Mùa hè ở châu Âu từng chứng kiến một trong những trào lưu làm đẹp kỳ quặc nhất mạng xã hội: đổ bia lên người để… rám nắng nhanh hơn.
Trào lưu mang tên “beer tanning” bắt đầu lan mạnh trên TikTok và Instagram, khi nhiều người trẻ quay video vừa tắm nắng ngoài biển vừa xịt hoặc đổ bia trực tiếp lên da với niềm tin rằng hỗn hợp từ lúa mạch và hoa bia có thể giúp da sạm màu nhanh hơn.
Hashtag #beertan từng thu hút hàng trăm nghìn lượt xem, đặc biệt bùng nổ vào các đợt nắng nóng tại châu Âu. Trong nhiều video viral, người tham gia nằm phơi nắng hàng giờ với cơ thể phủ đầy bia thay cho dầu tanning hoặc kem chống nắng.
Lý do khiến trào lưu này lan nhanh đến từ lời đồn rằng hoa bia trong bia có thể kích thích melanin sắc tố giúp da sẫm màu hơn dưới nắng. Nhưng theo các bác sĩ da liễu, điều đó gần như không có cơ sở khoa học.
“Tôi chưa thấy bất kỳ bằng chứng khoa học nào cho thấy bia giúp da rám nắng an toàn hơn”, bác sĩ da liễu Katherine Armour nhận định trong cuộc phỏng vấn với Healthline.
Các chuyên gia cho biết, điều nguy hiểm nhất nằm ở chỗ nhiều người bỏ luôn kem chống nắng vì tin rằng bia có thể thay thế sản phẩm tanning chuyên dụng. Điều này khiến da tiếp xúc trực tiếp với tia UV trong thời gian dài mà gần như không có lớp bảo vệ nào.
Theo Cleveland Clinic, beer tanning có thể làm tăng nguy cơ bỏng nắng, mất nước, lão hóa sớm và thậm chí ung thư da.
Một số bác sĩ còn cảnh báo bia chứa cồn nên khi tiếp xúc với ánh nắng mạnh có thể khiến da bị kích ứng hoặc làm suy giảm hàng rào bảo vệ tự nhiên của da. Đặc biệt, việc vừa uống bia vừa phơi nắng còn làm tăng nguy cơ say nắng và mất nước.
“Theo đuổi làn da rám nắng bằng cách này giống như tự ‘nướng’ làn da của mình”, một chuyên gia da liễu nhận xét trên Forbes.
Điều khiến giới y khoa lo ngại là phần lớn người tham gia trào lưu nằm trong độ tuổi 15–34, nhóm đang có tỷ lệ ung thư da tăng nhanh trong nhiều năm gần đây. Cleveland Clinic cho biết, chỉ cần bị cháy nắng nhiều lần, nguy cơ ung thư da sau này có thể tăng đáng kể.
Không chỉ beer tanning, mạng xã hội vài năm gần đây liên tục xuất hiện các xu hướng làm đẹp nguy hiểm liên quan đến phơi nắng như “sun tattoo”, cố tình để da cháy nắng tạo hình, dùng dầu em bé để bắt nắng nhanh hơn hay xịt chất kích thích rám da kiểu “Barbie drug”.
Nhiều bác sĩ cho rằng những trào lưu này phản ánh áp lực ngoại hình ngày càng lớn trên mạng xã hội, nơi làn da nâu khỏe khoắn thường được xem là biểu tượng hấp dẫn.
Trên Reddit, không ít người từng tanning hoặc dùng giường tắm nắng chia sẻ sự hối hận sau khi mắc ung thư da hoặc chứng kiến người thân phải phẫu thuật vì melanoma, dạng ung thư da nguy hiểm nhất.
Một người dùng Reddit viết: “Mẹ tôi phải phẫu thuật cắt bỏ ung thư da trên mặt sau nhiều năm tanning. Bà luôn nói với tôi đừng bao giờ ra nắng mà không dùng kem chống nắng”.
Điều đáng nói là dù liên tục bị cảnh báo, các trào lưu tanning cực đoan vẫn dễ viral vì đánh trúng tâm lý muốn đẹp nhanh, da nâu nhanh mà không cần chờ đợi. Nhưng theo các chuyên gia, thực tế không tồn tại khái niệm “rám nắng an toàn”.
Bất kỳ làn da nào đổi màu dưới tia UV cũng đồng nghĩa ADN tế bào da đang bị tổn thương ở mức độ nào đó.
Và đó cũng là lý do beer tanning bị xem là một trong những trào lưu làm đẹp nguy hiểm và khó hiểu nhất từng bùng nổ trên mạng xã hội châu Âu: Chỉ để đổi lấy vài tông da nâu hơn, nhiều người sẵn sàng đánh cược bằng chính sức khoẻ của mình.
Khoảng 6h50 sáng ngày 4/5, xe buýt mang biển kiểm soát 29E-208.xx khi di chuyển qua khu vực ngã tư Nguyễn Sơn - Nguyễn Văn Cừ (phường Bồ Đề, Tp.Hà Nội) đã xảy ra va chạm với một xe máy.
