Hải quân Mỹ ngày 2/4 thông báo tàu sân bay USS Gerald R. Ford đã rời cảng Split ở Croatia, sau khi hoàn tất chuyến cập cảng kéo dài 5 ngày. “Tàu Ford vẫn sẵn sàng thực hiện đầy đủ nhiệm vụ hỗ trợ các mục tiêu quốc gia tại bất cứ khu vực nào”, quân chủng này cho hay.
Hiện chưa rõ điểm đến tiếp theo USS Gerald R. Ford. Nhóm tác chiến tàu sân bay Ford rời căn cứ Norfolk, bang Virginia từ cuối tháng 6/2025, đã hoạt động ngoài khơi 282 ngày và sẽ lập kỷ lục về đợt triển khai kéo dài nhất trong nhiều thập kỷ nếu không trở về cảng nhà trước ngày 15/4.
USS Gerald R. Ford tới vịnh Souda, Hy Lạp ngày 23/3 để sửa chữa sau vụ cháy khu giặt là trước đó 11 ngày. Sự cố khiến hàng trăm thủy thủ phải chuyển chỗ nghỉ và hải quân Mỹ phải đưa đệm dành cho tàu USS John F. Kennedy tới bổ sung cho USS Gerald R. Ford. Nguyên nhân vụ cháy đang được điều tra.
Trong quá trình sửa chữa tại vịnh Souda, 7 khoang ngủ của tàu Ford đã được tân trang. Sau 5 ngày neo đậu tại Hy Lạp, USS Gerald R. Ford tới cảng Split của ngày 28/3 để nhận thêm vật tư. Trong thời gian này, thủy thủ tàu Ford được nghỉ phép.
Thời gian triển khai kéo dài của USS Gerald R. Ford làm dấy lên lo ngại nguy cơ thủy thủ đoàn gặp vấn đề về tinh thần và suy giảm năng lực sẵn sàng chiến đấu của chiến hạm. Cựu chuẩn đô đốc Mỹ Mark Montgomery cho biết trang thiết bị trên tàu sẽ bắt đầu hỏng hóc sau khoảng 8 tháng không được về cảng bảo dưỡng và sửa chữa.
Giới lãnh đạo hải quân Mỹ từng thừa nhận về những thách thức mà thủy thủ đoàn phải đối mặt trong thời gian dài làm nhiệm vụ trên biển.
“Các đợt triển khai kéo dài đòi hỏi sức chịu đựng. Điều đó khiến các thủy thủ bỏ lỡ nhiều lễ kỷ niệm và những khoảnh khắc thường nhật ở nhà, cũng như khiến gia đình họ phải gánh vác thêm trách nhiệm. Sự hy sinh đó là có thật và chúng tôi không xem nhẹ điều này”, tư lệnh hải quân Mỹ Daryl Caudle phát biểu hồi tháng 2.
Hải quân Mỹ hiện chỉ có một tàu sân bay là USS Abraham Lincoln đang hoạt động tại Trung Đông và tham gia chiến dịch tấn công Iran. Tàu sân bay USS George H.W. Bush đã rời Norfolk ngày 1/4 và dường như sẽ tới Trung Đông.
Robert "Magyar" Brovdi, tư lệnh Lực lượng Hệ thống Không người lái Ukraine, cho biết Trung tâm số 1 thuộc đơn vị này hôm 30/5 đã tiến hành cuộc tập kích bằng máy bay không người lái (UAV) vào sân bay quân sự ở Taganrog, thành phố cảng thuộc tỉnh Rostov, miền nam Nga.
Brovdi cho hay hai máy bay săn ngầm Tu-142 và một hệ thống tên lửa Iskander của Nga đã bị phá hủy trong cuộc tập kích.
Video được Brovdi công bố cho thấy UAV Ukraine sử dụng camera ảnh nhiệt để lùng sục mục tiêu trong bóng tối và lao xuống hai máy bay Tu-142 đậu trên đường băng. UAV cũng tập kích tổ hợp Iskander tại một rặng cây, dường như ở gần căn cứ.
