 chạy về góc khán đài để mừng bàn bằng điệu nhảy xoay của Cristiano Ronaldo. Sau khi các đồng đội chia vui, Bắc dùng tay tạo hình số 8, để đánh dấu số bàn thắng đã có tại V-League 2025-2026.
Tiền đạo gốc Nghệ An từng trải qua chuỗi 500 ngày không ghi bàn tại V-League, trước khi thể hiện phong độ ấn tượng trong một tháng qua. Anh đã ghi bàn 5 trận liền, tính từ cú đúp trong trận thắng Đà Nẵng 5-1 hôm 4/4. Sau đó, Bắc nổ súng ở trận hòa PVF-CAND 1-1, thắng Công an TP HCM 3-0, rồi lập hat-trick đầu tiên giúp CAHN hạ SLNA 4-2, trước khi mở tỷ số vào lưới Hải Phòng.
Chân sút 22 tuổi nhờ đó vươn lên thứ sáu trong danh sách ghi bàn V-League mùa này, bằng đồng đội Leo Artur tại CAHN. Anh cũng trở thành cầu thủ nội ghi nhiều bàn nhất, và còn kém 6 bàn so với người dẫn đầu Alan Sebastiao – cũng là đồng đội tại CAHN.
Trong khi đó, Nguyễn Quang Hải cũng đánh dấu pha kiến tạo thứ 10 tại V-League mùa này, với bốn lần trong 5 trận gần nhất. Tiền vệ sinh năm 1997 chỉ còn kém kỷ lục cá nhân một pha kiến tạo, lập tại V-League 2019 khi còn chơi cho Hà Nội FC. Kỷ lục giải đấu thuộc vệ tiền vệ Nghiêm Xuân Tú, với 17 lần, lập tại mùa giải 2018 cho Than Quảng Ninh (nay đã giải thể).
Tính riêng mùa này, Quang Hải chỉ xếp sau đồng đội Leo Artur, với một kiến tạo ít hơn. Anh cũng ghi 3 bàn, để đóng góp vào 26% số bàn thắng của CAHN tại V-League.
Đội hình xuất phát
Hải Phòng: Đình Triệu, Phạm Trung Hiếu, Nguyễn Hữu Thái Bảo, Triệu Việt Hưng, Lương Hoàng Nam, Hữu Sơn, Hữu Nam, Camilo Minh Vasconcelos, Lê Mạnh Dũng, Luiz Antonio, Joel Tagueu, Joaquim Lupeta
Công an Hà Nội: Nguyễn Filip, Đoàn Văn Hậu, Adou Leygley Minh, Bùi Hoàng Việt Anh, Lê Văn Đô, Cao Pendant Quang Vinh, Stefan Mauk, Lê Phạm Thành Long, Quang Hải, Phạm Minh Phúc, Đình Bắc.
Sau gần 1/4 thế kỷ mòn mỏi đợi chờ kể từ chiến tích giành HCĐ năm 2002, đội tuyển Thổ Nhĩ Kỳ mới chính thức tái xuất ở đấu trường thế giới. Tại World Cup năm đó, Thổ Nhĩ Kỳ bất bại trước mọi đối thủ và chỉ chịu khuất phục nhà vô địch Brazil. Đặc biệt, Thổ Nhĩ Kỳ được xem là khắc tinh của các đội bóng thuộc Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC) tại World Cup, với thành tích toàn thắng trong cả 4 lần đụng độ, ghi 14 bàn và để thủng lưới 2 lần. Chuỗi kỷ lục ấy bắt đầu từ chiến thắng hủy diệt 7-0 trước Hàn Quốc vào năm 1954, cho đến màn càn quét 3 đại diện gồm Trung Quốc, chủ nhà Nhật Bản và chính Hàn Quốc tại giải đấu năm 2002 để bước lên bục nhận giải ba.
Trong lần thứ 3 góp mặt ở World Cup, Thổ Nhĩ Kỳ đang sở hữu một thế hệ tài năng mới đầy khát vọng. Niềm cảm hứng trên mặt trận tấn công của đại diện châu Âu sẽ được đặt lên vai Arda Guler. "Thần đồng" 21 tuổi đang khoác áo CLB Real Madrid đã hoàn toàn bình phục chấn thương và được kỳ vọng sẽ kết hợp cùng nhạc trưởng Hakan Calhanoglu tạo nên sức công phá lớn, đồng thời khai thác tối đa vũ khí lợi hại từ các tình huống cố định đã giúp họ gây ấn tượng ở chiến dịch vòng loại vừa qua.
Bên kia chiến tuyến, đội tuyển Úc có hành trang là sự ổn định khi góp mặt ở 5 kỳ World Cup gần nhất. Dẫu vậy, "Socceroos" lại có thống kê đáng buồn khi để thua tới 10 trong 17 trận gần nhất tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Và kể từ năm 2014, Mathew Ryan là thủ môn phải vào lưới nhặt bóng nhiều nhất tại các VCK World Cup với 20 lần. Sự thiếu sắc bén trên hàng công buộc HLV Popovic phải trông cậy vào kinh nghiệm của cựu binh Mathew Leckie bên cạnh sức trẻ của Mohamed Toure nhằm phá dớp toàn thua ở các trận ra quân tại 4 kỳ World Cup gần nhất.