Theo thông tin từ lực lượng chức năng, cú va chạm khiến xe máy cùng nữ tài xế bị cuốn vào gầm xe buýt.
Ngay sau khi nhận được tin báo, Đội Cảnh sát giao thông đường bộ số 5 (Phòng CSGT Công an Tp.Hà Nội) đã cử cán bộ đến hiện trường, phối hợp với công an phường sở tại tổ chức phân luồng giao thông, đồng thời triển khai các biện pháp cứu nạn.
Một cán bộ CSGT tại hiện trường cho biết: "Do nạn nhân bị kẹt dưới gầm xe buýt, lực lượng chức năng đã phối hợp với người dân xung quanh để nâng nghiêng phương tiện, nhanh chóng đưa nạn nhân ra ngoài an toàn".
Hình ảnh tại hiện trường cho thấy, hàng chục người đi đường đã cùng lực lượng chức năng hợp sức nâng xe buýt, tạo khoảng trống để giải cứu người bị nạn. Nhờ đó, nạn nhân được đưa ra ngoài trong tình trạng tỉnh táo.
Đến khoảng 7h20 cùng ngày, hiện trường vụ việc được giải phóng. Nữ tài xế xe máy sau đó được đưa đến cơ sở y tế để kiểm tra và điều trị.
Đại diện lực lượng chức năng cho biết: Các bên liên quan đã được hỗ trợ kịp thời, không xảy ra hậu quả nghiêm trọng về người. Nguyên nhân vụ tai nạn đang được tiếp tục điều tra, làm rõ.
Thức xuyên đêm một lần đã đủ khiến nhiều người kiệt quệ, mắt hoa, đầu óc quay cuồng. Nhưng vào cuối năm 1963, một chàng trai người Mỹ tên Randy Gardner lại quyết định làm điều điên rồ hơn gấp trăm lần: không ngủ dù chỉ một phút trong suốt 11 ngày liên tiếp.
Khi ấy Gardner mới 17 tuổi, là học sinh trung học tại San Diego, bang California. Với tính cách ưa khám phá, cậu cùng hai người bạn nảy ra ý tưởng biến chính mình thành thí nghiệm sống để tham gia hội chợ khoa học. Mục tiêu đơn giản nhưng đầy thách thức: phá kỷ lục người thức lâu nhất thế giới lúc bấy giờ.
Không dùng thuốc kích thích, không tiêm truyền năng lượng, thứ giúp Randy cầm cự chỉ là Coca-Cola, nhạc lớn, bóng rổ, pinball và những cú tạt nước lạnh liên tục. Những ngày đầu, cậu vẫn nói cười bình thường, thậm chí còn khá tỉnh táo khiến nhiều người nghĩ chuyện này chẳng đáng lo.
Nhưng đến ngày thứ ba, cơ thể bắt đầu "phản đòn". Randy trở nên cáu gắt vô cớ, mắt đỏ ngầu, phản xạ chậm thấy rõ. Sang ngày thứ năm, cậu không còn nhớ nổi những câu nói vừa phát ra vài phút trước. Những bài kiểm tra trí nhớ đơn giản bắt đầu thất bại. Càng về sau, mọi thứ càng đáng sợ: cậu nói lắp, tay chân mất phối hợp, khả năng nhận biết đồ vật suy giảm.
Các nhà nghiên cứu theo dõi cho biết đến ngày thứ mười, Randy thậm chí không thể thực hiện phép trừ liên tiếp đơn giản vì… quên mất mình đang làm gì giữa chừng. Có lúc cậu xuất hiện dấu hiệu hoang tưởng và ảo giác thoáng qua.
Nói cách khác, dù trái tim vẫn đập, Randy gần như đang chứng kiến não bộ của mình lần lượt tắt từng chức năng.
Điều khiến thí nghiệm này nổi tiếng không chỉ nằm ở sự liều lĩnh, mà còn vì nó được theo dõi sát sao bởi chuyên gia giấc ngủ trẻ tuổi của Đại học Stanford khi đó là William Dement cùng bác sĩ quân y John Ross. Họ ghi chép gần như từng giờ mọi biến đổi của chàng trai.
Giới khoa học lúc ấy sửng sốt khi phát hiện: con người có thể chống chọi với thiếu ngủ lâu hơn tưởng tượng, nhưng não bộ sẽ suy sụp trước khi cơ thể gục ngã.
Sau đúng 264 giờ 25 phút, Randy chính thức lập kỷ lục thế giới về thời gian thức liên tục dài nhất từng được ghi nhận trong điều kiện giám sát khoa học nghiêm ngặt. Guinness World Records sau này vẫn xếp đây là một trong những ca thiếu ngủ nổi tiếng nhất lịch sử, trước khi ngừng tiếp nhận các kỷ lục tương tự vì quá nguy hiểm cho sức khỏe.
Nhiều người nghĩ rằng sau khi ngủ bù, mọi chuyện sẽ kết thúc. Nhưng không đơn giản vậy. Ngay khi được cho đi ngủ, Randy ngủ liền gần 15 tiếng, sau đó tỉnh dậy nhưng trạng thái tinh thần vẫn chưa hoàn toàn bình thường. Các nhà khoa học phải tiếp tục theo dõi nhiều ngày để chắc chắn não bộ cậu không gặp tổn thương nghiêm trọng.