Trung tâm số 1 thuộc Lực lượng Hệ thống Không người lái Ukraine là đơn vị chuyên tiến hành các đòn tấn công sâu vào các mục tiêu quân sự cùng cơ sở hạ tầng dầu khí của Nga.
Tu-142 là dòng máy bay săn ngầm và tuần thám biển tầm xa ra đời từ thời Liên Xô, dựa trên nền tảng oanh tạc cơ chiến lược Tu-95, loại máy bay thường được sử dụng cho các cuộc tấn công bằng tên lửa hành trình quy mô lớn vào Ukraine.
Biến thể nâng cấp sâu Tu-142MK trang bị nhiều hệ thống cảm biến hiện đại để phát hiện tàu ngầm dưới biển, cùng hệ thống radar cảnh giới và dẫn bắn cho tên lửa hành trình.
Tu-142MK có bán kính chiến đấu 6.500 km, mang được tối đa 9 tấn vũ khí trang bị gồm phao thủy âm, thủy lôi, ngư lôi và tên lửa hành trình diệt hạm Kh-35. Khả năng phát hiện, tiêu diệt nhiều loại tàu ngầm khiến nó được mệnh danh là "sát thủ săn ngầm" hàng đầu của không quân hải quân Nga.
Trong khi đó, hệ thống tên lửa chiến thuật Iskander có khả năng phóng tên lửa đạn đạo với tầm bắn lên tới 500 km. Vũ khí này đã đóng vai trò then chốt trong những cuộc tấn công nhằm vào các thành phố và cơ sở hạ tầng năng lượng của Ukraine.
Yuri Slusar, thống đốc tỉnh Rostov, trong bài đăng trên Telegram cho hay một bồn chứa nhiên liệu, một tàu chở dầu và một tòa nhà hành chính tại cảng Taganrog đã bốc cháy sau cuộc tấn công của Ukraine. Ông Slusar nói thêm đã có hai người bị thương do vụ tấn công này.
Taganrog là thành phố cảng lớn của Nga trên biển Azov. Thành phố này thường xuyên trở thành mục tiêu trong các cuộc tấn công bằng UAV từ Ukraine.
Phát biểu cùng với các giám đốc điều hành GE tại phủ tổng thống, bà Rodriguez gọi việc ký kết thỏa thuận mới là một bước đi lịch sử "để khôi phục một dịch vụ thiết yếu như thế". Bà Rodriguez lần đầu tiên đàm phán với GE vào tháng 4, theo AFP.
Hầu hết các khu vực ở Venezuela, bao gồm cả thủ đô Caracas, phải chịu cảnh mất điện hằng ngày kéo dài tới 10 giờ do quốc gia này đang phải đối mặt với tình trạng thiếu đầu tư vào lĩnh vực năng lượng và các lĩnh vực khác trong nhiều thập niên, theo AFP. Hệ thống lưới điện đã được quốc hữu hóa vào năm 2007 dưới thời cố Tổng thống Hugo Chavez.
Theo nghị sĩ đối lập Ezio Angelini, Venezuela hiện tiêu thụ lượng điện nhiều hơn lượng điện sản xuất ra tới khoảng 16%, tương đương khoảng 12.000 megawatt/ngày.
Bà Rodriguez phát biểu tại phủ tổng thống rằng mục tiêu của hợp đồng mới với GE là tăng sản lượng điện thêm 1.000 megawatt/ngày trong 2 năm đầu và thêm 5.000 megawatt trong 4 năm.
Washington và Caracas đã tái thiết lập quan hệ sau khi Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro bị lực lượng đặc nhiệm Mỹ bắt trong cuộc đột kích ở thủ đô Caracas vào ngày 3.1.