Về lâu dài, Randy Gardner sống khỏe mạnh, song bản thân ông sau này thừa nhận thí nghiệm ấy là trải nghiệm "kinh khủng hơn bất cứ ai tưởng tượng". Một số cuộc phỏng vấn nhiều năm sau cho thấy ông từng vật lộn với chứng mất ngủ và cảm giác rối loạn nhịp sinh học kéo dài. Chính điều này khiến câu chuyện của Randy luôn được nhắc lại như lời cảnh báo rằng việc thiếu ngủ không chỉ làm con người mệt mỏi, mà có thể bóp méo nhận thức và hành vi đến mức đáng sợ.
Từ một dự án khoa học tuổi học trò, Randy Gardner vô tình trở thành minh chứng sống cho câu hỏi mà nhân loại luôn tò mò: nếu con người không ngủ, chuyện gì sẽ xảy ra?
Giữa vùng rừng taiga lạnh giá của Siberia – nơi mùa đông có thể xuống âm hàng chục độ C và hàng trăm kilomet không bóng người – một người phụ nữ già nua vẫn sống lặng lẽ trong căn nhà gỗ nhỏ, tự trồng khoai, nuôi dê và cầu nguyện mỗi ngày.
Người phụ nữ ấy là Agafia Lykov, nhân vật được truyền thông Nga gọi là "ẩn sĩ cuối cùng của Siberia". Những hình ảnh về bà nhiều năm qua liên tục lan truyền trên mạng xã hội với hàng triệu lượt xem bởi cuộc sống gần như tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới hiện đại.
Câu chuyện của Agafia bắt đầu từ cuối những năm 1930, khi gia đình Lykov bỏ trốn vào rừng sâu để tránh các cuộc đàn áp tôn giáo.
Gia đình dựng một căn chòi gỗ giữa núi rừng Siberia, cách khu dân cư gần nhất hơn 250 km. Suốt hàng chục năm, họ sống hoàn toàn biệt lập: không điện, không radio, không sách báo, thậm chí không biết Thế chiến II hay việc con người đặt chân lên Mặt Trăng từng xảy ra.
Agafia sinh năm 1944 ngay trong khu rừng ấy và lớn lên giữa thiên nhiên hoang dã. Cuộc sống của gia đình gần như quay về thời nguyên thủy: ăn khoai tây, bánh mì tự làm, hái quả dại, săn bắt bằng bẫy thủ công và mặc quần áo may từ sợi cây. Muối, đường hay trà từng là những thứ xa xỉ hiếm hoi.
Năm 1978, một nhóm địa chất Liên Xô vô tình phát hiện nơi ở của gia đình khi đang khảo sát bằng trực thăng. Phát hiện này khiến cả nước Nga chấn động bởi giữa thời đại hiện đại vẫn tồn tại một gia đình "mất tích khỏi nền văn minh" suốt hơn 40 năm.
Những người đầu tiên gặp gia đình Lykov kể rằng họ sống cực kỳ khắc khổ, gần như sợ hãi người lạ. Khi được mời bánh mì và đồ hộp, họ từ chối vì cho rằng đó là thực phẩm "không thuộc về thế giới của mình".
Bi kịch cũng nhanh chóng xảy ra sau khi gia đình tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Chỉ vài năm sau, nhiều thành viên lần lượt qua đời, được cho là do bệnh tật và hệ miễn dịch quá yếu sau hàng chục năm cô lập. Đến năm 1988, cha của Agafia qua đời, để lại bà một mình giữa rừng sâu Siberia. Điều khiến dư luận kinh ngạc là Agafia chưa bao giờ muốn rời khỏi nơi này.
Dù từng được đề nghị chuyển tới làng mạc hoặc chăm sóc trong bệnh viện, bà luôn từ chối. Với Agafia, rừng Siberia mới là "quê hương thật sự".
Ở tuổi ngoài 80, người phụ nữ này vẫn tự chẻ củi, nuôi gia súc và sinh hoạt trong căn nhà gỗ đơn sơ. Những người hỗ trợ phải dùng trực thăng vận chuyển lương thực vào mùa đông vì khu vực bà sống gần như tách biệt hoàn toàn với thế giới.
Trên mạng xã hội, nhiều người gọi Agafia là "người phụ nữ thoát ly văn minh thành công nhất thế giới", trong khi số khác cho rằng cuộc sống cô độc kéo dài hàng chục năm là điều khó tưởng tượng nổi.
Không ít video về Agafia thu hút hàng triệu lượt xem bởi khung cảnh vừa bí ẩn vừa ám ảnh: một cụ bà lặng lẽ sống giữa biển tuyết trắng xóa, xung quanh chỉ có rừng sâu, thú dữ và sự im lặng gần như tuyệt đối. Chính điều đó khiến câu chuyện của bà trở thành một trong những huyền thoại kỳ lạ nhất Siberia hiện đại.