Tổng thống Mỹ Donald Trump đã hậu thuẫn việc bà Rodriguez lên thay thế ông Maduro với điều kiện bà phải cho phép Mỹ tiếp cận dầu mỏ của Venezuela. Hai nước đã chính thức khôi phục quan hệ ngoại giao vào tháng 3.
Ngay sau khi ông Maduro bị bắt và đưa sang Mỹ, bà Rodriguez xúc tiến việc chấm dứt sự kiểm soát của nhà nước đối với ngành dầu mỏ để thu hút các nhà đầu tư nước ngoài. Về phần mình, Washington đã nới lỏng một loạt lệnh cấm vận đối với ngành công nghiệp dầu mỏ của Venezuela và cấp phép cho các công ty nước ngoài hoạt động tại quốc gia Nam Mỹ này.
Financial Times ngày 1/7 dẫn những nguồn tin am hiểu vấn đề cho biết các quan chức Đức đang đề nghị Mỹ phê duyệt thỏa thuận sản xuất vũ khí chung, trước khi hội nghị thượng đỉnh NATO diễn ra tại Thổ Nhĩ Kỳ vào tuần tới.
Theo một nguồn tin, Đức và Mỹ đang đàm phán phương án nhằm điều phối hợp tác giữa ngành công nghiệp quốc phòng hai nước. Một người khác thêm rằng những cuộc thảo luận xoay quanh "bất cứ điều gì có thể giúp hai nước tăng cường năng lực phòng thủ", trong đó có cùng chế tạo tên lửa hành trình Tomahawk và đạn đánh chặn PAC-3 của tổ hợp phòng không Patriot.
Các công ty quốc phòng Đức và Mỹ đã thiết lập một số quan hệ đối tác. Tập đoàn Rheinmetall đang chế tạo thân máy bay cho tiêm kích F-35 của Lockheed Martin. MBDA-Raytheon dự kiến mở cơ sở chế tạo đạn PAC-2 và GEM-T đời cũ hơn cho Patriot vào cuối năm nay.
Theo nhóm phân tích Army Recognition có trụ sở tại Bỉ, tham vọng chế tạo tên lửa Tomahawk và PAC-3 là một phần nỗ lực mở rộng lực lượng vũ trang Đức với ngân sách 100 tỷ euro (khoảng 114 tỷ USD), đồng thời rút ngắn thời gian giao hàng và đa dạng hóa cơ sở công nghiệp tên lửa của NATO.
Chiến lược này còn nhằm giảm thiểu phụ thuộc vào dây chuyền sản xuất tại Mỹ, vốn đang chịu áp lực lớn trước nhu cầu của hàng loạt quốc gia do xung đột Ukraine và Trung Đông.
Điều này cũng sẽ giúp các quốc gia như Đức tiếp nhận vũ khí nhanh hơn, trong lúc họ chạy đua bổ sung kho dự trữ sau khi viện trợ cho Ukraine. Tuy nhiên, mọi quyết định liên quan đến chế tạo sản phẩm sử dụng công nghệ nhạy cảm của Mỹ ở nước ngoài đều cần sự chấp thuận từ Washington.
Theo một nguồn tin, chính phủ Đức đã liên hệ với chi nhánh MBDA tại nước này về phương án hợp tác với Raytheon, hãng sản xuất tên lửa Tomahawk, để chế tạo biến thể phóng từ mặt đất có tầm bắn 2.000 km. MBDA và Raytheon đã hợp tác với nhau trong thời gian dài, song chưa đàm phán trực tiếp về sản xuất Tomahawk.
Các công ty quốc phòng Mỹ đang vật lộn với lượng đơn hàng tồn đọng lớn, cùng tình trạng chậm trễ trong cung cấp linh kiện quan trọng như động cơ tên lửa dùng nhiên liệu rắn.
Ngoài ra, Đức còn đặt mục tiêu lấp đầy khoảng trống trong năng lực răn đe mà Mỹ có thể để lại khi điều chỉnh cam kết với NATO và chuyển nguồn lực quân sự sang khu vực Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương.